Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 304: Bến Bờ Nào Cho Trái Tim?

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai tràn qua ô cửa sổ nhỏ, rải những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ đã bạc màu. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng quyện cùng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, một nỗ lực của Lê An để xua đi mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn nhà, cũng như những ưu tư còn vương vấn trong lòng. Lê An ngồi đó, bên bậu cửa sổ quen thuộc, nơi cô đã từng trải qua biết bao buổi sáng, bao chiều tà, đợi chờ một tin nhắn, một cuộc gọi. Chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trong lòng bàn tay cô, màn hình đen kịt, lạnh ngắt. Dù đã qua một đêm, cái cảm giác trống rỗng khi nhìn thấy dòng tin nhắn cụt ngủn của Trần Hạo vẫn còn đọng lại, như một làn sương mỏng phủ kín tâm hồn.

Cô vuốt ve chiếc điện thoại, từng ngón tay lướt nhẹ qua những phím bấm đã mòn. Trong tâm trí cô, những mảnh ký ức về Trần Hạo cứ chập chờn hiện ra, rõ ràng đến nhói lòng. Những buổi tan học chung đường, tiếng cười vang trên con đê đất, những đêm trò chuyện thâu đêm bên bờ sông cũ, nơi những lời hứa không thành đã từng được trao gửi trong im lặng. Cô nhớ ánh mắt anh, cái cách anh luôn nhìn cô từ phía sau, che chở một cách vụng về. Cô nhớ cái cảm giác an toàn khi anh ở bên. Nhưng tất cả giờ đây, chỉ còn là hoài niệm, là những vết hằn sâu trong quá khứ mà cô không thể chạm tới.

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi môi Lê An, mang theo sự mệt mỏi và cam chịu. Cô đã chờ đợi quá lâu, quá mỏi mòn. Lời hứa “không quên em” của Trần Hạo đã không đủ để níu giữ hy vọng khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô từng tự hỏi, liệu có phải mình đã quá đòi hỏi? Liệu có phải tình yêu của anh không đủ lớn để vượt qua cái khoảng cách vô hình của không gian và thời gian? Hay chỉ đơn giản là, anh chưa bao giờ thực sự bày tỏ nó một cách rõ ràng, để rồi cô cứ mãi loay hoay trong mê cung của những phỏng đoán.

“Em bận. Ngủ ngon nhé.” Tin nhắn cô gửi cho Trần Hạo tối qua, nó không chỉ là một sự thật, mà còn là một tấm khiên chắn. Cô thực sự đã "bận" với việc cố gắng xoa dịu trái tim mình, "bận" với việc học cách chấp nhận rằng có những điều không thể quay lại. Và “ngủ ngon nhé”, nó là một lời chào xã giao, một cách để kết thúc mọi thứ một cách nhanh chóng, để không phải đối diện với sự hụt hẫng khi chờ đợi một câu trả lời mà cô biết sẽ không bao giờ đến theo cách cô mong muốn. Không một lời chúc mừng cho dự án của anh, không một câu hỏi thăm về sự mệt mỏi của anh. Cô đã cố gắng không nghĩ đến điều đó, nhưng một góc sâu thẳm trong lòng cô vẫn thấy có lỗi. Tuy nhiên, cảm giác có lỗi đó nhanh chóng bị lấn át bởi sự kiệt sức. Cô đã kiệt sức vì chờ đợi, kiệt sức vì hy vọng, kiệt sức vì cái “nếu như ngày đó” cứ mãi ám ảnh.

Lê An đứng dậy, bước đến bàn bếp, chầm chậm pha một cốc cà phê. Nước sôi reo lên trong ấm, hương cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp gian phòng, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhìn ra khoảng sân vườn quen thuộc, nơi những giọt sương đêm vẫn còn đọng trên từng kẽ lá. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn bình yên và tĩnh lặng như ngày nào. Chỉ có lòng người là đã đổi thay. Cô không còn cảm thấy day dứt về cái “nếu như ngày đó” một cách mãnh liệt như trước nữa. Bởi vì, cái ngày đó đã qua rồi, và cô, đã chậm một nhịp, để rồi lỡ cả một đời. Nhưng bây giờ, cô đang tìm thấy một nhịp điệu mới, một bến đỗ mới cho trái tim mình, không phải bằng cách chờ đợi, mà bằng cách tự mình tìm kiếm. Sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại, không hứa hẹn, không xa vời, mà hiện hữu, chân thật, đang dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.

