Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 299: Bình Yên Trong Bàn Tay Hiện Hữu

Ánh điện bừng sáng khắp căn nhà, xua đi mọi bóng tối và nỗi sợ hãi. Lê An cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như trút được gánh nặng ngàn cân. Cô ngước nhìn Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt long lanh đầy biết ơn. "Em không biết phải cảm ơn anh thế nào, Huy. Anh đến đúng lúc quá." Giọng cô vẫn còn chút nghẹn ngào, nhưng đã không còn vẻ run rẩy của nỗi sợ hãi ban nãy. Sự hiện diện của anh, hành động kịp thời của anh, đã mang lại cho cô một cảm giác bình yên và an toàn mà cô đã khao khát bấy lâu.

Huy mỉm cười nhẹ, nụ cười làm đôi mắt anh ánh lên vẻ ấm áp. "Có gì đâu An. May mà anh ghé qua. Em ở một mình phải cẩn thận hơn nhé." Anh nói, giọng nói trầm ấm và dịu dàng, như một làn gió mát xua tan đi sự căng thẳng còn sót lại trong không khí. Anh không khoa trương, không đòi hỏi sự đền đáp, chỉ đơn giản là quan tâm. Lê An cảm nhận được sự chân thành ấy, nó khác biệt hoàn toàn với những lời nói hoa mỹ hay những lời hứa hẹn xa vời mà cô từng nghe.

Cô vội vàng đi pha một tách trà nóng cho Huy, cảm thấy mình cần phải làm gì đó để bày tỏ lòng biết ơn. Khi cô quay lại, Huy vẫn đang đứng đó, nhìn quanh căn phòng như thể muốn chắc chắn rằng mọi thứ đều đã ổn thỏa. Anh không vội vàng rời đi, mà ở lại thêm một lát, hỏi han cô về cuộc sống, về những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. "Hàng xóm ai cũng bảo An nhà mình giỏi giang, tháo vát. Thế mà cũng có lúc sợ bóng tối à?" Anh trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa sự quan tâm.

Lê An cười nhẹ, nụ cười đầu tiên kể từ khi sự cố xảy ra. "Thì cũng có lúc yếu lòng chứ anh. Ai mà chẳng có lúc cần người bên cạnh." Cô nói, ánh mắt lướt qua Huy, rồi dừng lại ở chiếc điện thoại cũ đang nằm trên bàn. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Trần Hạo hiện lên trong tâm trí cô. "Trần Hạo... anh ấy đang ở đâu..." Cô tự hỏi, không phải với nỗi đau đáu hay tiếc nuối mãnh liệt như trước, mà là một sự so sánh ngầm, một câu hỏi mơ hồ. Trần Hạo, người đã từng là tất cả của cô, giờ đây đã trở thành một hình bóng xa xôi, một "lời nói không thành" vang vọng trong ký ức. Anh luôn bận rộn với những mục tiêu lớn lao ở thành phố, những thành công rực rỡ mà cô chưa bao giờ thực sự hiểu hay chia sẻ được.

Cô nhớ đến những lời hứa hẹn ngày xưa bên "bờ sông cũ", những giấc mơ về một tương lai chung mà giờ đây đã trở nên quá đỗi xa vời. "Nếu như ngày đó..." cô thầm nghĩ, nhưng câu nói ấy không còn mang theo sự day dứt đến tận xương tủy như trước nữa. Thay vào đó, nó là một sự chấp nhận lặng lẽ về một mối tình "chậm một nhịp", một mối tình mà cả hai đều không đủ dũng khí để níu giữ. Giờ đây, sự bình yên và an toàn mà Huy mang lại, sự hiện diện thực tế của anh, đã dần lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo để lại. Anh không hứa hẹn điều gì to tát, không mang đến những viễn cảnh xa hoa, nhưng anh lại mang đến một cảm giác an toàn, một "điểm tựa" vững chãi ngay trong hiện tại.

