Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 293: Hơi Ấm Từ Những Chuyện Trò
Đêm tối bao trùm thị trấn, và trong lòng Lê An, một chương mới, dù không biết sẽ dẫn về đâu, đã chính thức bắt đầu.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ, đậu nhẹ trên tấm rèm voan đã ngả màu thời gian, Lê An khẽ cựa mình, đôi mắt nặng trĩu từ từ mở ra. Nỗi buồn của đêm qua vẫn còn vương vấn như sương đọng trên lá, không tan đi mà chỉ hóa thành một cảm giác trống rỗng, chênh chao. Cô đưa tay lên chạm vào khóe mắt, cảm nhận một chút ẩm ướt còn sót lại từ những giọt nước mắt lặng lẽ. Căn phòng nhỏ quen thuộc, với chiếc giường gỗ cũ kỹ và tủ quần áo đơn sơ, giờ đây dường như cũng nhuốm màu ảm đạm theo tâm trạng của cô. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gà gáy xa xăm từ những ngôi nhà hàng xóm, tất cả đều trở nên xa lạ, không thể chạm tới được sự tĩnh lặng trong tâm hồn cô.
Lê An chậm rãi ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống nền gạch mát lạnh. Cô vươn vai một cách uể oải, cảm thấy toàn thân mỏi nhừ như vừa trải qua một hành trình dài đầy mệt mỏi. Không phải là mệt mỏi thể chất, mà là sự kiệt quệ của tinh thần, của một trái tim đã chờ đợi quá lâu và nay chợt nhận ra mình cần một lối thoát. Cô bước đến bên cửa sổ, hé mở tấm rèm. Ánh nắng tháng tư dịu dàng rải xuống con đường đất quen thuộc, nơi những kỷ niệm tuổi thơ của cô và Trần Hạo vẫn còn in hằn. Từng bước chân vội vã đến trường, từng tiếng cười vang vọng trong buổi tan tầm, từng ánh mắt ngại ngùng trao nhau dưới tán cây bàng cổ thụ… tất cả như một thước phim cũ kỹ quay chậm, tua đi tua lại trong tâm trí cô. Nhưng giờ đây, những hình ảnh ấy không còn mang theo niềm vui, mà chỉ là một nỗi tiếc nuối âm ỉ, một sự day dứt về cái "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể trở thành hiện thực.
Cô khẽ thở dài, mùi hoa lài từ giàn hoa trước nhà thoang thoảng bay vào, mang theo một chút dịu mát, nhưng cũng không đủ để xua đi cái cảm giác nặng nề trong lòng. Lê An bắt đầu những công việc thường ngày của mình. Cô quét nhà, tiếng chổi tre sột soạt trên nền gạch như một bản nhạc buồn đơn điệu. Mỗi nhát chổi, cô lại thấy mình đang cố gắng quét đi những bụi bặm trong lòng, những tơ vương của một mối tình dường như đã lụi tàn. Cô giúp mẹ chuẩn bị bữa sáng, thái rau, vo gạo. Mùi cơm gạo thơm lừng, mùi hành phi thơm phức lan tỏa khắp gian bếp, nhưng cô chỉ cảm nhận được một cách thờ ơ, như thể khứu giác cũng đã tê liệt trước nỗi buồn.
Bà Mai, người hàng xóm thân thiết đã gắn bó với gia đình Lê An từ thuở bé, đang ngồi bên hiên nhà nhặt rau, đôi mắt tinh tường của bà không bỏ sót bất cứ điều gì. Bà nhìn Lê An, thấy dáng vẻ thẫn thờ, đôi mắt đượm buồn và nụ cười không còn rạng rỡ như thường lệ. Bà cụ khẽ thở dài, đặt bó rau xuống và cất tiếng hỏi, giọng nói hiền từ, chứa đựng sự thấu hiểu:
“An ơi, con bé nhà mình hôm nay sao mà lơ đễnh thế? Quét nhà mà để sót cả góc kia kìa.”