***

Buổi chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía tây, nhuộm vàng cả một góc trời, Lê An xách giỏ đi chợ về. Bước chân cô thong thả trên con đường làng quen thuộc, tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cổ thụ, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ phía sân đình. Không khí dịu mát, gió nhẹ mơn man qua mái tóc, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn sau một buổi sáng đắm chìm trong những suy tư. Sự bình yên của thị trấn ven sông này luôn có cách xoa dịu những vết thương lòng, như dòng sông chảy xuôi vẫn miệt mài cuốn trôi đi những ưu phiền.

Khi đi ngang qua công viên thị trấn, nơi có hồ nước trong xanh và hàng cây bàng cổ thụ tỏa bóng mát, Lê An chợt khựng lại. Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc bàng, tay cầm cuốn sách, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hồ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc giản dị, mái tóc gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm, thư sinh. Nụ cười nhẹ nhàng của anh khi bắt gặp ánh mắt cô như xua tan đi sự ngập ngừng trong lòng Lê An.

“An, em đi chợ về đấy à?” Giọng Huy trầm ấm, rành mạch, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai cô giữa tiếng xào xạc của lá cây. Anh gấp cuốn sách lại, đặt sang một bên, đứng dậy bước về phía cô.

Lê An gật đầu, môi nở một nụ cười đáp lại. “Vâng, anh Huy. Anh ra đây đọc sách à?”

Huy mỉm cười, ánh mắt kiên định và chân thành nhìn cô. “Ừ, anh ra đây hóng mát một chút. Công viên chiều nay yên bình thật.” Anh liếc nhìn chiếc giỏ trên tay cô, thấy vài bó rau và một ít cá tươi. “Em đi dạo một mình à? Để anh đưa em về, trời cũng sắp tối rồi. Giỏ của em có vẻ nặng đấy.”

Lê An khẽ lắc đầu. “Không sao đâu anh, em muốn đi thêm chút nữa. Vả lại, giỏ cũng không nặng lắm.” Cô không nói dối. Cô thực sự muốn đi thêm một chút, để tận hưởng cái không khí trong lành này, và cũng để kéo dài thêm khoảnh khắc bình yên mà Huy mang lại.

Huy không miễn cưỡng. Anh chỉ đứng đó, nhìn cô một cách kiên nhẫn. “Vậy anh đi cùng em nhé? Có người đi cùng nói chuyện cũng vui hơn.” Anh nói một cách tự nhiên, không một chút gượng ép hay vồ vập, như thể đó là điều hiển nhiên. Rồi anh nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc giỏ trên tay Lê An. Bàn tay anh ấm áp, chạm nhẹ vào tay cô, một cảm giác an toàn và dễ chịu lan tỏa.

“Anh… không phiền chứ?” Lê An hỏi, dù trong lòng cô, một phần nào đó đang mong chờ anh sẽ nói “không”.

Huy cười hiền. “Phiền gì chứ? Anh cũng vừa đọc xong sách, đang muốn đi dạo một chút. Đi nào.” Anh không đợi cô trả lời, chỉ nhẹ nhàng dịch chuyển vị trí, sánh bước cùng cô trên con đường lát đá quanh hồ. Tiếng nước chảy từ đài phun nước róc rách, tiếng chim chóc gọi nhau về tổ, tiếng cười đùa của trẻ con xa xa như một bản nhạc nền êm ái cho cuộc trò chuyện của họ.

Huy không hỏi cô về những chuyện buồn, không cố gắng moi móc quá khứ. Anh chỉ đơn giản là lắng nghe. Anh hỏi cô về một ngày của cô, về những bông hoa cô vừa trồng trong vườn, về bộ phim cô xem tối qua. Những câu chuyện nhỏ nhặt, đời thường, nhưng qua cách anh lắng nghe, cách anh đáp lời, Lê An cảm thấy được trân trọng một cách lạ kỳ. Cô chia sẻ những suy nghĩ vụn vặt, những lo toan cỏn con, và anh đáp lại bằng những lời khuyên nhẹ nhàng, thực tế, hay đôi khi chỉ là một cái gật đầu thấu hiểu.

