Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 294: Bến Đỗ Tạm Bợ, Lòng Vẫn Đợi Người Xa

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tan biến vào màn đêm, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh và vầng trăng khuyết ẩn hiện sau hàng cây thưa. Lê An về đến nhà khi màn đêm đã buông, mang theo mình cảm giác ấm áp lẫn bối rối từ buổi chiều bên bờ sông. Tiếng chim đêm rúc rích gọi bạn, tiếng dế kêu ran rả trong vườn, tất cả như hòa vào nhịp đập thổn thức trong lồng ngực cô. Cô bước vào nhà, căn phòng quen thuộc bỗng chốc trở nên rộng lớn và có phần trống trải hơn bao giờ hết. Mùi hương của bữa tối mẹ cô đã chuẩn bị vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cô chỉ cảm thấy nặng lòng. Cô chầm chậm bước đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi đặt cuốn sách đang đọc dở và chiếc điện thoại di động – vật bất ly thân, cũng là sợi dây mong manh kết nối cô với thế giới xa xôi của Trần Hạo.

Cảm giác bình yên mà Huy mang lại vẫn còn vương vấn, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của cô. Nhưng chính cảm giác đó lại khiến Lê An cảm thấy tội lỗi. Trong tâm trí cô, Trần Hạo vẫn là một lời hẹn ước, một niềm tin dù đã lung lay dữ dội. Cô không thể chấp nhận rằng mình lại rung động trước sự quan tâm của người khác, không thể thừa nhận rằng trái tim cô đang dần tìm thấy một "bến đỗ" khác, dù chỉ là tạm bợ. Cô tựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh nụ cười hiền lành và ánh mắt trìu mến của Huy. “Mình không thể… Trần Hạo vẫn đang chờ mình. Anh ấy chỉ bận thôi,” cô lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt như một lời tự trấn an. Cô muốn tin vào điều đó, muốn níu giữ lấy hình bóng Trần Hạo đang ngày càng mờ nhạt. “Anh ấy sẽ quay về… nhất định là như vậy.” Nhưng lời nói đó, ngay cả khi thốt ra từ chính miệng cô, cũng chẳng còn sức nặng. Nó chỉ giống như một lời nói dối, một lớp màn mỏng manh che đậy sự thật đang hiển hiện rõ ràng.

Đêm đó, giấc ngủ của Lê An không được trọn vẹn. Những mảnh ký ức cứ chập chờn, đan xen. Có lúc cô thấy mình và Trần Hạo nắm tay nhau trên con đường làng ngập nắng, tiếng cười trong trẻo vang vọng. Có lúc lại là hình ảnh Huy ngồi lặng lẽ bên cô dưới ánh hoàng hôn, không nói lời nào nhưng ánh mắt lại chứa chan sự thấu hiểu. Mỗi khi hình bóng Huy hiện lên, Lê An lại giật mình, một cảm giác tội lỗi len lỏi, khó chịu. Cô xoay mình trên giường, mớ chăn mỏng manh không đủ để xua đi sự bứt rứt trong lòng. Trăng rằm treo lơ lửng ngoài cửa sổ, ánh sáng bạc chiếu vào phòng, vẽ nên những vệt sáng tối lờ mờ trên nền nhà. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập không đều của trái tim. "Sao lại có cảm giác này... mình không được phép," cô tự vấn. Niềm tin vào Trần Hạo, dù lung lay, vẫn là một phần của cô, là lời hứa cô đã tự đặt ra cho chính mình từ thuở bé. Buông bỏ nó, cô sợ mình sẽ mất đi một phần quan trọng của bản thân. Nhưng nếu cứ tiếp tục níu giữ, liệu cô có đang tự trói buộc mình vào một điều không chắc chắn? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, khiến cô trằn trọc cho đến tận khi ánh bình minh ló rạng.

Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng ánh nắng dịu dàng và trong lành từ ngoài cửa sổ đã xoa dịu phần nào sự mệt mỏi. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gà gáy vang vọng từ nhà hàng xóm, mùi hương của đất ẩm sau một đêm sương xuống và mùi cơm nóng từ bếp mẹ đã bắt đầu lan tỏa khắp gian nhà. Tất cả tạo nên một bức tranh bình dị, quen thuộc của thị trấn ven sông. Lê An cố gắng xua đi những suy nghĩ không tên đang vẩn vơ trong đầu, cô quyết định lao vào công việc nhà như một cách để giữ vững ranh giới cảm xúc của mình, để không cho phép trái tim mình bị xao động thêm nữa. Cô gấp chăn màn gọn gàng, từng nếp gấp được vuốt phẳng phiu như cố gắng sắp xếp lại những bộn bề trong tâm trí. Rồi cô cầm chổi, quét nhà một cách chậm rãi, đều đặn. Từng hạt bụi được quét sạch, nhưng những lắng đọng trong lòng thì vẫn còn đó. Cô thỉnh thoảng dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt xa xăm, dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên nền trời xanh ngắt. Trần Hạo, liệu anh có đang nhìn thấy bầu trời này ở thành phố xa xôi đó không? Anh có còn nhớ những buổi sáng ở thị trấn này, khi cả hai cùng đạp xe đến trường, hít thở bầu không khí trong lành này không? Những câu hỏi ấy cứ hiện lên, không lời đáp. Cô lại tiếp tục công việc của mình, một cách máy móc, như thể chỉ khi bận rộn đôi tay, cô mới có thể tạm quên đi sự giằng xé trong lòng. Chiếc điện thoại cũ kỹ nằm im lìm trên bàn, như một vật thể vô tri nhưng lại mang sức nặng của cả một niềm tin đang lung lay. Mỗi khi đi ngang qua, cô lại liếc nhìn nó, hy vọng và thất vọng đan xen. Nó chưa reo, và có lẽ sẽ không reo. “Khoảng cách vô hình” ấy, giờ đây, không chỉ là địa lý, mà còn là sự im lặng, là những lời nói không thành, là một nhịp chậm của trái tim.

***

Buổi trưa, khu chợ Dân Sinh trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết dưới cái nắng đẹp nhưng hơi nóng của miền Bắc. Lê An cùng Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, bước vào chợ để mua sắm. Tiếng rao hàng ồn ào của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, tiếng trả giá, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng dao thớt va vào nhau lách cách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống thường nhật. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng không lẫn vào đâu được của chợ quê. Những sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ, lối đi hẹp luôn tấp nập người qua lại. Lê An cố gắng tập trung vào việc lựa chọn rau củ, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng suy nghĩ. Cô cảm thấy mình đã "tươi tỉnh" hơn một chút so với buổi sáng, có lẽ là nhờ không khí nhộn nhịp của chợ, hoặc có lẽ là vì sự xuất hiện của Huy hôm qua đã xoa dịu phần nào nỗi buồn.

Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, luôn giữ nụ cười hiền hậu trên môi. Bà quay sang nhìn Lê An, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Con bé An hôm nay tươi tỉnh hơn rồi, có chuyện gì vui à con?” Bà Mai hỏi, giọng nói tự nhiên, chất phác. Lê An giật mình, khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Dạ không có gì đâu ạ, có lẽ con ngủ ngon hơn thôi.” Cô không dám nói ra sự thật, không muốn giải thích về cảm giác bối rối và tội lỗi mà Huy đã mang lại. Cô sợ rằng việc thừa nhận sự quan tâm của Huy sẽ là một sự phản bội đối với Trần Hạo, dù anh đang ở rất xa và dường như đã lãng quên cô.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm và quen thuộc vang lên từ phía sau. “Chào cô Mai, chào An. Cô cứ để cháu giúp, mấy thứ này nặng lắm.” Nguyễn Hoàng Huy xuất hiện, trên tay anh là một túi đồ nhỏ vừa mua. Anh nhìn Bà Mai với vẻ mặt lễ phép, rồi ánh mắt anh dừng lại ở Lê An, một nụ cười hiền lành nở trên môi, ánh mắt trìu mến. Lê An thoáng giật mình, trái tim cô lại đập lỗi một nhịp. “Lại là anh ấy… Sao anh ấy lại xuất hiện ở đây đúng lúc thế này?” cô thầm nghĩ, một cảm giác bối rối dâng lên. Cô cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên nhất có thể, nhưng hai má cô vẫn ửng hồng. Cô gật đầu chào Huy, tránh nhìn thẳng vào mắt anh quá lâu. Sự xuất hiện của Huy luôn khiến cô cảm thấy bất ngờ, như thể anh luôn có mặt ở những nơi cô cần, vào những lúc cô yếu lòng nhất.

