Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 301: Lời Thì Thầm Của Trái Tim Mệt Mỏi

Sau tiếng “tút…” lạnh lùng và vô cảm của cuộc gọi vừa kết thúc, Lê An vẫn ngồi bất động, chiếc điện thoại cũ kỹ trong tay như còn vương hơi ấm của một hy vọng vừa lụi tàn. Giọng nói vội vã, những câu chữ tuôn ra như một tràng dài về công việc, về áp lực, về những cơ hội mà Trần Hạo đang nắm giữ, đã dội thẳng vào tâm hồn cô như những mũi kim châm. Không có một lời hỏi thăm, không một chút lắng nghe, chỉ có sự bận rộn đến mức quên đi cả sự hiện diện của người đang mong ngóng anh. Đôi môi cô khẽ mấp máy, ba từ “Em cũng nhớ anh” tan biến vào không khí, vô vọng và xót xa.

Nước mắt chực trào, nhưng rồi lại bị một sự chai sạn vô hình giữ lại. Cô đã khóc quá nhiều, đã chờ đợi quá lâu. Cảm giác hụt hẫng, bị bỏ rơi, và sự xa lạ ấy không còn là những cơn sóng bất chợt nữa, mà đã biến thành một dòng chảy ngầm, âm ỉ và dai dẳng trong lòng cô. Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày xưa, của những buổi chiều tan học chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Anh đã là một phần của thành phố lớn, của những tham vọng xa vời mà cô không thể chạm tới. Khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là một vực sâu của những ưu tiên, những trải nghiệm sống khác biệt. Cô biết, mình không thể cứ mãi đứng đây, trên bờ sông cũ của ký ức, chờ đợi một hình bóng đã quá xa. Đã đến lúc cô phải tự mình tìm lấy một “bến đỗ an yên”, một nơi không hào nhoáng, nhưng đủ ấm áp và chân thành, một bến đỗ mà ở đó, cô không còn cảm thấy mình lạc lõng hay xa lạ nữa. Mối tình “chậm một nhịp” của họ, giờ đây, đã thực sự bước sang một trang mới, một trang mà Lê An sẽ phải tự viết cho riêng mình.

Sáng muộn hôm ấy, khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả xiên qua kẽ lá, nhảy nhót trên thềm nhà, Lê An ngồi bên cửa sổ, tay ôm một cốc trà hoa cúc còn vương chút hơi ấm. Mùi hương dịu nhẹ của hoa, thanh khiết và vỗ về, lan tỏa trong không gian nhỏ bé. Cô khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận vị chát nhẹ của trà và hương thơm quyến rũ vương lại nơi đầu lưỡi, như cố tìm kiếm một sự an ủi nào đó. Bên ngoài, khu vườn nhỏ trước nhà, nơi những cây hoa giấy đang độ khoe sắc, rung rinh trong gió nhẹ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây, tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ. Nhưng trong lòng Lê An, sự bình yên ấy vẫn còn chông chênh.

Cô nhớ lại lời Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, người luôn xem cô như con cháu trong nhà. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu và ánh mắt thấu hiểu, thường ngồi bên cô, kể những câu chuyện đời, chuyện người. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” – câu nói quen thuộc của bà lại vang vọng trong tâm trí cô. Nhưng không chỉ là câu hỏi đó, mà là những lời khuyên chân thành hơn: “Hạnh phúc nó không ở đâu xa đâu con bé ạ. Nó ở ngay trước mắt mình thôi, quan trọng là mình có chịu nhìn, có chịu nắm lấy hay không.”

Lê An đã từng gạt đi những lời đó, bởi trong mắt cô, hạnh phúc vẫn luôn gắn liền với hình bóng Trần Hạo, dù anh có ở xa đến mấy, dù anh có bận rộn đến thế nào. Cô tin rằng chỉ cần chờ đợi, chỉ cần kiên nhẫn, anh sẽ quay về, sẽ nhìn thấy cô. Nhưng rồi, càng chờ đợi, càng kiên nhẫn, cô lại càng cảm thấy mình nhỏ bé, vô vọng. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và rồi là sự im lặng chết chóc. Trần Hạo đã không còn là người con trai ngày xưa cô biết, người con trai mà chỉ một cái nhìn của cô cũng đủ khiến anh dừng lại, bận tâm. Anh giờ đây là một người đàn ông trưởng thành, bận rộn với những ước mơ lớn lao, và cô, dường như đã bị bỏ lại phía sau, như một kỷ niệm đẹp nhưng đã cũ.

