Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 302: Bến Đỗ Của Những Lời Tâm Sự

Ánh nắng chiều rải một lớp mật vàng óng lên những khung cửa kính của quán cà phê 'Góc Yên Bình', hắt vào không gian bên trong những vệt sáng dịu dàng, vẽ nên những mảng màu tương phản trên bức tường gạch trần cổ kính. Tiếng nhạc acoustic vương vấn, một giai điệu guitar mộc mạc và giọng ca nữ trầm bổng, hòa quyện với tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar xa xa, tạo nên một bản hòa âm êm đềm, xoa dịu mọi giác quan. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện cùng chút ngọt ngào của bánh sừng bò mới ra lò, phảng phất thêm mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ bên bệ cửa sổ, len lỏi vào từng hơi thở. Lê An cảm thấy như mình đang được bao bọc trong một tấm chăn mềm mại, ấm áp, khác xa với sự lạnh lẽo của những đêm dài cô đơn từng trải qua.

Huy vẫn ngồi đó, đối diện cô, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi gương mặt cô một giây phút nào, không một chút sốt ruột hay vội vã. Bàn tay anh vẫn nắm hờ lấy ly cà phê đã nguội, nhưng sự chú ý của anh lại hoàn toàn dành cho Lê An, như thể mọi thanh âm, mọi mùi hương, mọi sắc màu trong quán cà phê này đều chỉ là phông nền cho câu chuyện của cô. Sự kiên nhẫn và thấu hiểu ấy của Huy khiến những bức tường kiên cố trong lòng Lê An dần sụp đổ. Cô đã quen với việc giữ mọi thứ cho riêng mình, quen với việc tự mình gặm nhấm những nỗi buồn, những hoài nghi. Bởi vì, có những điều, khi nói ra, dường như chỉ làm tăng thêm gánh nặng cho người nghe, hoặc tệ hơn, khiến bản thân trở nên yếu đuối, phiền phức trong mắt người khác. Trần Hạo, với những tham vọng và áp lực nơi thành phố lớn, dường như không còn đủ không gian cho những tâm sự vụn vặt của cô. Mỗi lần cô mở lời, anh lại vội vã trấn an, hoặc tìm cách chuyển hướng câu chuyện sang những dự định công việc của anh, khiến cô dần khép mình lại.

Nhưng với Huy thì khác. Anh không chỉ lắng nghe bằng đôi tai, mà còn bằng cả ánh mắt, bằng cử chỉ nghiêng người về phía cô, bằng cách anh siết nhẹ tay cô một chút khi cô chìm vào im lặng. Điều đó khiến Lê An cảm thấy mình không hề đơn độc. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn gom hết can đảm còn sót lại, và tiếp tục những lời tâm sự còn dang dở.

“Em không biết phải làm sao nữa, Huy ạ,” Lê An thì thầm, giọng cô mang một chút mệt mỏi, một chút cam chịu mà cô đã cố giấu kín bấy lâu. “Cứ mỗi lần em nghĩ mình nên từ bỏ, thì lại nhớ đến những ký ức cũ. Những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh ấy… Tất cả đều hiện rõ mồn một. Em biết, đó là một phần tuổi thơ của em, của cả hai đứa. Nhưng chờ đợi mãi… thật sự rất mệt mỏi. Em không biết mình còn đủ sức để chờ đợi thêm bao lâu nữa.” Cô khẽ nắm chặt bàn tay mình dưới bàn, đôi mắt rưng rưng nhưng ánh lên sự giải tỏa, như những giọt nước mắt đã được nuốt ngược vào trong, nhưng cảm xúc thì vẫn vẹn nguyên. Những lời nói không thành, những lời hứa hẹn không được củng cố, tất cả đã tạo nên một khoảng cách vô hình, giờ đây dường như đã trở thành một vết nứt sâu hoắm trong lòng cô.

Huy khẽ gật đầu, đồng cảm. Anh không vội vàng đáp lời, mà để khoảng lặng len lỏi, cho phép những cảm xúc của Lê An được tự do biểu lộ. Anh biết, đôi khi, sự im lặng còn có sức mạnh hơn vạn lời an ủi. Anh đặt nhẹ ly cà phê xuống, nghiêng người về phía trước một chút, như thể muốn xích lại gần hơn với nỗi lòng của cô, ánh mắt vẫn dịu dàng và không hề phán xét. “Mệt mỏi thì mình nghỉ ngơi một chút, An ạ,” Huy nói, giọng anh trầm ấm và nhẹ nhàng như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, một sự bình yên lan tỏa. “Đừng ép bản thân phải mạnh mẽ quá. Ai cũng cần một điểm tựa. Ai cũng cần được cho phép mình yếu lòng, đôi khi. Em không hề phiền phức đâu. Em có quyền được buồn, được mệt mỏi. Và em có quyền được tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình.”

