Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 297: Bến Đỗ An Nhiên, Dưới Ánh Mắt Thị Trấn

Nụ cười cuối chiều còn vương trên môi Lê An, tựa như nắng mai, ấm áp và đầy hy vọng, một nụ cười của sự chấp nhận và của một khởi đầu mới. Đêm đó, cô ngủ một giấc sâu chưa từng có, không mộng mị, không còn bận lòng về những "nếu như ngày đó" hay những "lời nói không thành" đã từng ám ảnh. Bình minh hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên lách qua khe cửa, đánh thức cô, Lê An cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Chiếc điện thoại nằm im lìm trong túi xách, lạnh lẽo và vô tri, như một minh chứng cho quyết định dứt khoát của cô tối qua. Nó không còn là gánh nặng, không còn là biểu tượng của sự chờ đợi mỏi mòn. Thay vào đó, nó như một kỷ vật cũ, gợi nhắc về một "khoảng cách vô hình" đã hình thành.

Hôm nay là cuối tuần, Huy ngỏ lời muốn cùng cô đi chợ sớm. Lê An đã đồng ý một cách tự nhiên, không một chút do dự. Cô thấy mình thật lạ, không còn là cô gái thu mình, né tránh mọi sự quan tâm. Cô đứng trước gương, vuốt nhẹ mái tóc dài, và tự hỏi, liệu đây có phải là sự thay đổi mà cô đã chờ đợi bấy lâu? Sự bình yên mà Huy mang lại, tuy không mãnh liệt như những gì cô từng mơ ước về tình yêu, nhưng lại chân thật và ấm áp đến lạ.

Khu chợ Dân Sinh vào buổi sáng sớm đã ồn ào và náo nhiệt. Lê An cùng Nguyễn Hoàng Huy bước vào giữa dòng người tấp nập, cảm nhận được cái không khí đặc trưng của vùng quê ven sông. Các sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Lối đi hẹp, lầy lội đôi chỗ vì những vết nước đọng lại từ đêm qua, nhưng dường như chẳng ai bận tâm. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các bà, các chị, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt lách cách, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ quyện với mùi đất ẩm và cả mùi khói than từ những hàng bún riêu, bánh cuốn, tạo thành một tổ hợp mùi hương đặc trưng, khó tả.

Huy đi trước, tay xách một chiếc giỏ mây đã cũ, nhưng vẫn còn rất chắc chắn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro đơn giản, quần jeans bạc màu, trông thật gần gũi và chân chất. Lê An bước theo sau anh, mái tóc đen dài xõa ngang lưng, chiếc áo bà ba màu lam nhạt tôn lên vẻ dịu dàng, thanh thoát của cô. Lâu lắm rồi cô mới lại đi chợ vào buổi sáng sớm thế này, kể từ khi mẹ cô mất, cô thường chỉ tranh thủ đi vào những buổi chiều vắng người.

“Cô Ba hôm nay cá tươi thế! Dạo này cô khỏe không ạ?” Huy cất tiếng chào một chị bán cá ngay khi vừa đi đến. Chị Ba, người bán cá quen thuộc của chợ, một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn nhưng tiếng rao hàng thì vang xa cả góc chợ, đang thoăn thoắt lựa cá cho khách, ngẩng đầu lên, nụ cười tươi rói: “Ối, cậu Huy đấy à! Khỏe lắm, khỏe lắm cháu ơi! Cá hôm nay mới về, tươi rói đây này. Cậu lấy mấy con về nấu canh chua cho cô An nhà ta à?”

Chị Ba liếc nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo. Lê An hơi đỏ mặt, khẽ cúi đầu chào chị. Huy chỉ cười xòa, không giải thích gì nhiều. “Dạ, cháu xem có con cá nào ngon ngon, làm món kho tộ ạ. Cô An nhà cháu thích ăn cá kho.” Anh nói một cách tự nhiên, như thể Lê An đã là người của anh từ lâu. Lê An đứng đó, nghe những lời đó, trong lòng không khỏi có một chút xao động. Cái cách anh gọi cô là “cô An nhà cháu” sao mà thân thương đến thế, như thể cô là một phần hiển nhiên trong cuộc sống của anh, không cần phải đắn đo hay suy nghĩ.

