Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 307: Khoảnh Khắc Xa Vời
Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh đều đều trong văn phòng, hòa cùng tiếng gõ phím lạch cạch không ngừng nghỉ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của chiều muộn thành phố. Ánh nắng vàng nhạt đã nghiêng, xuyên qua tấm kính lớn, đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch, nhuộm một góc phòng làm việc của Trần Hạo thành màu hổ phách ấm áp. Anh vẫn ngồi đó, lưng thẳng, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính, hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi của thời gian hay không gian xung quanh. Trên bàn làm việc, giấy tờ chất chồng, những biểu đồ phức tạp và số liệu khô khan trải rộng như một mê cung. Mái tóc anh hơi rối, vài sợi loà xoà trên trán, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén, không một chút lơ đãng, một minh chứng cho sự tập trung cao độ đã kéo dài hàng giờ liền.
Anh đã ở đây từ sáng sớm, sau một đêm thức trắng để chuẩn bị cho buổi họp quan trọng. Bài thuyết trình thành công, nhận được cái gật đầu của Anh Long, đã mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn, nhưng cũng chỉ là nhất thời. Thành công ở thành phố này không bao giờ cho phép anh dừng lại. Nó đòi hỏi anh phải liên tục tiến lên, liên tục chứng minh bản thân. Hơi thở đều đặn, nhịp tim ổn định, anh là một cỗ máy được lập trình để chinh phục. Tiếng gõ phím của anh nhanh và dứt khoát, mỗi cú click chuột đều mang theo sự quyết đoán. Anh đang hoàn thiện một báo cáo phân tích rủi ro cho dự án mới, tối ưu hóa từng con số, từng dòng chữ, để đảm bảo mọi khả năng đều được lường trước.
Cửa phòng làm việc của anh khẽ mở, một bóng người cao ráo, lịch sự đứng tựa vào khung cửa. Đó là Anh Long, giám đốc điều hành, người đã nhìn thấy tiềm năng ở Trần Hạo từ những ngày đầu. Anh Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện.
"Vẫn còn ở đây à, Hạo?" Anh Long hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng đủ rõ ràng để cắt ngang sự tập trung của Trần Hạo.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, gọng kính phản chiếu ánh sáng màn hình. "Vâng, sếp. Em muốn hoàn tất phần này trước khi về." Anh đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh, không để lộ vẻ mệt mỏi.
Anh Long bước vào, đặt tay lên vai Trần Hạo, vỗ nhẹ. "Cậu làm rất tốt. Tôi rất tin tưởng vào khả năng của cậu." Anh dừng lại một chút, như đang cân nhắc điều gì đó. "Có một dự án mới, quy mô khá lớn, tôi muốn cậu tham gia với vai trò chủ chốt. Đây sẽ là một thử thách không nhỏ, nhưng cũng là cơ hội tuyệt vời để cậu khẳng định mình hơn nữa."
Trần Hạo quay ghế lại, nhìn thẳng vào Anh Long. Ánh mắt anh ánh lên sự hứng khởi xen lẫn áp lực. Anh Long biết rõ tham vọng trong con người này. "Em sẵn sàng, thưa sếp."
"Tốt." Anh Long gật đầu, nụ cười giãn rộng hơn. "Hồ sơ dự án sẽ được gửi đến email của cậu tối nay. Cậu cứ nghiên cứu trước, sáng mai chúng ta sẽ có buổi họp chi tiết với đội ngũ." Anh Long rời đi, để lại Trần Hạo với một nhiệm vụ mới, một mục tiêu mới.
Khi Anh Long vừa rời khỏi, Hà Minh, một đồng nghiệp khác, cũng là bạn học cũ của Trần Hạo từ thời đại học, bước vào. Hà Minh cao ráo, ăn mặc bảnh bao, mái tóc vuốt keo gọn gàng. Hắn ta luôn có vẻ tự tin, và ánh mắt hắn ta nhìn Trần Hạo luôn ẩn chứa một sự cạnh tranh ngầm, dù không công khai.
"Lại là Hạo à?" Hà Minh nói, giọng điệu nửa đùa nửa thật, pha chút mỉa mai khó nhận ra. "Anh Long có vẻ ưu ái cậu ấy quá nhỉ." Hắn ta đảo mắt nhìn quanh phòng làm việc của Trần Hạo, như muốn tìm kiếm một dấu vết nào đó của sự yếu kém.