Lê An đưa ly trà nóng cho Huy. Hơi ấm từ ly trà truyền vào lòng bàn tay cô, rồi lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh còn sót lại của nỗi sợ hãi. "Cảm ơn anh nhiều lắm, Huy." Cô nói, lần này với một sự chân thành sâu sắc hơn. Cô nhận ra rằng, điều cô cần không phải là một ngôi sao sáng ở phương xa, mà là một ngọn đèn nhỏ ngay trong căn nhà của mình, đủ để soi sáng những góc khuất, đủ để xua đi bóng tối khi cô yếu lòng. Huy chính là ngọn đèn đó.

Huy uống một ngụm trà, rồi đặt ly xuống bàn. "Thôi, anh về nhé. Em ngủ sớm đi, để điện đóm cẩn thận đấy." Anh dặn dò, giọng nói vẫn đầy vẻ quan tâm. Lê An tiễn anh ra cửa, trong lòng ngập tràn cảm xúc. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cánh cửa khép lại, nhưng hơi ấm và sự an toàn mà Huy mang đến vẫn còn đọng lại trong căn nhà, trong tâm hồn cô. Cô biết, mình đang dần trao trọn niềm tin cho anh, cho người đàn ông đã luôn hiện diện, luôn quan tâm đến cô bằng những hành động thiết thực nhất. Nỗi cô đơn về Trần Hạo, thay vì hóa thành sự tuyệt vọng, giờ đây đã chuyển thành một sự chấp nhận dịu dàng, để cô có thể mở lòng đón nhận một bến đỗ an yên mới.

***

Sáng hôm sau, Lê An tỉnh giấc trong ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ. Căn nhà đã có điện trở lại, mang theo tiếng tủ lạnh rù rì quen thuộc và tiếng quạt trần quay đều đều. Không còn cái cảm giác lạnh lẽo, tối tăm của đêm qua, thay vào đó là sự ấm áp và bình yên. Cô vươn vai, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm sau đêm mưa thoang thoảng cùng với hương hoa nhài từ ban công. Mùi hương của sự sống, của một khởi đầu mới.

Cô bước xuống bếp, những ngón chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Vẫn là những động tác quen thuộc: đun nước, tráng ấm, cho trà vào. Tiếng nước sôi reo nhẹ, tiếng lách cách của tách trà sứ. Mùi trà thoang thoảng bay lên, đánh thức mọi giác quan. Pha xong ấm trà, Lê An mang ra bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn thẳng ra khu vườn nhỏ. Vài đóa hồng đang hé nụ, được tắm đẫm sương đêm và giờ đây đang ngập tràn trong ánh nắng vàng ươm. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, như một bản giao hưởng nhẹ nhàng của buổi sớm mai.

Lê An chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ, thanh tao của trà lan tỏa trong khoang miệng, rồi xuống tận lòng. Cô nhớ lại đêm qua, khi cả căn nhà chìm trong bóng tối. Nỗi sợ hãi khi không thể làm gì, cảm giác bất lực và cô đơn bủa vây. Rồi hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy hiện ra, anh đứng đó, kiên nhẫn kiểm tra từng đường dây, từng ổ cắm. Gương mặt anh lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự bình tĩnh, trấn an. Cái khoảnh khắc ánh sáng bừng lên, xua đi mọi lo âu, giờ đây vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí cô. Đó không chỉ là ánh sáng vật lý, mà là một ánh sáng của hy vọng, của sự an toàn.

Cô khẽ thở dài, nhưng không còn là tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay nuối tiếc. Đó là một hơi thở của sự buông bỏ, của một chấp nhận lặng lẽ. Ánh mắt cô lướt qua chiếc điện thoại cũ đặt trên bàn. Đêm qua, trong lúc hoảng loạn, cô đã cố gắng gọi cho Trần Hạo. Nhưng anh không nghe máy. Có lẽ anh đang bận học, bận làm thêm, hoặc đang chìm đắm trong những dự án lớn lao ở thành phố xa xôi. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ nào từ anh trong suốt đêm dài đó. Một khoảng trống, một sự im lặng quen thuộc mà cô đã phải đối mặt quá nhiều lần.

