Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 292: Cuộc Gọi Vội Vàng, Lời Thở Than Nặng Trĩu

Bóng tối bao trùm căn phòng, nhưng trong lòng Lê An, một tia sáng yếu ớt đã bắt đầu lóe lên, soi rọi con đường mà cô sẽ chọn. Cô không biết liệu con đường đó có dẫn đến hạnh phúc trọn vẹn hay không, nhưng ít nhất, nó sẽ không còn là con đường đầy rẫy những "nếu như" và những "khoảng cách vô hình" nữa. Cô nhìn vào chiếc điện thoại một lần nữa. Không có tin nhắn nào khác. Không có lời giải thích nào thêm. Chỉ là sự im lặng quen thuộc. Nhưng khác với những lần trước, lần này Lê An không còn cảm thấy quá khắc khoải. Thay vào đó, là một quyết định thầm lặng, một sự thay đổi trong tâm trí cô. Cô đã quá mệt mỏi với những điều không chắc chắn, với những mối quan hệ chỉ tồn tại trong hoài niệm. Cô cần một người ở đây, bên cạnh cô, một người có thể mang lại sự ổn định và an toàn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.

Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt bên ngoài khung cửa sổ nhà Lê An, nhuộm một màu vàng óng ả lên sàn gỗ đã cũ. Gió nhẹ lay động tấm rèm cửa trắng, mang theo hơi ẩm dịu mát từ con sông gần đó, cùng mùi hương thoang thoảng của hoa sữa đang độ chớm nở. Lê An ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn tiểu thuyết cũ đã ngả màu thời gian, bìa sách sờn bạc. Tựa đề là một câu chuyện tình yêu lãng mạn, nơi nhân vật chính vượt qua mọi thử thách để đến được với nhau. Cô cố gắng tập trung vào từng dòng chữ, từng câu thoại, nhưng tâm trí cô lại như một dòng sông không ngừng chảy, cuốn trôi mọi cố gắng của cô vào một vùng ký ức xa xăm, nơi những hình ảnh của Nguyễn Hoàng Huy và Trần Hạo cứ luân phiên hiện lên.

Nguyễn Hoàng Huy, với sự hiện diện ấm áp, chu đáo đến từng chi tiết nhỏ. Anh không cần phải nói nhiều, chỉ cần một bữa sáng mang đến tận nhà, một câu hỏi han đúng lúc, một hành động giúp đỡ không cần nhờ vả, cũng đủ để lấp đầy những khoảng trống mà Lê An đôi khi còn không nhận ra mình đang mang. Anh giống như một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy, đủ để sưởi ấm những góc khuất trong tâm hồn cô. Còn Trần Hạo? Trần Hạo là một cơn gió lớn của hoài bão và tham vọng, thổi bùng lên ngọn lửa trong anh, nhưng lại để lại sau lưng một khoảng không lạnh lẽo cho cô. Những lời hứa hẹn ngày nào bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, giờ đây chỉ còn là tiếng vọng xa xăm.

Cô liếc nhìn chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên bàn trà, một vật vô tri nhưng lại chứa đựng bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu hy vọng và nỗi thất vọng. Nó là cầu nối duy nhất giữa cô và Trần Hạo, nhưng cũng là vật chứng cho cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng nới rộng. Cô nhớ lại tin nhắn hời hợt của anh tối qua, cái cảm giác chua chát khi nhận ra anh thậm chí không biết cô đã trải qua một ngày như thế nào, anh đã bận rộn đến mức nào để không thể dành cho cô nhiều hơn vài ba chữ. Ngón tay cô vô thức lướt trên trang sách, nhưng những con chữ cứ nhòe đi, không tài nào hiện rõ. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo sự mệt mỏi, một sự mệt mỏi không phải vì lao động chân tay, mà vì phải gồng mình níu giữ một sợi dây tình cảm đã quá mỏng manh.

Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mơn man trên má. Cô tự hỏi, liệu mình có đang quá đòi hỏi? Trần Hạo đang ở thành phố lớn, anh phải đối mặt với bao nhiêu áp lực học hành, sự nghiệp. Anh có lý do để bận rộn, có lý do để ít liên lạc. Nhưng, tình yêu có phải chỉ là những lý do và sự thông cảm một chiều? Cô đã từng tin rằng tình yêu là sự hy sinh, là sự chờ đợi. Nhưng khi sự chờ đợi trở thành vô vọng, khi hy sinh chỉ mang lại sự trống rỗng, liệu còn ý nghĩa gì nữa? Cái câu "nếu như ngày đó" cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn. Nếu như ngày đó anh đừng e dè, đừng giấu kín. Nếu như ngày đó anh nói ra sớm hơn một chút. Nhưng bây giờ, tất cả chỉ còn là những "nếu như" vô nghĩa.

