Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 303: Hối Hả Thành Phố, Bình Yên Thị Trấn
Những gợn sóng lăn tăn cuối cùng trên mặt sông cũng chìm dần vào bóng đêm, mang theo chút ánh sáng leo lét còn sót lại của ráng chiều. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy chầm chậm bước đi trên con đường quen thuộc ven sông, nơi từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm, bao lời hứa thầm lặng mà giờ đây, chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm. Cái không khí se lạnh của buổi tối muộn chợt ùa về, quấn quýt lấy vai áo họ, biến hai bóng hình thành một cặp đôi lãng mạn trong bức tranh chiều tà. Lê An cảm thấy một sự bình yên lạ lùng đang bao trùm lấy cô, một cảm giác được bảo vệ và quan tâm mà cô đã khao khát bấy lâu. Nó không phải là cảm giác bồn chồn mong ngóng tin nhắn hay cuộc gọi từ một nơi xa xôi, cũng không phải là nỗi lo sợ bị bỏ lại phía sau. Đây là một sự hiện diện thực tế, một hơi ấm gần gũi, một sự đồng hành tĩnh lặng nhưng đầy ý nghĩa.
Huy không nói nhiều, anh chỉ thi thoảng khẽ liếc nhìn Lê An, nở một nụ cười nhẹ đầy thấu hiểu. Anh để cô chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, và chỉ cất lời khi cảm thấy cần thiết, hoặc khi muốn chia sẻ một điều gì đó thật giản dị.
“Em có thấy hoa loa kèn năm nay nở đẹp không, An?” Huy khẽ chỉ tay về phía một luống hoa trắng tinh khôi, đang vươn mình khoe sắc dưới ánh hoàng hôn. Những cánh hoa trắng muốt, tinh khiết rung rinh nhẹ trong gió. “Mẹ anh rất thích loài hoa này. Bà nói nó tượng trưng cho sự thuần khiết và những điều khởi đầu tốt đẹp.”
Lê An khẽ mỉm cười, ánh mắt cô dừng lại trên những đóa hoa trắng muốt. “Đúng là đẹp thật, Huy ạ. Em cũng thích ngắm hoa. Cảm ơn anh vì buổi nói chuyện hôm nay. Em thấy lòng mình nhẹ đi nhiều lắm. Cảm giác như trút được cả tảng đá đè nặng bấy lâu.” Cô quay sang nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Trong lòng cô dấy lên một cảm xúc khó tả, không phải tình yêu mãnh liệt bùng cháy như những gì cô từng nghĩ về Trần Hạo thuở thiếu thời, mà là một sự tin cậy, một sự an tâm nhẹ nhàng, một bến đỗ bình yên mà cô đã vô thức tìm kiếm.
Huy khẽ bước chậm lại một chút để Lê An có thể bắt kịp, vai họ gần như chạm vào nhau. “Không có gì đâu An. Anh chỉ muốn em được vui vẻ. Đừng giữ những muộn phiền một mình nữa.” Giọng anh vẫn trầm ấm, nhẹ nhàng như hơi thở của gió. Anh không hề nói những lời hoa mỹ, không thề thốt những điều xa vời, nhưng chính sự chân thành và giản dị ấy lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn cô hơn bất cứ lời hứa hẹn nào. Huy không chỉ lắng nghe những nỗi niềm của cô, mà anh còn cho cô thấy rằng cô không cần phải che giấu chúng, không cần phải chiến đấu một mình. Anh không phán xét quá khứ, không đòi hỏi tương lai, anh chỉ đơn thuần hiện diện, lắng nghe và thấu hiểu.
Lê An ngước nhìn Huy, ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh. Trong giây phút ấy, cô nhận ra rằng, cái “khoảng cách vô hình” mà cô từng cảm thấy với Trần Hạo, nay đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy được nữa. Cô đã từng dành cả thanh xuân để chờ đợi, để tin tưởng vào một mối tình thanh mai trúc mã, để tự dối lòng rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng sự thật là, cô đã lạc mất nhịp đập của chính mình, lạc mất tiếng nói của trái tim mình trong vòng xoáy của sự chờ đợi và hy vọng mơ hồ.