"Có lẽ, mình đã chờ đợi quá lâu một ánh sáng từ nơi xa, mà quên mất có một người đang sẵn lòng thắp đèn ngay trước mắt," cô tự nhủ. Lời nói đó vang vọng trong đầu, rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết. Cô đã từng tin rằng ánh sáng của Trần Hạo là thứ duy nhất có thể soi rọi cuộc đời mình. Cô đã kiên nhẫn chờ đợi, dõi theo anh từ xa, tin vào những lời hứa hẹn ngày xưa bên "bờ sông cũ", những giấc mơ về một tương lai chung mà giờ đây đã trở nên quá đỗi xa vời. Nhưng những lời hứa ấy, những giấc mơ ấy, chỉ còn là "lời nói không thành" vang vọng trong ký ức, không đủ sức sưởi ấm cô trong những đêm tối mịt mùng.

Huy thì khác. Anh không hứa hẹn. Anh không nói những lời hoa mỹ. Anh chỉ đơn giản là hành động. Sự hiện diện của anh là một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ nhưng kiên định, mang lại hơi ấm thực tế, xua đi cái lạnh của nỗi cô đơn. Cô chợt hiểu ra rằng, cái "nếu như ngày đó" không còn là một câu hỏi day dứt đến tận xương tủy nữa, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ về một mối tình đã "chậm một nhịp" quá lâu. Một mối tình mà cả hai đều không đủ dũng khí để níu giữ, để vượt qua cái "khoảng cách vô hình" đã dần trở thành một bức tường kiên cố.

Ngón tay Lê An khẽ vuốt ve chiếc điện thoại cũ, một vật vô tri nhưng đã từng là cầu nối duy nhất giữa cô và Trần Hạo. Giờ đây, nó chỉ còn là một kỷ vật mờ nhạt của một thời đã qua. Cảm giác ấm áp từ ly trà trong tay cô lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh còn sót lại của nỗi sợ hãi đêm qua, và cả cái lạnh của sự chờ đợi vô vọng bấy lâu. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Căn nhà nhỏ, khu vườn nhỏ, và cả cuộc sống của cô, dường như đã tìm thấy một sự bình yên mới, một sự bình yên đến từ những điều giản dị, chân thật nhất. Nó không rực rỡ như ánh sao trên cao, nhưng đủ để soi sáng con đường cô đi ngay trong hiện tại. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy tự tại.

***

Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã lên cao và con đường làng trở nên tấp nập hơn với tiếng xe đạp lách cách, tiếng rao hàng của những người bán rong, thì Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn, chậm rãi bước vào cổng nhà Lê An. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ lo lắng khi bà nhìn thấy Lê An đang ngồi trên chiếc ghế đá trước hiên, tay cầm cuốn sách nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm.

"An ơi, con gái! Nghe nói đêm qua nhà con mất điện hả? Bà nghe cô Sáu kể mà lo quá, không biết con có sao không?" Bà Mai vừa hỏi, vừa bước đến, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật vào tai. Bà ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh Lê An, bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp khẽ chạm vào tay cô. Mùi hương trầm, thanh thoát từ mái tóc vấn của bà tỏa ra, quen thuộc và dịu dàng.

Lê An quay lại, nét mặt giãn ra khi thấy Bà Mai. "Dạ, con không sao ạ. May mà có anh Huy qua giúp nên điện có lại rồi bà." Cô kể lại mọi chuyện một cách nhẹ nhàng, không còn chút hoảng loạn nào trong giọng nói. Cô thuật lại chi tiết việc điện chập chờn, nỗi sợ hãi khi cả căn nhà tối om, và sự xuất hiện kịp thời của Nguyễn Hoàng Huy như một vị cứu tinh. Giọng cô đầy sự biết ơn khi nhắc đến anh.

Bà Mai lắng nghe một cách kiên nhẫn, thỉnh thoảng lại gật gù, đôi mắt nheo lại vẻ thấu hiểu. Khi Lê An kể xong, bà khẽ xoa đầu cô, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con đường quen thuộc, nơi Huy đã rời đi đêm qua. "Con người ta sống là phải biết trân trọng cái hiện tại, cái đang ở bên mình, con ạ. Đừng để đến khi mọi thứ đi xa rồi mới hối tiếc." Bà nói, giọng trầm ấm, chứa đựng bao nhiêu kinh nghiệm sống. "Cái ánh sáng đang ở ngay trước mắt mình, cái bàn tay đang ở ngay bên cạnh mình, đó mới là quý giá. Chứ cái gì xa vời quá, mà mình cứ mãi chạy theo, thì đến lúc ngoảnh lại, biết đâu đã chẳng còn gì."