Cô đặt cốc trà xuống bàn gỗ, ngón tay khẽ vuốt ve vành cốc còn hơi ấm. Cuốn sách đang đọc dở nằm úp trên mặt bàn, nhưng không từ ngữ nào có thể lọt vào tâm trí cô lúc này. Những lời nói vội vã của Trần Hạo sáng nay vẫn văng vẳng bên tai, cùng với sự vô tâm mà anh không hề hay biết. “Anh đang ở quán cà phê, chuẩn bị đi làm. Tối qua anh bận quá, quên mất. Công việc thực tập căng thẳng lắm, em biết đấy…” Anh đã tuôn một tràng, chỉ nói về công việc, về áp lực của mình, về những tham vọng mà anh đang theo đuổi. Anh không hề để ý đến sự im lặng ở đầu dây bên kia, không hề nhận ra sự chùng xuống trong giọng nói của Lê An.

Một cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ con ngõ nhỏ. Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Cái cảm giác cô đơn bủa vây, một sự trống rỗng mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng những hy vọng mơ hồ. “Mình đã thật sự ngốc nghếch đến vậy sao?” cô tự hỏi. Ngốc nghếch vì cứ mãi bấu víu vào một quá khứ không thể quay lại, ngốc nghếch vì cứ mãi chờ đợi một người đã vô thức rời xa.

Rồi cô nghĩ đến Nguyễn Hoàng Huy. Anh không ào ạt, không mãnh liệt như những cơn sóng biển, mà như dòng sông hiền hòa, lặng lẽ chảy qua cuộc đời cô. Anh luôn ở đó, kiên nhẫn và chu đáo. Anh không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt anh luôn chứa đựng sự thấu hiểu, sự quan tâm chân thành. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, nhưng anh lại mang đến sự bình yên, ổn định ngay trong tầm tay. Khi cô gặp chuyện, anh luôn là người đầu tiên xuất hiện, không một lời than vãn, không một chút do dự. Anh giúp cô sửa lại căn nhà ẩm thấp, anh mang đến những bữa ăn ấm nóng khi cô ốm, anh lắng nghe những tâm sự vụn vặt của cô mà không bao giờ phán xét. “Anh ấy… luôn ở đó, khác hẳn với… một người luôn bận rộn,” cô thầm nghĩ.

Lời bà Mai lại vang lên: “Con bé ạ, cái gì đã qua thì cho nó qua đi. Đừng vì những thứ đã mất mà quên đi những gì mình đang có.” Cô mở mắt, nhìn ra bầu trời trong xanh không một gợn mây. Một quyết định, dù còn chút ngập ngừng, nhưng đã rõ ràng hơn bao giờ hết, hình thành trong lòng cô. Đã đến lúc cô phải sống cho hiện tại, cho chính mình, và cho những người thực sự ở bên cạnh cô. Cô sẽ không còn là Lê An chỉ biết chờ đợi, chỉ biết hy vọng vào một lời nói không thành, vào một hình bóng cứ mãi xa vời.

Cô với lấy chiếc điện thoại cũ kỹ đặt trên bàn, những ngón tay gầy guộc lướt trên màn hình. Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn đã gửi từ tối qua, một lời mời đi uống cà phê từ Huy. Cô đã đọc nó, nhưng chưa trả lời. Giờ đây, cô gõ từng chữ một cách cẩn trọng, như đang viết một trang mới cho cuộc đời mình: “Vâng, em đồng ý. Chiều nay mình đi cà phê nhé, Huy.” Gửi xong, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể cô, như thể một gánh nặng lớn vừa được trút bỏ. Nắng vẫn vàng, gió vẫn hát, nhưng trong lòng Lê An, đã có một sự bình yên thật sự bắt đầu nhen nhóm.

***

Buổi chiều hôm ấy, nắng vàng dịu nhẹ trải dài trên những con phố nhỏ của thị trấn. Gió heo may se lạnh thổi qua, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ những góc vườn, lướt qua mái tóc dài của Lê An khi cô bước vào quán cà phê quen thuộc của Chú Nam. Quán cà phê nhỏ nằm nép mình dưới bóng cây me cổ thụ, lá me xào xạc theo từng cơn gió, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng, mời gọi.