Huy cúi xuống lựa cá, đôi tay anh thoăn thoắt không kém gì chị Ba. Anh biết rõ từng loại cá, từng cách chế biến. Chị Ba vừa làm cá, vừa không ngừng trò chuyện với Huy, hỏi han về công việc, về mấy cây cảnh anh trồng ở nhà. Lê An lặng lẽ quan sát. Cô thấy ánh mắt của chị Ba, của những người bán hàng khác khi nhìn Huy, đều ánh lên vẻ quý mến, tin tưởng. Anh không chỉ là một khách hàng, mà còn là một người bạn, một người con cháu của khu chợ này.

Đi qua hàng rau, Huy lại dừng lại trước sạp của chú Nam. Chú Nam, người đàn ông trầm tính với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang cần mẫn sắp xếp mớ rau tươi rói. “Chú Nam! Vẫn vị cũ chứ cháu?” Huy chào hỏi, không cần đợi chú Nam lên tiếng. “Vẫn vị cũ chứ cháu? Cậu Huy hôm nay đi chợ sớm thế.” Chú Nam mỉm cười hiền hậu, đưa cho Huy bó rau muống tươi non đã được bó sẵn. “À, mà này cậu Huy, hôm qua có bà cụ bán trầu cau bị đổ gánh ở đầu chợ, may có cậu đỡ giúp, không thì mớ trầu cau nát hết cả. Bà cụ cứ khen cậu mãi.”

Huy chỉ cười, gãi đầu. “Có gì đâu chú, cháu tiện tay thì giúp thôi ạ.”

Lê An đứng bên cạnh, lắng nghe câu chuyện, lòng cô dấy lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô nhìn Huy, nhìn cách anh tương tác với mọi người. Anh không giả tạo, không cố gắng để được lòng ai. Sự tốt bụng, chân thành của anh toát ra một cách tự nhiên, như hơi thở, khiến ai tiếp xúc cũng cảm thấy dễ chịu, tin tưởng. Cô nhớ lại Trần Hạo, nhớ về những lần anh cố gắng hòa nhập với bạn bè cô, đôi khi có chút gượng gạo, có chút xa cách. Anh luôn có một vẻ ưu tư, một khoảng cách vô hình, dù anh có cố gắng đến đâu. Nhưng Huy thì khác, anh hòa mình vào cuộc sống này một cách dễ dàng, như một dòng sông tự nhiên chảy xuôi.

Trong lúc Huy đang trả tiền rau, chú Nam quay sang Lê An, ánh mắt tinh anh của chú lướt qua cô, rồi dừng lại ở Huy. “Cậu Huy tốt bụng thật, ai trong chợ cũng quý. Con bé An có phúc lắm đấy!” Chú nói, giọng trầm ấm, nhưng đầy vẻ thấu hiểu. Lê An ngượng ngùng, đôi má ửng hồng, cô chỉ biết mỉm cười nhẹ. Cô không đáp lời, nhưng trong lòng, những lời nói của chú Nam như một lời khẳng định, củng cố thêm niềm tin của cô vào Nguyễn Hoàng Huy. Anh ấy thật sự được lòng mọi người. Một sự chân thành hiếm có, cô tự nhủ. Trong cái xã hội đầy bon chen này, để tìm được một người như vậy, thật không dễ. Cô cảm thấy may mắn, một cảm giác mà đã lâu rồi cô không còn cảm nhận được. Cô cũng chợt nhận ra rằng, những lời khen ngợi của chú Nam không chỉ là một lời khen xã giao. Đó là sự ghi nhận của cả cộng đồng, của những người đã chứng kiến và cảm nhận được sự tốt bụng của Huy hằng ngày.