Trần Hạo không đáp lời trực tiếp. Anh chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản, như thể những lời nói đó không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến anh. "Công việc thì phải làm thôi, Minh." Anh nói ngắn gọn, rồi quay lại màn hình máy tính, tiếp tục gõ phím. Anh không muốn lãng phí thời gian vào những lời nói vô nghĩa.
Hà Minh đứng đó thêm vài giây, rồi khẽ tặc lưỡi, lướt qua với ánh mắt thoáng vẻ khó chịu. Hắn ta bước ra khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình với sự yên tĩnh và tiếng gõ phím đều đặn. Trần Hạo gật đầu, nhận nhiệm vụ mới với sự hứng khởi xen lẫn áp lực. Anh Long vỗ vai anh. Hà Minh lướt qua với ánh mắt thoáng vẻ khó chịu.
Trần Hạo biết rõ mình đang đứng ở đâu, và anh cần phải làm gì để tiếp tục đi lên. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, như lời Anh Long thường nói. Anh tin rằng, để đạt được thành công, anh phải đánh đổi. Đánh đổi thời gian, đánh đổi sức khỏe, thậm chí đánh đổi cả những mối quan hệ cá nhân. Anh tự nhủ, khi anh đứng vững trên đỉnh cao, anh sẽ có đủ mọi thứ để bù đắp, cho chính anh và cho những người anh yêu thương. Anh hít một hơi sâu, mùi mực in và giấy mới hòa lẫn với mùi điều hòa lạnh lẽo, một mùi hương đặc trưng của sự nghiệp và tham vọng. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đặt tay lên bàn phím, những con chữ và số liệu lại hiện lên, nuốt chửng mọi suy nghĩ khác trong tâm trí anh. Anh hoàn toàn chìm đắm vào thế giới công việc, nơi anh tìm thấy ý nghĩa và mục đích của cuộc đời mình ở thời điểm hiện tại.
***
Đêm thu se lạnh, gió nhẹ lướt qua những tán cây trên đường phố, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của thành thị, quyện với mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các gánh hàng rong. Trần Hạo ngồi một mình tại một quán ăn vỉa hè quen thuộc, gọi một đĩa phở cuốn và một ly trà đá. Ánh đèn neon rực rỡ từ những tòa nhà cao tầng đổ xuống, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo nhưng cũng đầy hối hả. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của Sài Gòn về đêm.
Anh ăn chậm rãi, từng miếng phở cuốn tan dần trong miệng, cảm nhận hương vị đậm đà. Ánh mắt anh lơ đãng nhìn dòng người qua lại. Những cặp đôi tay trong tay, những nhóm bạn cười đùa, những người lao động vội vã. Ai cũng có vẻ như đang có một mục đích rõ ràng, một nơi để đến, một người để gặp. Chỉ có anh, ngồi đây, giữa dòng chảy hối hả đó, mà lại thấy mình lạc lõng.
Giữa sự ồn ào của thành phố, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo một mùi hương thoang thoảng. Mùi hương ấy không phải là khói bụi, không phải là thức ăn. Đó là mùi hoa sữa. Một mùi hương quen thuộc đến ám ảnh, như một cánh cửa mở ra cả một bầu trời ký ức xa xăm. Trần Hạo dừng đũa một lát, ánh mắt đăm chiêu. Cái mùi này... giống mùi hoa sữa ở nhà An ngày xưa.
Trong khoảnh khắc ấy, thành phố ồn ào như chìm vào im lặng. Hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Cô gái với mái tóc dài xõa ngang vai, nụ cười hiền hậu, đôi mắt trong veo như dòng sông quê. Anh nhớ như in những đêm trăng sáng, hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, mùi hoa sữa từ vườn nhà cô thoang thoảng trong gió, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích. Lê An kể cho anh nghe những câu chuyện vặt vãnh ở trường, những ước mơ giản dị về một cuộc sống bình yên. Anh thì chỉ lặng lẽ lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng cô dưới ánh trăng.