Nguyễn Hoàng Huy đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, nơi có khung cửa sổ nhìn ra con đường vắng. Anh mỉm cười khi thấy cô, nụ cười hiền hậu và ấm áp như nắng chiều. “An đến rồi à? Ngồi đi em.” Giọng anh rành mạch, rõ ràng, không vội vã, không hối thúc.

Lê An khẽ gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, từ quầy pha chế nhìn sang, khẽ gật đầu chào cô. “Vẫn vị cũ chứ cháu?” Chú hỏi, giọng trầm ấm. Lê An mỉm cười: “Vâng, chú Nam.” Chú Nam gật gù, bắt đầu pha chế.

Sau vài câu chuyện phiếm về cuộc sống thường ngày, về công việc ở cửa hàng hoa, về những thay đổi nhỏ của thị trấn, Lê An cảm thấy một sự thoải mái lạ lùng khi ở bên Huy. Anh luôn lắng nghe cô một cách kiên nhẫn, ánh mắt đầy thấu hiểu, không hề ngắt lời hay phán xét. Điều đó thật khác biệt so với những cuộc nói chuyện vội vàng, đứt quãng mà cô đã có với Trần Hạo.

Cô hít một hơi sâu, nhìn vào cốc cà phê sữa nóng hổi vừa được đặt trước mặt. Hơi ấm từ cốc cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang theo một chút bình yên. “Huy này…” Cô bắt đầu, giọng nói có chút run rẩy, như đang bước đi trên một lớp băng mỏng. “Em… đôi khi em thấy mình thật ngốc, cứ mãi giữ một hy vọng mơ hồ.” Cô ngập ngừng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá me vàng ươm đang rơi lả tả. “Em đã cố gắng rất nhiều để hiểu cho anh ấy… Trần Hạo. Em biết anh ấy có hoài bão, có ước mơ lớn. Em cũng muốn anh ấy thành công. Nhưng rồi… em lại thấy mình lạc lõng.”

Huy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dịu dàng nhìn cô, khuyến khích cô tiếp tục. Anh không thúc ép, không chen ngang, chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe.

“Những ngày gần đây, em gọi điện, nhắn tin cho anh ấy… nhưng anh ấy quá bận. Những cuộc gọi ngắn ngủi, những tin nhắn cụt lủn. Em biết anh ấy đang làm việc chăm chỉ, nhưng… em chỉ muốn hỏi anh có khỏe không, có ăn uống đầy đủ không thôi mà. Một câu hỏi đơn giản, một chút quan tâm nhỏ bé, vậy mà dường như cũng không thể chen chân vào thế giới bận rộn của anh ấy.” Giọng Lê An nhỏ dần, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm. “Em cảm thấy mình như người ngoài, như không còn thuộc về thế giới của anh ấy nữa. Anh ấy cứ miệt mài chạy theo những thứ xa vời, những tham vọng nơi thành phố lớn, và dường như không còn chỗ cho em trong cuộc đua đó.”

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Huy. “Em không biết phải nói chuyện với ai về những điều này. Ngay cả với Hạo… em cũng không thể. Em sợ làm anh ấy mất tập trung, sợ anh ấy nghĩ em phiền phức. Em sợ mình sẽ trở thành gánh nặng của anh ấy.” Nước mắt chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén. “Cái ‘khoảng cách vô hình’ giữa bọn em… giờ nó lớn quá rồi Huy ạ. Lớn đến mức em không biết phải làm sao để vượt qua nữa. Em mệt mỏi quá.”

Huy đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô đang đặt trên bàn. Cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp và chân thành ấy như một luồng điện xoa dịu, khiến Lê An giật mình nhưng không hề rút tay lại. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, một sự an ủi lặng lẽ.

“Anh hiểu mà, An,” Huy nói, giọng trầm ấm và đầy thấu hiểu. “Ai cũng cần một người để chia sẻ những gánh nặng. Đừng giữ một mình, nó sẽ nặng lắm. Anh biết cảm giác đó. Đôi khi, chúng ta cứ cố gắng hiểu cho người khác, cố gắng chịu đựng, nhưng lại quên mất rằng bản thân mình cũng cần được quan tâm, cần được lắng nghe.” Anh siết nhẹ tay cô một chút, như muốn truyền thêm sức mạnh. “Em không hề phiền phức đâu. Em có quyền được buồn, được mệt mỏi. Và em có quyền được tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình.”