Lời nói của Bà Mai như một làn gió nhẹ, thổi bay đi những hạt bụi cuối cùng của nỗi hoài niệm còn vương vấn trong lòng Lê An. Cô ngẩng đầu nhìn Bà Mai, ánh mắt có chút trầm tư, nhưng cũng ánh lên sự thấu hiểu. "Dạ, con hiểu rồi, Bà Mai." Cô đáp, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chân thành. Không phải là cô chưa từng nghe những lời khuyên tương tự, nhưng có lẽ, chỉ đến khi trải qua những khoảnh khắc yếu lòng thực sự, khi có một bàn tay thực sự nắm lấy cô khỏi bóng tối, cô mới thực sự thấm thía ý nghĩa của chúng.

Bà Mai mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ vào vai Lê An. "Con bé An nhà mình lớn rồi, biết nghĩ rồi. Bà thấy chú Huy đó là người tốt, thật thà. Con cũng nên mở lòng ra một chút, đừng mãi đóng cửa trái tim mình thế." Lời nói của bà không phải là sự thúc giục, mà là một lời khuyên chân thành từ một người lớn tuổi, một người đã chứng kiến bao nhiêu cuộc đời trôi qua ở cái thị trấn nhỏ này. Bà đã nhìn thấy Lê An lớn lên, đã chứng kiến mối tình thanh mai trúc mã của cô và Trần Hạo, và bà cũng thấu hiểu nỗi cô đơn mà Lê An đã phải trải qua trong những năm tháng Trần Hạo vắng bóng.

Lê An khẽ cúi đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô không nói gì thêm, nhưng trong lòng, những lời của Bà Mai như những hạt mầm được gieo xuống mảnh đất đang dần hồi sinh. Cô nhìn về phía con đường, nơi những tia nắng vàng óng ả đang nhảy múa trên những tán cây xanh. Con đường ấy, trước đây, cô chỉ nhìn nó như một lối đi dẫn đến thành phố, nơi có Trần Hạo. Giờ đây, cô nhìn nó như một con đường bình thường, nơi những người dân thị trấn đi lại mỗi ngày, nơi có thể một lúc nào đó, Nguyễn Hoàng Huy sẽ lại xuất hiện.

Sự bình yên mà Huy mang lại không phải là sự ồn ào, mãnh liệt như những cơn sóng tình yêu thời trẻ. Nó giống như dòng sông trước nhà, chảy êm đềm, lặng lẽ, nhưng luôn ở đó, luôn là một phần không thể thiếu của cuộc sống. Lê An nhận ra, điều cô cần không phải là một tình yêu cháy bỏng, mà là một bến đỗ an yên, một nơi cô có thể cảm thấy an toàn và được che chở. Và có lẽ, bến đỗ ấy, không phải là một nơi xa xôi, mà lại chính là ngay tại thị trấn này, ngay trong bàn tay của người đàn ông vẫn luôn lặng lẽ ở bên cô. Sự chấp nhận dần len lỏi vào tâm trí cô, thay thế cho những hoài niệm đã phai màu.

***

Nắng chiều dịu nhẹ buông xuống thị trấn ven sông, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong và con đường đất quen thuộc. Khi Lê An đang chuẩn bị bữa tối, tiếng gõ cửa vang lên. Cô mở cửa và thấy Nguyễn Hoàng Huy đang đứng đó, trên tay anh là một chiếc đèn pin sạc mới tinh và một hộp đồ nghề nhỏ gọn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, quần tây, trông vẫn giản dị nhưng toát lên vẻ đáng tin cậy.

"Anh ghé qua xem điện đóm nhà em ổn định chưa. Mà thôi, anh mang cái này đến, phòng khi cần." Huy nói, nụ cười hiền lành vẫn nở trên môi. Anh đưa chiếc đèn pin và hộp đồ nghề cho Lê An. Chiếc đèn pin được thiết kế nhỏ gọn, có thể sạc bằng điện hoặc năng lượng mặt trời, và hộp đồ nghề thì chứa đủ thứ lặt vặt như kìm, tua vít, băng dính điện – những thứ mà một người phụ nữ sống một mình hiếm khi nghĩ tới.