Lê An giật mình, quay lại nhìn bà Mai, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Dạ, con hơi mất tập trung một chút ạ.”
Bà Mai lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn sâu vào cô gái trẻ. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Chắc là đang nhớ ai rồi phải không?” Bà cụ nói với giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng ẩn chứa trong đó là sự quan tâm sâu sắc.
Lê An chỉ biết cúi đầu, đôi má ửng hồng. Cô không nói gì, vì biết rằng dù có nói ra thì nỗi lòng của cô cũng khó có thể diễn tả hết thành lời. Bà Mai, bằng kinh nghiệm sống của mình, hiểu rằng có những nỗi buồn không cần phải nói ra, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ là đủ để nhận biết. Bà không gặng hỏi thêm, chỉ khẽ vỗ nhẹ vào vai Lê An khi cô đi ngang qua, một cái vỗ nhẹ đầy an ủi, như muốn truyền một chút hơi ấm, một chút bình yên đến tâm hồn đang chênh vênh của cô gái.
“Thôi, con cứ làm việc của con đi. Bà già rồi, mắt kém, nhìn nhầm thôi.” Bà Mai nói, rồi lại tiếp tục nhặt rau, nhưng ánh mắt bà vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lê An, đầy lo lắng. Trong suy nghĩ của bà, An là một cô bé hiền lành, hiểu chuyện, nhưng cũng dễ bị tổn thương. Bà mong cô sẽ tìm được một bến đỗ bình yên, một người biết trân trọng và yêu thương cô thật lòng, chứ không phải một người để cô phải mãi chờ đợi và hụt hẫng. Những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, bà tin rằng An đang phải trải qua những điều đó, giống như nhiều cô gái trẻ khác ở cái tuổi chông chênh này.
Sau bữa sáng, Lê An nhận lời mẹ đi chợ mua đồ. Cô cầm chiếc giỏ mây cũ kỹ, bước ra khỏi nhà, ánh nắng ban mai đã bắt đầu gay gắt hơn một chút, nhưng vẫn còn dịu dàng, đủ để làm ấm làn da. Cô đi bộ trên con đường đất, xuyên qua những hàng tre xanh rì rào, tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm của gió. Mỗi bước chân của cô đều chậm rãi, như thể cô đang cố kéo dài thời gian, hoặc cố gắng bước đi thật cẩn thận trên một sợi dây mong manh của cảm xúc.
Khu chợ Dân Sinh đã ồn ào và náo nhiệt từ sớm. Khi Lê An bước vào, một luồng không khí huyên náo ập vào cô. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt lách cách, tiếng cười đùa trẻ con chạy nhảy len lỏi giữa các sạp hàng. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thường nhật nơi thị trấn. Lê An cố gắng hòa mình vào dòng người đông đúc, nhưng vẻ mặt cô vẫn đượm buồn, ánh mắt cô vô định lướt qua những sạp hàng đầy màu sắc. Cô chọn mua rau củ, bàn tay cô chạm vào những bó rau xanh mướt, những quả cà chua đỏ mọng, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi rất xa, nơi có những "khoảng cách vô hình" đang ngày một lớn dần.
Đúng lúc đó, từ một góc chợ, Nguyễn Hoàng Huy đang giúp gia đình bán hàng. Sạp hàng của anh bày bán đủ loại đồ gia dụng, từ những chiếc rổ rá tre đan tinh xảo đến những chiếc chén đĩa sứ trắng ngần. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, tay áo xắn cao, lộ ra cánh tay rắn chắc. Vẻ mặt anh tập trung khi đang sắp xếp lại mấy món đồ, nhưng ánh mắt anh vẫn tinh tế lướt qua đám đông. Và rồi, anh nhìn thấy Lê An. Anh nhận ra cô ngay lập tức, không chỉ vì khuôn mặt quen thuộc mà còn vì dáng vẻ hơi cúi xuống, đôi vai khẽ rụt lại và nụ cười vắng bóng trên môi cô. Anh biết có điều gì đó không ổn.
