Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 295: Nụ Cười Tựa Nắng Mai, Ấm Áp Bờ Vai

Gió sông từ đêm qua vẫn luẩn quẩn đâu đó trong tâm trí Lê An, mang theo cái lạnh se sắt của buổi tối và cả nỗi day dứt khôn nguôi từ bờ sông cũ. Sáng nay, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rọi sáng căn phòng nhỏ, cô vẫn còn cảm thấy một sự nặng nề vô hình. Chiếc điện thoại cũ nằm im lìm trên đầu giường, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nào từ thành phố xa xôi. Nó đã trở thành một vật trang trí quen thuộc, một minh chứng cho sự chờ đợi không hồi kết, và giờ đây, mỗi lần nhìn thấy nó, lòng cô lại dấy lên một nỗi buồn khó tả. Những "lời nói không thành" của Trần Hạo, những hứa hẹn mờ nhạt từ thuở ấu thơ, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn ký ức chắp vá, không đủ sức sưởi ấm trái tim cô trong những đêm dài lạnh lẽo.

Cô bước ra vườn, nơi những chậu hoa nhỏ đang đung đưa trong làn gió sớm mai. Mùi đất ẩm và hương hoa nhài thoang thoảng dịu dàng xoa dịu phần nào tâm hồn cô. Lê An cầm chiếc bình tưới nhỏ, cẩn thận chăm sóc từng cánh hoa, từng chiếc lá. Đôi mắt cô vẫn phảng phất nét trầm tư, xa xăm. Cô tự hỏi, liệu những bông hoa này có bao giờ cảm thấy cô đơn khi thiếu vắng ánh nắng mặt trời, hay chúng vẫn kiên cường nở rộ, bất chấp thời tiết khắc nghiệt? Cô vuốt ve một cánh hoa hồng nhung còn đọng sương đêm, nhớ về những buổi sáng bình yên như thế này, khi Trần Hạo vẫn còn ở thị trấn, vẫn cùng cô đi học, vẫn cùng cô ngắm nhìn những giọt sương mai lấp lánh. Những ký ức ấy đẹp đẽ biết bao, nhưng cũng nhói lòng biết bao khi cô nhận ra rằng, chúng đã thuộc về một quá khứ xa xăm, bị ngăn cách bởi một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn.

Đang mải mê với những suy nghĩ miên man, tiếng bước chân quen thuộc và mùi gánh hàng rau tươi từ chợ vọng lại, kéo cô về với thực tại. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng trong chiếc khăn rằn, nụ cười hiền hậu và bộ áo bà ba quen thuộc, đang bước vào sân. Trên tay bà là chiếc làn mây đan đầy ắp rau củ tươi rói. Bà dừng lại bên giàn mướp xanh mướt, ánh mắt tinh ý lướt qua Lê An.

"Con bé An dạo này cứ thơ thẩn. Chắc là nhớ thằng Hạo trên thành phố hả con?" Giọng bà Mai trầm ấm, chất chứa sự quan tâm chân thành. Lê An giật mình, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười gượng gạo. Cô ngẩng đầu nhìn bà, ánh nắng sớm khẽ lướt qua hàng mi dài của cô, che đi phần nào nỗi buồn trong đáy mắt.

"Dạ không ạ, con chỉ đang nghĩ vu vơ thôi ạ." Cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, cố gắng giữ sự bình thản. Nhưng trong lòng, một làn sóng bối rối dâng lên. Cô biết bà Mai là người tinh tế, khó có thể giấu được cảm xúc của mình. Sự thật là cô vẫn nhớ Trần Hạo, nhớ những ngày xưa cũ, nhưng nỗi nhớ ấy giờ đây đã hòa lẫn với sự mệt mỏi và hoài nghi, như một bản nhạc buồn đã chơi đi chơi lại quá nhiều lần.

Bà Mai không truy hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu, đặt chiếc làn xuống và chậm rãi đi về phía chậu lan đang trổ bông rực rỡ. Bà đưa tay nâng niu cánh hoa, đoạn quay sang nhìn Lê An, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Mà thằng Huy tốt tính ghê con ha. Thấy con bé Mai kể, nó cứ chạy qua chạy lại giúp đỡ mãi. Đúng là người chân thành có khác."

