Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 309: Thói Quen Mới Của Bình Yên

Gió cuối chiều lùa qua khung cửa sổ văn phòng, khẽ nâng những lọn tóc mai của Lê An bay nhẹ. Ánh nắng đã dịu đi rất nhiều, không còn gay gắt như giữa trưa, chỉ còn lại một vệt vàng cam trải dài trên nền trời xanh ngắt, báo hiệu một ngày làm việc sắp sửa khép lại. Cô khẽ gấp lại tập hồ sơ cuối cùng, cất gọn gàng vào ngăn kéo, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong từng thớ thịt. Hôm nay là một ngày bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng lại mang đến một cảm giác thanh thản lạ lùng. Có lẽ, đó là sự thanh thản đến từ việc chấp nhận những gì đang diễn ra, từ việc buông bỏ những điều không thể níu giữ.

Vừa lúc cô bước ra khỏi cổng, tiếng xe máy quen thuộc đã vang lên. Không cần nhìn, Lê An cũng biết đó là Huy. Tiếng động cơ trầm ấm, đều đặn, như một điệu nhạc báo hiệu sự hiện diện của anh, đã trở thành một phần quen thuộc trong những buổi tan tầm gần đây của cô. Anh ngồi trên chiếc xe cũ kỹ nhưng được bảo dưỡng cẩn thận, đội mũ bảo hiểm gọn gàng, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, trên môi nở một nụ cười chân thành. Nụ cười ấy, không rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng lại ấm áp như ngọn lửa nhỏ trong một đêm đông, đủ để xua đi chút mỏi mệt còn vương vấn trong lòng Lê An.

“Hôm nay công việc của An có thuận lợi không?” Huy hỏi, giọng anh rành mạch, rõ ràng, pha chút quan tâm trìu mến. Anh luôn hỏi cô những câu như thế, những câu hỏi giản dị nhưng lại mang đến cảm giác được lắng nghe, được sẻ chia.

Lê An mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười phảng phất chút mệt mỏi nhưng ánh lên sự bình yên. “Cũng như mọi ngày thôi, Huy à. May mà có anh đón, đường về bớt xa hơn nhiều.” Cô nói, không phải vì muốn nịnh nọt hay khách sáo, mà là một lời thật lòng. Con đường từ chỗ làm về nhà không hẳn là xa xôi, nhưng những bước chân độc hành sau một ngày dài làm việc đôi khi cũng khiến người ta cảm thấy nặng trĩu. Sự hiện diện của Huy, dù chỉ là một đoạn đường ngắn, cũng đã xua tan đi cảm giác cô đơn ấy.

Huy đưa tay ra hiệu cho cô ngồi lên xe, rồi anh khẽ nói, giọng vẫn điềm đạm: “Chỉ cần An thấy vui là được.” Câu nói ấy không hoa mỹ, không lãng mạn, nhưng nó thấm vào lòng Lê An như giọt mưa đầu mùa thấm vào đất khô. Cô biết, anh không đòi hỏi gì nhiều, chỉ mong cô được vui, được bình yên. Và đó chính là điều mà cô đang tìm kiếm.

Chiếc xe lăn bánh chầm chậm trên con đường quen thuộc ven sông. Gió từ mặt sông thổi lên mát rượi, mang theo mùi ẩm của nước, mùi phù sa và thoang thoảng hương hoa dại mọc lúp xúp hai bên bờ. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, in bóng những hàng cây cổ thụ xuống mặt sông lấp loáng. Cảnh vật vẫn vậy, vẫn là thị trấn yên bình mà cô đã gắn bó bao nhiêu năm qua, nhưng cảm giác của cô thì đã khác. Cô không còn cảm thấy trống trải, không còn mải miết tìm kiếm một hình bóng xa vời nào đó trong những làn gió thoảng qua.

