Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 305: Tấm Lòng Âm Thầm, Bình Yên Tìm Thấy

Lê An khẽ gật đầu, khuấy mạnh ly cà phê. Những viên đá va vào nhau, tạo thành những âm thanh nhỏ, như tiếng vỡ vụn của những mảnh ký ức cũ. Cô biết mình cần phải đưa ra một quyết định. Không phải cho Trần Hạo, không phải cho Nguyễn Hoàng Huy, mà là cho chính bản thân cô, cho hạnh phúc của cô.

***

Trong căn tin vắng vẻ của một công ty công nghệ ở thành phố lớn, ánh đèn neon trắng hắt xuống một màu lạnh lẽo. Ngoài trời, cơn mưa phùn lất phất rơi, mang theo cái se lạnh đặc trưng của đêm đông thành phố. Đồng hồ đã điểm mười giờ rưỡi đêm, nhưng Trần Hạo vẫn ngồi đó, một mình giữa những chiếc bàn ghế trống trơn, trên bàn là bản thiết kế hệ thống mới còn dang dở. Mùi cà phê nguội và mùi giấy tờ cũ xen lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của tòa nhà cũ kỹ. Tiếng gõ phím máy tính lạch cạch vang lên đều đặn, phá tan sự tĩnh mịch.

Anh xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhói lên sau nhiều giờ liền dán mắt vào màn hình. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt anh, những quầng thâm dưới mắt càng đậm hơn, và đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ. Dự án này là một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp của anh, và anh biết mình không thể chùn bước. Tham vọng của anh, cũng như áp lực từ công việc, là một cỗ máy không ngừng vận hành, không cho phép anh có một phút giây yếu lòng.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại di động đặt cạnh ly cà phê. Màn hình sáng lên, hiện lên một tin nhắn cũ từ Lê An, từ một thời điểm nào đó rất xa xôi, khi cô còn hay hỏi anh về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. “Anh ăn cơm chưa? Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!” Một thoáng suy nghĩ lướt qua tâm trí Trần Hạo, về hình bóng cô gái nhỏ bé, dịu dàng ở thị trấn ven sông cũ. Anh tự hỏi, không biết giờ này cô đang làm gì? Cô đã ăn cơm chưa? Cô có ngủ ngon không?

Cái cảm giác hụt hẫng từ tối qua khi nhận được tin nhắn cụt ngủn của Lê An vẫn còn đọng lại đâu đó trong lòng anh, dù anh đã cố gắng gạt bỏ. Anh đã tự nhủ rằng cô bận thật, rằng cô mệt mỏi sau một ngày dài. Anh đã cố gắng rational hóa sự lạnh nhạt đó bằng hàng trăm lý do. Anh không có thời gian để nghĩ nhiều về điều này. Thành phố này không cho phép anh dừng lại. Anh phải thành công, anh phải xây dựng một tương lai vững chắc, một bến đỗ an yên cho cả hai. Đó là lời hứa anh đã tự nhủ với bản thân, cũng là lời hứa thầm lặng anh dành cho Lê An, dù anh chưa bao giờ dám nói ra thành lời. Anh vẫn tin rằng, khi anh có tất cả, anh có thể quay về và lấp đầy cái khoảng cách vô hình này. Anh không hề hay biết rằng, những tin nhắn hời hợt, những cuộc gọi thưa thớt, và sự vắng mặt của anh đã tạo nên một vực thẳm còn sâu hơn bất kỳ khoảng cách địa lý nào.

Anh khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Những hình ảnh về Lê An, về thị trấn yên bình, nhanh chóng bị công việc và deadline cuốn đi. Anh tắt màn hình điện thoại, đặt nó lại chỗ cũ, rồi lại vùi đầu vào bản thiết kế đang chờ đợi. Những đường nét kỹ thuật phức tạp, những dòng code khô khan, là thứ duy nhất anh có thể tập trung vào lúc này. Anh hớp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng nó lại giúp anh tỉnh táo hơn. Tiếng gõ phím lại tiếp tục vang lên đều đặn, nhanh và mạnh hơn.