Khi Huy quay lại, anh thấy Lê An đang nhìn mình với ánh mắt khác lạ. Ánh mắt ấy không còn vẻ u buồn, mà thay vào đó là một sự tin tưởng, một sự nhẹ nhõm. “Sao thế An? Anh có dính bùn vào mặt à?” Anh hỏi, cố tình trêu chọc cô. Lê An bật cười khúc khích, lắc đầu. “Không có ạ. Em chỉ thấy anh nói chuyện với mọi người vui vẻ thật. Ai cũng quý anh.” Cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chân thành. Huy mỉm cười. “À, anh quen rồi mà. Sống ở đây từ bé, ai cũng như người nhà cả.” Anh nói, rồi khẽ nắm lấy tay cô, dẫn cô đi tiếp. Bàn tay anh ấm áp, khô ráo, mang đến một cảm giác an toàn, vững chãi. Lê An không rút tay lại, cô để mặc anh nắm tay mình, cùng anh đi giữa dòng người đông đúc của chợ. Cô cảm thấy mình như đang thuộc về một điều gì đó, một điều rất đỗi bình dị nhưng lại vô cùng quý giá. Trong cái khoảnh khắc ấy, Lê An biết rằng, cô đang tìm thấy một bến đỗ an yên cho chính mình, một bến đỗ không cần phải chờ đợi, không cần phải lo lắng về những "khoảng cách vô hình".

***

Sau khi đi chợ về, giỏ mây nặng trĩu những thực phẩm tươi ngon, Huy không vội vã ra về mà nán lại nhà Lê An. Nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um của cây ổi sau vườn, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, báo hiệu một ngày hè oi ả sắp đến. Lê An xách giỏ vào bếp, Huy đi theo sau, đặt chiếc giỏ xuống sàn gạch mát lạnh.

“Để anh giúp em sắp xếp vườn rau nhé. Mấy cây cải này hình như cần tỉa bớt lá già đi thì mới ra lộc mới được.” Huy nói, giọng điệu tự nhiên như thể anh đã quen thuộc với mọi ngóc ngách trong ngôi nhà này. Anh cởi chiếc áo sơ mi caro, xắn tay áo lên cao, để lộ bắp tay rắn chắc nhưng không thô kệch. Lê An nhìn anh, trong lòng có chút bối rối. Cô chưa bao giờ để một người đàn ông nào khác ngoài cha cô được tự nhiên như vậy trong ngôi nhà của mình. Nhưng với Huy, cô lại không cảm thấy bất an. Ngược lại, cô cảm thấy một sự tin tưởng lạ lùng.

“Anh có biết làm vườn sao?” Lê An hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang chút tò mò.

Huy mỉm cười, nụ cười hiền lành và ấm áp. “Biết chứ. Nhà anh cũng có một vườn rau nhỏ mà. Mẹ anh dạy từ bé rồi. Vườn nhà An có mấy cây này cần tỉa lại cho ra hoa đẹp hơn, còn mấy cây đậu này thì cần làm giàn leo cao lên một chút.” Anh nói, vừa đi ra phía vườn rau sau nhà, vừa chỉ trỏ.

Lê An đi theo anh, cô thấy anh cúi xuống, tỉ mỉ nhổ từng cọng cỏ dại, vun xới đất tơi xốp quanh gốc cây. Đôi bàn tay anh khéo léo, cẩn thận, không làm tổn thương bất kỳ mầm xanh nào. Cô đứng cạnh, chỉ dẫn anh chỗ nào có cây ớt, chỗ nào có cây rau thơm, hoặc phụ giúp anh những việc nhỏ nhặt như nhặt lá vàng, tưới cây. Nước mát lạnh từ vòi phun chảy xuống, làm ẩm ướt đất, mang theo mùi đất mới nồng nàn. Tiếng chim líu lo trên những cành cây, tiếng gió xào xạc qua lá, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường.

