Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 308: Chân Dung Người Xa Lạ
Trần Hạo gõ phím, tiếng lạch cạch đều đều, như nhịp đập của một trái tim đang đập vì tham vọng. Anh đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của mình, nơi không có chỗ cho những tiếc nuối hay hoài niệm xa xăm.
***
Nắng chiều mỏng manh như tơ, rải vàng trên những tán lá xanh um tùm bên ngoài ô cửa kính của quán cà phê. Không gian bên trong quán "Góc Quê" vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có, trái ngược hoàn toàn với cái tên có phần ồn ào của con phố chính. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương của một bản tình ca không lời hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách vãng lai, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru lòng người. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoảng thêm chút mùi gỗ cũ mộc mạc và hương hoa nhài thanh khiết từ giàn hoa leo ngoài vườn, mang đến một cảm giác vừa thân quen vừa thư thái đến lạ. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng và những tia nắng vàng óng len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng, vệt tối đầy nghệ thuật trên nền gạch hoa cổ điển.
Lê An khẽ đặt tách trà hoa cúc xuống bàn, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Cô ngồi đối diện Chi Mai, cô bạn thân với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt lanh lợi, đang nhấp nháp ly cà phê sữa đá. Lê An nhìn ra ô cửa sổ, ngắm nhìn những chiếc lá bàng đang chao nghiêng theo gió. Nắng chiều hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt đượm buồn. Thời tiết mát mẻ, dễ chịu nhờ cây xanh bao bọc và vị trí khuất gió của quán, nhưng trong lòng Lê An, một cảm giác xáo trộn nhẹ nhàng bắt đầu len lỏi. Nó không phải là sự khó chịu, mà là một sự tò mò, một dấu hiệu cho thấy cuộc trò chuyện sắp tới có thể chạm đến những góc khuất mà cô đã cố gắng cất giấu.
Chi Mai đặt ly cà phê xuống, tiếng đá va vào thành ly kêu lanh canh. Cô nhìn Lê An với ánh mắt thăm dò, rồi mỉm cười hiền lành, nhưng trong đó ẩn chứa chút gì đó của sự quan tâm sâu sắc. "Dạo này mày sao rồi, An? Thấy Huy vẫn đưa đón đều chứ?" Chi Mai hỏi, giọng nói tự nhiên, không chút khách sáo. Cô bạn thân này luôn thẳng thắn và nhiệt tình như vậy, luôn là người đầu tiên nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong cuộc sống của Lê An.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng qua. "Vẫn vậy thôi Mai à... Anh Huy vẫn quan tâm lắm." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ, nhưng trong câu chữ lại pha lẫn một chút cam chịu, một sự chấp nhận mà không hoàn toàn là niềm vui sướng. Sự hiện diện của Huy trong cuộc sống cô giờ đây đã trở thành một phần tự nhiên, một bến đỗ an yên mà cô đã từng khao khát. Anh chu đáo, ân cần, và trên hết, anh luôn ở đó, hiện hữu một cách chân thực. Điều này, một cách vô thức, đã tạo nên một sự đối lập rõ nét với một hình bóng khác, một hình bóng mà cô đã cố gắng xua đi nhưng đôi lúc vẫn hiện về trong những góc khuất tâm hồn.
Cô nhìn Chi Mai, đôi mắt như muốn hỏi điều gì đó. "Mà sao tự nhiên nay mày rủ tao ra đây? Có chuyện gì à?" Lê An hỏi, giọng nói của cô vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong đó đã có chút tò mò, một sự dự cảm mơ hồ về điều sắp được hé lộ. Cô biết Chi Mai không bao giờ tự dưng rủ cô ra quán cà phê vào một buổi chiều rảnh rỗi như thế này mà không có lý do gì đặc biệt. Cô bạn thân này luôn là người mang đến cho cô cả tin vui lẫn những tin tức không mấy vui vẻ, nhưng dù thế nào đi nữa, Chi Mai vẫn luôn là người ở bên cạnh, lắng nghe và chia sẻ.
Chi Mai nhún vai, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia phức tạp. "Thì tao rảnh, mày cũng rảnh, ra đây ngồi buôn chuyện cho vui thôi. Với lại..." Cô ngừng lại một chút, như thể đang cân nhắc cách nói. "Cũng có vài chuyện muốn kể cho mày nghe." Nghe Chi Mai nói vậy, Lê An chợt cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô biết, những "vài chuyện" mà Chi Mai nhắc đến thường không bao giờ là những chuyện tầm thường. Đó thường là những thông tin, những mảnh ghép nhỏ về những con người, những sự việc mà cô đã tưởng chừng như đã cất vào ngăn kéo ký ức.
