Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 300: Tiếng Vọng Giữa Đêm Thành Phố Lạ

Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây không chỉ là về địa lý, mà còn là về cảm xúc, về những trải nghiệm sống hoàn toàn khác biệt. Trần Hạo cất điện thoại vào túi, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những dự án và tham vọng đang chờ đợi. Anh nhanh chóng ăn nốt bữa tối, nuốt xuống cả sự mệt mỏi và những suy nghĩ vu vơ về Lê An. Anh đứng dậy, hòa mình vào dòng người hối hả trong căn tin, bước ra ngoài và lại lao vào guồng quay không ngừng nghỉ của thành phố. Tiếng còi xe inh ỏi, ánh đèn đường nhấp nháy, tất cả đều là biểu tượng cho cuộc sống mới của anh. Tin nhắn của Lê An vẫn nằm trong hộp thư, chờ đợi một hồi đáp đã quá xa, một hồi đáp mà có lẽ, cô không còn cần đến nữa. Anh không hề nhận ra rằng, trong khi anh đang cố gắng xây dựng một tương lai rực rỡ ở phương xa, thì ở thị trấn nhỏ, Lê An đang lặng lẽ chấp nhận một "bến đỗ an yên" khác, một bến đỗ không hào nhoáng, nhưng đủ ấm áp và chân thành. Anh không biết rằng, mối tình "chậm một nhịp" của họ, giờ đây đã thực sự bước sang một trang mới, nơi anh đã hoàn toàn vắng mặt.

***

Tiếng gõ phím lạch cạch vang vọng khắp văn phòng, hòa cùng tiếng điều hòa không khí lạnh lẽo phả ra. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt tập trung cao độ, những ngón tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím. Đã gần tám giờ tối, nhưng ánh đèn huỳnh quang vẫn sáng trưng, rọi xuống những chồng tài liệu cao ngất trên bàn làm việc của anh. Mùi cà phê nguội và giấy mới vẫn còn vương vấn trong không khí, minh chứng cho một ngày dài làm việc không ngừng nghỉ. Anh đang dồn hết tâm trí vào bản báo cáo tài chính cho dự án mới, từng con số, từng biểu đồ đều phải chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất. Áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhưng cũng chính áp lực ấy lại hun đúc thêm ngọn lửa tham vọng trong anh. Trần Hạo của bây giờ, mái tóc đã dài hơn một chút, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén, tràn đầy quyết tâm. Anh biết đây là cơ hội vàng để anh khẳng định bản thân, để anh tiến xa hơn trong sự nghiệp mà anh hằng mơ ước. Thành phố này không ngủ, và anh cũng vậy.

Điện thoại của Trần Hạo rung lên bần bật trên mặt bàn. Anh liếc nhìn, màn hình hiển thị tên "Lê An". Một thoáng chần chừ hiện lên trong đôi mắt mệt mỏi, rồi anh khẽ thở dài. Anh biết mình nên gọi lại cho cô, nhưng cảm giác tội lỗi ấy nhanh chóng bị gạt sang một bên bởi sự cấp bách của công việc. Anh vươn tay, chạm nhẹ vào màn hình, tắt tiếng cuộc gọi đến, rồi đặt úp điện thoại xuống. Từng giây phút lúc này đều quý giá. Anh không thể để bất cứ điều gì làm gián đoạn sự tập trung của mình. "Cố lên, Hạo. Cơ hội chỉ đến một lần," anh tự nhủ, giọng nói thầm thì đến nỗi chính anh cũng khó nghe rõ. Anh lại vùi đầu vào màn hình, những con số nhảy múa trước mắt anh như thách thức.

Đúng lúc đó, Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, bước đến. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn tỏa ra khí chất của một người lãnh đạo tài ba. Dáng vẻ của anh toát lên sự nghiêm khắc, chuyên nghiệp, nhưng cũng là người đã nhìn thấy tiềm năng và đặt niềm tin vào Trần Hạo. Anh dừng lại bên bàn làm việc của Trần Hạo, đưa thêm một tập tài liệu dày cộp. “Hạo, báo cáo này cần hoàn thành trước sáng mai. Đừng để tôi thất vọng,” Anh Long nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kỳ vọng lớn. Anh vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, một cử chỉ vừa động viên vừa nhắc nhở. Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cấp trên. "Vâng, em sẽ hoàn thành ạ," anh đáp, giọng nói trầm, dứt khoát.