Những lời nói của Huy, giản dị nhưng chân thành, như một cơn mưa rào xoa dịu tâm hồn khô hạn của Lê An. Cô cảm thấy một gánh nặng lớn lao được trút bỏ, một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô đã kìm nén quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều. Giờ đây, khi được một người lắng nghe và thấu hiểu một cách trọn vẹn, những bức tường phòng thủ trong lòng cô dần sụp đổ. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Ánh mắt cô nhìn Huy, không còn là sự cam chịu, mà là một tia sáng của sự tin tưởng, của một khởi đầu mới. Bên ngoài, nắng vẫn vàng óng, gió vẫn heo may, nhưng trong lòng Lê An, một cảm giác ấm áp và hy vọng đã bắt đầu nhen nhóm, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

***

Cùng buổi chiều hôm ấy, nhưng ở một nơi xa xôi, ồn ào và ngột ngạt hơn rất nhiều. Thành phố lớn chìm trong cái nắng oi ả của mùa hè, không khí đặc quánh mùi khói bụi và xăng xe. Trần Hạo đang trên đường từ trường đại học về phòng trọ sau một ngày dài miệt mài với bài vở và công việc làm thêm tại một công ty công nghệ. Từng dòng người và xe cộ hối hả đổ về các ngả đường, tiếng còi xe inh ỏi hòa lẫn vào âm thanh ồn ào của phố thị, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn mà anh đã quá quen thuộc. Đầu óc anh quay cuồng với hàng loạt công thức, mã code, những dự án đang dang dở và những kế hoạch cho tương lai. Anh đang nghĩ về bài thuyết trình sắp tới, về deadline của dự án thực tập, về việc phải làm sao để tối ưu hóa thời gian, để có thể học hỏi được nhiều nhất, để nhanh chóng khẳng định vị trí của mình trong thế giới cạnh tranh khốc liệt này.

Chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong túi quần anh rung lên bần bật. Anh lướt nhìn màn hình, thấy tên Lê An nhấp nháy. Một thoáng suy nghĩ lướt qua trong đầu anh: *Lại là An. Chắc có chuyện gì đó nhỏ thôi. Để lát về gọi lại, giờ mình phải tập trung vào cái báo cáo này đã.* Anh không do dự, cất điện thoại vào túi quần. Bước chân anh nhanh hơn, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước, vào dòng người đang cuồn cuộn đổ về phía trước. Anh không có thời gian cho những cuộc nói chuyện vu vơ, cho những tâm sự vụn vặt. Tham vọng và áp lực đã ăn sâu vào từng mạch máu, từng nơ-ron thần kinh của anh.

Anh không hề hay biết, không hề nhận ra rằng, ở một thị trấn ven sông yên bình cách xa hàng trăm cây số, Lê An vừa trút bỏ những gánh nặng mà cô đã mang vác bấy lâu nay. Anh không hề biết rằng, cuộc gọi anh vừa bỏ qua, cái tên anh vừa lướt qua trên màn hình điện thoại, đang dần trở thành một phần của quá khứ, của một “nếu như ngày đó” đã mãi mãi không thành hiện thực. Anh miệt mài chạy theo những thứ xa vời, những đỉnh cao mà anh tự đặt ra cho mình, trong khi vô thức bỏ lại phía sau một điều quan trọng hơn cả: một trái tim chân thành, một bến đỗ an yên mà có lẽ, cả đời này anh sẽ khó tìm lại được. Anh không biết rằng, cái “khoảng cách vô hình” giữa anh và Lê An, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy được nữa.

Trần Hạo bước nhanh về phía trước, hòa mình vào dòng người đông đúc, tâm trí hoàn toàn bị cuốn vào những con số, những kế hoạch, những hoài bão lớn lao của riêng mình. Trong cái nắng nóng như đổ lửa của thành phố, anh vẫn tiếp tục chạy, không ngừng nghỉ, không một chút ngoảnh lại. Anh không biết rằng, tiếng chuông điện thoại vừa bị bỏ qua ấy, không chỉ là một cuộc gọi lỡ, mà còn là một nhịp đập của trái tim, một cơ hội đã trôi qua, một bước lỡ trong mối tình “chậm một nhịp” của anh và Lê An. Và có lẽ, anh sẽ còn phải đi thêm rất nhiều bước nữa, rất nhiều năm nữa, để nhận ra những gì mình đã đánh mất.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free