Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 298: Bàn Tay Nắm Lấy Giữa Lạc Lõng

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những ngọn đèn đường trong công viên bắt đầu thắp sáng, lung linh như những vì sao trên mặt đất. Lê An khẽ dựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ anh truyền sang. Lần này, cô chủ động hơn, không còn chút e dè nào. Cô không còn muốn chờ đợi một phép màu từ quá khứ, không còn muốn tự làm khổ mình với những tiếc nuối. Cô biết, mình đang đứng trước một lựa chọn quan trọng, một lựa chọn cho chính cuộc đời mình. Và dường như, cô đã sẵn sàng để nắm lấy nó. Cô đã buông bỏ hình bóng cũ, để tâm hồn mình mở ra với một khởi đầu mới, với một bến đỗ an yên mà Nguyễn Hoàng Huy đã chân thành mang đến.

Khi Huy đưa Lê An về đến nhà, bóng tối đã bao trùm hầu hết con đường làng, chỉ còn lác đác vài ánh đèn vàng hắt ra từ những ngôi nhà xa xa, cùng ánh trăng non mỏng manh như sợi chỉ vắt vẻo trên nền trời xanh thẫm. Gió đêm bắt đầu thổi se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất và cỏ cây sau một ngày nắng oi ả. Lê An tạm biệt Huy ở cổng, lòng cô vẫn còn vương vấn cảm giác bình yên đến lạ lùng. Cô bước vào nhà, bật đèn, một ánh sáng vàng dịu lập tức xua đi bóng tối, tạo nên một không gian ấm cúng quen thuộc. Cô thay đồ, pha một tách trà hoa cúc nóng, rồi ngồi xuống chiếc ghế mây yêu thích, mở cuốn sách đang đọc dở. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn vọng vào, cùng tiếng chó sủa xa vọng từ đầu làng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của miền quê. Cô thả mình vào từng con chữ, cảm thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhõm, không còn những gợn sóng lăn tăn của nỗi nhớ hay sự chờ đợi mỏi mòn.

Đang giữa dòng suy nghĩ, cuốn sách trên tay bỗng trở nên vô nghĩa khi ánh đèn vàng dịu chập chờn vài lần, như một nhịp tim hụt hơi, rồi tắt hẳn. Căn nhà nhỏ của Lê An bỗng chìm trong bóng tối dày đặc, đến nỗi cô phải nheo mắt mới có thể nhìn thấy lờ mờ những đường nét của đồ vật xung quanh. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng côn trùng đêm và tiếng chó sủa kia dường như trở nên to hơn, gần hơn. Lê An giật mình, cuốn sách tuột khỏi tay rơi xuống sàn gỗ kêu cộp một tiếng. Cô bé theo phản xạ đứng dậy, sờ soạng tìm kiếm công tắc đèn, đầu ngón tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tường. "Tạch... tạch...", cô nhấn công tắc hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ có sự im lặng lạnh lẽo đáp lại. Trái tim cô bắt đầu đập nhanh hơn, một cảm giác lo lắng len lỏi.

Cô rụt rè bước từng bước nhỏ, mò mẫm trong bóng tối để đến gần cửa sổ, hy vọng ánh trăng mờ nhạt có thể soi rọi chút ít. Nhưng bên ngoài, ánh trăng vẫn quá yếu ớt, không đủ để làm dịu đi sự ngột ngạt trong căn nhà. Cô lấy chiếc điện thoại di động cũ ra khỏi túi áo, bật màn hình lên. Ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình là thứ duy nhất chống lại bóng tối, nhưng nó lại càng làm nổi bật sự đơn độc của cô lúc này. Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Mất điện là chuyện bình thường ở thị trấn này, nhưng sao tối nay cô lại cảm thấy sợ hãi đến vậy? Có lẽ là vì cảm giác cô đơn bỗng dưng ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhớ đến Trần Hạo, nhớ đến những lần anh ở bên cô khi còn nhỏ, những lần cô sợ sấm chớp, sợ bóng tối, anh luôn là người nắm lấy tay cô, là người mang đến cảm giác an toàn. "Trần Hạo... anh đang làm gì vậy?", cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong bóng đêm.