Câu nói của bà Mai khiến Lê An khẽ giật mình lần nữa. Một luồng hơi ấm lạ lùng chạy dọc sống lưng cô. "Thằng Huy" mà bà Mai nhắc đến không ai khác chính là Nguyễn Hoàng Huy. Cô nhớ lại buổi chiều hôm qua bên bờ sông, sự hiện diện lặng lẽ nhưng ấm áp của anh. Anh không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn giản là ở đó, mang đến một cảm giác bình yên mà cô đã lâu không tìm thấy. Lời khen của bà Mai như một lời xác nhận cho những cảm nhận mơ hồ trong lòng cô. Cô cảm thấy một chút ngượng ngùng, một chút bối rối, nhưng cũng không thể phủ nhận sự dễ chịu khi nghe những lời ấy.

Cô nhớ lại cái cách Huy lặng lẽ ngồi xuống cách cô một đoạn bên bờ sông, không hỏi han, không gặng ép, chỉ đơn thuần chia sẻ cảm nhận về hoàng hôn. Anh đã tôn trọng không gian riêng tư của cô, điều mà cô khao khát nhưng chưa bao giờ nhận được từ Trần Hạo trong những lúc cô yếu lòng nhất. Sự chân thành của Huy không phải là một lời hứa hẹn xa vời hay những tin nhắn thưa thớt, mà là một sự hiện diện cụ thể, một hành động thiết thực.

Lê An cúi xuống, tiếp tục tưới nước cho những cây cúc vạn thọ đang hé nở, giấu đi ánh mắt đăm chiêu. Cô cảm thấy một sự giằng xé rõ rệt trong lòng. Một mặt, cô vẫn cố bám víu vào hình bóng Trần Hạo, vào những kỷ niệm thanh mai trúc mã đã khắc sâu trong tim. Cô tự nhủ rằng mình không thể "phản bội" những gì đã qua, không thể dễ dàng chấp nhận một người khác khi trái tim vẫn còn vương vấn một hình bóng cũ. Nhưng mặt khác, sự cô đơn, sự mỏi mòn vì chờ đợi và sự vắng bóng của Trần Hạo đang dần gặm nhấm niềm tin của cô. Sự ấm áp, sự quan tâm kiên nhẫn của Huy như một dòng nước mát lành, đang dần len lỏi vào những kẽ nứt trong trái tim cô, xoa dịu những vết thương lòng đang âm ỉ. Cô không thể hoàn toàn gạt bỏ sự hiện diện của anh, không thể phủ nhận cảm giác bình yên mà anh mang lại. "Mình không thể làm vậy với anh ấy... Nhưng mình đã chờ đợi bao lâu rồi?" Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu cô, mỗi lúc một rõ ràng hơn, như tiếng sóng vỗ bờ không ngừng nghỉ, dần dần xói mòn đi bức tường kiên cố mà cô đã dựng lên. Bà Mai nhìn Lê An một lúc nữa, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ thông tuệ, rồi bà khẽ thở dài, bước vào nhà, để lại Lê An một mình với những suy tư giữa vườn hoa. Mùi thơm của hoa nhài và đất ẩm vẫn vương vấn, nhưng không thể xóa đi mùi vị của sự tiếc nuối và nỗi lòng giằng xé đang bao trùm lấy cô.

***

Buổi trưa, nắng vàng dịu nhẹ trải khắp khu vườn. Những chú chim sẻ hót líu lo trên cành cây vú sữa, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm ái. Lê An đang định vào nhà chuẩn bị bữa trưa thì nghe tiếng gọi quen thuộc từ phía cổng.

"An à, em có nhà không đó?"

Là Nguyễn Hoàng Huy. Anh bước vào sân, trên tay cầm theo vài chậu cây con nhỏ nhắn, xanh mướt. Khuôn mặt anh rạng rỡ dưới ánh nắng, nụ cười hiền lành và đôi mắt lấp lánh vẻ thân thiện. Anh mặc chiếc áo sơ mi bạc màu và quần tây đơn giản, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc, da rám nắng. Trông anh như một người nông dân thực thụ, gần gũi và chân chất.