Bà Mai cười tươi, nhận ra sự giúp đỡ đúng lúc của Huy. “Ôi, thằng Huy đấy à? May quá, cô đang lo không biết mang mấy thứ này về thế nào. Cháu đúng là tốt bụng mà.” Bà Mai không để ý đến vẻ bối rối của Lê An, bà chỉ đơn thuần cảm kích sự nhiệt tình của chàng trai trẻ. Huy nhẹ nhàng đỡ lấy túi đồ nặng trĩu từ tay Bà Mai. Anh quay sang Lê An, ánh mắt vẫn ấm áp. “An đi chợ với cô Mai hả? Có vẻ hôm nay chợ đông hơn mọi ngày nhỉ.” Anh nói, giọng điệu tự nhiên, không một chút áp đặt hay dò hỏi. Lê An khẽ gật đầu, “Dạ… vâng ạ.” Cô cảm thấy một sự căng thẳng vô hình giữa hai người, nhưng Huy dường như không nhận ra, hoặc cố tình phớt lờ nó. Anh chỉ đơn giản là ở đó, hiện diện, và giúp đỡ. Điều đó lại càng khiến Lê An cảm thấy khó xử. Cô biết ơn sự tử tế của anh, nhưng cũng cảm thấy có lỗi với một người đang ở rất xa. Nỗi buồn về Trần Hạo vẫn còn đó, như một vết sẹo âm ỉ trong lòng, nhưng sự hiện diện của Huy lại đang từng bước, từng chút một xoa dịu nó, lấp đầy những "khoảng cách vô hình" mà Trần Hạo đã tạo ra. Cô không biết phải đối mặt với cảm xúc của mình như thế nào.

***

Sau khi giúp Bà Mai mang đồ về nhà và từ chối lời mời ở lại ăn cơm của bà một cách lịch sự, Lê An cảm thấy cần một không gian yên tĩnh để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cô lững thững bước ra bến phà cũ, nơi cô và Trần Hạo thường đến những chiều tan học. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm hơn một nhịp so với phần còn lại của thị trấn. Bến phà cũ bằng xi măng đã ngả màu rêu phong, vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu hững hờ trên mặt nước xanh biếc, và khung cảnh sông nước bao la trải dài đến tận chân trời. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc luồn qua hàng cây bần ven sông, tiếng chim trời gọi nhau bay về tổ, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, hoài niệm và có chút buồn man mác. Mùi nước sông đặc trưng, mùi bùn đất và mùi gỗ mục từ những chiếc thuyền cũ kỹ phả vào không khí, gợi lên bao ký ức.

Lê An ngồi trên bậc đá quen thuộc, ánh mắt dõi theo dòng nước đang trôi lững lờ. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, phản chiếu xuống mặt sông tạo nên một dải lụa vàng cam rực rỡ. Khung cảnh ấy đẹp đến nao lòng, nhưng lại càng khiến cô thêm day dứt. Trần Hạo… anh đang làm gì nơi thành phố xa xôi đó? Anh có còn nhớ những chiều hoàng hôn như thế này không? Anh có còn nhớ những lời hứa vu vơ ngày ấy, khi cả hai còn là những đứa trẻ ngây thơ bên bờ sông cũ? Những kỷ niệm cứ ùa về, rõ nét như thể mới xảy ra hôm qua. Nhưng thực tại lại phũ phàng: những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn.

Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc điện thoại cũ trong túi áo, nó lạnh lẽo và nặng trĩu. Vật giữ niềm tin ngày nào giờ đây như một gánh nặng, một biểu tượng của sự chờ đợi mỏi mòn. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có bao giờ nghĩ đến cô trong những khoảnh khắc như thế này không? Hay anh đã quá bận rộn với những tham vọng, những dự án nơi thành thị để rồi quên đi một cô gái nhỏ bé đang mòn mỏi chờ đợi ở thị trấn ven sông này?

Đúng lúc ấy, một bóng người quen thuộc chầm chậm tiến đến. Nguyễn Hoàng Huy. Anh không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cách cô một đoạn, đủ gần để cảm nhận sự hiện diện, nhưng đủ xa để tôn trọng không gian riêng tư của cô. Anh cũng ngắm nhìn dòng sông, ánh mắt trầm tư, nhưng không hề chất chứa nỗi buồn như Lê An. Sự hiện diện của anh, một lần nữa, mang đến một cảm giác ấm áp, an toàn mà Lê An đã lâu không cảm nhận được. Nó như một liều thuốc xoa dịu, làm dịu đi những vết thương lòng đang âm ỉ. Nhưng đồng thời, nó cũng khiến cô cảm thấy day dứt, một rào cản vô hình vẫn còn đó, khiến cô không thể hoàn toàn mở lòng. “Mình không thể làm vậy với anh ấy… Nhưng mình đã chờ đợi bao lâu rồi?” Nỗi giằng xé trong lòng cô càng lúc càng lớn.

Huy khẽ cất tiếng, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió xào xạc qua lá. “Dòng sông này lúc hoàng hôn đẹp thật, An nhỉ?” Anh không nhìn cô, chỉ đơn thuần chia sẻ cảm nhận của mình. Lê An khẽ giật mình. Cô quay sang nhìn anh, rồi lại quay về phía dòng sông. “Dạ… đẹp lắm anh,” cô khẽ khàng đáp, giọng nói như tiếng thở dài lẫn trong tiếng gió. Cô vẫn cố gắng giữ một khoảng cách vô hình với Huy, dù trong lòng cô đang khao khát một điểm tựa, một sự quan tâm thực tế. Cô không muốn phản bội niềm tin của mình vào Trần Hạo, dù niềm tin ấy đang mỏng manh như sợi tơ trước gió. Nhưng những "lời nói không thành" của Trần Hạo, sự im lặng của anh, đang dần đẩy cô về phía Huy, người luôn ở đó, kiên nhẫn và thấu hiểu.

Ánh mặt trời cuối cùng cũng lặn hẳn, để lại những vệt tím than trên nền trời. Gió sông thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của buổi tối. Lê An cảm thấy bàn tay mình lạnh ngắt, nhưng trái tim cô lại ấm áp một cách lạ lùng bởi sự hiện diện của Huy. Chiếc điện thoại trong túi áo cô bỗng trở nên nặng nề hơn, như thể nó đang chất chứa tất cả những lời nói không thành, tất cả những khoảng cách vô hình và tất cả những tiếc nuối của một mối tình "chậm một nhịp". Cô không biết mình phải làm gì, phải đi về đâu. Mặc dù cô vẫn cố chấp bám víu vào hình bóng Trần Hạo, cố gắng tự nhủ rằng anh vẫn là người cô chờ đợi, nhưng sự bình yên mà Huy mang lại, sự hiện diện kiên trì của anh, đang dần len lỏi vào trái tim cô, như một dòng chảy nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, từng chút một xói mòn đi những bức tường mà cô đã dựng lên. Cô vẫn chưa sẵn sàng buông bỏ, nhưng cũng không còn sức để níu giữ một cách tuyệt đối. Trái tim cô, lúc này, là một chiến trường của những cảm xúc mâu thuẫn, nơi niềm tin cũ và hy vọng mới đang giằng xé không ngừng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free