Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 296: Vinh Quang Thành Phố, Nụ Cười Lặng Lẽ Thị Trấn
Ánh nắng ban mai hiếm hoi của Hà Nội len lỏi qua ô cửa kính cao vút của giảng đường, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền gạch đỏ đã ngả màu thời gian. Mùi giấy sách cũ, mùi mực in và một chút hương gỗ mục từ những chiếc bàn đã trải qua biết bao thế hệ sinh viên, hòa quyện với mùi sơn mới từ xưởng thực hành kiến trúc ở tầng dưới, tạo nên một thứ không khí rất riêng, rất đặc trưng của ngôi trường đại học danh tiếng này. Tiếng giảng bài đều đều của Cô Lan vang vọng, nhưng hôm nay, sự chú ý của mọi người không chỉ dừng lại ở đó. Một sự mong chờ xen lẫn hồi hộp len lỏi trong từng ánh mắt, bởi đây là buổi công bố kết quả đồ án thiết kế lớn đầu tiên của năm học.
Cô Lan, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão thường trực trên sống mũi, dừng lại trước bảng điểm được chiếu lên màn hình lớn. Giọng cô ấm áp nhưng vẫn giữ được sự nghiêm nghị cần có của một người giáo viên đầy kinh nghiệm. “Các em đã làm rất tốt. Đây là một đồ án khó, đòi hỏi sự sáng tạo, tỉ mỉ và khả năng làm việc nhóm. Cô rất tự hào về những nỗ lực của các em.” Cô đảo mắt một lượt quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở Trần Hạo. Anh ngồi đó, thẳng lưng, vẻ mặt điềm tĩnh như mọi khi, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự tập trung cao độ, một ngọn lửa tham vọng âm ỉ cháy. “Và đặc biệt, cô muốn tuyên dương một sinh viên đã có đồ án xuất sắc vượt trội, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về kiến trúc truyền thống kết hợp với những ý tưởng hiện đại đầy táo bạo.” Cô nở một nụ cười hài lòng, gật đầu nhẹ. “Trần Hạo, đồ án của em thực sự xuất sắc. Đây là một bước đệm rất tốt cho con đường sự nghiệp sau này của em.”
Cả phòng xôn xao. Những tiếng vỗ tay rộn ràng vang lên, xen lẫn những lời chúc mừng. Trần Hạo khẽ đứng dậy, cúi đầu cảm ơn. Một nụ cười hiếm hoi, nhưng rất đỗi rạng rỡ, nở trên môi anh. Đó là nụ cười của sự thỏa mãn, của niềm tự hào khi công sức được đền đáp xứng đáng. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể, thôi thúc anh tiến về phía trước. Con đường sự nghiệp mà anh hằng mơ ước dường như đang mở ra trước mắt, rộng lớn và đầy hứa hẹn. Tiếng chuông hết giờ học vang lên giòn giã, báo hiệu một buổi sáng thành công.
“Chúc mừng cậu nhé, Hạo! Biết ngay cậu làm được mà!” Thanh Bình, cậu bạn cao gầy đeo kính, vỗ vai Trần Hạo một cách nhiệt tình. Ánh mắt cậu ta tràn đầy sự ngưỡng mộ. Thanh Bình là một người bạn tốt, luôn ở bên Trần Hạo từ những ngày đầu bỡ ngỡ ở thành phố này, chia sẻ cùng anh những đêm thức trắng bên bản vẽ, những buổi chạy deadline căng thẳng.
Trần Hạo khẽ gật đầu, nụ cười vẫn chưa tắt. “Cũng nhờ cậu giúp đỡ nhiều trong phần dựng mô hình đấy.” Anh nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa niềm phấn khởi. “Cô Lan đã gợi ý cho mình một số cơ hội thực tập ở các công ty lớn. Mình đang nghĩ về công ty kiến trúc XYZ, họ chuyên về các dự án bảo tồn và phát triển kiến trúc đô thị, đúng với hướng mình muốn theo đuổi.”