Anh Long gật đầu hài lòng rồi quay bước. Ngay sau đó, Minh, đồng nghiệp của Trần Hạo, một chàng trai trẻ trung, năng động với vẻ mặt lanh lợi, ghé qua bàn. “Lại cắm mặt vào máy tính à? Đi ăn chút gì đi, Hạo. Hay có hẹn hò gì mà giấu tụi này?” Minh cười tủm tỉm, cố ý trêu chọc. Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi. “Không có hẹn hò gì cả, Minh ạ. Anh Long vừa giao thêm việc, còn nhiều thứ phải xử lý lắm. Cậu cứ đi trước đi, lát nữa anh ăn tạm gì đó.” Minh thấy vậy cũng không tiện làm phiền thêm, chỉ nhún vai rồi rời đi cùng mấy đồng nghiệp khác, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của văn phòng.

Sau khi mọi người đã ra về, chỉ còn mình Trần Hạo và ánh đèn khuya, anh mới cầm điện thoại lên. Anh biết mình cần phải trả lời Lê An. Một tin nhắn ngắn gọn hiện lên trong đầu anh. "Anh bận, sẽ gọi lại sau." Anh gõ nhanh, không để mình suy nghĩ quá nhiều. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu. Cô vẫn luôn hiểu anh mà. Anh tin rằng cô vẫn đang ở đó, vẫn đang chờ đợi, vẫn là Lê An của ngày xưa, của những lời hứa bên "bờ sông cũ". Anh không hề hay biết về sự cố mất điện đêm qua ở thị trấn, không hề hay biết về nỗi sợ hãi của Lê An, và càng không hề hay biết về bàn tay ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy đã nắm lấy cô trong bóng tối. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây không chỉ là về địa lý, mà còn là về cảm xúc, về những trải nghiệm sống hoàn toàn khác biệt. Anh thở hắt ra một hơi, như trút bỏ một phần gánh nặng, rồi lại vùi mình vào công việc, vào dòng chảy không ngừng nghỉ của thành phố. Màn đêm bao trùm lấy thành phố, nhưng trong văn phòng của Trần Hạo, ánh sáng vẫn rọi sáng, và anh vẫn miệt mài, cố gắng nắm bắt từng cơ hội nhỏ bé, từng tia hy vọng của một tương lai rực rỡ, nhưng cũng đầy cô đơn.

***

Đêm buông xuống thị trấn ven sông, mang theo cái mát dịu của gió thoảng và mùi hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm. Lê An ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra khoảng không đen đặc bên ngoài, nơi những ngôi sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình của bầu trời. Tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, như một bản giao hưởng buồn bã của miền quê yên bình. Chiếc điện thoại cũ nằm im lìm trên mặt bàn gỗ, màn hình thỉnh thoảng sáng lên với những tin nhắn quảng cáo vô nghĩa hoặc từ bạn bè, nhưng tuyệt nhiên không có một dòng tin nào từ Trần Hạo. Kể từ cái tin nhắn cụt lủn "Anh bận, sẽ gọi lại sau" từ mấy ngày trước, điện thoại của anh lại chìm vào im lặng. Cô đã cố gắng gọi cho anh vài lần, nhưng chỉ nhận được tiếng chuông dài vô vọng hoặc những lời hứa hẹn chóng vánh về một cuộc gọi "sau này, khi anh rảnh rỗi hơn".

Cảm giác lạnh lẽo khi Lê An cầm chiếc điện thoại đã tắt, đặt nó lên lòng bàn tay mình, lan tỏa khắp cơ thể cô. Không phải là cái lạnh của đêm mà là cái lạnh của sự hụt hẫng, của nỗi thất vọng cứ dần lớn lên trong lòng. Cô đã từng tin rằng, dù xa cách, trái tim họ vẫn sẽ hướng về nhau. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy mình đang đứng ở một thế giới khác, một thế giới mà Trần Hạo dường như đã lãng quên. “Anh ấy lại bận rồi, Mai ạ. Có khi còn không nhớ là mình đã gọi,” Lê An thì thầm, giọng nói buồn bã đến nao lòng, như nói với chính mình hơn là với Chi Mai, cô bạn thân vừa bước vào phòng.

Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và vẻ mặt năng động, đặt túi xách xuống ghế, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy Lê An. Cô ngồi xuống cạnh bạn, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê An. “Thôi đi bà! Lần nào cũng thế. Bận, bận, bận! Cậu cứ thế này thì đến bao giờ? Chẳng lẽ cậu định chờ mãi một người cứ mải miết chạy theo những thứ xa vời sao?” Chi Mai nói, giọng có chút bực bội thay bạn, nhưng cũng đầy quan tâm. Cô biết Lê An đã chịu đựng quá nhiều. Những lời nói không thành, những lời hứa hẹn không bao giờ được thực hiện, tất cả đã tạo nên một bức tường vô hình giữa họ.

Lê An khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định. Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào cửa sổ, tạo nên những vệt sáng yếu ớt trên nền tường. “Mình cũng không biết nữa. Cảm giác như mình đang đứng ở một thế giới khác vậy.” Cô cảm nhận rõ rệt cái "khoảng cách vô hình" ấy, không chỉ là vài trăm cây số đường, mà còn là sự khác biệt trong cuộc sống, trong những ưu tiên, trong cả những cảm xúc. Trần Hạo đang miệt mài xây dựng tương lai của anh ở thành phố lớn, nơi có những cơ hội mà cô không thể hình dung. Còn cô, cô vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ họ đã từng dệt nên bao kỷ niệm. Cô vẫn giữ những kỷ niệm đó như một báu vật, nhưng Trần Hạo thì sao? Anh có còn nhớ không, hay những tham vọng nơi thành thị đã cuốn phăng tất cả?

Chi Mai thở dài. “Này, cậu có nghĩ đến Huy không? Cậu ấy lúc nào cũng ở đây, lúc nào cũng quan tâm đến cậu. Cậu ấy không nói những lời hoa mỹ, nhưng những gì cậu ấy làm đều là thật lòng.” Lê An im lặng, những lời của Chi Mai như chạm vào một góc khuất trong lòng cô. Cô nhớ lại cái đêm mất điện, cái cảm giác an toàn khi bàn tay của Huy nắm lấy cô trong bóng tối. Cô nhớ cái cách anh sửa điện, cái cách anh mang đèn pin sạc đến, những cử chỉ chu đáo mà Trần Hạo chưa bao giờ làm được.

“Mình biết chứ,” Lê An cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhỏ như gió thoảng. “Nhưng… không phải dễ dàng để buông bỏ. Mình đã chờ đợi quá lâu rồi.” Cô cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc len lỏi, nỗi buồn của một tình yêu "chậm một nhịp", của những điều "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Cô vẫn còn vương vấn một chút hy vọng mong manh, một chút tiếc nuối cho mối tình thanh mai trúc mã. Nhưng đồng thời, một phần trong cô cũng đang dần chấp nhận thực tại. Chấp nhận rằng có những thứ, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không thể tồn tại mãi mãi nếu thiếu đi sự vun đắp, thiếu đi sự hiện diện. Ánh mắt Lê An dần trở nên kiên định hơn, dù vẫn còn chút đượm buồn. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình bước ra khỏi cái bóng của quá khứ, để tìm kiếm một bến đỗ an yên thực sự, một nơi mà cô không còn phải cảm thấy xa lạ trong chính mối quan hệ của mình.

***

Sáng hôm sau, tại một quán cà phê nhỏ ở trung tâm thành phố, tiếng nhạc jazz du dương hòa lẫn với tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng người trò chuyện xôn xao. Trần Hạo ngồi ở một góc, trước mặt là cốc cà phê đen đặc và một chiếc bánh mì kẹp nhanh gọn. Anh đang cố gắng nuốt vội bữa sáng trước khi lao vào cuộc họp đầu ngày. Vẻ mặt anh vẫn còn hằn rõ sự mệt mỏi của đêm làm việc kéo dài, nhưng sự tập trung thì chưa bao giờ suy giảm. Anh lướt nhanh qua các tin tức trên điện thoại, cố gắng cập nhật thông tin trong khi chờ đợi. Thành phố này, ngay cả vào buổi sáng sớm, cũng đã mang một nhịp sống hối hả, không ngừng nghỉ.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh lại rung lên. Vẫn là Lê An. Lần này, Trần Hạo quyết định nghe máy. Anh đưa điện thoại lên tai, giọng nói vẫn gấp gáp, xen lẫn tiếng ồn ào từ quán cà phê và tiếng xe cộ ngoài đường phố. “Vâng, em nghe đây ạ.”