Cô lại nhấp một ngụm trà, vị hoa cúc đắng nhẹ nơi đầu lưỡi, như thể đang chuẩn bị cho mình một tinh thần để đón nhận những điều sắp đến. Lê An luôn là người có thể che giấu cảm xúc của mình rất tốt, đặc biệt là khi đối diện với những điều mà cô biết sẽ làm mình xao động. Sự bình yên mà cô đang có với Huy, dù chưa phải là một tình yêu mãnh liệt, nhưng nó là một điều quý giá mà cô không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, cô vẫn là một cô gái tò mò, đặc biệt là khi chuyện đó liên quan đến những người đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời cô. Chi Mai biết điều đó, và có lẽ, đó cũng là lý do cô ấy quyết định kể.
Lê An khẽ gật đầu, ra hiệu cho Chi Mai tiếp tục. Cô tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế bọc vải. Ánh mắt cô vẫn hướng ra bên ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang dần nhạt đi, nhường chỗ cho bóng tối bắt đầu buông xuống. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An chợt nhận ra rằng, dù cô có cố gắng tạo ra một cuộc sống ổn định và yên bình đến đâu, thì những sợi dây liên kết với quá khứ vẫn luôn tồn tại, thỉnh thoảng lại rung lên, khẽ khàng nhắc nhở cô về những điều đã qua. Và có lẽ, đó là một phần không thể thiếu của cuộc đời, là những nốt trầm trong bản nhạc mà cô đang cố gắng viết nên.
Không gian quán cà phê vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ và tiếng thì thầm của gió. Lê An cảm thấy một sự chờ đợi mơ hồ, không rõ là chờ đợi một câu chuyện, hay chờ đợi một sự xác nhận nào đó cho những cảm xúc vẫn còn đọng lại trong cô. Cô tin tưởng Chi Mai, tin tưởng vào sự chân thành của cô bạn, dù đôi khi có hơi bốc đồng. Và chính vì vậy, cô sẵn lòng lắng nghe, dù cô biết rằng những gì mình sắp nghe có thể sẽ không hoàn toàn mang lại sự bình yên mà cô đang tìm kiếm.
***
Chi Mai nhìn Lê An một lúc, dường như đang tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt tĩnh lặng của bạn mình. Cô thở dài nhẹ một hơi, rồi bắt đầu câu chuyện, giọng nói có chút dè dặt hơn thường lệ, như thể cô biết những lời mình sắp nói sẽ khơi dậy những cảm xúc phức tạp. "À, tao mới gặp thằng Tùng hôm nọ," Chi Mai bắt đầu, nhắc đến Thanh Tùng – người bạn chung của cả ba, một người vô tư, hồn nhiên nhưng lại là cầu nối thông tin giữa thị trấn nhỏ và thành phố lớn. "Nó về chơi, tụi tao có ngồi nói chuyện một lát ở quán nước đầu làng. Mà mày biết không..." Chi Mai dừng lại, đôi mắt mở to, có chút ngạc nhiên và cả sự khâm phục. "Nó bảo... thằng Hạo trên thành phố ghê gớm lắm rồi đấy."
Tiếng "thằng Hạo" vừa thoát ra khỏi miệng Chi Mai, Lê An cảm thấy như có một luồng gió lạnh lướt qua tâm hồn. Bàn tay cô đang giữ tách trà khẽ siết lại, tuy nhiên, gương mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin. Ánh mắt Lê An vẫn hướng ra ô cửa sổ, nhưng dường như cô không còn nhìn thấy những tia nắng chiều đang dần tàn nữa, mà là một hình bóng mờ nhạt từ quá khứ, đang dần được phác họa lại bằng những lời nói của Chi Mai. Sự tò mò trong cô bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, như một dòng sông đang muốn phá vỡ con đê ngăn cách. Cô biết mình nên cố gắng không quan tâm, nhưng trái tim lại phản bội lý trí, đập nhanh hơn một nhịp.
Chi Mai tiếp tục, giọng nói có phần hào hứng hơn, như thể đang kể về một nhân vật trong truyền thuyết. "Nó kể Hạo bây giờ khác lắm, tự tin hơn, nói chuyện dứt khoát hơn. Làm việc gì cũng đâu ra đấy, ai cũng nể." Chi Mai nhấp một ngụm cà phê, rồi nói thêm, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Thằng Tùng bảo, Hạo bây giờ là người có tiếng tăm trong giới công nghệ ở thành phố rồi đấy. Nó còn được Anh Long, sếp của nó, khen ngợi hết lời. Nghe nói còn được đề bạt lên vị trí quan trọng nữa cơ."