Huy không nói nhiều, anh chỉ thi thoảng quay sang nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp, như để chắc chắn rằng cô vẫn đang ở đó, bình yên sau lưng anh. Lê An cũng không cần anh phải nói. Sự im lặng của anh không phải là sự thờ ơ hay vô tâm, mà là một sự hiện diện vững chãi, một điểm tựa không lời. Cô tựa nhẹ đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ tấm lưng rộng. Đó không phải là sự bùng cháy của tình yêu tuổi trẻ, không phải là sự khao khát đến cháy lòng, mà là một sự bình yên, một sự an toàn mà cô chưa từng cảm nhận được một cách trọn vẹn. Nó giống như một dòng sông chảy êm đềm, không cuộn sóng dữ dội nhưng lại nuôi dưỡng vạn vật.

Khi họ đi qua một đoạn đường đông người, nơi những gánh hàng rong đã bắt đầu bày biện, mùi thức ăn vỉa hè thơm lừng quyện vào không khí, Huy khẽ dừng xe lại. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt như muốn hỏi. Lê An hiểu ý, cô khẽ lắc đầu. Cô không đói, nhưng quan trọng hơn, cô thích cái không khí yên tĩnh khi đi cùng anh hơn là sự ồn ào của phố xá. Khi họ tiếp tục đi, bất chợt, bàn tay Huy khẽ nắm lấy tay cô, một cử chỉ tự nhiên, không chút ngượng ngùng. Bàn tay anh ấm áp, khô ráo, bao trọn bàn tay nhỏ bé của cô. Lê An thoáng giật mình, nhưng không rút tay lại. Cô đã từng ngại ngùng với những tiếp xúc thân mật, nhất là sau những năm tháng dài mang trong mình một hình bóng khác. Nhưng với Huy, mọi thứ diễn ra thật nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi thở. Cử chỉ ấy không còn khiến cô bất ngờ hay bối rối nữa, thay vào đó là một cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận trái tim. Nó giống như việc bạn đã quen với việc đi giày, và khi có ai đó giúp bạn buộc lại dây giày một cách ân cần, bạn chỉ cảm thấy sự dễ chịu mà không cần phải phân tích quá nhiều.

“Đi thêm một chút nữa nhé, An?” Huy hỏi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự tôn trọng trong từng lời nói. Anh không ép buộc, không vồ vập, luôn để cô tự quyết định.

Lê An khẽ gật đầu, siết nhẹ tay anh như một lời đồng ý. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo, cái khoảng cách đã từng khiến cô dằn vặt bấy lâu, giờ đây đã được lấp đầy bằng sự hiện diện chân thành của Huy. Cô không còn cảm thấy cô đơn khi đi trên con đường này, không còn tìm kiếm một ánh mắt thân quen nào đó trong đám đông. Cái quá khứ mà cô đã từng ôm ấp, cái "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh cô, giờ đây đã lùi xa, nhường chỗ cho một hiện tại bình yên. Lê An biết, tình yêu của cô dành cho Trần Hạo ngày đó giống như một đóa hoa dại mọc bên bờ sông cũ, tuy đẹp nhưng lại mong manh, dễ bị cuốn trôi theo dòng nước thời gian. Còn với Huy, nó giống như một cái cây chắc chắn, không phô trương nhưng lại có thể che chở cho cô qua bao giông bão.

Họ tiếp tục đi, cho đến khi ánh sáng cuối cùng của ngày tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm, nhưng Lê An không còn mải mê ngắm nhìn chúng như ngày xưa nữa. Cô chỉ đơn giản là cảm nhận làn gió mát, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Huy, và cảm nhận sự bình yên đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Cô đã từng chờ đợi một lời nói không thành từ Trần Hạo, chờ đợi một sự xác nhận mà anh chưa bao giờ dám trao. Giờ đây, cô không cần những lời nói hoa mỹ nữa. Sự hiện diện, sự quan tâm chu đáo của Huy đã là một lời xác nhận đủ đầy.