Trần Hạo không hề hay biết rằng, ở thị trấn ven sông yên bình, Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã bắt đầu dịch chuyển, đã bắt đầu tìm kiếm bến đỗ an yên cho riêng mình, một bến đỗ thực tế hơn, gần gũi hơn. Cái “chậm một nhịp” của anh đã khiến anh lỡ cả một đời, không phải vì tình yêu không đủ sâu đậm, mà vì nó đến chậm hơn một nhịp, quá chậm so với những gì Lê An cần. Anh vẫn đang mải miết chạy theo những đỉnh cao, không nhận ra rằng, điều quý giá nhất đang dần tuột khỏi tầm tay anh, mãi mãi. Anh không biết rằng, những khoảnh khắc bình yên mà Huy mang lại đang dần lấn át đi nỗi nhớ và sự chờ đợi Trần Hạo trong lòng cô. Anh cũng không biết rằng, cô gái dịu dàng ấy, sau bao nhiêu dằn vặt, đã bắt đầu chấp nhận những lời mời, đã bắt đầu hé mở cánh cửa trái tim mình cho một người khác. Và anh, vì sự vô tâm và tham vọng của mình, đã hoàn toàn bỏ lỡ điều đó.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng dịu nhẹ trải khắp căn phòng của Lê An, xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng ấm áp. Gió heo may từ sông thổi vào, mang theo chút hương phù sa quen thuộc và mùi hoa sữa thoang thoảng từ đầu ngõ, khiến lòng cô chợt mềm đi. Lê An đứng trước chiếc gương soi toàn thân đã ngả màu thời gian, ngắm nhìn bản thân trong bộ váy lụa màu be đơn giản nhưng trang nhã. Chất liệu mềm mại vuốt ve làn da, khiến cô cảm thấy thoải mái và tự tin hơn. Cô vuốt nhẹ mái tóc dài mượt mà, cảm nhận sự mềm mại của từng sợi tóc trượt qua kẽ tay. Trong lòng cô có chút hồi hộp lạ lẫm, không phải kiểu lo lắng bồn chồn như những cô gái trẻ lần đầu hẹn hò, mà là một sự nôn nao nhẹ nhàng, pha lẫn chút tò mò và cả sự bình yên khó tả.

Cô chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ bạc có mặt là hình một chiếc lá tre nhỏ, món quà sinh nhật từ Nguyễn Thị Mai cách đây vài năm. Nó luôn ở đó, trên cổ cô, như một lời nhắc nhở về sự bền bỉ và đơn giản. Ký ức về những lần Trần Hạo hứa hẹn đưa cô đi chơi, hứa hẹn về những buổi hẹn hò lãng mạn ở thành phố, nhưng rồi lại lãng quên bởi bộn bề công việc, chợt ùa về. Những lời hứa đó, giờ đây, đã hóa thành những mảnh vụn ký ức mờ nhạt, không còn khả năng gặm nhấm tâm hồn cô như trước nữa. Chúng không còn gây đau đớn, mà chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, như một cuốn phim cũ đã phai màu. "Nếu như ngày đó..." cô thầm thì, nhưng rồi câu nói không thành ấy cũng tan vào khoảng không. Giờ đây, thay vào đó là hình ảnh về sự kiên nhẫn, chân thành và hiện diện của Huy. Anh không hứa hẹn điều gì to lớn, nhưng lại luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, mang đến cho cô sự quan tâm thực tế và ấm áp.

Lê An khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải thở dài vì buồn bã hay tiếc nuối, mà là một tiếng thở dài của sự giải thoát, của một quyết tâm thầm kín. "Lần này, mình sẽ không chờ đợi vô vọng nữa." Cô tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương. Cô đã quá mệt mỏi với việc níu giữ một ảo ảnh, với việc cố gắng lấp đầy cái khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo bằng những hy vọng mong manh. Cuộc sống của cô không thể mãi dừng lại ở đó. Cô xứng đáng được hạnh phúc, được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn và hiện hữu.