Đang lúc đó, bà Mai, người hàng xóm thân thiết của Lê An, một bà cụ tóc bạc vấn cao, thường mặc áo bà ba nâu sòng, với nụ cười hiền hậu, bước vào sân. Bà xách theo một rổ khoai lang luộc còn nóng hổi. “Con bé An ơi, ăn khoai lang không con? Vừa luộc xong còn nóng hổi đây này.” Bà Mai nói, giọng nói ấm áp, thân tình.

Khi bà Mai nhìn thấy Huy đang cần mẫn làm vườn, bà dừng lại, ánh mắt ngạc nhiên rồi chuyển sang vui vẻ. “Ối giời ơi! Thằng Huy đấy à? Cháu sang giúp con bé An làm vườn đấy à? Khéo tay thật đấy!” Bà Mai nói, bước lại gần hơn.

Huy đứng thẳng người lên, mỉm cười chào bà Mai. “Cháu chào bà ạ. Cháu tiện tay giúp An một chút thôi ạ.”

Bà Mai đặt rổ khoai xuống bàn đá dưới gốc cây mít, ngồi xuống ghế, rồi nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ thăm dò nhưng cũng rất hiền từ. “Thằng Huy khéo tay thật đấy! Biết vun vén thế này thì sau này An sướng rồi.” Bà nói, giọng điệu ẩn ý, khiến Lê An không khỏi đỏ mặt. Lời nói của bà Mai không chỉ là một lời khen ngợi thông thường, mà còn như một lời khẳng định, một sự "chấm điểm" từ phía cộng đồng dành cho Huy.

Lê An chỉ biết mỉm cười nhẹ, không đáp lời bà Mai, chỉ nhìn Huy. Ánh mắt cô vừa có chút ngượng ngùng, lại vừa có chút ấm áp, tin tưởng. Cô biết, bà Mai là một người rất tinh ý. Bà đã chứng kiến cô lớn lên, chứng kiến những ngày tháng cô buồn bã, ủ dột sau khi Trần Hạo rời đi. Và giờ đây, bà cũng đang chứng kiến sự thay đổi nhỏ bé trong cô, sự xuất hiện của Huy.

Huy không để ý đến những lời trêu ghẹo của bà Mai, anh quay lại với công việc của mình, tỉ mỉ xới đất, vun gốc. Anh nói chuyện với Lê An về cách chăm sóc cây, về những loại phân bón hữu cơ tự làm. Anh không khoa trương, không khoe khoang, chỉ đơn giản là chia sẻ những kiến thức và kinh nghiệm của mình. Lê An lắng nghe, cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Cô nhận ra rằng, ở bên Huy, cô không cần phải giả vờ mạnh mẽ, cũng không cần phải chờ đợi một tin nhắn hay một cuộc gọi vô vọng. Anh ở đó, hiện hữu, ấm áp và luôn sẵn lòng lắng nghe.

Cô nhớ lại những lần Trần Hạo về thăm nhà, những lúc anh cố gắng giúp cô việc nhà nhưng lại vụng về, không quen tay. Anh luôn có một vẻ bận rộn, một vẻ xa cách của người thành phố. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là trong cách họ sống, cách họ quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất. Trần Hạo nói về những dự án lớn, những kế hoạch xa vời, còn Huy thì nói về những cây rau, những chú chim sâu, về cuộc sống bình dị nơi đây. Cô nhận ra, mình đã bật cười một cách tự nhiên hơn, cảm nhận được sự bình yên và ấm áp từ sự hiện diện của Huy, một cảm giác mà cô đã lâu không có.