Những lời của Chi Mai như những nhát dao vô hình, từng nhát từng nhát khắc sâu vào trái tim Lê An. "Tự tin hơn, nói chuyện dứt khoát hơn... ai cũng nể." Lê An lặp lại trong tâm trí, từng từ, từng chữ. Đó là những phẩm chất mà Trần Hạo của ngày xưa, của thị trấn ven sông này, đã thiếu. Anh của ngày ấy e dè, đôi khi rụt rè, và luôn giữ những suy nghĩ của mình cho riêng bản thân. Cô nhớ những buổi chiều tan học, anh thường đi cạnh cô, lặng lẽ, chỉ thỉnh thoảng mới cất tiếng hỏi han. Cô nhớ những lần anh nhìn cô bằng ánh mắt chất chứa nhiều điều, nhưng những lời nói thì lại không thành. Khoảng cách vô hình giữa họ đã bắt đầu từ những sự im lặng ấy, từ những lời nói không được cất lên.
Lê An khẽ thì thầm, giọng nói gần như không nghe thấy, như một tiếng thở dài từ sâu thẳm tâm hồn. "Thật sao?" Cô hỏi, không phải vì cô nghi ngờ lời Chi Mai, mà vì cô đang cố gắng hình dung ra một Trần Hạo hoàn toàn mới mẻ, một Trần Hạo mà cô chưa từng biết đến, chưa từng chạm tới. Cái tên Trần Hạo mà Chi Mai vừa nhắc đến dường như là của một người xa lạ, chứ không phải là người bạn thanh mai trúc mã đã lớn lên cùng cô, cùng cô trải qua những kỷ niệm êm đềm bên bờ sông cũ.
Chi Mai gật đầu lia lịa, vẻ mặt có chút lo lắng khi thấy sự im lặng bất thường của Lê An. Cô biết, dù Lê An đã cố gắng chôn vùi quá khứ, nhưng những điều liên quan đến Trần Hạo vẫn luôn có một sức ảnh hưởng nhất định. "Ừ, nhưng Tùng cũng bảo..." Chi Mai hạ giọng, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc hơn. "Thằng Hạo giờ cũng khó gần hơn, ít nói chuyện riêng tư. Cứ như... xa cách hơn rất nhiều ấy. Tùng nói, nó giờ chỉ tập trung vào công việc, vào những dự án lớn. Ít khi thấy nó nói về cuộc sống cá nhân, hay những chuyện thường ngày."
Đến đây, Lê An chợt thấy một luồng cảm xúc lẫn lộn dâng lên trong lòng. Một mặt, có chút hụt hẫng khi nghe về sự xa cách của Trần Hạo. Nhưng mặt khác, lại có một sự chấp nhận nhẹ nhàng. "Xa cách hơn rất nhiều..." Cô thầm nhủ. Điều đó không làm cô ngạc nhiên. Cô đã dự cảm được điều đó từ lâu, từ những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, từ những lần anh biến mất hoàn toàn trong những tháng ngày cô chờ đợi. Thành phố lớn với áp lực và tham vọng của nó, đã biến Trần Hạo thành một con người khác, một con người mà cô không còn nhận ra nữa.
Chi Mai tiếp tục, giọng nói mang một vẻ triết lý nhẹ nhàng. "Mà mày nghĩ xem, nó lên đó bao lâu rồi, chuyện gì chả thay đổi. Thành phố lớn nó khác thị trấn mình nhiều lắm. Con người ta cũng phải thay đổi để thích nghi thôi." Cô nói, như thể đang biện hộ cho Trần Hạo, nhưng cũng như đang an ủi chính bản thân mình và Lê An. "Nó giờ là người của công việc rồi. Tùng còn nói, có lần nó gọi điện cho Hạo lúc nửa đêm để hỏi thăm, mà Hạo vẫn đang ở công ty, vẫn đang làm việc. Nó nói chuyện cứ như robot vậy, chỉ nói về công việc, không có chút cảm xúc nào."
Lê An đặt hẳn tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm vào mặt đá kêu khe khẽ. Cô nhắm mắt lại một thoáng, cố gắng xua đi hình ảnh một Trần Hạo lạnh lùng, xa cách mà Chi Mai vừa vẽ ra. Trong ký ức của cô, Trần Hạo luôn là người trầm tính, nhưng không hề lạnh lùng. Anh luôn có một ánh mắt ấm áp, một nụ cười hiền lành, dù ít khi bộc lộ cảm xúc. Nhưng giờ đây, hình ảnh đó dường như đã bị phai mờ, bị thay thế bởi một chân dung mới, cứng nhắc và đầy tham vọng.