Ánh mắt cô lại dừng lại trên chiếc điện thoại. Nó vẫn nằm im lìm, một sự im lặng đáng sợ. Cô đã từng mong chờ nó rung lên, báo hiệu một tin nhắn hay một cuộc gọi từ anh. Nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi sự hời hợt, sợ hãi sự trống rỗng mà mỗi lần liên lạc với anh mang lại. Cô không còn muốn đắm chìm trong những hoài niệm về một mối tình thanh mai trúc mã đã nhuốm màu thời gian. Cô cần một điều gì đó hiện hữu, một điều gì đó thực tế, một sự quan tâm mà cô có thể chạm vào, cảm nhận được. Sự xuất hiện của Huy đã mở ra một cánh cửa khác trong tâm hồn Lê An, một cánh cửa dẫn đến một khu vườn bình yên, nơi có sự quan tâm chân thành và những hành động cụ thể. Cô không yêu Huy theo cái cách mãnh liệt như cô đã từng yêu Trần Hạo, nhưng cô cảm thấy bình yên và được an ủi khi ở bên anh. Đó là một cảm giác mà cô đã đánh mất từ lâu, từ khi Trần Hạo rời thị trấn, mang theo một phần trái tim cô và để lại một khoảng trống không thể lấp đầy.

Nắng đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt màu cam đỏ pha tím than cuối cùng trên nền trời. Những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh, mờ ảo như những hy vọng mong manh. Lê An gập cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Trong lòng cô, một sự thay đổi đã diễn ra, không ồn ào, không dữ dội, mà chỉ là một sự chuyển mình thầm lặng. Cô không còn cảm thấy quá đau đớn, chỉ còn lại một sự chấp nhận dịu dàng, một nỗi buồn man mác. Cô biết rằng mình không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi chờ đợi một lời nói, một cử chỉ mà có lẽ sẽ không bao giờ đến một cách trọn vẹn. Con sông bên ngoài cửa sổ vẫn chảy, mang theo những ước mơ và cả những tiếc nuối. Lê An nhìn ra xa xăm, bóng tối dần bao trùm lấy thị trấn nhỏ, nhưng trong lòng cô, dường như có một thứ gì đó vừa được giải thoát, nhẹ nhõm đến lạ.

Vào khoảng chạng vạng tối, khi ánh đèn đường vừa kịp bật sáng, xua đi những bóng tối nhập nhoạng đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn, chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn trà bất ngờ reo lên một hồi chuông ngắn, khô khan. Tiếng chuông vang lên giữa không gian tĩnh lặng, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Lê An. Cô giật mình, ánh mắt vô thức liếc về phía màn hình. Là Trần Hạo. Một cảm giác quen thuộc ùa về, pha lẫn một chút hy vọng mong manh, như một tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá.

Lê An vội vàng cầm điện thoại lên, ngón tay run nhẹ lướt trên màn hình cảm ứng đã mờ. "Alo?" Giọng cô khẽ rung, mang theo một chút chờ đợi.

"An à?" Đầu dây bên kia, giọng Trần Hạo vang lên, nhưng không phải là giọng nói trầm ấm quen thuộc mà cô vẫn nhớ. Thay vào đó, nó pha lẫn sự vội vã, căng thẳng và có chút mệt mỏi. "Anh đây. Đang bận chút, có gì không em?"

Chỉ vài từ đầu tiên, niềm vui vừa nhen nhóm trong lòng Lê An đã vụt tắt. "Đang bận chút." Một cụm từ quen thuộc, nhưng giờ đây nó lại mang một sức nặng khác, như một bức tường vô hình ngăn cách cô với anh. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhẹ nhàng hỏi: "Anh khỏe không? Anh có ăn uống đầy đủ không?" Cô muốn hỏi nhiều hơn, muốn kể cho anh nghe về một ngày của cô, về những điều nhỏ nhặt ở thị trấn, về những buổi đi chơi với Mai và Huy, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng.

"À, anh vẫn khỏe." Giọng Trần Hạo vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. "Ăn uống thì cũng tạm được, chủ yếu là ăn ở căng tin với mấy quán ăn vỉa hè thôi. Đang phải chạy deadline cho dự án nhóm, mai là phải nộp rồi. Tuần này gần như thức trắng để hoàn thành." Anh tiếp tục, như một cỗ máy, không ngừng nghỉ. "Mấy đứa trong nhóm cũng căng thẳng lắm. Thầy Bình khó tính mà. Anh còn phải phụ trách phần lập trình chính, áp lực kinh khủng."

Lê An lắng nghe, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Anh nói về dự án, về thầy giáo, về áp lực của anh, nhưng không một lời nào hỏi han sâu sắc về cô, về cuộc sống của cô. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn anh từ xa, không thể chạm tới. Cô cố gắng chen vào một câu: "Thị trấn dạo này có..."

"À, mà thôi anh phải đi đây, có gì nói chuyện sau nhé!" Trần Hạo đột ngột cắt ngang lời cô, giọng anh càng thêm gấp gáp. "Anh vừa nhận được tin nhắn từ thằng Minh, nó bảo có một bug lớn cần fix gấp. Anh phải quay lại phòng máy ngay đây."