Bà Mai nhìn hai người trẻ tuổi, ánh mắt bà chất chứa sự thấu hiểu. Bà biết Lê An đã trải qua những gì, và bà cũng thấy được sự chân thành của Huy. Bà chỉ khẽ thở dài, rồi mỉm cười. “Thôi được rồi, hai đứa cứ làm đi. Bà vào nhà pha ấm trà nóng, lát nữa ra uống.” Bà nói, rồi từ từ đứng dậy, bước vào nhà. Lê An nhìn theo bóng lưng bà Mai, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn. Lời nói của bà, tuy đơn giản, nhưng lại có sức nặng, như một sự chấp thuận, một lời chúc phúc thầm lặng. Cô quay lại nhìn Huy, anh vẫn đang miệt mài với luống rau. Nắng trưa đã bắt đầu gay gắt, nhưng anh vẫn không hề than vãn. Sự kiên nhẫn và tận tâm của anh, một lần nữa, khiến Lê An cảm thấy rung động. Cô biết, mình đang dần dần tin tưởng vào anh, vào sự bình yên mà anh mang lại.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi, nhuộm vàng cả không gian, Huy rủ Lê An đi dạo ở công viên “Ký Ức Xanh” của thị trấn. Nơi đây là một khoảng xanh rộng lớn, với những lối đi được lát đá uốn lượn, những cầu đá bắc qua hồ nước trong vắt, và vô vàn ghế đá ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ. Có một khu vui chơi trẻ em với những tiếng cười đùa trong trẻo, và một vườn hoa nhỏ đang khoe sắc thắm. Kiến trúc của công viên mang một nét Pháp cổ điển pha lẫn nét Á Đông duyên dáng trong những đình nghỉ mái cong và cây cầu gỗ bắc qua hồ, tạo nên một không gian vừa thanh bình, vừa lãng mạn, lại vừa phảng phất chút hoài niệm. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sỏi đá, và tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu mọi muộn phiền. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và mùi hương dịu nhẹ của các loài hoa hòa quyện vào nhau, đôi khi xen lẫn mùi kem hay đồ ăn vặt từ các xe đẩy bên ngoài, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu.

Huy và Lê An sóng bước bên nhau trên con đường đá rợp bóng cây. Anh mặc lại chiếc áo sơ mi caro lúc sáng, trông anh vẫn giản dị và gần gũi. Lê An thì thay một chiếc váy hoa nhí, mái tóc buông xõa, ánh mắt cô không còn vẻ u buồn mà thay vào đó là sự thanh thản, nhẹ nhõm. Họ đi qua cây cầu gỗ bắc qua hồ, nơi đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu của những đôi trẻ thị trấn. Lê An khẽ đưa tay chạm vào lan can gỗ đã bạc màu theo thời gian, trong lòng dâng lên chút hoài niệm về những kỷ niệm đã qua, những giấc mơ dang dở.

Họ tìm một chiếc ghế đá dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi có thể nhìn ngắm toàn cảnh hồ nước và những đàn cá tung tăng bơi lội. Huy ngồi xuống, rồi nhẹ nhàng kéo Lê An ngồi cạnh mình. Anh bắt đầu kể về công việc của mình, những kế hoạch đơn giản cho tương lai. “Anh chỉ mong có một cuộc sống bình yên, có công việc ổn định, và một gia đình nhỏ thôi An ạ.” Anh nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía mặt hồ, nơi ánh nắng chiều đang nhảy múa trên những gợn sóng lăn tăn. Giọng anh trầm ấm, chân thành, không chút khoa trương hay màu mè.

Lê An lắng nghe, trong lòng cô, hình ảnh của Huy ngày càng rõ nét và vững chãi hơn. Cô nhớ lại những cuộc trò chuyện vội vã, ngắn ngủi với Trần Hạo. Anh luôn nói về những dự định lớn lao, những thành công ở thành phố, những chuyến đi xa. Những điều đó, đối với cô, dường như quá xa vời, quá viển vông. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình là một phần của những giấc mơ ấy. Cô chỉ muốn một cuộc sống bình dị, một mái nhà nhỏ, một người đàn ông yêu thương, quan tâm cô mỗi ngày, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa xôi.

"Bình yên... đó cũng là điều mình mong muốn nhất," Lê An thầm nghĩ. Nỗi khát khao về sự bình yên đã đeo bám cô suốt những năm tháng chờ đợi Trần Hạo. Cô đã từng nghĩ rằng bình yên chỉ có thể đến khi cô có được tình yêu mà cô đã ấp ủ từ thuở nhỏ. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, bình yên không nhất thiết phải đến từ tình yêu mãnh liệt, mà có thể đến từ sự ổn định, từ sự quan tâm chân thành, từ một "điểm tựa" vững chắc.