Anh nhớ những buổi tan học chung đường, những lần anh lén nhìn cô cười đùa với bạn bè, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Anh nhớ cả cái cách cô an ủi anh khi anh trượt bài kiểm tra, lời nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Tất cả, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh tuổi thơ đẹp đẽ, mà giờ đây, chỉ còn là hoài niệm.
"Ngày đó... anh đã rất thích em." Lời thổ lộ muộn màng đó lại vang vọng trong tâm trí anh, như một vết cứa chưa bao giờ lành miệng. Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh có dũng khí nói ra sớm hơn một chút, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng thích thì không đủ, Lê An đã nói vậy. Và có lẽ, cô đã đúng. Anh đã quá e dè, quá chần chừ, để rồi tạo nên một khoảng cách vô hình, một vực sâu không thể nào lấp đầy.
Anh thở dài nhẹ, rồi lắc đầu, như xua đi một thứ gì đó vô định. Ký ức về Lê An, về thị trấn ven sông yên bình, như một làn khói mỏng, dễ dàng tan biến trong không khí cuồn cuộn của thành phố. Anh nhận ra, anh không thể để những cảm xúc ấy làm mình xao nhãng. Cuộc sống ở đây đòi hỏi anh phải thực tế, phải mạnh mẽ, phải bỏ lại quá khứ phía sau. Những ký ức đẹp đẽ đó, có lẽ chỉ nên là những kỷ niệm cất giữ trong một góc sâu kín của trái tim, không nên để nó ảnh hưởng đến con đường phía trước mà anh đã chọn. Anh lại cầm đũa lên, tiếp tục ăn nốt đĩa phở cuốn đã nguội đi phần nào. Mùi hoa sữa cũng đã trôi qua, chỉ còn lại mùi khói xe và hương vị quen thuộc của thức ăn đường phố. Thành phố lại trở về với sự ồn ào vốn có của nó, nuốt chửng mọi suy nghĩ lãng đãng của Trần Hạo, đưa anh trở về với hiện thực. Anh biết, mình không có thời gian để chìm đắm trong hoài niệm.
Anh nhìn lên những tòa nhà chọc trời, ánh đèn sáng rực như những vì sao trên mặt đất. Đó là mục tiêu của anh, là nơi anh muốn vươn tới. Anh phải tập trung, phải làm việc chăm chỉ hơn nữa, để không phụ lòng tin của Anh Long, để chứng minh giá trị của bản thân, và để đạt được những gì anh đã đặt ra cho cuộc đời mình. Cái cảm giác lơ lửng, day dứt vừa rồi, nó chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng, một dấu hiệu của sự mệt mỏi sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Anh tự nhủ, mình phải mạnh mẽ hơn.
Anh uống cạn ly trà đá, vị chát nhẹ của trà xua đi chút dư vị hoài niệm còn vương lại. Trả tiền, anh đứng dậy, hòa mình vào dòng người hối hả. Bóng dáng anh cao lớn, sải bước dứt khoát trên vỉa hè lát gạch. Anh không quay đầu lại, không nhìn về phía những con hẻm nhỏ nơi mùi hoa sữa có thể còn vương vấn. Anh hướng về phía trước, về phía những ánh đèn rực rỡ, về phía tương lai mà anh đang ngày đêm xây dựng. Nhưng trong sâu thẳm, một góc nhỏ trong trái tim anh vẫn còn nguyên vẹn hình bóng cô gái dịu dàng bên bờ sông cũ, một hình bóng mà anh vẫn nghĩ sẽ mãi ở đó, chờ đợi anh, một sự chờ đợi mà anh đã vô tình lãng quên.
***
Đêm đã về khuya. Chiếc taxi lướt nhẹ trên đường, đưa Trần Hạo về căn hộ của mình. Căn hộ nằm trên tầng hai mươi lăm của một tòa nhà cao cấp ở trung tâm thành phố. Kiến trúc hiện đại, nội thất tối giản nhưng sang trọng, phản ánh rõ nét phong cách sống của một người đàn ông thành đạt, độc thân. Khi cánh cửa kim loại nặng nề khép lại sau lưng, một sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian. Khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của đường phố, nơi đây là một thế giới riêng, nơi Trần Hạo có thể trút bỏ mọi áp lực và gánh nặng của công việc.