Ánh mắt anh luôn hướng về cô, không phải là ánh nhìn dò xét hay phán xét, mà là một ánh nhìn chân thành, ấm áp, như một tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán lá. Lê An chợt nhận ra, cảm giác được lắng nghe, được quan tâm một cách giản dị này, đã từ bao giờ trở nên xa xỉ trong cuộc sống của cô. Trần Hạo, anh luôn là một người im lặng, một người giấu kín cảm xúc. Anh quan tâm cô bằng hành động, nhưng lại thiếu đi những lời nói, những sẻ chia. Và chính sự thiếu thốn đó, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, dần dà hóa thành vực sâu không thể lấp đầy.

Bên cạnh Huy, Lê An cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Nó không phải là sự bình yên đến từ sự cô đơn, mà là sự bình yên đến từ sự hiện hữu, từ việc có một người sẵn sàng ở bên, lắng nghe, và sẻ chia. Cô không còn cảm thấy cần phải gồng mình mạnh mẽ, hay phải tự mình giải quyết mọi vấn đề. Ánh nắng chiều tà đổ dài trên mái tóc cô, gió nhẹ thổi bay vài sợi tóc lòa xòa. Cô khẽ mỉm cười. Có lẽ, đây chính là bến đỗ mà cô vẫn luôn tìm kiếm, một bến đỗ không cần phải hứa hẹn điều gì quá lớn lao, chỉ cần sự hiện diện và chân thành. Sự bình yên và thực tế mà Huy mang lại đang dần lấn át đi nỗi nhớ và sự chờ đợi Trần Hạo, đặt nền móng cho một quyết định lớn hơn trong tương lai của cô.

***

Chiều tối, khi màn đêm dần buông xuống, những ánh đèn vàng ấm áp bắt đầu thắp sáng con phố nhỏ của thị trấn. Trong một góc quán cà phê quen thuộc, nơi tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng luôn vang vọng, Lê An và Nguyễn Thị Mai đang ngồi đối diện nhau, những ly cà phê sữa đá toát lên hương thơm nồng nàn. Mùi cà phê rang xay quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn, nhưng cũng đủ trầm mặc cho những lời tâm sự.

Mai nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt quan tâm nhìn Lê An. “Thế nào rồi, An? Dạo này tớ thấy cậu cứ như người mất hồn ấy. Có chuyện gì à?” Giọng Mai nhanh, cao, nhưng chất chứa sự thấu hiểu và lo lắng của một người bạn thân.

Lê An khuấy nhẹ ly cà phê, những viên đá va vào thành ly kêu lách cách. Cô ngẩng đầu nhìn Mai, ánh mắt đăm chiêu, đầy vẻ dằn vặt. “Em không biết nữa Mai à, em vẫn còn nhớ Hạo, nhưng… em mệt mỏi quá rồi.” Giọng cô nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là với Mai. “Cái cảm giác chờ đợi, cái cảm giác cứ mãi nhìn về phía xa xăm ấy, nó bào mòn em quá. Anh ấy cứ mãi bận rộn, mãi theo đuổi những thứ ở thành phố. Em hiểu, em biết anh ấy cũng vì tương lai, nhưng… anh ấy có bao giờ nghĩ đến em không? Có bao giờ nghĩ rằng em cũng cần được quan tâm không?”

Mai đặt ly cà phê xuống, nắm lấy tay Lê An. “An à, tình cảm là một chuyện, nhưng hạnh phúc của mình là một chuyện khác. Cậu không thể mãi sống trong sự chờ đợi vô vọng như thế được. Tớ thấy cậu cứ như một cái cây vậy, cứ mãi vươn cành về phía mặt trời ở xa tít tắp, mà quên mất rằng có những dòng nước mát đang chảy ngay dưới gốc.” Mai nói thẳng thắn, không chút vòng vo, nhưng ánh mắt cô tràn đầy sự quan tâm. “Người ta nói, ‘gần chùa gọi bằng cha, gần nhà gọi bằng anh’. Cứ cái gì ở xa vời vợi, mình cứ giữ mãi sao được? Hạo là thanh mai trúc mã của cậu, đúng. Nhưng cái tình thanh mai trúc mã đó, nếu chỉ có một mình cậu vun đắp, một mình cậu giữ gìn, thì nó có còn ý nghĩa nữa không?”

Những lời của Mai như chạm đúng vào nỗi lòng của Lê An. Cô biết Mai nói đúng. Cô đã tự mình vun đắp, tự mình giữ gìn cái tình cảm ấy trong suốt bao năm qua, trong khi Trần Hạo dường như vẫn mãi vô tư, hoặc giả vờ vô tư, với những tham vọng lớn lao của riêng anh.