Huy khẽ nhíu mày, rồi nở một nụ cười nhẹ. Anh không vội vàng gọi cô, mà chỉ đứng đó quan sát một lát. Anh nhớ lại buổi tối hôm trước, Mai đã kể lướt qua về việc Lê An có vẻ không vui lắm sau một cuộc điện thoại. Huy đã không hỏi kỹ, nhưng anh hiểu rằng có những chuyện không cần phải nói rõ ràng. Anh tin vào trực giác của mình, và trực giác mách bảo anh rằng Lê An đang cần một sự an ủi, dù là nhỏ bé nhất.
Anh đợi cho đến khi Lê An đã chọn xong một ít cà tím và đang loay hoay tìm mua mấy củ hành. Anh bước lại gần, giả vờ tình cờ đi ngang qua.
“Chào An, đi chợ sớm thế?” Giọng anh ấm áp, tự nhiên, không mang theo bất kỳ sự dò hỏi nào.
Lê An giật mình quay lại, nhìn thấy Huy. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn còn chút gượng gạo. “Chào Huy. À, mẹ nhờ em đi mua ít đồ ấy mà.”
Huy nhìn vào giỏ đồ của Lê An, rồi liếc nhanh qua khuôn mặt cô. Đôi mắt cô hơi sưng, và khóe miệng vẫn còn trĩu xuống một chút. Anh biết mình không thể hỏi thẳng, vì Lê An là một cô gái kín đáo.
“Mua hành à? Để anh giúp em chọn cho. Mấy bà bán hàng ở đây tinh lắm, không khéo là bán cho mấy củ héo úa đấy.” Anh nói, giọng điệu dí dỏm, rồi cúi xuống xem xét mấy củ hành tây trên sạp, tay anh khéo léo chọn lựa những củ căng mẩy, vỏ bóng.
Lê An ngạc nhiên trước sự tự nhiên của anh, nhưng cũng cảm thấy một chút nhẹ nhõm. “Dạ, cảm ơn Huy.” Cô nói, giọng nhỏ xíu.
Anh đưa cho cô những củ hành đã chọn, rồi nhìn sang giỏ đồ của cô. “Sao hôm nay An mua nhiều đồ thế? Nặng không?” Anh nhẹ nhàng hỏi, rồi không đợi câu trả lời, anh đã đưa tay đỡ lấy chiếc giỏ mây từ tay cô. “Để anh giúp em mang về cho. Đằng nào anh cũng sắp về ăn trưa rồi.”
Lê An ngập ngừng. “Không… không cần đâu Huy. Em tự mang được mà.” Cô cảm thấy hơi ngại, nhưng bàn tay anh đã vững vàng cầm lấy chiếc giỏ.
“Có gì mà ngại. Giúp bạn gái mang đồ về nhà là chuyện bình thường mà.” Huy nói, rồi khẽ nháy mắt với cô, nụ cười hiền lành nở rộ. “Huống hồ, anh đây còn đang rảnh rỗi. Mấy món đồ này nặng thế này, em mang về khéo lại đau tay mất.”
Anh không nhắc đến Trần Hạo, không hỏi về cuộc gọi đêm qua, cũng không cố gắng làm cô vui bằng những lời an ủi sáo rỗng. Anh chỉ đơn giản là ở đó, với sự hiện diện cụ thể và những hành động quan tâm chân thành. Sự quan tâm ấy không phải là sự dò xét, mà là một sự chia sẻ gánh nặng, một cử chỉ đơn thuần nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. Lê An nhìn anh, trong lòng cô dấy lên một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng, như một làn gió mát thổi qua giữa trưa hè oi ả. Cảm giác trống rỗng và cô đơn từ đêm qua dường như đã vơi đi một phần nào đó. Cô khẽ gật đầu, chấp nhận sự giúp đỡ của anh. Sự gần gũi của Huy, sự quan tâm thực tế của anh, nó giống như một điểm tựa vững chắc mà cô đang cần. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo càng làm nổi bật lên sự hiện diện rõ ràng của Huy.