Những lời của Huy như dòng nước mát lành tưới lên một mảnh đất khô cằn. Lê An ngước nhìn anh, trong mắt cô không còn là sự cam chịu hay bâng khuâng mơ hồ, mà là một tia sáng của sự thấu hiểu và tin cậy. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được nghe những lời này, từ một người không phải là Trần Hạo. Cô đã luôn nghĩ rằng, việc mệt mỏi hay buồn bã là một gánh nặng, một biểu hiện của sự yếu đuối mà cô phải che giấu. Trần Hạo luôn bận rộn với những điều lớn lao, những mục tiêu cao cả, và cô không muốn trở thành một trở ngại trên con đường anh đi. Nhưng Huy thì khác, anh đón nhận sự yếu đuối của cô như một điều hiển nhiên, một phần của con người.

“Anh ấy bận rộn, em hiểu mà,” Lê An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, nhưng rõ ràng hơn, như thể đã trút bỏ được một phần gánh nặng. “Em luôn cố gắng hiểu cho anh ấy, cố gắng tự trấn an mình rằng anh ấy đang nỗ lực vì tương lai của cả hai đứa. Nhưng em cảm thấy mình không còn là ưu tiên của anh ấy nữa. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn ngủn, những lời hứa hẹn ngày càng xa vời… Em như đang sống trong một thế giới khác, một thế giới mà ở đó, em chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một ký ức xa xăm.” Cô ngừng lại, nhắm mắt lại một thoáng, như muốn xua đi hình ảnh Trần Hạo đang miệt mài chạy theo những thứ xa vời, bỏ lại cô ở lại phía sau.

Huy không ngắt lời cô, vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Đến khi Lê An mở mắt, anh mới chậm rãi cất tiếng. “Cuộc sống là của mình, An à, hạnh phúc cũng là của mình. Em không thể cứ mãi sống vì kỳ vọng của người khác, hay vì những thứ đã cũ. Điều quan trọng nhất là hiện tại em cảm thấy thế nào, và em muốn gì cho bản thân.” Anh nói một cách rành mạch, rõ ràng, nhưng không hề áp đặt. Mỗi từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, thấm đẫm sự quan tâm sâu sắc. “Em xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được quan tâm, được lắng nghe. Đừng quên điều đó.”

Lê An hoàn toàn ngạc nhiên và xúc động. Những lời nói của Huy, tuy giản dị, nhưng lại chạm sâu vào trái tim cô. Cô chưa từng nghĩ theo hướng đó. Cô đã luôn tự dằn vặt, tự trách mình vì không đủ kiên nhẫn, không đủ mạnh mẽ để chờ đợi. Nhưng Huy đã mở ra một góc nhìn mới, một con đường mới cho cô. Cô nhận ra rằng, mình đã quá tập trung vào việc giữ gìn một mối quan hệ đã dần phai nhạt, mà quên đi việc chăm sóc chính mình, quên đi những nhu cầu cơ bản của một trái tim khao khát được yêu thương và thấu hiểu.

“Cảm ơn anh, Huy,” Lê An nói, lần này giọng cô không còn run rẩy, mà tràn đầy sự chân thành. “Anh nói làm em… nhẹ nhõm hơn nhiều. Em cứ nghĩ mình phải mạnh mẽ, phải chịu đựng, nhưng hóa ra… không phải vậy.” Một nụ cười nhẹ, thanh thoát, hé nở trên môi cô, như đóa hoa loa kèn vừa hé nụ sau cơn mưa. Trong khoảnh khắc ấy, quán cà phê 'Góc Yên Bình' không chỉ là một nơi để thưởng thức cà phê, mà còn là một bến đỗ bình yên cho những lời tâm sự, một nơi mà Lê An đã tìm thấy được sự an ủi và thấu hiểu thực sự. Cô cảm nhận được một sự tin tưởng đang lớn dần trong lòng, một sự an toàn mà bấy lâu nay cô vẫn tìm kiếm. Và quan trọng hơn, cô cảm thấy được trân trọng, được nhìn nhận đúng nghĩa, không phải qua lăng kính của những ký ức đã cũ, mà là một Lê An của hiện tại, với những cảm xúc và nhu cầu của riêng mình.

***

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống khi Lê An và Huy rời khỏi quán cà phê. Những tia nắng cuối ngày nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những mái nhà ngói đỏ, lên những hàng cây xanh mướt và cả con đường lát đá quen thuộc dẫn vào công viên thị trấn. Không khí chiều muộn mát mẻ dễ chịu, xua tan đi cái oi ả còn vương lại của một ngày hè. Huy đề nghị đưa Lê An đi dạo một vòng, và cô đã khẽ gật đầu đồng ý, trong lòng vẫn còn lâng lâng cảm giác nhẹ nhõm sau buổi trò chuyện chân thành.

Công viên thị trấn vào giờ này khá vắng vẻ, chỉ lác đác vài người lớn tuổi ngồi trên ghế đá hóng mát, hay những đứa trẻ còn đang nô đùa trên bãi cỏ xanh mướt từ xa. Tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước ở giữa công viên, và tiếng gió thổi xào xạc qua những tán lá xanh rì, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng yên bình của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau một cơn mưa nhẹ buổi sáng, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng hương hoa dại ven đường khẽ xộc vào cánh mũi, mang theo cảm giác trong lành, thư thái.