Lê An ngước nhìn Huy, ánh mắt lấp lánh sự cảm kích. Cô cầm lấy chiếc đèn pin và hộp đồ nghề, cảm nhận được sức nặng của chúng, và cả sự chu đáo ẩn chứa trong đó. "Huy, anh chu đáo quá. Em thật sự không biết nói gì để cảm ơn anh." Giọng cô nghẹn lại, xúc động. Cô không ngờ anh lại nghĩ xa đến vậy. Anh không chỉ khắc phục sự cố tạm thời, mà còn nghĩ đến cả những rủi ro có thể xảy ra trong tương lai, và chuẩn bị sẵn sàng cho cô. Điều đó khác hẳn với những lời hứa hẹn không đầu không cuối, những sự quan tâm bằng lời nói suông mà cô từng nhận được.

Huy xua tay, nở nụ cười trấn an. "Có gì đâu mà khách sáo. Ở thị trấn mình điện đóm cũng hay chập chờn mà, có cái này phòng thân cũng tốt." Anh nói, ánh mắt anh lướt qua căn phòng, vẫn như muốn đảm bảo mọi thứ đều ổn thỏa. Anh không khoa trương, không đòi hỏi sự đền đáp, chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ. Sự chân thành của anh, sự hiện diện thực tế của anh, đã dần lấp đầy cái "khoảng cách vô hình" mà Lê An đã cảm thấy bấy lâu nay.

Lê An mời anh vào nhà. Cô đặt chiếc đèn pin và hộp đồ nghề cẩn thận lên bàn. Cô đứng lặng một lát, nhìn Huy. Cô nhận ra rằng, điều cô cần không phải là một tình yêu vĩ đại, không phải là những thành công rực rỡ từ một người đàn ông ở xa. Điều cô cần là một sự hiện diện, một bàn tay sẵn sàng giúp đỡ, một trái tim chân thành quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của cô. Huy đã mang lại điều đó, một cách tự nhiên và bền bỉ.

"Anh ở lại dùng cơm tối với em nhé, Huy?" Lê An bỗng buột miệng hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt đầy hy vọng. Đây là một bước tiến lớn đối với cô. Từ trước đến nay, Lê An luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người, đặc biệt là sau khi Trần Hạo rời đi. Việc mời một người đàn ông ở lại dùng bữa tối là một dấu hiệu cho thấy cô đang thực sự mở lòng, thực sự chấp nhận sự có mặt của anh trong cuộc sống của mình.

Huy hơi bất ngờ trước lời mời, nhưng rồi anh mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười ấy làm khuôn mặt anh bừng sáng, ấm áp như ánh nắng chiều. "Thật sao? Vậy thì anh không khách sáo nữa nhé." Anh vui vẻ chấp nhận. Sự chấp nhận đơn giản của anh khiến Lê An cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ lạ thường. Cô cảm nhận được một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên mà cô đã khao khát từ rất lâu.

Khi Huy ngồi xuống ghế sofa, Lê An quay trở lại bếp, nhưng bước chân cô nhẹ nhàng hơn, tâm trạng cũng phấn chấn hơn. Cô bắt đầu chuẩn bị bữa tối, tiếng dao thớt lạch cạch, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp căn nhà. Cô liếc nhìn Huy, thấy anh đang lật giở cuốn sách cũ trên bàn, đôi lúc khẽ mỉm cười. Cảnh tượng giản dị ấy lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn, một "bến đỗ an yên" mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy. Chiếc đèn pin sạc mới, đặt cạnh hộp đồ nghề, như một biểu tượng nhỏ của sự chuẩn bị, của sự quan tâm chu đáo mà Huy đã dành cho cô. Nó như một lời nhắc nhở rằng cô không còn một mình trong bóng tối nữa. Cô đang dần trao trọn niềm tin cho anh, cho người đàn ông đã luôn hiện diện, luôn quan tâm đến cô bằng những hành động thiết thực nhất.