Trên đường về, Huy vẫn vừa đi vừa trò chuyện với Lê An. Anh kể những mẩu chuyện vui nhặt nhạnh được từ khu chợ, về một bà cụ bán trầu cau tính tình hài hước, hay về chú chó con nhà hàng xóm mới sinh một lứa đáng yêu. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, không quá lớn để làm cô giật mình, nhưng đủ rõ để cô có thể lắng nghe từng câu từng chữ. Lê An ban đầu chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc mỉm cười nhạt. Cô vẫn còn đang chìm trong những suy nghĩ miên man về Trần Hạo, về cái cách anh đã vội vã kết thúc cuộc gọi, về những lời nói không thành mà cô đã muốn nói nhưng không có cơ hội.
Nhưng dần dần, khi Huy tiếp tục câu chuyện về chú chó con tên Bông của anh, về những trò nghịch ngợm đáng yêu của nó, một nụ cười nhẹ nhàng hơn, tự nhiên hơn bắt đầu hé nở trên môi Lê An. Cô cảm thấy được thư giãn, được kéo ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của những suy nghĩ tiêu cực. Anh không cố gắng khuyên nhủ hay phân tích, chỉ đơn giản là chia sẻ những điều nhỏ nhặt, bình dị của cuộc sống, nhưng chính những điều đó lại mang đến một cảm giác an ủi lạ kỳ.
Khi đến trước cửa nhà Lê An, Huy đặt chiếc giỏ mây xuống đất. “Giờ anh về ăn cơm đây. Chiều nay anh có mấy việc lặt vặt ở nhà, nhưng chắc khoảng ba giờ anh ra công viên tập thể dục. An có muốn ra đó hóng mát không?” Anh hỏi, ánh mắt chân thành nhìn cô.
Lê An ngập ngừng một lát. Cô nhớ lại những lời nói không thành của Trần Hạo, nhớ lại sự thờ ơ của anh, và rồi cô nhìn vào ánh mắt đầy quan tâm của Huy. Một sự đối lập rõ ràng. Cô cần một khoảng lặng, một nơi để cô có thể tạm quên đi những nỗi buồn.
“Dạ… cũng được ạ.” Lê An khẽ nói, nụ cười đã tự nhiên hơn rất nhiều. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, như một gánh nặng vừa được trút bỏ.
Chiều hôm đó, ánh nắng vàng nhạt như mật ong chảy tràn trên khắp thị trấn, mang theo một làn gió heo may se lạnh, báo hiệu mùa hạ sắp qua. Lê An bước đến công viên, nơi những hàng cây cổ thụ đã ngả màu lá úa, nhưng vẫn xanh tốt một cách bền bỉ. Tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng chim hót líu lo trên cành, tất cả tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng. Cô nhìn thấy Huy đang ngồi trên chiếc ghế đá dưới tán cây bàng quen thuộc, anh đang đọc một cuốn sách cũ kỹ. Khi thấy cô đến, anh khẽ mỉm cười, gập sách lại và vẫy tay chào.
“An đến rồi à? Ngồi đây này, chỗ này mát lắm.” Huy nói, giọng anh vẫn ấm áp và chân thành như buổi sáng.
Lê An bước đến, khẽ ngồi xuống bên cạnh anh, cách một khoảng nhỏ. Cô đưa mắt nhìn ra phía hồ nước phẳng lặng, nơi những cánh bèo trôi lững lờ theo dòng chảy vô hình. Khung cảnh ấy gợi cho cô một chút nỗi buồn, về những gì đã trôi qua, về những "nếu như" không thể quay ngược thời gian. Nhưng sự hiện diện của Huy bên cạnh, sự im lặng đầy thấu hiểu của anh, lại mang đến cho cô một cảm giác bình yên đến lạ.