Cô rời khỏi chiếc gương, đi đến bên cửa sổ, ngắm nhìn con phố nhỏ đang dần chìm vào hoàng hôn. Những tiếng rao hàng xa xa, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xe máy lướt qua, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thị trấn. Cô hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên len lỏi vào từng tế bào. Cuộc hẹn với Huy không phải là một sự ép buộc, mà là một lựa chọn. Một lựa chọn cho chính bản thân cô, cho một tương lai có thể sẽ khác. Cô không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng ít nhất, cô đang bước đi trên con đường của riêng mình, không còn đứng chờ đợi một người đã vô tình quên lối về. Chiếc điện thoại cũ, một biểu tượng của những tin nhắn thưa thớt từ Trần Hạo, nằm im lìm trên bàn học. Cô liếc nhìn nó một cái, rồi quay đi, không còn chút lưu luyến nào. Có lẽ, đã đến lúc để những gì đã qua ngủ yên, và mở lòng đón nhận những điều mới mẻ. Cô đã sẵn sàng.

***

Hoàng hôn đang dần buông xuống thị trấn ven sông, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng còn vương lại trên mái ngói rêu phong của quán cà phê, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và tĩnh lặng. Quán cà phê thị trấn, với kiến trúc cổ kính và những chậu hoa giấy rực rỡ, luôn là nơi Lê An yêu thích. Chiều nay, không khí ở đây càng thêm phần dịu mát, gió nhẹ thổi qua những tán cây, mang theo mùi cà phê rang xay thoang thoảng và hương hoa đại trắng tinh khôi từ góc sân. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa cổ điển vang lên, không quá lớn để làm phiền cuộc trò chuyện, nhưng đủ để tạo nên một bầu không khí ấm cúng.

Nguyễn Hoàng Huy đã ngồi đợi Lê An tại một góc quen thuộc của quán, nơi có tầm nhìn ra con đường chính và những cây phượng già. Anh mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt, trông giản dị nhưng lịch lãm. Trên bàn, một ly trà đá đã vơi đi một nửa, và một cuốn sách đang mở dở. Anh ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng chuông cửa khẽ vang lên, và nụ cười ấm áp lập tức nở trên môi khi thấy cô bước vào. Ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và quan tâm, như thể mọi thứ xung quanh đều lu mờ, chỉ còn lại hình bóng Lê An.

Lê An bước đến, cảm thấy một chút ngại ngùng nhưng cũng rất thoải mái. "Em xin lỗi, em đến muộn không?" cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.

Huy lắc đầu, nụ cười vẫn không tắt. "Không sao, anh cũng vừa đến thôi. Em ngồi đi." Anh kéo ghế giúp cô, cử chỉ lịch thiệp và chu đáo.

Sau những lời hỏi thăm xã giao về công việc, về cuộc sống của nhau, cuộc trò chuyện trở nên tự nhiên hơn. Huy kể cho cô nghe về chuyến công tác vừa rồi, về những điều thú vị anh đã gặp. Lê An lắng nghe, thỉnh thoảng lại mỉm cười và đưa ra những câu hỏi mở, khuyến khích anh chia sẻ nhiều hơn. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm khi ở bên anh, không cần phải cố gắng gồng mình, không cần phải che giấu bất cứ điều gì. Sự hiện diện của Huy mang đến cho cô một cảm giác bình yên đến lạ, như thể mọi lo toan đều tan biến.

Khi ly cà phê của Lê An đã cạn, Huy nhẹ nhàng đặt một chiếc hộp nhỏ lên bàn, được gói cẩn thận bằng giấy kraft và buộc nơ sợi đay. "À, anh có thứ này muốn tặng em." Giọng anh trầm ấm, không chút phô trương.

Lê An bất ngờ nhìn chiếc hộp, rồi nhìn anh. "Là gì vậy anh?" Cô hỏi, trong lòng dấy lên một sự tò mò pha lẫn chút cảm động. Từ rất lâu rồi, cô không nhận được một món quà nào mang ý nghĩa tinh thần đến vậy, không phải từ Trần Hạo, người luôn bận rộn với những mục tiêu lớn lao.

Huy mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự mong đợi. "Em mở ra xem đi."

Lê An cẩn thận gỡ sợi nơ, mở lớp giấy gói, rồi nhẹ nhàng nhấc nắp hộp. Bên trong, một bộ ấm trà gốm thủ công tinh xảo hiện ra, với họa tiết hoa sen thanh thoát được vẽ tay tỉ mỉ trên nền men trắng ngà. Những đường nét mềm mại, uyển chuyển của cánh sen, của lá sen, như đang sống động trên từng chiếc tách, chiếc ấm. Bên cạnh bộ ấm trà là một gói trà thảo mộc nhỏ, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết. Cô chạm tay vào bề mặt gốm sứ, cảm nhận sự mát lạnh và mịn màng, rồi khẽ rùng mình trước sự tinh tế của món quà.

