Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 306: Nơi Bình Yên Gửi Gắm
Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, trải vàng trên nền gỗ cũ kỹ của căn phòng, xua đi phần nào cái lạnh se của đêm đông. Lê An thức dậy, cảm giác trống rỗng của đêm qua đã vơi đi nhiều, thay vào đó là một sự bình lặng, nhẹ nhàng đến lạ. Cô vươn vai, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của trà thảo mộc còn vương lại từ buổi tối qua. Mùi hương dịu dàng ấy, như một lời thì thầm, gợi nhắc về món quà nhỏ mà Nguyễn Hoàng Huy đã tặng.
Bước xuống bếp, Lê An chậm rãi pha một ấm trà mới, vẫn là loại trà thảo mộc đặc biệt mà Huy đã cất công tìm kiếm. Hương thơm lan tỏa, quấn quýt quanh cô, mang theo một cảm giác an yên đến khó tả. Cô cầm lấy chiếc tách trà gốm thủ công, ngón tay khẽ vuốt ve những họa tiết tinh xảo, mềm mại trên bề mặt men sứ. Chúng không chỉ đẹp mắt mà còn ẩn chứa sự tỉ mỉ, chân thành, giống như chính con người của Huy vậy. Món quà này không chỉ là một vật phẩm, nó còn là một lời nhắn nhủ, một sự quan tâm tinh tế đến mức khiến Lê An bất ngờ và ấm lòng. Cô đặt ấm trà và tách lên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng đang nhảy múa trên từng hạt bụi li ti trong không khí.
Ngồi xuống ghế, Lê An khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi những căng thẳng còn vương vấn trong tâm hồn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn bình minh đang lên. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua hàng cây, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Lê An để tâm trí mình trôi dạt về những ngày đã qua. Cô nhớ đến những lời nói của Mai, người bạn thân thiết đã luôn bên cạnh và cho cô những lời khuyên chân thành: "An à, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Em đã chờ đợi quá lâu rồi. Em phải sống cho hiện tại, cho hạnh phúc của chính mình." Lời nói ấy, từng chút một, đã gieo vào lòng cô những hạt mầm của sự thay đổi.
Trước đây, cuộc sống của Lê An dường như luôn xoay quanh một trục duy nhất – Trần Hạo. Mọi hy vọng, mọi chờ đợi, mọi nỗi buồn đều gắn liền với anh. Cô đã từng tin rằng, chỉ cần chờ đợi đủ lâu, tình yêu của họ sẽ đơm hoa kết trái. Nhưng thời gian đã chứng minh điều ngược lại. Sự im lặng, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, tất cả đã tạo nên một khoảng cách vô hình, khiến trái tim cô dần nguội lạnh. Cô đã dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi một điều không chắc chắn, để rồi nhận ra rằng sự chờ đợi ấy chỉ mang lại sự mỏi mệt và cô đơn.
Giờ đây, khi có Nguyễn Hoàng Huy bên cạnh, mọi thứ dường như thay đổi. Anh không ồn ào, không vội vã, mà cứ chậm rãi, từ tốn bước vào cuộc đời cô, mang theo sự quan tâm thực tế và một sự bình yên lạ lùng. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, mà chỉ đơn giản là hiện diện, lắng nghe, và sẻ chia. Món quà ấm trà này, cùng với loại trà thảo mộc mà anh đã cẩn thận lựa chọn, chính là minh chứng cho sự thấu hiểu và trân trọng mà anh dành cho cô. Anh hiểu cô cần sự tĩnh lặng, sự bình yên, chứ không phải những lời nói hoa mỹ hay những món quà đắt tiền.
Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn mang vẻ ưu tư hay cam chịu như trước. Nụ cười ấy ẩn chứa sự chấp nhận, một sự chấp nhận dành cho hiện tại và cho chính bản thân mình. Cô nhận ra rằng, sự hiện diện của Huy không còn là một điều cô "chấp nhận" một cách miễn cưỡng, mà nó đang dần trở thành một phần tự nhiên, an toàn trong cuộc sống của cô. Đó không phải là một sự thỏa hiệp, mà là một nhu cầu tự nhiên, một lối thoát cho sự cô đơn đã ăn sâu vào tâm hồn cô bấy lâu. Bình yên, thì ra, là thế này sao? Không phải là sự vắng bóng của sóng gió, mà là một trái tim đủ vững vàng để đón nhận mọi thứ, và một người đủ chân thành để cùng cô vượt qua. Cô vẫn còn nhớ hình ảnh Trần Hạo đứng lặng lẽ dưới mưa đêm, cái đêm trước đám cưới của cô, nhưng hình ảnh đó đã không còn làm cô dằn vặt đến quặn thắt như xưa. Nó chỉ còn là một mảnh ký ức buồn, như một lời nhắc nhở rằng "nếu như ngày đó" anh đã nói sớm hơn một chút, mọi chuyện có thể đã khác. Nhưng cuộc đời thì không có chữ "nếu như" đó.