Trần Hạo, ở một nơi xa xôi, vẫn đang miệt mài chạy theo những đỉnh cao mà anh tự đặt ra, không hề hay biết rằng, ở thị trấn ven sông yên bình này, Lê An đã bắt đầu dịch chuyển. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ của cô nằm im lìm trong túi xách, không một tiếng chuông nào làm xáo động khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Cuộc gọi lỡ của Trần Hạo, những lời hỏi han vội vã, những tin nhắn cụt lủn, giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm, yếu ớt trong tâm trí Lê An. Cô không còn cảm thấy day dứt khi bỏ qua chúng, không còn cảm thấy tội lỗi khi ưu tiên sự bình yên của chính mình.
Lê An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn một chút bâng khuâng khó gọi tên. Có lẽ, những gì đã qua, sẽ chỉ còn là những kỷ niệm đẹp, là một phần của tuổi thơ, của một “nếu như ngày đó” đã mãi mãi không thành hiện thực. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hiện tại, bên cạnh Huy, cô cảm thấy mình được là chính mình, được an ủi, được thấu hiểu. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lê An, một ánh sáng dịu nhẹ của hy vọng và sự bình yên đã bắt đầu bừng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô tin rằng, dù không phải tình yêu mãnh liệt, nhưng sự quan tâm chân thành và thấu hiểu mà Huy dành cho cô, chính là bến đỗ an yên mà trái tim cô vẫn hằng tìm kiếm.
***
Đêm ở thành phố lớn không bao giờ thực sự ngủ. Dù đã quá chín giờ tối, nhưng trong căn phòng học chung của khoa Kiến Trúc, Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội vẫn còn lác đác vài sinh viên cắm cúi bên bàn máy tính. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo hắt lên những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng. Trần Hạo ngồi lỳ bên chiếc máy tính bàn, đôi mắt đã hằn lên những quầng thâm vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén và tập trung cao độ vào màn hình. Anh Long vừa giao cho anh một bản thiết kế tiền khả thi cho dự án khu đô thị sinh thái mới, và deadline là sáng mai. Thành phố này, mọi thứ đều phải chạy đua với thời gian.
Anh gõ phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của căn phòng. Trên màn hình, những đường nét kiến trúc phức tạp dần hiện ra dưới sự điều khiển điêu luyện của anh. Mùi gỗ cũ của bàn ghế, mùi giấy sách trong thư viện gần đó, và cả mùi sơn cùng vật liệu xây dựng thoang thoảng từ các xưởng thực hành vẫn còn chưa đóng cửa hoàn toàn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc trưng của ngôi trường cổ kính nhưng đầy nhiệt huyết này. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của gió lùa qua khe cửa sổ. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo anh khỏi cơn buồn ngủ đang chực chờ ập đến.
“Còn khoảng bốn tiếng nữa thôi, Hạo. Cố lên,” anh tự nhủ, giọng thì thầm đủ nghe. Anh biết mình phải làm tốt, phải chứng tỏ bản thân. Thành công ở thành phố này không dành cho những kẻ chậm chạp hay yếu đuối. Đó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi mỗi bản vẽ, mỗi dự án đều là một bậc thang đưa anh lên cao hơn, gần hơn với cái đích mà anh đã đặt ra cho mình từ rất lâu rồi. Anh muốn có một tương lai vững chắc, một cuộc sống đủ đầy, để anh có thể lo cho những người anh yêu thương, đặc biệt là Lê An. Hình ảnh cô gái với mái tóc dài và nụ cười hiền hậu chợt thoáng qua trong tâm trí anh, như một tia sáng yếu ớt trong màn đêm mịt mù của deadline. Anh tự nhủ, những cố gắng này, những đêm thức trắng này, tất cả đều là vì cô. Nhưng liệu cô có hiểu? Hay cô chỉ thấy một Trần Hạo ngày càng xa cách, ngày càng bận rộn? Anh khẽ lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ đó. Giờ phút này, công việc là ưu tiên hàng đầu.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động cũ kỹ của anh rung lên. Màn hình hiện lên tên Anh Long. Trần Hạo vội vàng bắt máy, giọng hơi khàn.