Bàn tay cô run run lướt trên danh bạ, tìm kiếm cái tên quen thuộc. Số điện thoại của Trần Hạo. Cô nhấn gọi, áp điện thoại vào tai. Tiếng "tút... tút..." kéo dài như vô tận, mỗi tiếng tút là một nhát dao cứa vào lòng cô. Không ai nhấc máy. Anh đang bận ư? Hay anh không muốn nghe? Cô cố gọi thêm vài lần nữa, nhưng kết quả vẫn vậy, chỉ là sự im lặng từ đầu dây bên kia. Nỗi thất vọng xen lẫn một chút tủi thân tràn ngập trong lòng Lê An. "Sao lại thế này...", cô nói với chính mình, giọng run rẩy, gần như muốn bật khóc. Cô cảm thấy bất lực, lạc lõng giữa bóng tối và sự im lặng. Cô đã từng tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, Trần Hạo vẫn sẽ ở đó, dù chỉ là một lời an ủi qua điện thoại. Nhưng giờ đây, anh lại vắng mặt hoàn toàn, để lại cô một mình đối mặt với nỗi sợ hãi không tên. "Khoảng cách vô hình" giữa họ, dường như không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn. Nó ngày càng lớn, nhấn chìm cô trong sự cô đơn.

Lê An ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy đầu gối, cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, tạo thành những âm thanh kỳ dị, khiến cô càng thêm sợ hãi. Mùi ẩm từ đất vườn cùng mùi khói nhẹ, mơ hồ từ một bóng đèn nào đó bị chập, lan tỏa trong không khí, càng làm tăng thêm sự u ám. Cô muốn có một ánh sáng, một hơi ấm, một sự hiện diện nào đó để xua đi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Cô khao khát được sẻ chia, được trấn an, nhưng ai có thể làm điều đó cho cô lúc này? Trần Hạo, người cô đã từng coi là tất cả, giờ đây lại là một hình bóng quá xa vời, không thể chạm tới. Cô đã quen với việc tự mình đối mặt với mọi thứ, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn là một cô gái yếu đuối, cần một điểm tựa. Chính lúc này, cô mới nhận ra giá trị của sự hiện diện, của một người ở ngay bên cạnh mình, chứ không phải là những lời hứa hẹn hay những ký ức xa xôi. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Lê An, hòa cùng cái lạnh của đêm tối, tạo nên một cảm giác tê tái. Cô ước gì có ai đó ở đây, chỉ cần một người thôi, để cô không phải cô độc chống chọi với nỗi sợ hãi này.

Khi Lê An đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng, một tiếng gõ cửa dứt khoát vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Tim cô giật thót, một tia hy vọng bùng lên rồi lại nhanh chóng tắt ngấm, thay vào đó là sự lo lắng. Ai có thể đến vào giờ này, khi cả thị trấn đều đã chìm vào giấc ngủ? Cô rụt rè đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng đến gần cửa, xuyên qua ô cửa kính mờ ảo, cô nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng đó, dáng vẻ quen thuộc. Là Huy! Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi ban nãy. Cô vội vàng mở cửa.

Nguyễn Hoàng Huy đứng đó, tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng vàng yếu ớt từ đèn pin chiếu rõ vẻ mặt lo lắng của anh. "An, nhà em sao thế này? Mất điện à?" Giọng anh trầm ấm, nhưng đầy vẻ sốt ruột. Anh không đợi Lê An trả lời, đã lập tức bước vào nhà, ánh mắt nhanh chóng quét qua căn phòng tối om. "Anh thấy nhà em tối đen, lại nghe tiếng chó sủa dữ dội, nên chạy qua xem sao." Anh giải thích, rồi lập tức hỏi: "Em có sao không? Có bị giật mình không?"

Lê An cảm động nhìn anh, cô chỉ kịp lắc đầu. "Em... em không sao." Giọng cô vẫn còn run run. Cô không ngờ Huy lại lo lắng cho cô đến vậy. Anh vừa rời đi chưa lâu, vậy mà khi thấy nhà cô mất điện, anh đã lập tức quay lại. Sự quan tâm chân thành này, khác hẳn với những gì cô nhận được từ Trần Hạo, người mà cô đã cố gắng liên lạc nhưng không thành.