Họ bước đi cạnh nhau trên con đường lát đá, những bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi. Ánh hoàng hôn đổ dài trên vai áo họ, biến hai bóng hình thành một cặp đôi lãng mạn trong bức tranh chiều tà. Lê An cảm thấy một sự bình yên lạ lùng đang bao trùm lấy cô, một cảm giác được bảo vệ và quan tâm mà cô đã khao khát bấy lâu. Nó không phải là cảm giác bồn chồn mong ngóng tin nhắn hay cuộc gọi từ một nơi xa xôi, cũng không phải là nỗi lo sợ bị bỏ lại phía sau. Đây là một sự hiện diện thực tế, một hơi ấm gần gũi, một sự đồng hành tĩnh lặng nhưng đầy ý nghĩa.

Huy không nói nhiều, anh chỉ thi thoảng khẽ liếc nhìn Lê An, nở một nụ cười nhẹ đầy thấu hiểu. Anh để cô chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, và chỉ cất lời khi cảm thấy cần thiết, hoặc khi muốn chia sẻ một điều gì đó thật giản dị.

“Em có thấy hoa loa kèn năm nay nở đẹp không, An?” Huy khẽ chỉ tay về phía một luống hoa trắng tinh khôi, đang vươn mình khoe sắc dưới ánh hoàng hôn. Những cánh hoa trắng muốt, tinh khiết rung rinh nhẹ trong gió. “Mẹ anh rất thích loài hoa này. Bà nói nó tượng trưng cho sự thuần khiết và những điều khởi đầu tốt đẹp.”

Lê An khẽ mỉm cười, ánh mắt cô dừng lại trên những đóa hoa trắng muốt. “Đúng là đẹp thật, Huy ạ. Em cũng thích ngắm hoa. Cảm ơn anh vì buổi nói chuyện hôm nay. Em thấy lòng mình nhẹ đi nhiều lắm. Cảm giác như trút được cả tảng đá đè nặng bấy lâu.” Cô quay sang nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Trong lòng cô dấy lên một cảm xúc khó tả, không phải tình yêu mãnh liệt bùng cháy như những gì cô từng nghĩ về Trần Hạo thuở thiếu thời, mà là một sự tin cậy, một sự an tâm nhẹ nhàng, một bến đỗ bình yên mà cô đã vô thức tìm kiếm.

Huy khẽ bước chậm lại một chút để Lê An có thể bắt kịp, vai họ gần như chạm vào nhau. “Không có gì đâu An. Anh chỉ muốn em được vui vẻ. Đừng giữ những muộn phiền một mình nữa.” Giọng anh vẫn trầm ấm, nhẹ nhàng như hơi thở của gió. Anh không hề nói những lời hoa mỹ, không thề thốt những điều xa vời, nhưng chính sự chân thành và giản dị ấy lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn cô hơn bất cứ lời hứa hẹn nào. Huy không chỉ lắng nghe những nỗi niềm của cô, mà anh còn cho cô thấy rằng cô không cần phải che giấu chúng, không cần phải chiến đấu một mình. Anh không phán xét quá khứ, không đòi hỏi tương lai, anh chỉ đơn thuần hiện diện, lắng nghe và thấu hiểu.

Lê An ngước nhìn Huy, ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh. Trong giây phút ấy, cô nhận ra rằng, cái “khoảng cách vô hình” mà cô từng cảm thấy với Trần Hạo, nay đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy được nữa. Cô đã từng dành cả thanh xuân để chờ đợi, để tin tưởng vào một mối tình thanh mai trúc mã, để tự dối lòng rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng sự thật là, cô đã lạc mất nhịp đập của chính mình, lạc mất tiếng nói của trái tim mình trong vòng xoáy của sự chờ đợi và hy vọng mơ hồ.

Trần Hạo, ở một nơi xa xôi, vẫn đang miệt mài chạy theo những đỉnh cao mà anh tự đặt ra, không hề hay biết rằng, ở thị trấn ven sông yên bình này, Lê An đã bắt đầu dịch chuyển. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ của cô nằm im lìm trong túi xách, không một tiếng chuông nào làm xáo động khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Cuộc gọi lỡ của Trần Hạo, những lời hỏi han vội vã, những tin nhắn cụt lủn, giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm, yếu ớt trong tâm trí Lê An. Cô không còn cảm thấy day dứt khi bỏ qua chúng, không còn cảm thấy tội lỗi khi ưu tiên sự bình yên của chính mình.

Lê An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn một chút bâng khuâng khó gọi tên. Có lẽ, những gì đã qua, sẽ chỉ còn là những kỷ niệm đẹp, là một phần của tuổi thơ, của một “nếu như ngày đó” đã mãi mãi không thành hiện thực. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hiện tại, bên cạnh Huy, cô cảm thấy mình được là chính mình, được an ủi, được thấu hiểu. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lê An, một ánh sáng dịu nhẹ của hy vọng và sự bình yên đã bắt đầu bừng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô tin rằng, dù không phải tình yêu mãnh liệt, nhưng sự quan tâm chân thành và thấu hiểu mà Huy dành cho cô, chính là bến đỗ an yên mà trái tim cô vẫn hằng tìm kiếm.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free