Thanh Bình tròn mắt, reo lên. “Thật á? Công ty đó danh tiếng lắm đấy! Khó vào cực kỳ. Nhưng nếu cậu có lời giới thiệu của Cô Lan thì khả năng rất cao. Thế thì quá tuyệt vời! Cậu mà vào đó thì tha hồ phát huy tài năng.” Cậu bạn vỗ vai Trần Hạo thêm lần nữa, ánh mắt lấp lánh niềm vui lây.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, rời khỏi giảng đường. Bên ngoài, không khí của thành phố lớn ồn ào và hối hả hơn rất nhiều so với thị trấn ven sông yên bình. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của đô thị. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của bê tông, của khói xe và cả mùi hương hoa sữa thoang thoảng đâu đó trong gió, thứ mùi mà anh từng ghét bỏ vì nó gợi nhớ về những mùa thu cô đơn, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa khác – ý nghĩa của sự khởi đầu, của những cơ hội mới mẻ. Anh cảm thấy mình thuộc về nơi này, thuộc về nhịp sống nhanh và đầy thử thách này. Những tham vọng của anh được nuôi dưỡng, được thắp sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Anh mải mê nói về những dự định, những mục tiêu phía trước, những ước mơ to lớn mà anh muốn chinh phục ở nơi thành phố hoa lệ này, hoàn toàn không biết rằng, ở một nơi xa xôi, một cô gái đang dần tìm thấy sự bình yên của riêng mình.
***
Chiều tối, khi những vệt nắng cuối cùng của ngày bắt đầu nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt, Trần Hạo cùng Thanh Bình và một vài người bạn khác tìm đến một quán bún chả vỉa hè quen thuộc. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nhưng lúc nào cũng đông đúc, tấp nập người ra vào. Những chiếc bàn nhựa thấp và ghế đẩu con con được kê tràn ra cả vỉa hè, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng đũa bát va vào nhau lanh canh, tiếng xì xèo của những miếng chả nướng trên than hồng, mùi thơm nức mũi của bún chả quyện với mùi rau sống và nước chấm chua ngọt, tất cả tạo nên một khung cảnh ấm cúng và sống động đặc trưng của ẩm thực đường phố Hà Nội. Mùi khói than bay lảng bảng trong không khí, hòa lẫn với mùi hương của phố phường đang lên đèn, một thứ mùi rất riêng, rất khó quên.
“Ngồi đây đi, Hạo! Chỗ này thoáng hơn!” Thanh Bình gọi, chỉ vào một góc khuất có vẻ yên tĩnh hơn một chút.
Trần Hạo gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Bữa ăn mừng thành công không cần phải quá cầu kỳ, sang trọng. Đối với anh, sự vui vẻ, thoải mái bên bạn bè và những món ăn dân dã đôi khi còn ý nghĩa hơn. Anh gọi một suất bún chả đầy đủ, rồi hào hứng quay sang Thanh Bình.
“Anh Long bên công ty XYZ có nói về một dự án mới, nếu mình làm tốt đồ án này, có thể có cơ hội thực tập ở đó ngay từ hè năm nhất. Ông ấy bảo, sinh viên năm nhất mà đã có đồ án thiết kế đạt giải như mình thì hiếm lắm, có tiềm năng phát triển rất lớn.” Trần Hạo nói, ánh mắt rực sáng. Lời khen của Cô Lan và cơ hội thực tập quý giá này là động lực cực lớn, khiến anh càng thêm quyết tâm lao vào học tập và nghiên cứu. Anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh của một con sóng lớn, chỉ cần một cú đẩy nữa là có thể vút bay.
Thanh Bình gật gù, miệng vẫn nhai tóp tép miếng chả. “Thế thì quá tuyệt vời! Cậu mà vào đó thì tha hồ phát huy tài năng. Mình nghe nói công ty đó rất chú trọng đào tạo nhân tài trẻ.” Cậu ta nhìn Trần Hạo với ánh mắt ngưỡng mộ. “Mà thôi, ăn đã! Đói meo rồi. Sau này cậu thành kiến trúc sư nổi tiếng, nhớ khao mình mấy bữa ra trò nhé!”
Trần Hạo mỉm cười. Anh rút điện thoại ra, nhanh tay chụp một tấm hình đĩa bún chả đầy đặn trước mặt, thêm một vài dòng chú thích ngắn gọn về thành công và niềm vui hiện tại, rồi đăng lên mạng xã hội. Anh lướt qua một vài tin tức bạn bè, rồi cất điện thoại vào túi áo. Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh: lẽ ra anh nên gọi cho Lê An để chia sẻ tin vui này. Cô ấy chắc sẽ rất mừng cho anh. Nhưng rồi, ý nghĩ đó nhanh chóng bị xua tan bởi cuộc trò chuyện sôi nổi với Thanh Bình và những người bạn khác về những dự định sắp tới, về những hoài bão lớn lao ở thành phố.