Huy không nói gì thêm, anh lập tức cầm đèn pin rọi vào phía cầu dao điện tổng. "Chắc chỉ chập nhẹ thôi, để anh xem cho." Giọng anh trấn an, xen lẫn sự tự tin. Lê An đứng đó, nhìn bóng lưng anh trong ánh đèn pin, cảm thấy lòng mình dịu lại. Anh không hỏi han nhiều, không cần cô phải giải thích, anh chỉ đơn giản là hành động. Đó là điều mà cô khao khát bấy lâu.

Trong lúc Huy đang kiểm tra cầu dao, từ xa vọng lại tiếng nói của Bà Mai, người hàng xóm thân thiết: "Thằng Huy tốt bụng quá, An nhà mình gặp may rồi!" Tiếng nói của bà tuy xa, nhưng đủ để Lê An nghe rõ, và nó như một lời khẳng định, một sự chấp thuận từ cộng đồng dành cho Huy. Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lờ mờ từ nhà Bà Mai hắt ra, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, luôn là người quan tâm đến cô như con gái. Bà cũng là người đã chứng kiến bao nhiêu năm cô chờ đợi, bao nhiêu năm Trần Hạo xa cách. Giờ đây, có lẽ bà cũng vui mừng khi thấy cô có một điểm tựa vững chắc như Huy.

Huy cẩn thận kiểm tra từng mối nối, từng sợi dây điện. Mùi khói nhẹ từ một đoạn dây bị chập lan tỏa trong không khí, nhưng anh vẫn không hề nao núng. Anh làm việc một cách điềm tĩnh, chuyên nghiệp, như thể anh đã quen với những công việc như thế này. Lê An đứng nhìn, mỗi cử chỉ của anh đều toát lên sự đáng tin cậy. Cô nhớ lại những lần Trần Hạo hứa hẹn sẽ về thăm, sẽ gọi điện, nhưng rồi lại bận rộn với những dự án ở thành phố, những cuộc họp đêm khuya. Anh luôn có lý do để không thể ở bên cô, để không thể làm những điều nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng quan trọng này. Giữa Trần Hạo và cô, có lẽ không chỉ là "khoảng cách vô hình" về địa lý, mà còn là khoảng cách trong cách họ đối diện với cuộc sống, với những điều bình dị thường ngày. Trần Hạo luôn hướng tới những điều lớn lao, còn cô chỉ mong cầu sự bình yên, những cử chỉ quan tâm thiết thực.

Sau vài phút loay hoay, Huy thở phào một tiếng. "Xong rồi, chắc là do một đoạn dây bị lỏng thôi." Anh nói, rồi bật cầu dao. Một tiếng "tách" nhỏ vang lên, và ngay lập tức, ánh điện vàng dịu bừng sáng khắp căn nhà. Không gian ấm áp và quen thuộc lập tức trở lại, xua đi mọi bóng tối và nỗi sợ hãi. Lê An cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như trút được gánh nặng trong lòng. Cô ngẩng đầu nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc, không cần phải nói thành lời. Anh không phải là một người hùng vĩ đại, nhưng anh đã xuất hiện đúng lúc, đúng nơi cô cần anh nhất, và đã giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng, hiệu quả. Anh mang đến cho cô sự an toàn mà cô đã đánh mất trong bóng đêm.

Ánh điện bừng sáng khắp căn nhà, xua đi mọi bóng tối và nỗi sợ hãi. Lê An cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như trút được gánh nặng ngàn cân. Cô ngước nhìn Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt long lanh đầy biết ơn. "Em không biết phải cảm ơn anh thế nào, Huy. Anh đến đúng lúc quá." Giọng cô vẫn còn chút nghẹn ngào, nhưng đã không còn vẻ run rẩy của nỗi sợ hãi ban nãy. Sự hiện diện của anh, hành động kịp thời của anh, đã mang lại cho cô một cảm giác bình yên và an toàn mà cô đã khao khát bấy lâu.

Huy mỉm cười nhẹ, nụ cười làm đôi mắt anh ánh lên vẻ ấm áp. "Có gì đâu An. May mà anh ghé qua. Em ở một mình phải cẩn thận hơn nhé." Anh nói, giọng nói trầm ấm và dịu dàng, như một làn gió mát xua tan đi sự căng thẳng còn sót lại trong không khí. Anh không khoa trương, không đòi hỏi sự đền đáp, chỉ đơn giản là quan tâm. Lê An cảm nhận được sự chân thành ấy, nó khác biệt hoàn toàn với những lời nói hoa mỹ hay những lời hứa hẹn xa vời mà cô từng nghe.