Cảm giác ấm nóng từ tách trà truyền vào lòng bàn tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Lê An hít một hơi sâu, mùi trà thơm lừng xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan. Cô không còn nhìn ra xa xăm với ánh mắt chất chứa nỗi buồn, mà ánh mắt cô giờ đây đã dịu lại, có chút lấp lánh của niềm hy vọng. Cô biết mình không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi chờ đợi một điều không chắc chắn, một "lời nói không thành" đã để lại quá nhiều tiếc nuối. Cô phải sống cho hiện tại, phải tự mình tìm kiếm hạnh phúc. Và dường như, hạnh phúc ấy đang dần hé lộ, không phải qua những ước mơ viển vông, mà qua những điều giản dị, chân thực ngay trước mắt cô. Cô đã không còn chờ đợi Trần Hạo một cách vô vọng nữa. Cô đang dần học cách buông bỏ, và một con đường mới đang mở ra.
***
Giữa buổi sáng, khu Chợ Dân Sinh đã trở nên náo nhiệt và ồn ào hơn bao giờ hết. Từng dòng người chen chúc nhau qua những lối đi hẹp, dưới những mái che tạm bợ được dựng lên từ bạt xanh, bạt đỏ. Ánh nắng ấm áp của buổi sớm đã chuyển sang cái nắng hơi oi bức của giữa ngày, chiếu thẳng xuống những sạp hàng đầy ắp rau củ quả, thịt cá tươi sống. Không khí đặc quánh mùi thực phẩm tươi, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh tanh hòa lẫn với mùi đất ẩm ướt, tạo nên một bản hòa tấu mùi hương đặc trưng của chợ quê. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt thịt, tiếng cười nói rôm rả trộn lẫn vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống.
Lê An len lỏi qua đám đông, tay xách chiếc làn đi chợ đã cũ. Hôm nay cô muốn mua ít đồ tươi về nấu bữa trưa, và cũng muốn hít thở không khí nhộn nhịp của chợ. Cô dừng lại ở một sạp rau, cẩn thận lựa những bó rau muống xanh non, tươi rói. Đang định trả tiền thì một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh:
"Chào An, đi chợ sớm vậy?"
Lê An quay lại, bất ngờ khi thấy Nguyễn Hoàng Huy đang đứng ngay cạnh mình. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, tay xách một chiếc làn khác, trông rất tự nhiên và gần gũi. Bên cạnh anh là một người phụ nữ trung niên với gương mặt phúc hậu, đang cẩn thận chọn mớ cá tươi.
"Chào anh Huy," Lê An khẽ mỉm cười, "Dạ, em đi mua ít đồ nấu bữa trưa. Anh cũng đi chợ à?"
Huy gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu. "Anh đi giúp mẹ anh mua vài thứ. Bà cụ thích tự tay chọn đồ ăn hơn là để anh mua giúp." Anh chỉ về phía người phụ nữ đang đứng bên cạnh. "Đây là mẹ anh, mẹ, đây là Lê An, bạn con."
Mẹ Huy nhìn Lê An với ánh mắt thân thiện, phúc hậu. "Chào cháu, cháu An. Cô nghe thằng Huy nói về cháu nhiều rồi. Cháu xinh gái quá."
Lê An có chút ngượng ngùng, khẽ cúi đầu chào. "Dạ, cháu chào cô ạ."
Huy tiếp lời, giọng anh vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm. "An đi chợ một mình à? Để anh xách giúp cho. Trông chiếc làn của em cũng đầy rồi đấy."
Lê An vội xua tay. "Không cần đâu anh, nặng gì mấy đâu ạ. Em tự xách được mà." Cô nói vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy một chút ấm áp len lỏi. Cái sự quan tâm nhỏ nhặt, không chút cầu kỳ của anh, lại khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Huy vẫn kiên nhẫn. "Cứ để anh. Dù sao cũng tiện đường. Mẹ cứ mua đồ đi ạ, con giúp An xách đồ rồi con quay lại." Anh không chờ Lê An từ chối thêm, nhẹ nhàng đỡ chiếc làn từ tay cô. Chiếc làn tuy không quá nặng, nhưng việc có người san sẻ gánh nặng ấy, dù là nhỏ nhất, cũng khiến Lê An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn.