Trần Hạo hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, trong những kế hoạch và mục tiêu mà anh đang theo đuổi. Lê An, thị trấn ven sông, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện bên bờ sông cũ, tất cả dường như đã lùi vào một góc khuất nào đó trong tâm trí anh, trở thành những hồi ức đẹp nhưng không còn là ưu tiên hàng đầu. Anh không hay biết rằng, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại của anh đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn, và rằng ở nơi thị trấn yên bình ấy, Lê An cũng đang có những thay đổi của riêng mình. Sự vô tâm của anh, dù không cố ý, lại chính là thứ đang đẩy cô gái thanh mai trúc mã ra xa anh từng chút một. Mùi bún chả thơm lừng, tiếng cười nói rộn ràng và ánh đèn đường lung linh đã bao phủ lấy Trần Hạo, khiến anh quên đi cả thế giới bên ngoài, quên đi cả một người con gái đang chờ đợi.
***
Trong khi Trần Hạo đang đắm chìm trong men say của thành công và những hoài bão lớn lao nơi thành phố, thì ở thị trấn ven sông yên bình, Lê An đang trải qua một buổi chiều muộn khác hẳn. Nắng vàng dịu cuối ngày trải một tấm thảm ấm áp lên thảm cỏ xanh mướt của công viên thị trấn. Gió nhẹ xào xạc qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi hương của đất ẩm và cỏ tươi, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hẳn với sự ồn ào của chợ búa và đường phố. Tiếng cười đùa trong trẻo của một vài đứa trẻ đang chơi đá cầu phía xa, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi trên một chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây bàng lớn. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, vẽ nên những vệt màu tím cam huyền ảo. Lê An ngắm nhìn cảnh vật, cảm nhận sự dịu mát của gió vuốt ve làn tóc, và một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô không còn cảm thấy sự gượng ép hay bối rối khi ở bên Huy nữa. Thay vào đó là một sự thoải mái, tự nhiên đến lạ.
Nguyễn Hoàng Huy vẫn giữ nguyên vẻ chân thành, điềm đạm thường thấy. Anh kể những câu chuyện nhỏ về công việc của mình ở thị trấn, về những loại cây cảnh anh mới nhập về, về dự định mở rộng vườn rau sạch mà anh đã chia sẻ với cô hôm trước. Giọng anh trầm ấm, rành mạch, không hề khoa trương hay áp đặt, chỉ đơn thuần là chia sẻ những gì anh yêu thích, những gì anh tâm huyết.
“Anh đang tính mở rộng thêm vườn cây cảnh ở phía sau nhà, An thấy thế nào? Mình có thể trồng thêm mấy loại hoa cẩm tú cầu em thích ấy. Anh thấy em hay ngắm mấy chậu cẩm tú cầu của cô Tư bán hoa lắm.” Huy nói, ánh mắt nhìn cô đầy dịu dàng. Anh nhớ rõ những chi tiết nhỏ nhặt về cô, những sở thích bé con mà có lẽ chính cô cũng không để ý.
Lê An khẽ cười, nụ cười lúc này đã thật sự tự nhiên, rạng rỡ. “Nghe hay đấy anh. Cẩm tú cầu thì đẹp rồi, nhưng chăm sóc cũng cầu kỳ lắm. Em thấy cô Tư phải tưới nước đúng cách, rồi còn phải bón phân đặc biệt để hoa ra màu đẹp nữa.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy hứng thú. Cô đã không còn che giấu sự thích thú của mình, không còn e dè như những ngày đầu.
Huy mỉm cười. “Không sao đâu. Anh sẽ học cách chăm sóc. Có gì không biết, anh sẽ hỏi em.” Anh nói, ánh mắt lấp lánh ý cười, như muốn trêu chọc cô một chút.
Lê An bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô cảm thấy một sự nhẹ nh��m lan tỏa khắp cơ thể, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Sự chân thành và kiên nhẫn của Huy, sự quan tâm tinh tế của anh, đã dần xoa dịu những vết thương lòng, những nỗi buồn mà Trần Hạo đã vô tình gây ra. Cô nhận ra rằng, ở bên Huy, cô không cần phải giả vờ mạnh mẽ, cũng không cần phải chờ đợi một tin nhắn hay một cuộc gọi vô vọng. Anh ở đó, hiện hữu, ấm áp và luôn sẵn lòng lắng nghe.