"Em đang định vào nấu cơm, anh Huy." Lê An đáp, giọng hơi bất ngờ nhưng không còn vẻ gượng gạo như trước. Cô cảm thấy một sự thoải mái nhất định khi đối diện với anh, như thể anh là một người anh trai thân thiết đã lâu không gặp.

"À, anh có mấy cây giống này, thấy ở vườn ươm họ bán dư, nên tiện thể mua về cho em. Mấy cây bạc hà này trồng quanh nhà vừa thơm, vừa đuổi muỗi tốt lắm." Anh nói, đặt những chậu cây xuống đất một cách cẩn thận. Động tác của anh tự nhiên, không chút khách sáo. "Với lại, cái giàn mướp nhà em hình như bị mối mọt rồi, thấy nó lung lay lắm. Để anh sửa lại cho, không thì mấy cây hoa của em lại tội nghiệp." Anh vừa nói vừa chỉ tay về phía giàn mướp cũ kỹ, nơi những dây mướp xanh tốt đang vươn mình, nhưng khung gỗ đã bắt đầu mục ruỗng.

Lê An nhìn anh, rồi nhìn sang giàn mướp. Quả thật, cô cũng đã để ý đến nó từ lâu nhưng chưa có thời gian và cả sức để sửa chữa. "Dạ... thôi, không cần đâu anh, em tự làm được mà." Cô nói, theo thói quen muốn giữ khoảng cách, muốn tự mình gánh vác mọi thứ. Cô không muốn mình trở thành gánh nặng hay quá dựa dẫm vào người khác, đặc biệt là một người đàn ông không phải Trần Hạo. Hơn nữa, trong lòng cô vẫn có một cảm giác tội lỗi mơ hồ, như thể việc chấp nhận sự giúp đỡ của Huy là một sự phản bội đối với người cô đang chờ đợi.

Nguyễn Hoàng Huy chỉ cười nhẹ, ánh mắt anh kiên định nhưng ấm áp. "Có gì đâu, sẵn tiện anh cũng đang rảnh. Với lại, anh cũng có nghề mộc mà, mấy cái này anh sửa vèo cái là xong thôi. Em cứ để đó cho anh lo. Em vào chuẩn bị cơm đi, anh làm xong rồi mình nói chuyện." Anh nói một cách tự nhiên, không ép buộc, nhưng với một sự kiên quyết nhẹ nhàng khiến Lê An khó lòng từ chối. Anh đã vén tay áo lên cao hơn, đi thẳng đến chỗ giàn mướp, bắt đầu kiểm tra khung gỗ.

Lê An đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh. Trong lòng cô dấy lên một cảm giác lạ lùng. Anh khác với Trần Hạo, người luôn bận rộn với sách vở và những dự định lớn lao nơi thành phố. Huy lại rất thực tế, rất gần gũi với cuộc sống nơi thị trấn này. Sự chu đáo của anh không chỉ dừng lại ở lời nói mà còn thể hiện qua hành động. Anh không cần cô phải nói ra, anh tự nhìn thấy những vấn đề nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô và chủ động giúp đỡ. Điều này khiến cô cảm thấy được quan tâm, được che chở một cách chân thật, điều mà cô đã không cảm nhận được từ Trần Hạo trong một thời gian dài.

Cô khẽ thở dài, rồi cũng cúi xuống nhặt vài nhánh cây khô rụng trong vườn. Cô không vào nhà ngay, mà ngồi xuống một góc, bắt đầu nhổ cỏ dại quanh những cây bạc hà mà Huy vừa mang đến. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ làm việc của mình, nhưng sự gượng gạo ban đầu đã dần tan biến. Mùi đất ẩm, mùi cỏ tươi và mùi bạc hà thoang thoảng xộc vào mũi, tạo nên một cảm giác thanh bình. Tiếng cưa gỗ lách cách của Huy vang lên đều đều, không làm phiền mà ngược lại, còn mang đến một sự an tâm lạ thường.