Đầu dây bên kia, giọng Lê An vang lên, nhẹ nhàng và có chút ngập ngừng. “Anh Hạo hả? Anh có đang bận không?”

Trần Hạo thở hắt ra, cố gắng kìm nén sự sốt ruột. Anh biết mình không nên tỏ ra khó chịu, nhưng thời gian đang cấp bách. “Anh đang ở quán cà phê, chuẩn bị đi làm. Tối qua anh bận quá, quên mất. Công việc thực tập căng thẳng lắm, em biết đấy. Có một dự án lớn, anh phải tập trung hết sức, gần như không có thời gian ngủ. Mấy ngày nay anh cứ vùi đầu vào văn phòng. Anh Long giao nhiều việc lắm, nhưng cũng là cơ hội tốt để anh học hỏi.” Anh tuôn một tràng, chỉ nói về công việc, về áp lực của mình, về những tham vọng mà anh đang theo đuổi. Anh không hề để ý đến sự im lặng ở đầu dây bên kia, không hề nhận ra sự chùng xuống trong giọng nói của Lê An.

Lê An, ở đầu dây bên kia, tay vẫn run run cầm chiếc điện thoại cũ. Trái tim cô như thắt lại khi nghe những lời nói vội vã của anh. Cô chỉ muốn hỏi anh có khỏe không, có ăn uống đầy đủ không, có nhớ cô không. Một câu hỏi đơn giản, một chút quan tâm nhỏ bé, vậy mà dường như cũng không thể chen chân vào thế giới bận rộn của anh. Cô cố gắng chen vào, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng ồn bên Trần Hạo lấn át. “Em chỉ muốn hỏi anh có khỏe không…”.

Nhưng Trần Hạo dường như không nghe thấy. Hoặc anh cố tình không nghe thấy. Anh đã quá quen với việc đặt công việc lên hàng đầu, quá quen với việc trì hoãn những cảm xúc cá nhân. “À, anh khỏe. Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Anh phải đi đây, có gì anh gọi lại sau nha. Bye em!” Giọng anh dứt khoát, nhanh chóng, không một chút chần chừ. Một tiếng “tút…” dài vang lên, báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc.

Lê An vẫn giữ chiếc điện thoại áp vào tai, như thể vẫn còn hy vọng nghe được thêm một lời nào đó. Nhưng chỉ có tiếng "tút" vô cảm vang vọng, lạnh lẽo và xa cách. Cô nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt, ánh mắt đọng lại một nỗi buồn sâu thẳm. Đôi môi cô khẽ mấp máy, thốt ra ba từ mà Trần Hạo đã không kịp nghe, ba từ mà cô đã kìm nén bấy lâu nay, ba từ giờ đây có lẽ đã trở nên vô nghĩa: “… Em cũng nhớ anh.”

Nước mắt chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén, không để chúng rơi xuống. Cảm giác hụt hẫng, bị bỏ rơi, và sự xa lạ ấy cứ lớn dần trong lòng cô. Cô nhận ra một cách rõ ràng rằng Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày xưa, và cô cũng không còn là Lê An chỉ biết chờ đợi. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là vực sâu của những ưu tiên, những trải nghiệm sống khác biệt. Trần Hạo đang miệt mài chạy theo những thứ xa vời, những tham vọng nơi thành phố lớn, và dường như không còn chỗ cho cô trong cuộc đua đó. Lê An khẽ đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang chiếu rọi, mang theo một chút ấm áp, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô biết rằng, mình không thể cứ mãi đứng đây, chờ đợi một hình bóng đã quá xa. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình tìm lấy một "bến đỗ an yên", một bến đỗ không hào nhoáng, nhưng đủ ấm áp và chân thành, một bến đỗ mà ở đó, cô không còn cảm thấy mình lạc lõng hay xa lạ nữa. Mối tình "chậm một nhịp" của họ, giờ đây, đã thực sự bước sang một trang mới, một trang mà Lê An sẽ phải tự viết cho riêng mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free