“Tiến độ thế nào, Hạo? Nhớ là sáng mai phải có bản demo đấy,” giọng Anh Long vang lên qua điện thoại, chuyên nghiệp và hơi thúc giục, đúng như phong thái thường thấy của người sếp kiêm người thầy của anh.
Trần Hạo thở dài một tiếng rất khẽ, cố nén đi sự mệt mỏi đang vây lấy mình. “Vâng, em đang cố đây anh Long. Sẽ xong trước sáng mai.” Anh Long chỉ ‘ừ’ một tiếng rồi cúp máy. Trần Hạo đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh biết, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Anh phải nắm bắt lấy nó, dù phải đánh đổi bằng những giấc ngủ, bằng những cuộc gọi thưa thớt, bằng những lời nói không thành. Anh lại dồn hết tâm trí vào màn hình, tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn, như nhịp đập của một trái tim đang chạy đua với thời gian. Anh tự nhủ, chỉ một chút nữa thôi, khi anh thành công, mọi thứ sẽ khác. Khoảng cách vô hình này rồi sẽ được lấp đầy. Nhưng anh không biết rằng, cái ‘chậm một nhịp’ của anh đang tạo ra những rạn nứt không thể hàn gắn được nữa.
***
Trong khi Trần Hạo đang miệt mài chạy đua với thời gian ở thành phố, ở thị trấn ven sông yên bình, Lê An lại đang tìm thấy sự an ủi trong những khoảnh khắc bình dị. Chiều tối hôm đó, khoảng sáu giờ, quán cà phê của Chú Nam vẫn ấm cúng và đầy ắp hơi thở của cuộc sống. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như dòng nước chảy, hòa cùng mùi cà phê rang xay thơm lừng, tạo nên một không gian thư thái đến lạ. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện nhau tại một góc yên tĩnh, nơi ánh hoàng hôn vàng óng vẫn còn vương vấn qua khung cửa sổ, hắt lên ly trà gừng ấm nóng của Lê An và ly cà phê đen của Huy.
Lê An mặc một chiếc áo len mỏng màu be, mái tóc dài buông xõa qua vai, gương mặt cô thư thái hơn hẳn những ngày gần đây. Cô nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, xua đi cái se lạnh ban chiều. Huy ngồi đối diện, ánh mắt chăm chú lắng nghe cô kể về một vài chuyện vặt vãnh ở thị trấn. Anh không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, nở một nụ cười nhẹ đầy thấu hiểu, hoặc đưa ra những lời bình luận chân thành, ấm áp. Lê An cảm thấy được quan tâm một cách tự nhiên, không gượng ép, không đòi hỏi, một cảm giác mà cô đã đánh mất từ rất lâu rồi.
“Hôm nay ở nhà bà Mai có con mèo con mới sinh, dễ thương lắm anh ạ,” Lê An bắt đầu câu chuyện một cách nhẹ nhàng. “Lông nó trắng muốt, bé tí tẹo, chỉ bằng lòng bàn tay thôi. Em cứ ngồi ngắm mãi.” Cô cười nhẹ, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. “Cảm giác được chăm sóc một thứ gì đó nhỏ bé, thấy nó lớn lên từng ngày... bình yên thật.”
Nguyễn Hoàng Huy mỉm cười, đôi mắt anh ánh lên sự thích thú chân thành. “Thế à? Chắc em thích lắm nhỉ? Lần trước em cũng kể về con mèo hoang em hay cho ăn. Em là người có tâm hồn rất đẹp, An ạ.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như làn gió, khiến Lê An cảm thấy được vỗ về. Cô chưa từng nghĩ, việc kể về một con mèo con lại có thể mang lại cho cô nhiều sự an ủi đến vậy. Với Trần Hạo, những câu chuyện nhỏ nhặt thế này có lẽ sẽ bị bỏ qua, hoặc anh sẽ chỉ đáp lại bằng những câu hỏi cộc lốc về công việc, về học hành. Nhưng Huy thì khác. Anh lắng nghe từng chi tiết nhỏ, và từ đó, anh nhìn thấy được thế giới nội tâm của cô.