Họ cùng nhau đi bộ ra khỏi chợ, bước qua những con đường nhỏ rải sỏi, trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong cuộc sống. Huy kể cho Lê An nghe về những dự định sắp tới của anh, về việc anh muốn mở rộng vườn cây ăn quả của gia đình, về những giống cây mới mà anh đang tìm hiểu. Lê An lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra vài câu hỏi, hoặc chia sẻ những suy nghĩ của mình về cuộc sống ở thị trấn. Cô cảm thấy sự hiện diện của Huy rất tự nhiên, không hề áp đặt hay gượng gạo. Anh không cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống bằng lời nói, mà chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe và chia sẻ một cách chân thành.
Mùi đất ẩm và cây cỏ ven đường hòa quyện với mùi thức ăn từ chợ, tạo nên một không gian quen thuộc và yên bình. Dưới ánh nắng oi ả, Lê An cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng lòng cô lại thấy thật nhẹ nhõm. Cô chợt nhận ra, những khoảnh khắc như thế này – những buổi sáng đi chợ, những cuộc trò chuyện giản dị, những cử chỉ quan tâm âm thầm – chính là thứ bình yên mà cô vẫn hằng tìm kiếm. Nó không phải là một điều gì đó quá lớn lao, xa vời, mà là những điều nhỏ bé, hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày.
Cô nhìn sang Huy, thấy anh đang cười hiền hậu khi kể về một kỷ niệm thời thơ ấu của mình. Ánh mắt anh trong veo, không chút vẩn đục hay toan tính. Trong khoảnh khắc đó, Lê An chợt nhận ra một điều quan trọng: cô đang dần mở lòng mình, không phải với một hình bóng trong quá khứ, mà với một con người bằng xương bằng thịt đang ở ngay cạnh cô, quan tâm cô một cách chân thành. "Khoảng cách vô hình" giữa cô và những nỗi niềm cũ đang dần được lấp đầy bởi sự hiện diện ấm áp này. Cô biết, đây là một khởi đầu mới, chậm rãi nhưng vững chắc.
***
Cùng lúc đó, tại phòng họp chiến lược của Tòa nhà Trần Thịnh, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Căn phòng hình chữ nhật lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng và những chiếc ghế da cao cấp, toát lên vẻ trang trọng và lạnh lẽo. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trên trần nhà chiếu rọi khắp căn phòng, làm nổi bật những màn hình chiếu lớn đang hiển thị các biểu đồ phức tạp và những con số dày đặc. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới và mùi nước hoa cao cấp hòa lẫn với không khí lạnh của điều hòa, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, chuyên nghiệp đến nghẹt thở.
Trần Hạo đang đứng trước màn hình chiếu, tay cầm bút laze chỉ vào từng biểu đồ. Anh đang thuyết trình về dự án mới, một dự án quy mô lớn đòi hỏi sự tập trung và tính toán cực kỳ tỉ mỉ. Giọng nói anh trầm ấm, rõ ràng và đầy tự tin, từng câu chữ đều được phân tích mạch lạc, logic. Đôi mắt anh sắc bén, không một chút lơ đãng, hoàn toàn chìm đắm vào những con số, những dự báo thị trường. Anh Long, giám đốc điều hành, ngồi ở vị trí chủ tọa, gật gù lắng nghe.
"Như các anh chị đã thấy," Trần Hạo nói, "phương án A dù có rủi ro cao hơn nhưng lợi nhuận tiềm năng lại vượt trội. Chúng ta cần đánh đổi. Tôi đã tính toán rất kỹ lưỡng về các kịch bản xấu nhất và đưa ra giải pháp dự phòng..."
Anh Long gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Hạo, cậu nghĩ sao về phương án này? Liệu chúng ta có thể tối ưu hóa chi phí đầu tư ban đầu mà vẫn giữ nguyên được biên độ lợi nhuận dự kiến không?"