Trong một khoảnh khắc vô thức, khi Huy đang mải mê kể về những chú chim sâu thường hay đến đậu trên cây ổi trong vườn nhà anh, Lê An khẽ ngả đầu vào vai anh. Vai anh rộng và vững chãi, mang đến một cảm giác an toàn, một "điểm tựa" mà cô đã khao khát bấy lâu. Hơi ấm từ vai anh truyền sang cô, xua đi chút gió lạnh cuối chiều.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, chiếc điện thoại cũ trong túi áo khoác của Lê An rung lên bần bật. Một tiếng chuông lạ lẫm, không phải là tiếng nhạc chuông quen thuộc mà cô đã cài đặt. Cô giật mình, khẽ nhổm dậy, đưa tay vào túi. Màn hình điện thoại cũ kỹ hiện lên một cái tên đã lâu không xuất hiện trên cuộc gọi đến: Trần Hạo.
Trái tim Lê An khẽ nhói lên một nhịp, một cảm giác quen thuộc của sự giằng xé. Là Trần Hạo. Anh gọi vào lúc này, khi cô đang cảm thấy bình yên nhất bên một người khác. Mắt cô lướt qua cái tên trên màn hình, rồi nhìn sang gương mặt Nguyễn Hoàng Huy đang mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng Lê An. Nỗi nhớ về những kỷ niệm cũ, sự trách móc về những "lời nói không thành", và cả cảm giác tội lỗi khi cô đang dần mở lòng với một người khác.
Nhưng rồi, trong khoảnh khắc quyết định ấy, Lê An đã không do dự. Cô không nghe máy. Cô để chiếc điện thoại tiếp tục rung lên một hồi nữa, rồi im bặt. Sau đó, cô nhẹ nhàng tắt nguồn, vùi sâu chiếc điện thoại vào đáy túi xách, như muốn chôn vùi cả những cảm xúc hỗn độn mà nó mang lại. Cô không muốn khoảnh khắc bình yên này bị phá vỡ, không muốn quay trở lại với sự chờ đợi mỏi mòn và những "nếu như ngày đó" đã đeo bám cô suốt thời gian qua.
Cô quay lại nhìn Nguyễn Hoàng Huy, anh vẫn đang mỉm cười. Anh không hỏi gì về cuộc điện thoại, chỉ đơn giản là đợi cô. Sự tinh tế ấy càng khiến Lê An cảm thấy ấm áp hơn. Cô dựa vào vai anh một lần nữa, nhẹ nhàng hơn, chủ động hơn.
“Anh đang nói đến đâu rồi ạ?” Cô hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm.
Huy hiểu ý, tiếp tục câu chuyện về những chú chim sâu, về khu vườn nhỏ của anh. Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, bầu trời chuyển sang một màu tím than huyền ảo, điểm xuyết những vì sao đầu tiên. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả công viên. Lê An cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Cô biết, trong sâu thẳm, trái tim cô vẫn còn mang một nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó", về một mối tình "chậm một nhịp". Nhưng sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại, sự chân thành và kiên nhẫn của anh, đã dần xoa dịu những vết thương lòng. Anh không hứa hẹn điều gì to lớn, không mang đến những viễn cảnh xa hoa, nhưng anh lại mang đến một cảm giác an toàn, một "điểm tựa" vững chãi ngay trong hiện tại.
Khi Huy tiễn cô về nhà, Lê An vẫn cảm thấy hơi ấm từ vai anh vương vấn. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, cô biết mình không còn cô đơn nữa. Chiếc điện thoại cũ, đã tắt nguồn, nằm im lìm trong túi xách. Nó không còn là gánh nặng, không còn là biểu tượng của sự chờ đợi mỏi mòn. Thay vào đó, nó như một kỷ vật cũ, gợi nhắc về một "khoảng cách vô hình" đã hình thành. Lê An khẽ chạm vào túi xách, rồi nở một nụ cười nhẹ nhõm. Cô không biết liệu quyết định không nghe máy Trần Hạo có phải là sai lầm hay không, nhưng ít nhất, trong giây phút này, cô đã chọn sự bình yên cho chính mình. Nụ cười cuối chiều còn vương trên môi cô, tựa như nắng mai, ấm áp và đầy hy vọng, một nụ cười của sự chấp nhận và của một khởi đầu mới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.