"À, em có nghe chuyện nhà chú Ba mới bắt được con cá to bằng bắp tay chưa?" Huy đột nhiên cất tiếng, giọng anh trầm ấm và vui vẻ. Anh không nhìn cô, vẫn đang tập trung vào việc sửa giàn mướp, nhưng dường như anh biết cô đang lắng nghe. "Con cá đó to lắm, cả làng xúm lại xem. Chú Ba còn định làm món canh chua đãi cả nhà nữa đó." Anh kể, giọng điệu hồn nhiên, như đang kể một câu chuyện cổ tích.

Lê An khẽ mỉm cười. Những câu chuyện phiếm về cuộc sống thường nhật ở thị trấn, những điều nhỏ nhặt mà Trần Hạo có lẽ đã quên từ lâu, lại được Huy kể một cách sống động và đầy nhiệt huyết. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cô không cần phải cố gắng gượng ép mình vui vẻ, cũng không cần phải suy nghĩ quá nhiều về những điều xa xôi. Chỉ đơn giản là lắng nghe, và cảm nhận sự bình yên.

"À, hay là chiều nay anh chở em ra chợ mua thêm mấy cái chậu nhỏ, rồi mình cùng trồng mấy cây bạc hà này nha?" Huy đề nghị, vẫn không nhìn cô. "Với lại, anh cũng tính ghé tiệm chú Tư mua thêm mấy con ốc sên về nuôi, mấy con ốc đó ăn mấy cái lá cây bị sâu bệnh hay lắm."

Lê An ngẩng đầu nhìn anh. Ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành và một chút tò mò trẻ con. Cô bất giác gật đầu. "Dạ... cũng được ạ." Giọng cô nhẹ nhàng, tự nhiên hơn rất nhiều so với lúc nãy. Cô không còn cảm thấy sự giằng xé nội tâm quá lớn. Trong khoảnh khắc đó, cô chỉ cảm thấy một sự bình yên giản dị, một sự an ủi đến từ những điều nhỏ nhặt, từ sự hiện diện của một người đàn ông kiên nhẫn và chu đáo. Cô nhìn chiếc điện thoại nằm trong túi áo. Nó vẫn ở đó, nhưng dường như nó đã không còn "nặng trĩu" như đêm qua nữa. Một "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa cô và vật thể đó, giữa cô và những gì nó đại diện.

***

Cuối chiều, ánh nắng vàng óng trải dài trên những con đường nhỏ quanh thị trấn, nhuộm vàng cả những hàng cây cổ thụ và mái ngói rêu phong. Gió mát thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm từ sông và mùi hương của cỏ cây xanh tươi. Lê An và Huy ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ trong công viên thị trấn. Tiếng cười đùa của lũ trẻ con đang chơi đá banh ở phía xa vọng lại, xen lẫn tiếng chim hót líu lo trên những tán lá. Bầu không khí thật thanh bình, thật dễ chịu.

Huy không nhắc gì đến chuyện Trần Hạo, cũng không hỏi về những suy tư của Lê An. Anh chỉ đơn thuần kể cho cô nghe về công việc của mình, về những dự định nhỏ anh đang ấp ủ. "Dạo này anh đang tính mở rộng thêm mấy sào rau sạch ở phía bãi bồi bên kia sông. Em thấy thế nào, An? Có cần thêm loại cây gì không? Anh thấy mấy loại rau cải xanh, xà lách ở đây được chuộng lắm, nhưng nếu có thêm rau thơm hoặc mấy loại cây gia vị đặc trưng thì chắc sẽ hút khách hơn." Giọng anh trầm ấm, rành mạch, đầy nhiệt huyết khi nói về công việc. Anh nhìn cô, ánh mắt thể hiện sự mong đợi một lời góp ý, một sự tôn trọng thực sự đối với ý kiến của cô.