“Em biết chứ, Mai,” Lê An thở dài. “Em biết. Nhưng mà… em đã quen với việc có anh ấy trong cuộc đời rồi. Dù là ở xa, dù là ít nói, nhưng em vẫn luôn nghĩ anh ấy là một phần của em.” Cô nhìn xuống ly cà phê của mình, như thể muốn tìm thấy câu trả lời trong đó. “Nhưng rồi anh Huy xuất hiện. Anh ấy khác Hạo. Anh ấy quan tâm em một cách thực tế, không hứa hẹn điều gì lớn lao, nhưng lại khiến em cảm thấy bình yên. Anh ấy lắng nghe em, anh ấy ở bên cạnh em.” Cô ngập ngừng một lát, rồi ngẩng lên nhìn Mai, ánh mắt đầy bối rối. “Em sợ, Mai à. Em sợ mình sẽ hối hận nếu buông bỏ Hạo. Nhưng em cũng sợ, nếu em cứ mãi giữ lấy một hình bóng đã mờ nhạt, em sẽ bỏ lỡ một hạnh phúc thật sự.”

Mai vuốt nhẹ mái tóc Lê An. “An à, hối hận thì ai mà tránh được? Cuộc đời này, làm gì có con đường nào là hoàn hảo, không có chút tiếc nuối? Điều quan trọng là cậu phải chọn con đường mà ở đó, cậu cảm thấy mình được trân trọng nhất, được yêu thương nhất, và được là chính mình nhất.” Mai dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lê An. “Huy là một người tốt, An ạ. Anh ấy chân thành, kiên nhẫn. Cậu có thấy không, cái cách anh ấy nhìn cậu, cái cách anh ấy nói chuyện với cậu? Nó khác hẳn với sự im lặng của Hạo. Có thể Hạo cũng yêu cậu theo cách của anh ấy, nhưng cái cách đó, nó có phù hợp với những gì cậu cần không? Cậu cần một người ở bên, quan tâm, sẻ chia, chứ không phải một người cứ mãi ở phía xa, đợi chờ một ngày nào đó mới quay về.”

Lê An im lặng, những lời của Mai cứ văng vẳng bên tai cô. “Gần chùa gọi bằng cha, gần nhà gọi bằng anh.” “Hạnh phúc của mình là một chuyện khác.” Cô đã luôn cố gắng níu giữ những mảnh vụn của quá khứ, những lời hứa không thành, những cái “nếu như ngày đó” đầy tiếc nuối. Nhưng những lời của Mai, và cả sự hiện diện của Huy, đang dần giúp cô nhận ra rằng cô không thể mãi sống trong sự chờ đợi vô vọng. Trái tim cô như một con thuyền nhỏ, đã lênh đênh quá lâu trên biển khơi. Giờ đây, cô đang nhìn thấy một bến bờ, một nơi chốn bình yên mà cô có thể neo đậu. Sự chấp nhận lời mời đi dạo của Huy chiều nay, sự thoải mái khi anh ở bên, đều báo hiệu cô sẽ dần mở lòng và tạo cơ hội cho mối quan hệ với anh phát triển.

“Cậu hãy nghĩ đi An,” Mai nói thêm, giọng nhỏ nhẹ hơn. “Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và trên hành trình đó, cậu xứng đáng có một người đồng hành thực sự, chứ không phải một hình bóng mờ nhạt.”

Lê An khẽ gật đầu, khuấy mạnh ly cà phê. Những viên đá va vào nhau, tạo thành những âm thanh nhỏ, như tiếng vỡ vụn của những mảnh ký ức cũ. Cô biết mình cần phải đưa ra một quyết định. Không phải cho Trần Hạo, không phải cho Nguyễn Hoàng Huy, mà là cho chính bản thân cô, cho hạnh phúc của cô.

***

Trong căn tin vắng vẻ của một công ty công nghệ ở thành phố lớn, ánh đèn neon trắng hắt xuống một màu lạnh lẽo. Ngoài trời, cơn mưa phùn lất phất rơi, mang theo cái se lạnh đặc trưng của đêm đông thành phố. Đồng hồ đã điểm mười giờ rưỡi đêm, nhưng Trần Hạo vẫn ngồi đó, một mình giữa những chiếc bàn ghế trống trơn, trên bàn là bản thiết kế hệ thống mới còn dang dở. Mùi cà phê nguội và mùi giấy tờ cũ xen lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của tòa nhà cũ kỹ. Tiếng gõ phím máy tính lạch cạch vang lên đều đặn, phá tan sự tĩnh mịch.