Anh bật đèn, ánh sáng trắng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng. Mùi hương thoang thoảng của tinh dầu sả chanh, thứ mùi mà anh thường dùng để thư giãn, lấp đầy không khí. Anh bước đến quầy bar nhỏ, rót một ly nước lọc mát lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, khi anh đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố lên đèn rực rỡ như một tấm thảm dệt kim cương, khoảnh khắc nhớ về Lê An và thị trấn lại vụt qua như một cơn gió nhẹ. Nó không còn dữ dội như khi anh ngồi ở quán vỉa hè, mà chỉ là một thoáng lướt qua, như một bức tranh phác họa mờ nhạt.
Anh chạm tay vào chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) đặt trên mặt bàn đá. Màn hình sáng lên, hiển thị một vài tin nhắn chưa đọc. Một tin từ mẹ ở quê, hỏi thăm sức khỏe và công việc. Một tin từ thằng bạn thân, rủ đi nhậu cuối tuần. Và một tin nhắn từ một số lạ, có lẽ là từ một khách hàng. Anh lướt qua chúng một cách thờ ơ. Anh biết, mẹ anh sẽ lại nhắc đến chuyện lập gia đình, nhắc đến những cô gái hiền thục ở thị trấn. Anh biết, bạn bè sẽ lại trêu chọc anh về việc mãi mê công việc mà quên cả tình yêu. Nhưng những điều đó, giờ đây, không còn quan trọng bằng những con số, những dự án đang chờ đợi anh.
Anh hít một hơi sâu, vị nước lọc thanh mát xoa dịu cổ họng. Tự thoại nội tâm vang vọng trong đầu anh, đầy mạnh mẽ và quyết đoán: "Mình không thể để những chuyện cũ ảnh hưởng đến con đường phía trước." Anh tự nhủ, anh đã chọn con đường này, con đường của sự nghiệp, của tham vọng. Anh đã chấp nhận đánh đổi mọi thứ để có được vị trí này, để có được những cơ hội này. Anh không thể quay đầu lại, không thể chùn bước. Những hoài niệm, những tiếc nuối, chúng chỉ là gánh nặng, là xiềng xích níu giữ anh lại.
Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, không trả lời bất kỳ tin nhắn nào. Anh đi đến bàn làm việc, mở máy tính xách tay. Màn hình sáng lên, hiển thị những tài liệu về dự án mới mà Anh Long vừa giao. Anh bắt đầu nghiên cứu, ánh mắt đầy quyết tâm và tham vọng. Tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh lặng. Mỗi từ, mỗi con số anh nhập vào đều mang theo sự tập trung cao độ, sự tận tâm tuyệt đối. Anh phân tích từng chi tiết, từng khả năng, không bỏ sót một điểm nào.
Hình bóng Lê An, cùng với những kỷ niệm về thị trấn ven sông, dần mờ đi, bị chôn vùi dưới lớp áp lực và mục tiêu chói lọi của thành phố. Nó không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã bị đẩy lùi vào một góc sâu thẳm, nơi nó không còn có thể ảnh hưởng đến những quyết định hay cảm xúc hiện tại của anh. Anh biết, anh đang đi theo một con đường khác, một con đường mà Lê An đã không còn ở đó. Anh chấp nhận điều đó, với một sự lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh Long đã nói đúng, thành phố này không ngủ, và anh cũng vậy. Anh sẽ tiếp tục chạy đua với thời gian, với những cơ hội, với chính bản thân mình. Anh sẽ chinh phục những đỉnh cao mới, chứng minh giá trị của mình. Anh không có thời gian để nhìn lại, để tiếc nuối những gì đã qua. Có lẽ, anh và Lê An đã lỡ nhau chỉ vì anh đã chậm một nhịp, nhưng giờ đây, anh không cho phép mình chậm thêm bất kỳ một nhịp nào nữa. Anh phải tiến lên. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ bên ngoài cửa sổ, như một lời nhắc nhở không ngừng về cuộc sống mà anh đã chọn, một cuộc sống đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn. Trần Hạo gõ phím, tiếng lạch cạch đều đều, như nhịp đập của một trái tim đang đập vì tham vọng. Anh đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của mình, nơi không có chỗ cho những tiếc nuối hay hoài niệm xa xăm.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.