“Vâng, em thích lắm,” Lê An tiếp lời, đôi môi khẽ cong lên. “Nó nhắc em nhớ về những điều giản dị mà mình đôi khi quên mất. Cuộc sống ở thành phố của Trần Hạo chắc hối hả lắm, khó mà có những khoảnh khắc như vậy.” Cô vô thức nhắc đến Trần Hạo, nhưng lần này, không còn là nỗi đau đáu hay tiếc nuối. Chỉ là một sự so sánh khách quan, một khoảng cách vô hình đang ngày càng hiện hữu rõ ràng hơn. Cô nhận ra, mình đã không còn khao khát cái hối hả, cái ánh hào quang nơi thành thị nữa. Cái cô cần, chính là sự bình yên giản dị này, sự hiện diện của một người lắng nghe và thấu hiểu.
Huy đưa tay rót thêm trà vào tách của Lê An, động tác nhẹ nhàng, ân cần. “Mỗi nơi mỗi khác, An ạ. Thành phố có cái hay của nó, nhưng thị trấn mình cũng có vẻ đẹp riêng. Anh nghĩ, quan trọng là mình tìm thấy được sự bình yên ở đâu.” Anh nhìn sâu vào mắt Lê An, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định. “Em có thấy vui hơn khi chia sẻ không?”
Lê An gật đầu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. “Vui hơn nhiều lắm, Huy ạ. Cảm giác như mình không còn đơn độc nữa. Anh không phán xét, không yêu cầu em phải mạnh mẽ, chỉ đơn giản là lắng nghe.” Cô biết, đó chính là điều cô luôn tìm kiếm nhưng chưa bao giờ nhận được trọn vẹn từ Trần Hạo. Anh ấy luôn đặt kỳ vọng vào cô, rằng cô phải là một Lê An mạnh mẽ, kiên cường, thấu hiểu cho tham vọng của anh. Nhưng Huy thì khác, anh chấp nhận cô với tất cả những yếu mềm, những nỗi buồn không tên. Đây không phải là tình yêu bùng cháy, nhưng nó là một bến đỗ an yên, một nơi mà trái tim cô có thể tạm gác lại những muộn phiền, những nuối tiếc về một “nếu như ngày đó” đã mãi mãi không thành hiện thực. Cô không còn cảm thấy tội lỗi khi dần dịch chuyển trái tim mình. Sự chờ đợi mỏi mòn đã dạy cô rằng, hạnh phúc là một sự lựa chọn, không phải là một sự mặc định.
***
Sau buổi cà phê ấm cúng, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy quyết định đi dạo một vòng quanh công viên thị trấn trước khi về nhà. Khoảng tám giờ tối, ánh đèn đường vàng vọt đã thắp sáng con đường vắng, tạo nên những vệt sáng dài trên nền đất ẩm ướt. Gió nhẹ thổi qua hàng cây xanh rì, mang theo hơi sương đêm mát lạnh. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong lùm cây, cùng tiếng bước chân khẽ khàng của họ, tạo nên một bản nhạc đêm tĩnh lặng và an bình.
Họ không nói quá nhiều, nhưng mỗi lời đều chất chứa sự chân thành và gần gũi. Huy nói về những ước mơ giản dị của mình, về việc anh muốn mở rộng công việc kinh doanh nhỏ ở thị trấn để có một cuộc sống ổn định hơn. “Anh nghĩ mình nên cố gắng hơn nữa,” Huy nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ngôi nhà thấp thoáng ẩn hiện trong màn đêm. “Ở thị trấn này, muốn ổn định thì phải có cái gì đó của riêng mình. Anh muốn có một nền tảng vững chắc, để sau này có thể lo cho gia đình, cho những người mình yêu thương.” Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, toát lên một sự chắc chắn, vững vàng.
Lê An lắng nghe, trong lòng cô dấy lên một cảm giác tin cậy. Huy không nói những lời hoa mỹ hay những ước mơ xa vời như Trần Hạo, nhưng chính sự thực tế và kiên định của anh lại mang lại cho cô một sự an tâm đến lạ. “Vâng, em cũng nghĩ vậy,” Lê An khẽ đáp. “Anh Huy là người rất có chí tiến thủ. Em tin anh sẽ làm được.” Cô nhìn sang Huy, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một sự gắn kết vô hình đang hình thành giữa họ, không phải bằng những lời hứa hẹn, mà bằng sự thấu hiểu và sẻ chia.