"Vậy là... anh ấy đã thay đổi nhiều thật rồi." Lê An nói, giọng nói của cô giờ đây đã không còn chút tò mò hay mong chờ nào, mà chỉ còn là sự cam chịu, một sự chấp nhận thực tại đang dần hiện rõ. Cô cảm thấy một nỗi buồn man mác, không phải vì mất mát một điều gì đó của riêng cô, mà là vì một mảnh ký ức đẹp đẽ đã không còn nguyên vẹn. Trần Hạo của cô, của thị trấn này, đã vĩnh viễn ở lại quá khứ. Anh của hiện tại, là một người hoàn toàn khác, một người mà cô không có cách nào để chạm tới.
Chi Mai nhìn Lê An, ánh mắt có chút lo lắng. Cô biết Lê An không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn cả những lời than thở. Cô nắm lấy tay Lê An, vỗ nhẹ. "Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!" Chi Mai nói, câu nói đặc trưng của cô, nhưng lần này lại không có chút vẻ trêu chọc nào, chỉ có sự chân thành và quan tâm. "Dù sao thì, cuộc sống của mình vẫn phải tiếp diễn mà, đúng không? Mày có Huy ở bên cạnh, anh ấy tốt với mày như vậy, mày xứng đáng được hạnh phúc."
Lời nói của Chi Mai, dù thẳng thắn, nhưng lại mang một sự an ủi kỳ lạ. Lê An khẽ gật đầu, một nụ cười buồn nở trên môi. Cô biết Chi Mai nói đúng. Cô không thể mãi sống trong những hoài niệm, không thể mãi chờ đợi một người đã thay đổi, một người đã tự chọn cho mình một con đường khác. Trần Hạo đã không còn là điểm tựa cảm xúc của cô nữa, và cô cần phải chấp nhận điều đó. Cái khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là cả một thế giới quan, một cách sống. Và cô, sẽ phải tự mình bước tiếp, trên con đường mà cô đã chọn, con đường của sự bình yên và thực tế.
***
Đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Lê An trở về nhà, căn nhà nhỏ ven sông vẫn ấm cúng và quen thuộc như mọi khi. Tiếng gió xào xạc qua tán cây bàng trước sân, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rì rầm từ vườn cây sau nhà, tạo nên một bản nhạc đêm đầy tĩnh mịch. Mùi hương nhài thoang thoảng từ giàn hoa leo cạnh hiên nhà quyện với mùi gỗ cũ quen thuộc của ngôi nhà, mang đến một cảm giác bình yên nhưng cũng chất chứa chút ưu tư. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong nhà, hắt ra qua khung cửa sổ, vẽ nên một vệt sáng ấm áp trên nền sân tối.
Lê An bước vào nhà, cởi bỏ đôi giày cao gót và đặt chiếc túi xách lên bàn. Cô không bật thêm đèn, chỉ để ánh sáng vàng từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng lan tỏa khắp không gian. Mệt mỏi và nặng trĩu, cô ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ bên cửa sổ, nơi cô vẫn thường ngồi ngắm trăng mỗi đêm. Ánh trăng mờ ảo, huyền hoặc xuyên qua ô kính cửa sổ, chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật những nét suy tư. Những lời của Chi Mai cứ lảng vảng trong đầu cô, như những cánh bướm đêm cứ mãi vờn quanh ngọn đèn.
"Tự tin hơn, trưởng thành hơn... nhưng xa cách hơn rất nhiều." Lê An thì thầm, giọng nói của cô hòa vào không gian tĩnh lặng của đêm. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra Trần Hạo của bây giờ. Không còn là cậu thanh niên e dè, ngượng ngùng, ánh mắt luôn chứa đựng những điều không nói ra. Thay vào đó là một người đàn ông trưởng thành, dứt khoát, thành đạt. Một hình ảnh mà cô chưa từng thấy, một con người mà cô chưa từng chạm tới. Cái khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây không còn là sự e dè của tuổi trẻ, mà là một vực thẳm sâu hun hút của lối sống và thế giới quan.
Lê An mở mắt, nhìn ra bầu trời đêm thăm thẳm. Những ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ li ti, xa xôi và lạnh lẽo. Cô nhớ lại Trần Hạo của ngày xưa, người đã cùng cô ngồi bên bờ sông cũ, ngắm nhìn những vì sao, ước mơ về một tương lai xa xăm. Ngày đó, anh đã từng nói với cô về những hoài bão của mình, về việc muốn vươn ra thế giới rộng lớn. Và giờ đây, anh đã đạt được điều đó. Nhưng cái giá phải trả, là sự thay đổi, là sự xa cách.