"Huy... sao anh biết em thích cái này?" Lê An hỏi, giọng cô hơi run lên vì xúc động. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh. Món quà này không chỉ đẹp, mà còn thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc của anh đối với cô, một điều mà cô chưa từng cảm nhận được từ một người đàn ông nào khác. Cô nhớ lại những lần cô tự tay pha trà hoa cúc, trà gừng vào những buổi chiều mưa, hay những buổi tối tĩnh lặng, để xoa dịu tâm hồn mình. Cô chưa từng nói với ai về sở thích nhỏ bé này của mình.

Huy nhìn cô, ánh mắt ấm áp. "Anh chỉ tình cờ nghe em nói chuyện với Mai thôi. Em bảo em thích những thứ đơn giản, tinh tế, và đặc biệt là thích uống trà để thư giãn sau một ngày dài. Anh nghĩ nó hợp với em." Anh chỉ gói trà thảo mộc. "Loại trà này cũng tốt cho giấc ngủ của em."

Lời nói của Huy không chỉ khiến Lê An bất ngờ, mà còn khiến trái tim cô ấm áp lạ thường. Cô cảm thấy được thấu hiểu, được trân trọng. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời, không phải là những món quà đắt tiền vô tri, mà là một món quà nhỏ bé, được lựa chọn kỹ lưỡng, xuất phát từ sự quan tâm chân thành và tinh tế. Nó như một làn gió mát lành xoa dịu những vết thương lòng đã ngủ yên từ lâu. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, không chút gượng ép, một nụ cười thật lòng, toát ra từ tận đáy lòng. "Em... em cảm ơn anh, Huy." Cô lí nhí, cảm thấy một chút bối rối nhưng cũng vô cùng hạnh phúc.

Cô nâng một chiếc tách lên, cảm nhận sự mát lạnh của gốm sứ trên tay, rồi hít hà mùi trà thảo mộc. Nó không chỉ là một món quà, mà còn là một tấm lòng. Một tấm lòng âm thầm, kiên nhẫn, và đầy thấu hiểu. Khoảnh khắc ấy, Lê An nhận ra rằng, bến đỗ an yên mà cô luôn tìm kiếm không phải là một đỉnh cao nào đó xa vời, mà là những khoảnh khắc bình dị, những cử chỉ quan tâm nhỏ bé nhưng chân thành như thế này. Cô đã từng chờ đợi một người lấp đầy khoảng trống trong lòng mình bằng những lời hứa hẹn và một tương lai không rõ ràng. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, có một người đang ở ngay đây, ngay trước mắt cô, nhẹ nhàng lấp đầy khoảng trống đó bằng sự hiện diện và sự quan tâm thực tế.

Cô đã từng dằn vặt rất nhiều, giữa tình cảm dành cho Trần Hạo và sự bình yên mà Huy mang lại. Cảm giác tội lỗi mơ hồ vẫn còn đó, khi cô dần quên đi hình bóng anh, nhưng niềm hạnh phúc bất ngờ và sự thấu hiểu từ Huy đang dần lấn át tất cả. Cô đấu tranh giữa sự an toàn, bình yên của hiện tại và những kỳ vọng đã cũ, những sợi dây vô hình níu giữ cô với quá khứ. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào món quà trên tay, khi nhìn vào ánh mắt chân thành của Huy, mọi thứ dường như trở nên rõ ràng hơn. Cô không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi chờ đợi một điều không chắc chắn. Cô phải sống cho hiện tại, cho hạnh phúc của chính mình.