Bỗng, một rung động khẽ khàng lan từ túi xách của Lê An. Là chiếc điện thoại di động cũ kỹ, đang báo hiệu một cuộc gọi đến. Lê An khẽ giật mình. Cô lấy điện thoại ra, màn hình bé nhỏ hiện lên cái tên đã từng làm cô thao thức không biết bao đêm: Trần Hạo. Một tia lo lắng, một chút bâng khuâng từ quá khứ chợt thoáng qua trong ánh mắt cô. Nhưng chỉ trong một tích tắc, cảm xúc đó đã vụt tắt, thay vào đó là sự bình thản đến lạ.
Nguyễn Hoàng Huy không bỏ qua khoảnh khắc đó. Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. “Em có điện thoại kìa.” Giọng anh không một chút tò mò hay chất vấn, chỉ là một lời nhắc nhở đơn thuần.
Lê An thoáng do dự, ánh mắt cô lướt qua tên Trần Hạo, rồi lại dừng lại trên gương mặt điềm tĩnh của Huy. Cô nhìn những ánh đèn đường vàng vọt, nhìn những hàng cây lao xao trong gió đêm. Cô cảm nhận được sự bình yên mà Huy đang mang lại, sự hiện diện thực tế, ấm áp. Và rồi, cô đưa ra một quyết định. Không phải một quyết định vội vàng hay nông nổi, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự dịch chuyển trong tâm hồn. Cô khẽ lắc đầu, đặt chiếc điện thoại trở lại vào túi xách, như thể đặt lại một phần của quá khứ.
“À, không có gì quan trọng đâu anh,” Lê An nói, giọng cô nhẹ nhàng và thản nhiên đến bất ngờ. “Để lát nữa em gọi lại.” Cô biết mình đang nói dối. Cô biết cuộc gọi này có thể là một cơ hội để hàn gắn, để nói những lời đã không thành. Nhưng cô cũng biết, cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời nói không thành, với cái khoảng cách vô hình mà Trần Hạo đã tạo ra. Cô không còn cảm thấy muốn chạy theo những ảo ảnh xa xôi nữa. Cái cô cần, là hiện tại, là sự bình yên bên cạnh người đàn ông đang bước cùng cô trên con đường này.
Huy chỉ mỉm cười nhẹ, không hỏi thêm. Anh hiểu. Anh không cần cô phải giải thích, không cần cô phải kể lể. Chỉ cần cô cảm thấy bình yên, đó là đủ. Anh tiếp tục câu chuyện về việc anh muốn trồng thêm một vườn hoa nhỏ trước nhà, và Lê An lắng nghe, lòng cô nhẹ bẫng. Cô không còn cảm thấy tội lỗi khi bỏ qua cuộc gọi của Trần Hạo. Cô không còn cảm thấy day dứt về cái “nếu như ngày đó”. Bởi vì, cái ngày đó đã qua rồi, và cô, đã chậm một nhịp, để rồi lỡ cả một đời. Nhưng bây giờ, cô đang tìm thấy một nhịp điệu mới, một bến đỗ mới cho trái tim mình.
***
Đêm khuya ở thành phố lớn, ánh đèn đường vẫn rực rỡ nhưng căn phòng trọ nhỏ của Trần Hạo lại chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, cô độc. Đồng hồ điểm mười một giờ rưỡi đêm. Trần Hạo trở về sau một ngày dài làm việc và học tập, cơ thể anh mệt rã rời nhưng tinh thần vẫn căng như dây đàn. Anh vừa hoàn thành bản demo dự án đúng hạn, và sự tự hào về thành quả lao động của mình xen lẫn sự kiệt sức khiến anh cảm thấy trống rỗng một cách kỳ lạ. Mùi cà phê nguội còn vương vất trong hơi thở, và mùi ẩm mốc của căn phòng trọ nhỏ hẹp bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Anh cởi áo khoác, vứt bừa trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, rồi thả mình xuống chiếc giường đơn cứng nhắc. Anh lấy chiếc điện thoại di động cũ kỹ ra khỏi túi quần. Màn hình hiện lên dòng chữ "1 cuộc gọi nhỡ từ Lê An", và một tin nhắn anh đã gửi cho cô trước đó: "Anh vừa gọi cho em. Em đang làm gì vậy?" Anh đã cố gắng liên lạc với cô vài lần trong ngày, nhưng không lần nào cô bắt máy. Lòng anh chợt dấy lên một cảm giác hụt hẫng khó tả, như thể một sợi dây vô hình nào đó vừa bị cắt đứt.