Huy không nói gì nhiều, anh chỉ ngồi đó, im lặng cùng cô. Anh không hỏi cô về nỗi buồn, không cố gắng khai thác tâm sự của cô. Anh chỉ đơn giản là kể những câu chuyện. Anh kể về những kỷ niệm tuổi thơ của anh ở thị trấn này, về những lần cùng đám bạn trốn học đi bắt ve sầu, về những buổi chiều tắm sông bị mẹ mắng. Anh kể về ước mơ của anh, về việc muốn mở một cửa hàng đồ gỗ nhỏ, tự tay làm ra những sản phẩm thủ công tinh xảo. Anh nói về những người hàng xóm ngộ nghĩnh, về chú chó Bông mà anh mới nuôi, về kế hoạch cải tạo vườn nhà để trồng thêm cây ăn trái.
Giọng anh không vội vã, mỗi câu chuyện đều được kể một cách chậm rãi, thong thả, như một dòng sông êm đềm chảy qua. Lê An ban đầu chỉ lắng nghe, đôi mắt vẫn nhìn ra xa xăm. Cô cảm nhận được một luồng hơi ấm từ giọng nói của anh, một sự quan tâm không lời, không ép buộc. Cô cảm thấy được lắng nghe, dù cô chưa nói bất cứ điều gì. Sự bình yên mà anh mang lại không phải là sự lãng quên nỗi buồn, mà là sự xoa dịu, làm dịu đi những vết thương lòng đang âm ỉ.
Dần dần, khi Huy kể về một lần anh vô tình làm vỡ chậu cây quý của bà nội và bị mắng té tát, nhưng rồi lại được bà dỗ dành bằng một câu chuyện cổ tích, Lê An bật cười khúc khích. Tiếng cười của cô nhẹ nhàng, trong trẻo, như tiếng chuông gió reo trong không gian yên tĩnh của công viên. Đó là một nụ cười thật sự, một nụ cười đã vắng bóng trên môi cô từ sau cuộc gọi của Trần Hạo.
“Anh nghịch ngợm thế mà không sợ bà nội la sao?” Lê An hỏi, giọng cô đã không còn vẻ cam chịu, thản nhiên như buổi sáng. Cô quay mặt về phía Huy, ánh mắt cô đã tìm thấy sự kết nối.
Huy mỉm cười, ánh mắt anh lấp lánh sự vui vẻ. “Sợ chứ. Nhưng mà bà nội anh thương anh lắm. Với lại, hồi đó anh bé tí, biết gì đâu.” Anh nói, rồi khẽ đưa tay vén nhẹ một sợi tóc mai của Lê An đang bay bay trước gió. “Mà An này, anh thấy em cười đẹp hơn nhiều đấy.”
Lê An khẽ đỏ mặt, cô cúi đầu xuống, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Cô không còn cảm thấy mình cô đơn nữa. Nỗi buồn về Trần Hạo vẫn còn đó, như một vết sẹo âm ỉ trong lòng, nhưng giờ đây, bên cạnh cô, có một người đang kiên nhẫn vá víu những khoảng trống ấy bằng sự quan tâm chân thành và những câu chuyện bình dị. Cô nhận ra rằng, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì nó không được vun đắp bằng sự hiện diện và quan tâm thực tế. Và giờ đây, khi Trần Hạo đang quá bận rộn với thế giới riêng của anh, Huy lại đang ở đây, lấp đầy những khoảng trống ấy.
Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời. Gió heo may thổi qua, mang theo hơi lạnh của buổi chiều tà, nhưng Lê An không còn cảm thấy rùng mình nữa. Cô cảm thấy một sự bình yên nhẹ nhàng đang bao trùm lấy mình. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mối quan hệ này sẽ dẫn đến đâu. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc hiện tại, cô không còn cảm thấy mình đơn độc. Cảm giác được lắng nghe, được chia sẻ, được quan tâm một cách tinh tế như thế này, nó thật sự là một hơi ấm diệu kỳ, sưởi ấm trái tim cô giữa những bộn bề, giữa những "khoảng cách vô hình" đã tồn tại quá lâu. Một chương mới, dù không rõ sẽ dẫn về đâu, nhưng đã bắt đầu với một nụ cười và một hơi ấm lạ lùng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.