Lê An lắng nghe chăm chú. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của anh. Anh không chỉ nói về công việc, mà còn khéo léo lồng ghép những kiến thức về nông nghiệp, về đặc điểm của từng loại cây, về cách chăm sóc đất đai. Anh không hề phô trương hay tỏ vẻ hiểu biết, chỉ đơn giản là chia sẻ những gì anh yêu thích, những gì anh tâm huyết. Cô mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn vẻ gượng gạo hay bối rối.

"Em thấy rau sạch bây giờ ai cũng chuộng, anh làm vậy là đúng rồi. Với lại, ở thị trấn mình, mấy loại rau thơm hay cây gia vị đặc trưng cũng không có nhiều. Nếu anh trồng được thì chắc chắn sẽ được ủng hộ." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. "Em... em chỉ mong cuộc sống sau này cứ bình yên như thế này thôi, có một mảnh vườn nhỏ, trồng mấy loại rau mình thích, được hít thở không khí trong lành như thế này mỗi ngày." Lần đầu tiên, cô chia sẻ một chút về ước mơ thầm kín của mình, một ước mơ giản dị, không vĩ đại, không phù phiếm. Ước mơ ấy không liên quan đến những tòa nhà cao tầng hay những dự án triệu đô nơi thành phố, mà chỉ đơn thuần là sự ổn định, sự an yên mà Trần Hạo, với những tham vọng của mình, dường như không thể mang lại.

Nguyễn Hoàng Huy nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng và đầy thấu hiểu. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một sự đồng cảm sâu sắc. Anh không hề cười nhạo ước mơ nhỏ bé của cô, mà ngược lại, còn cho cô cảm giác rằng ước mơ ấy là hoàn toàn có thể đạt được, là một điều đáng trân trọng. Sự lắng nghe của anh, sự tôn trọng của anh dành cho cô, khiến trái tim Lê An rung động một cách nhẹ nhàng. Đó là một cảm giác ấm áp, một sự tin cậy mà cô đã khao khát bấy lâu.

Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt chạm nhau. Nụ cười của cô lúc này thật sự tự nhiên, rạng rỡ như ánh nắng cuối chiều. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Không còn là sự giằng xé hay cảm giác tội lỗi, mà là một sự chấp nhận, một sự bình yên. Cô nhận ra rằng, mình không còn thường xuyên đưa tay vào túi áo để kiểm tra chiếc điện thoại nữa. Chiếc điện thoại cũ, vật gắn kết cô với Trần Hạo và những "lời nói không thành" của anh, giờ đây dường như đã bị lãng quên. Nó vẫn ở đó, nhưng sự hiện diện của nó không còn nặng nề hay ám ảnh cô như trước.

Khi những vệt nắng cuối cùng dần tắt, để lại một bầu trời tím than huyền ảo, Lê An và Huy đứng dậy. Anh tiễn cô về nhà, bước chân cả hai đều nhẹ nhõm. Trên đường đi, Huy vẫn tiếp tục kể những câu chuyện vui về cuộc sống ở thị trấn, về những con người quen thuộc, về những mùa vụ bội thu. Lê An lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ cười. Cô biết, trong sâu thẳm, trái tim cô vẫn còn mang một nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó", về một mối tình "chậm một nhịp". Nhưng sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại, sự chân thành và kiên nhẫn của anh, đã dần xoa dịu những vết thương lòng. Anh không hứa hẹn điều gì to lớn, không mang đến những viễn cảnh xa hoa, nhưng anh lại mang đến một cảm giác an toàn, một "điểm tựa" vững chãi ngay trong hiện tại.

Về đến nhà, Lê An đứng ở cổng nhìn theo bóng Huy khuất dần. Cô khẽ chạm vào túi áo, nơi chiếc điện thoại cũ vẫn nằm im lìm. Nó không còn là gánh nặng, không còn là biểu tượng của sự chờ đợi mỏi mòn. Thay vào đó, nó như một kỷ vật cũ, gợi nhắc về một "khoảng cách vô hình" đã hình thành. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, cô biết mình không còn cô đơn nữa. Nụ cười cuối chiều còn vương trên môi cô, tựa như nắng mai, ấm áp và đầy hy vọng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free