Cô vội vàng đi pha một tách trà nóng cho Huy, cảm thấy mình cần phải làm gì đó để bày tỏ lòng biết ơn. Khi cô quay lại, Huy vẫn đang đứng đó, nhìn quanh căn phòng như thể muốn chắc chắn rằng mọi thứ đều đã ổn thỏa. Anh không vội vàng rời đi, mà ở lại thêm một lát, hỏi han cô về cuộc sống, về những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. "Hàng xóm ai cũng bảo An nhà mình giỏi giang, tháo vát. Thế mà cũng có lúc sợ bóng tối à?" Anh trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa sự quan tâm.

Lê An cười nhẹ, nụ cười đầu tiên kể từ khi sự cố xảy ra. "Thì cũng có lúc yếu lòng chứ anh. Ai mà chẳng có lúc cần người bên cạnh." Cô nói, ánh mắt lướt qua Huy, rồi dừng lại ở chiếc điện thoại cũ đang nằm trên bàn. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Trần Hạo hiện lên trong tâm trí cô. "Trần Hạo... anh ấy đang ở đâu..." Cô tự hỏi, không phải với nỗi đau đáu hay tiếc nuối mãnh liệt như trước, mà là một sự so sánh ngầm, một câu hỏi mơ hồ. Trần Hạo, người đã từng là tất cả của cô, giờ đây đã trở thành một hình bóng xa xôi, một "lời nói không thành" vang vọng trong ký ức. Anh luôn bận rộn với những mục tiêu lớn lao ở thành phố, những thành công rực rỡ mà cô chưa bao giờ thực sự hiểu hay chia sẻ được.

Cô nhớ đến những lời hứa hẹn ngày xưa bên "bờ sông cũ", những giấc mơ về một tương lai chung mà giờ đây đã trở nên quá đỗi xa vời. "Nếu như ngày đó..." cô thầm nghĩ, nhưng câu nói ấy không còn mang theo sự day dứt đến tận xương tủy như trước nữa. Thay vào đó, nó là một sự chấp nhận lặng lẽ về một mối tình "chậm một nhịp", một mối tình mà cả hai đều không đủ dũng khí để níu giữ. Giờ đây, sự bình yên và an toàn mà Huy mang lại, sự hiện diện thực tế của anh, đã dần lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo để lại. Anh không hứa hẹn điều gì to tát, không mang đến những viễn cảnh xa hoa, nhưng anh lại mang đến một cảm giác an toàn, một "điểm tựa" vững chãi ngay trong hiện tại.

Lê An đưa ly trà nóng cho Huy. Hơi ấm từ ly trà truyền vào lòng bàn tay cô, rồi lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh còn sót lại của nỗi sợ hãi. "Cảm ơn anh nhiều lắm, Huy." Cô nói, lần này với một sự chân thành sâu sắc hơn. Cô nhận ra rằng, điều cô cần không phải là một ngôi sao sáng ở phương xa, mà là một ngọn đèn nhỏ ngay trong căn nhà của mình, đủ để soi sáng những góc khuất, đủ để xua đi bóng tối khi cô yếu lòng. Huy chính là ngọn đèn đó.

Huy uống một ngụm trà, rồi đặt ly xuống bàn. "Thôi, anh về nhé. Em ngủ sớm đi, để điện đóm cẩn thận đấy." Anh dặn dò, giọng nói vẫn đầy vẻ quan tâm. Lê An tiễn anh ra cửa, trong lòng ngập tràn cảm xúc. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cánh cửa khép lại, nhưng hơi ấm và sự an toàn mà Huy mang đến vẫn còn đọng lại trong căn nhà, trong tâm hồn cô. Cô biết, mình đang dần trao trọn niềm tin cho anh, cho người đàn ông đã luôn hiện diện, luôn quan tâm đến cô bằng những hành động thiết thực nhất. Nỗi cô đơn về Trần Hạo, thay vì hóa thành sự tuyệt vọng, giờ đây đã chuyển thành một sự chấp nhận dịu dàng, để cô có thể mở lòng đón nhận một bến đỗ an yên mới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free