"Phải rồi, thành phố thay đổi con người mà. Anh ấy đâu còn là Trần Hạo của thị trấn này nữa." Lê An tự nhủ, giọng nói của cô chất chứa sự chấp nhận, nhưng cũng không thể che giấu được nỗi buồn man mác. Cô biết, đó là quy luật của cuộc sống. Con người ta không thể mãi đứng yên tại một chỗ, không thể mãi giữ nguyên những điều đã cũ khi thế giới xung quanh không ngừng vận động. Trần Hạo đã chọn con đường của riêng anh, con đường của tham vọng và sự nghiệp. Và anh đã phải thay đổi để phù hợp với con đường đó.
Cô đưa tay khẽ chạm vào một vật kỷ niệm nhỏ nằm trên bàn – một chiếc lá bàng khô đã được ép cẩn thận trong một cuốn sổ cũ. Chiếc lá này, đã được Trần Hạo nhặt và tặng cô vào một buổi chiều thu bên bờ sông, khi cả hai còn là những đứa trẻ vô tư. Ký ức về Trần Hạo của ngày xưa bỗng ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Nụ cười hiền, ánh mắt trầm tư, và cả những lời nói không thành của anh. Ngày đó, cô đã chờ đợi, chờ đợi một lời nói, một sự xác nhận cho những cảm xúc mơ hồ trong lòng. Nhưng anh đã không nói, và cô đã mãi chờ đợi, chờ đợi cho đến khi sự chờ đợi ấy trở thành mệt mỏi, trở thành một gánh nặng.
Cảm giác hụt hẫng khi nghe Chi Mai kể về Trần Hạo của hiện tại không còn quá dữ dội nữa, thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ. Lê An nhận ra, Trần Hạo của ngày hôm nay, dù thành công đến mấy, dù tự tin đến đâu, thì cũng đã không còn là người mà cô từng thương nhớ. Anh đã trở thành một người xa lạ, một chân dung mới được vẽ nên bằng những mảnh ghép từ lời kể của người khác, chứ không phải từ những tương tác trực tiếp, chân thực giữa hai người.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của cô vào con đường mà cô đang đi, con đường có sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy. Anh Huy không phải là Trần Hạo, anh không có những hoài bão xa vời hay những tham vọng lớn lao đến mức phải đánh đổi cả bản thân. Nhưng anh ở đây, ngay tại thị trấn này, luôn quan tâm, luôn chu đáo, và luôn hiện hữu. Sự bình yên mà anh mang lại, dù không mãnh liệt như tình yêu đầu đời, nhưng lại là điều mà cô cần nhất vào lúc này.
Lê An nhận ra, sự vắng mặt và sự "xa cách" của Trần Hạo đã tạo nên một khoảng trống quá lớn trong cuộc đời cô, một khoảng trống mà Huy đang dần lấp đầy bằng sự hiện diện chân thành của mình. Cô không còn mảy may so sánh một cách vô thức nữa, mà là một sự chấp nhận có ý thức. Trần Hạo đã chọn con đường của anh, và cô cũng sẽ chọn con đường của mình. "Nếu như ngày đó... anh nói sớm hơn một chút..." Câu nói ấy lại hiện về trong tâm trí cô, nhưng giờ đây, nó không còn mang nhiều sự tiếc nuối như trước nữa, mà chỉ như một lời nhắc nhở về một quá khứ đã qua.
Cô khẽ vuốt ve chiếc lá khô trong cuốn sổ, cảm nhận sự khô ráp của nó dưới đầu ngón tay. Chiếc lá đã từng xanh tươi, đã từng mang theo những hy vọng, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một kỷ vật của thời gian, một dấu vết của những gì đã từng tồn tại. Cũng như Trần Hạo và cô, những kỷ niệm giữa họ vẫn còn đó, nhưng bản thân họ, những con người đã từng gắn bó, đã không còn là những con người của ngày xưa.
Trăng vẫn sáng, gió vẫn thổi. Lê An tựa đầu vào cửa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của kính. Cô không còn cảm thấy quá buồn, cũng không còn quá hụt hẫng. Thay vào đó là một sự bình yên đến lạ, một sự bình yên được tạo nên từ sự chấp nhận. Cô biết, cô đang dần buông bỏ, đang dần tiến về phía trước. Và có lẽ, đó là điều tốt nhất cho cả hai. Cô đã sai một bước khi quá e dè, Trần Hạo đã sai một bước khi quá chậm trễ. Và giờ đây, họ đã lỡ cả một đời. Nhưng cuộc đời vẫn phải tiếp diễn, với những con đường mới, những lựa chọn mới.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.