Anh lại gửi một tin nhắn khác, ngắn gọn và có phần gượng ép: "Anh vừa hoàn thành dự án lớn. Mệt quá. Em ngủ chưa?" Anh mong chờ một lời động viên, một câu hỏi thăm, hay ít nhất là một tin nhắn dài hơn. Nhưng chỉ vài phút sau, màn hình điện thoại sáng lên với một tin nhắn trả lời cụt ngủn từ Lê An: "Em bận. Ngủ ngon nhé." Kèm theo đó là một biểu tượng mặt cười đơn giản, như một sự xã giao hời hợt.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, trái tim anh như bị bóp nghẹt. "Em bận." Câu nói đó, quen thuộc đến đáng sợ. Bao nhiêu lần cô đã nói câu này? Bao nhiêu lần anh đã tự nhủ rằng cô bận thật, rằng cô hiểu cho anh, rằng cô sẽ chờ đợi anh? Nhưng đêm nay, câu trả lời đó mang một sắc thái khác, lạnh lùng và xa cách hơn bao giờ hết. Không một lời chúc mừng cho dự án của anh, không một câu hỏi thăm về sự mệt mỏi của anh. Chỉ là một thông báo ngắn gọn và một lời chúc ngủ ngon khô khan, như thể cô đang muốn kết thúc cuộc trò chuyện một cách nhanh chóng nhất.
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong tâm trí anh. Anh biết mình đã quá bận rộn. Anh biết mình đã lơ là cô. Nhưng anh phải làm sao đây? Thành phố này không cho phép anh ngừng lại. Tham vọng của anh không cho phép anh yếu lòng. Anh phải thành công, anh phải xây dựng một tương lai vững chắc. Đó là lời hứa anh đã tự nhủ với bản thân, cũng là lời hứa thầm lặng anh dành cho Lê An. Anh đã tin rằng, khi anh có tất cả, anh có thể quay về và lấp đầy cái khoảng cách vô hình này. Nhưng giờ đây, anh tự hỏi, liệu có phải anh đã sai lầm? Liệu có phải cái “nếu như ngày đó” đã trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa?
Anh cố gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực đó. "Chắc An bận thật," anh tự nhủ, một lần nữa cố gắng rational hóa sự lạnh nhạt của cô. Có lẽ cô đã có việc riêng, hoặc cô chỉ đơn giản là mệt mỏi. Anh không có thời gian để suy nghĩ nhiều về điều này. Ngày mai, một ngày mới lại bắt đầu, với những dự án mới, những deadline mới. Anh phải chuẩn bị cho nó.
Trần Hạo đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm, rồi đi pha một cốc mì tôm ăn lót dạ. Tiếng nước sôi ù ù trong ấm điện, tiếng mì tôm sột soạt khi anh đổ nước vào. Mùi mì tôm bốc lên, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng, tạo nên một sự cô độc đến não lòng. Anh ngồi xuống, cắm cúi ăn, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn vào bức tường trống. Anh không hề hay biết rằng, ở thị trấn ven sông yên bình, Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã bắt đầu dịch chuyển, đã bắt đầu tìm kiếm bến đỗ an yên cho riêng mình, và cái “chậm một nhịp” của anh đã khiến anh lỡ cả một đời. Anh vẫn đang mải miết chạy theo những đỉnh cao, không nhận ra rằng, điều quý giá nhất đang dần tuột khỏi tầm tay anh, mãi mãi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.