***

Đêm khuya, gió mạnh rít lên từng hồi trên sân thượng tầng thượng của Tòa nhà Trần Thịnh, một trong những tòa nhà cao nhất khu trung tâm thành phố. Cái lạnh buốt của đêm đông len lỏi qua từng kẽ tóc, từng lớp áo, khiến Trần Hạo khẽ rùng mình. Anh đứng tựa vào lan can kính trong suốt, tay cầm một tách cà phê nguội ngắt đã cạn đáy. Mùi cà phê đắng chát vẫn còn vương lại trên môi, hòa lẫn với mùi khói bụi xa xăm của thành phố về đêm. Dưới chân anh, cả thành phố lung linh ánh đèn, những con đường như những dải lụa phát sáng uốn lượn, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Một khung cảnh tráng lệ, biểu tượng cho những tham vọng không ngừng nghỉ của anh.

Ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những vì sao bị ánh đèn thành phố nhấn chìm. Sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt, những đường nét cương nghị giờ đây càng thêm phần khắc khổ. Anh đã ở đây, trên sân thượng này, hàng trăm đêm như thế, để tìm kiếm một chút tĩnh lặng giữa bộn bề công việc, để tự mình nạp lại năng lượng trước khi lao vào những cuộc chiến mới. Dự án lớn vừa hoàn thành, nhưng cũng là lúc một dự án khác, còn lớn hơn, còn đòi hỏi nhiều hơn, đang chờ đợi.

Chiếc điện thoại trong túi quần anh khẽ rung lên, báo hiệu một tin nhắn mới. Là tin nhắn từ quản lý dự án, thông báo về cuộc họp gấp sáng mai và những yêu cầu chỉnh sửa cuối cùng. Trần Hạo lập tức mở điện thoại ra đọc, ánh mắt tập trung cao độ vào từng dòng chữ, từng con số. Trong tâm trí anh, giờ đây chỉ có công việc và tham vọng cháy bỏng. Anh không có thời gian để nghĩ về bất cứ điều gì khác, không có chỗ cho những suy nghĩ miên man về quá khứ, về thị trấn ven sông cũ, hay về cô gái dịu dàng mà anh đã từng hứa hẹn.

Anh vẫn tin rằng, thành công sẽ là câu trả lời cho tất cả. Khi anh có đủ mọi thứ, khi anh đứng vững trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh sẽ quay về, lấp đầy cái khoảng cách vô hình đã ngăn cách anh và Lê An. Anh đã tự nhủ với bản thân rằng, anh làm tất cả những điều này là vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai, một bến đỗ an yên mà anh có thể mang đến cho cô. Anh vẫn nghĩ rằng, Lê An vẫn sẽ ở đó, chờ đợi anh, như cô đã từng chờ đợi suốt bao nhiêu năm qua. Anh không hề hay biết rằng, sự vô tâm và sự vắng mặt của anh đã gặm nhấm niềm tin của cô từng chút một, và rằng cô đã không còn chờ đợi anh nữa.

Anh nhấp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát vẫn còn nguyên vẹn. "Phải nhanh hơn nữa..." Anh tự nói với chính mình, giọng nói trầm khẽ tan vào tiếng gió đêm. Nhanh hơn nữa để đạt được mục tiêu, nhanh hơn nữa để chinh phục những đỉnh cao mới, nhanh hơn nữa để không ai có thể vượt qua anh. Trong cuộc đua không ngừng nghỉ này, anh không cho phép mình dừng lại, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ. Anh không cho phép mình yếu lòng, không cho phép mình nghĩ về những điều có thể làm chùn bước chân anh.

Trần Hạo nhanh chóng quay lưng lại với khung cảnh thành phố lộng lẫy, bước vào trong tòa nhà. Tiếng gió rít vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn chìm đắm vào những con số, những dòng code, những kế hoạch cho ngày mai. Anh bỏ lại màn đêm, bỏ lại những suy nghĩ của riêng mình, và bỏ lại cả một phần quá khứ đang dần trở nên xa lạ. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, Lê An đang mỉm cười với một món quà nhỏ bé, một món quà chứa đựng sự quan tâm chân thành mà anh đã vô tình bỏ lỡ. Anh không biết rằng, sự ấm lòng của Lê An trước món quà của Huy đang báo hiệu cô sẽ ngày càng mở lòng và đặt niềm tin vào anh, xa rời hy vọng mong manh về Trần Hạo. Và anh, vì sự vô tâm và tham vọng của mình, đã hoàn toàn bỏ lỡ điều đó, bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng nhất, dẫn đến hậu quả không thể đảo ngược.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free