Anh xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhói lên sau nhiều giờ liền dán mắt vào màn hình. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt anh, những quầng thâm dưới mắt càng đậm hơn, và đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ. Dự án này là một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của anh, và anh biết mình không thể chùn bước. Tham vọng của anh, cũng như áp lực từ công việc, là một cỗ máy không ngừng vận hành, không cho phép anh có một phút giây yếu lòng.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại di động đặt cạnh ly cà phê. Màn hình sáng lên, hiện lên một tin nhắn cũ từ Lê An, từ một thời điểm nào đó rất xa xôi, khi cô còn hay hỏi anh về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. “Anh ăn cơm chưa? Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!” Một thoáng suy nghĩ lướt qua tâm trí Trần Hạo, về hình bóng cô gái nhỏ bé, dịu dàng ở thị trấn ven sông cũ. Anh tự hỏi, không biết giờ này cô đang làm gì? Cô đã ăn cơm chưa? Cô có ngủ ngon không?

Cái cảm giác hụt hẫng từ tối qua khi nhận được tin nhắn cụt ngủn của Lê An vẫn còn đọng lại đâu đó trong lòng anh, dù anh đã cố gắng gạt bỏ. Anh đã tự nhủ rằng cô bận thật, rằng cô mệt mỏi sau một ngày dài. Anh đã cố gắng rational hóa sự lạnh nhạt đó bằng hàng trăm lý do. Anh không có thời gian để nghĩ nhiều về điều này. Thành phố này không cho phép anh dừng lại. Anh phải thành công, anh phải xây dựng một tương lai vững chắc, một bến đỗ an yên cho cả hai. Đó là lời hứa anh đã tự nhủ với bản thân, cũng là lời hứa thầm lặng anh dành cho Lê An, dù anh chưa bao giờ dám nói ra thành lời. Anh vẫn tin rằng, khi anh có tất cả, anh có thể quay về và lấp đầy cái khoảng cách vô hình này. Anh không hề hay biết rằng, những tin nhắn hời hợt, những cuộc gọi thưa thớt, và sự vắng mặt của anh đã tạo nên một vực thẳm còn sâu hơn bất kỳ khoảng cách địa lý nào.

Anh khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Những hình ảnh về Lê An, về thị trấn yên bình, nhanh chóng bị công việc và deadline cuốn đi. Anh tắt màn hình điện thoại, đặt nó lại chỗ cũ, rồi lại vùi đầu vào bản thiết kế đang chờ đợi. Những đường nét kỹ thuật phức tạp, những dòng code khô khan, là thứ duy nhất anh có thể tập trung vào lúc này. Anh hớp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng nó lại giúp anh tỉnh táo hơn. Tiếng gõ phím lại tiếp tục vang lên đều đặn, nhanh và mạnh hơn.

Trần Hạo không hề hay biết rằng, ở thị trấn ven sông yên bình, Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã bắt đầu dịch chuyển, đã bắt đầu tìm kiếm bến đỗ an yên cho riêng mình, một bến đỗ thực tế hơn, gần gũi hơn. Cái “chậm một nhịp” của anh đã khiến anh lỡ cả một đời, không phải vì tình yêu không đủ sâu đậm, mà vì nó đến chậm hơn một nhịp, quá chậm so với những gì Lê An cần. Anh vẫn đang mải miết chạy theo những đỉnh cao, không nhận ra rằng, điều quý giá nhất đang dần tuột khỏi tầm tay anh, mãi mãi. Anh không biết rằng, những khoảnh khắc bình yên mà Huy mang lại đang dần lấn át đi nỗi nhớ và sự chờ đợi Trần Hạo trong lòng cô. Anh cũng không biết rằng, cô gái dịu dàng ấy, sau bao nhiêu dằn vặt, đã bắt đầu chấp nhận những lời mời, đã bắt đầu hé mở cánh cửa trái tim mình cho một người khác. Và anh, vì sự vô tâm và tham vọng của mình, đã hoàn toàn bỏ lỡ điều đó.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free