***

Cùng lúc đó, tại một thành phố lớn xa xôi, Trần Hạo đang ngồi trong căn tin công ty, ăn vội bữa tối muộn sau ca làm thêm kéo dài. Tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài vọng vào, tiếng nói chuyện xôn xao của đồng nghiệp, mùi thức ăn công nghiệp lẫn lộn với khói bụi thành phố tạo nên một bầu không khí hối hả, căng thẳng. Anh cắm cúi ăn từng miếng cơm nguội, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự quyết tâm. Trần Hạo của bây giờ là một người đàn ông của công việc, của tham vọng. Anh biết mình phải nỗ lực gấp nhiều lần để đạt được những mục tiêu đã đặt ra.

Anh lướt điện thoại, thấy một tin nhắn từ Lê An gửi từ mấy ngày trước. "Anh Hạo dạo này sao rồi? Học hành, công việc có vất vả không? Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Một tin nhắn giản dị, quen thuộc, mang theo chút hơi ấm của thị trấn nhỏ bé. Anh khẽ nhíu mày. Anh đã định trả lời từ hôm qua, nhưng rồi công việc lại cuốn anh đi. Anh biết mình nợ Lê An một lời hồi đáp, nhưng anh luôn tự nhủ rằng mình sẽ gọi lại sau, khi anh có thời gian, khi anh có thể nói chuyện đàng hoàng.

Trong lúc anh đang định gõ vài chữ, điện thoại anh rung lên. Một cuộc gọi đến từ Anh Long, cấp trên trực tiếp của anh ở công ty. Anh Long là một người khó tính nhưng rất có năng lực, và cũng là người đã nhìn thấy tiềm năng ở Trần Hạo. Đây chắc chắn là về dự án mới, một cơ hội lớn mà Trần Hạo đang dồn hết tâm huyết.

"Vâng, em nghe đây ạ." Trần Hạo lập tức ưu tiên cuộc gọi, giọng nói anh trở nên chuyên nghiệp, đầy năng lượng. "Dự án đó rất triển vọng, em sẽ tập trung hết sức." Anh trả lời Anh Long một cách mạch lạc, tự tin, quên bẵng đi tin nhắn của Lê An đang chờ đợi.

Trong nội tâm, Trần Hạo tự nhủ: "An à, đợi anh một chút, anh sẽ gọi lại sau. Công việc này rất quan trọng." Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu. Cô vẫn luôn hiểu anh mà. Anh tin rằng cô vẫn đang ở đó, vẫn đang chờ đợi, vẫn là Lê An của ngày xưa, của những lời hứa bên "bờ sông cũ". Anh không hề hay biết về sự cố mất điện đêm qua ở thị trấn, không hề hay biết về nỗi sợ hãi của Lê An, và càng không hề hay biết về bàn tay ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy đã nắm lấy cô trong bóng tối. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây không chỉ là về địa lý, mà còn là về cảm xúc, về những trải nghiệm sống hoàn toàn khác biệt.

Trần Hạo cất điện thoại vào túi, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những dự án và tham vọng đang chờ đợi. Anh nhanh chóng ăn nốt bữa tối, nuốt xuống cả sự mệt mỏi và những suy nghĩ vu vơ về Lê An. Anh đứng dậy, hòa mình vào dòng người hối hả trong căn tin, bước ra ngoài và lại lao vào guồng quay không ngừng nghỉ của thành phố. Tiếng còi xe inh ỏi, ánh đèn đường nhấp nháy, tất cả đều là biểu tượng cho cuộc sống mới của anh. Tin nhắn của Lê An vẫn nằm trong hộp thư, chờ đợi một hồi đáp đã quá xa, một hồi đáp mà có lẽ, cô không còn cần đến nữa. Anh không hề nhận ra rằng, trong khi anh đang cố gắng xây dựng một tương lai rực rỡ ở phương xa, thì ở thị trấn nhỏ, Lê An đang lặng lẽ chấp nhận một "bến đỗ an yên" khác, một bến đỗ không hào nhoáng, nhưng đủ ấm áp và chân thành. Anh không biết rằng, mối tình "chậm một nhịp" của họ, giờ đây đã thực sự bước sang một trang mới, nơi anh đã hoàn toàn vắng mặt.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free