Lê An im lặng. Cô cảm nhận được sự vội vàng của anh qua từng câu chữ, qua từng hơi thở gấp gáp. Cô biết anh bận, cô hiểu anh có nhiều việc phải lo. Nhưng một cuộc gọi, dù chỉ vài phút, có cần phải hời hợt và gấp gáp đến vậy không? Một câu hỏi thăm chân thành, một chút lắng nghe, có thực sự quá khó khăn đối với anh?

"Ừm, anh cứ lo công việc đi..." Giọng cô nhỏ dần, gần như tan biến vào không khí. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật vô nghĩa trong thế giới bận rộn của anh.

"Ừ, vậy nha An. Anh gọi chỉ để hỏi thăm em chút thôi. Cố gắng học nhé." Trần Hạo nói nhanh, như thể anh đang cố gắng hoàn thành một nhiệm vụ nào đó. Ngay sau đó, một tiếng "tút" dài vang lên, báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc.

Lê An vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại, đầu dây bên kia chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đã tắt ngúm, hình ảnh Trần Hạo trong tâm trí cô ngày càng mờ nhạt, thay vào đó là sự bận rộn, xa cách, và một gương mặt vô cảm mà cô không hề muốn nhớ. Nỗi tủi thân dâng lên, khiến khóe mắt cô cay sè, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Cô đặt chiếc điện thoại xuống bàn, nhẹ nhàng như thể nó là một vật dễ vỡ, nhưng trong lòng cô lại là một tảng đá đè nặng. Cô cảm thấy mình như một điểm dừng chân tạm bợ trong cuộc đời anh, một ký ức xa xôi mà anh chỉ chợt nhớ đến khi có chút thời gian thừa thãi, một khoảng lặng giữa những dự án và deadline không ngừng. Cô tự hỏi, liệu mình có đang tự lừa dối bản thân khi cứ mãi chờ đợi một người đã vô tình đẩy mình ra xa như thế này? Những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, giờ đây như một xiềng xích vô hình trói buộc cô.

Ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ vẫn sáng, nhưng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm căn phòng và cả trong lòng Lê An. Cô ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng non mờ nhạt vừa kịp treo mình giữa vòm trời đêm, cô đơn và tĩnh lặng. Làn gió đêm len lỏi qua khe cửa, mang theo hơi sương se lạnh, khiến cô rùng mình. Trần Hạo, anh ấy ở một thành phố lớn, đang sống một cuộc đời đầy tham vọng và bận rộn. Còn cô, cô vẫn ở đây, trong thị trấn nhỏ ven sông, sống một cuộc đời bình dị, và giờ đây là một cuộc đời đầy những nỗi niềm riêng tư.

Cô nhớ lại buổi chiều nay, khi Nguyễn Hoàng Huy đưa cô và Mai về nhà. Anh đã không vội vàng, không gấp gáp. Anh đã hỏi cô về ngày hôm đó, về những điều cô thích, về những ước mơ nhỏ bé của cô. Anh đã lắng nghe, thật sự lắng nghe, bằng cả ánh mắt và nụ cười ấm áp. Anh đã sửa giúp cô chiếc ghế bị hỏng ở hiên nhà, một việc nhỏ nhặt nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn, được chở che. Sự hiện diện của Huy, sự quan tâm cụ thể của anh, nó giống như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn khô cằn của cô. Nó đối lập hoàn toàn với cuộc gọi vừa rồi của Trần Hạo, một cuộc gọi chỉ toàn là những lời nói vội vã, những lo toan của riêng anh.

Không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì nó không được vun đắp bằng sự hiện diện và quan tâm thực tế. Câu nói ấy lại hiện lên trong tâm trí Lê An, rõ ràng hơn bao giờ hết. Có lẽ, đây chính là cái "chậm một nhịp" định mệnh. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều, để rồi nhận ra rằng, dù tình cảm có sâu đậm đến mấy, nếu không có sự vun đắp, không có sự hiện diện, nó cũng sẽ dần phai nhạt và hóa thành tiếc nuối.

Lê An khẽ gục mặt xuống bàn, mái tóc mềm mại rũ xuống che đi gương mặt buồn bã. Cô không bật khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, thấm vào mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Đó là những giọt nước mắt của sự tủi thân, của sự mệt mỏi, và cả của một quyết định thầm lặng đang dần hình thành trong sâu thẳm tâm hồn cô. Cô không còn muốn níu giữ một sợi dây đã quá mong manh, không còn muốn sống trong một mối quan hệ chỉ toàn là "khoảng cách vô hình" và những "nếu như" không thể quay ngược thời gian. Cô cần một bến đỗ, một nơi bình yên, một người ở bên cạnh cô, thực sự. Mặc dù vẫn còn yêu Trần Hạo theo cách của một ký ức đẹp đẽ, nhưng cô nhận ra, mình xứng đáng được nhiều hơn thế. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, nhưng cũng mang lại một sự giải thoát kỳ lạ, như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Đêm tối bao trùm thị trấn, và trong lòng Lê An, một chương mới, dù không biết sẽ dẫn về đâu, đã chính thức bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free