Cô quay sang nhìn Huy, ánh mắt cô chứa đựng sự tin tưởng và một chút tò mò. “Anh nói chuyện với mọi người ở chợ vui vẻ thật. Ai cũng quý anh.” Cô nói, nhắc lại điều mà cô đã cảm nhận được từ sáng. Cô muốn hiểu thêm về anh, về cách anh sống, cách anh được lòng mọi người.

Huy mỉm cười, nụ cười ấy làm đôi mắt anh ánh lên vẻ ấm áp. “Anh nghĩ, sống ở thị trấn này, ai cũng như người nhà thôi. Mình chân thành với họ, họ cũng chân thành với mình. Có gì khó đâu.” Anh nói một cách giản dị, nhưng lại chứa đựng một triết lý sống sâu sắc mà không phải ai cũng có thể thực hiện được. Lê An gật đầu, cô hiểu. Sự chân thành ấy, chính là điều cô đang tìm kiếm bấy lâu.

Huy tiếp tục kể về những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống thường ngày của anh: về việc anh giúp sửa mái nhà cho một bà cụ neo đơn, về việc anh dạy lũ trẻ hàng xóm học bài, về những lần anh cùng bạn bè đi câu cá trên sông. Những câu chuyện ấy không hề hào nhoáng, không hề kịch tính, nhưng lại khiến Lê An cảm thấy vô cùng ấm áp và tin tưởng. Anh không phải là một người hùng vĩ đại, nhưng anh là một người đàn ông tốt, một người đàn ông đáng tin cậy.

Cô nhớ lại Trần Hạo, với những thành tích học tập xuất sắc, những lời khen ngợi từ thầy cô, bạn bè ở thành phố. Anh là niềm tự hào của gia đình, là một ngôi sao sáng. Nhưng ngôi sao ấy, lại quá xa vời, quá khó chạm tới. Giữa anh và cô, luôn tồn tại một "khoảng cách vô hình", một "lời nói không thành" đã khiến họ lạc mất nhau. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo có bao giờ dừng lại để giúp một bà cụ bị đổ gánh hàng, hay dành thời gian dạy lũ trẻ hàng xóm học bài không? Có lẽ là không. Anh bận rộn với những mục tiêu lớn hơn, những hoài bão xa hơn.

Sự tin cậy vào Huy dần lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo để lại trong lòng Lê An. Cô không còn cảm thấy day dứt, không còn cảm thấy nuối tiếc đến mức đau lòng. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên, nhẹ nhõm, như một dòng sông đã tìm thấy bến bờ của mình. Cô biết, trong sâu thẳm, trái tim cô vẫn còn mang một nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó", về một mối tình "chậm một nhịp". Nhưng sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại, sự chân thành và kiên nhẫn của anh, đã dần xoa dịu những vết thương lòng. Anh không hứa hẹn điều gì to lớn, không mang đến những viễn cảnh xa hoa, nhưng anh lại mang đến một cảm giác an toàn, một "điểm tựa" vững chãi ngay trong hiện tại.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những ngọn đèn đường trong công viên bắt đầu thắp sáng, lung linh như những vì sao trên mặt đất. Lê An khẽ dựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ anh truyền sang. Lần này, cô chủ động hơn, không còn chút e dè nào. Cô không còn muốn chờ đợi một phép màu từ quá khứ, không còn muốn tự làm khổ mình với những tiếc nuối. Cô biết, mình đang đứng trước một lựa chọn quan trọng, một lựa chọn cho chính cuộc đời mình. Và dường như, cô đã sẵn sàng để nắm lấy nó. Cô đã buông bỏ hình bóng cũ, để tâm hồn mình mở ra với một khởi đầu mới, với một bến đỗ an yên mà Nguyễn Hoàng Huy đã chân thành mang đến.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free