Trần Hạo khẽ chỉnh lại gọng kính, ánh mắt không rời màn hình chiếu. "Với tình hình thị trường hiện tại, việc cắt giảm chi phí quá sâu có thể ảnh hưởng đến chất lượng sản phẩm và khả năng cạnh tranh. Tôi đề xuất chúng ta nên tập trung vào việc quản lý rủi ro và đẩy mạnh chiến lược marketing để bù đắp. Tuy nhiên, nếu bắt buộc phải cắt giảm, chúng ta có thể xem xét lại phần quảng bá truyền thông, chuyển sang các kênh digital marketing hiệu quả hơn..." Anh phân tích một cách dứt khoát, từng lời nói đều mang sức thuyết phục mạnh mẽ.
Trong suốt buổi họp, Trần Hạo hoàn toàn tập trung, không để bất kỳ suy nghĩ ngoài lề nào xen vào. Dù đêm qua anh đã thức đến gần sáng để hoàn thành bản báo cáo cuối cùng, nhưng trên gương mặt anh không hề lộ vẻ mệt mỏi. Chỉ có sự kiên định, quyết đoán và một tham vọng cháy bỏng. Anh tin rằng, để đạt được thành công, anh phải đánh đổi. Đánh đổi thời gian, đánh đổi sức khỏe, thậm chí đánh đổi cả những mối quan hệ cá nhân. Anh tự nhủ, khi anh đứng vững trên đỉnh cao, anh sẽ có đủ mọi thứ để bù đắp.
Chiếc điện thoại trong túi áo vest của anh khẽ rung lên một hồi, báo hiệu một tin nhắn mới. Là tin nhắn từ Lê An, cô gửi một bức ảnh chụp một bó hoa lan trắng tinh khôi trong vườn nhà cô, kèm theo dòng chữ ngắn gọn: "Chào anh. Chúc mừng anh đã hoàn thành dự án lớn nhé. Em nghe nói anh vất vả lắm." Nhưng Trần Hạo không hề hay biết. Tâm trí anh lúc này chỉ có những con số, những biểu đồ, những kế hoạch cho tương lai. Anh không có thời gian để nghĩ về những điều nhỏ nhặt, về một bó hoa, hay về cô gái dịu dàng ở thị trấn ven sông cũ.
Một thoáng, hình ảnh Lê An vụt qua trong tâm trí anh, cô gái với nụ cười hiền hậu và đôi mắt sâu thẳm. Nhưng hình ảnh đó nhanh chóng bị thay thế bởi biểu đồ lợi nhuận và số liệu dự báo tăng trưởng. Anh gạt bỏ nó ra khỏi đầu, tiếp tục tập trung vào cuộc họp. Anh tin rằng, Lê An vẫn sẽ ở đó, vẫn chờ đợi anh, như cô đã từng chờ đợi suốt bao nhiêu năm qua. Anh không hề hay biết rằng, sự vô tâm và sự vắng mặt của anh đã gặm nhấm niềm tin của cô từng chút một, và rằng cô đã không còn chờ đợi anh nữa.
"Chúng ta cần một kế hoạch hành động cụ thể cho từng giai đoạn," Trần Hạo tiếp tục, giọng nói anh vang vọng khắp căn phòng, "đảm bảo mọi mắt xích đều được kiểm soát chặt chẽ." Anh đưa tay lên chỉnh lại gọng kính một lần nữa, rồi tiếp tục phân tích, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới công việc. Chiếc điện thoại trong túi áo anh rung lên thêm một lần nữa, rồi im bặt. Tin nhắn từ Lê An vẫn nằm đó, không được đọc, không được hồi đáp.
Trần Hạo kết thúc bài thuyết trình của mình bằng một nụ cười tự tin, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự mệt mỏi ẩn giấu. Anh biết, cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc, và những thử thách lớn hơn còn đang chờ đợi phía trước. Anh bỏ lại màn đêm, bỏ lại những suy nghĩ của riêng mình, và bỏ lại cả một phần quá khứ đang dần trở nên xa lạ. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, Lê An đang mỉm cười với một món quà nhỏ bé, một món quà chứa đựng sự quan tâm chân thành mà anh đã vô tình bỏ lỡ, một món quà đang dần kéo cô ra khỏi cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra. Anh không biết rằng, sự ấm lòng của Lê An trước món quà của Huy đang báo hiệu cô sẽ ngày càng mở lòng và đặt niềm tin vào anh, xa rời hy vọng mong manh về Trần Hạo. Và anh, vì sự vô tâm và tham vọng của mình, đã hoàn toàn bỏ lỡ điều đó, bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng nhất, dẫn đến hậu quả không thể đảo ngược.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.