***

Tối đó, Lê An hẹn Chi Mai ở quán cà phê quen thuộc của thị trấn. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ kỹ, pha lẫn với tiếng xay cà phê đều đều, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt vừa ra lò, len lỏi vào từng giác quan, khiến tâm hồn người ta dễ dàng thả lỏng.

Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười tươi tắn, đã ngồi đợi sẵn. Thấy Lê An bước vào, cô vẫy tay ra hiệu. “Này bà, ngồi đây!”

Lê An kéo ghế đối diện, đặt túi xách xuống. “Bà đến lâu chưa?” Cô hỏi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thường lệ.

“Vừa mới tới thôi. Bà gọi gì?” Chi Mai hỏi, đoạn gọi phục vụ.

“Cho tôi một ly trà gừng nhé.” Lê An nói, cảm nhận chút se lạnh của buổi tối cuối thu.

Khi ly trà nghi ngút khói được đặt xuống bàn, Lê An khẽ nhấp một ngụm, hơi ấm lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận cuống họng. Cô bắt đầu kể về một ngày của mình, về những chuyện vụn vặt ở chỗ làm, về buổi chiều Huy đã đón cô. Cô kể một cách tự nhiên, không chút che giấu. “Anh ấy tốt thật, Mai à. Ở bên anh ấy, tôi không còn cảm thấy trống trải như trước nữa.”

Chi Mai lắng nghe, đôi mắt sắc sảo của cô bạn thân thỉnh thoảng lại nheo lại như đang phân tích. “Bà với Huy dạo này có vẻ hợp nhau đấy chứ. Thấy ông ấy quan tâm bà thật lòng.” Giọng Chi Mai vẫn thẳng thắn như mọi khi, nhưng ẩn chứa sự ủng hộ rõ ràng.

Lê An khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con hẻm. “Ừ, anh ấy chu đáo lắm. Từ việc nhỏ nhất cũng nghĩ cho tôi. Nhiều khi tôi còn thấy ngại.”

“Ngại gì mà ngại. Người ta thương mình thì người ta lo cho mình thôi. Tự nhiên lên đi bà.” Chi Mai nhấp một ngụm trà đào, rồi bỗng nhiên đổi giọng, ánh mắt dò xét hướng về phía Lê An. “Thế còn cái người ở thành phố kia? Bà tính sao?”

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động cũ kỹ của Lê An rung lên bần bật trên mặt bàn. Màn hình sáng lên, hiển thị một cái tên quen thuộc, một cái tên đã từng làm chao đảo cả thế giới của cô: “Trần Hạo”.

Lê An nhìn thoáng qua, ánh mắt cô không còn sự bối rối hay vội vàng như trước. Một chút hoài niệm lướt qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự bình thản đến lạ. Cô lặng lẽ đặt úp chiếc điện thoại xuống bàn, để tiếng rung yếu ớt dần tắt hẳn. Hành động ấy, nhỏ bé và im lặng, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao cho sự dịch chuyển trong tâm hồn cô. Nó là một sự từ chối không lời, một sự khẳng định cho con đường mà cô đang chọn.

Chi Mai nhìn hành động của Lê An, khẽ nhướn mày. “Thế là sao? Không nghe à?”

Lê An thở dài nhẹ nhõm, một tiếng thở dài không còn nặng trĩu tiếc nuối mà mang theo sự chấp nhận. “Chắc… cũng chỉ là thói quen thôi. Đôi khi, thói quen dễ chịu mới là cái mình cần.” Cô nói, giọng hơi trầm xuống, nhưng ánh mắt lại kiên định hơn bao giờ hết. Cô biết, cuộc gọi đó có thể chỉ là một lời hỏi thăm xã giao, một sự liên lạc từ quá khứ. Nhưng cô không còn muốn đào sâu vào những điều đó nữa. Cái "khoảng cách vô hình" đã tạo nên giữa họ không chỉ là về địa lý, mà còn là về tâm hồn, về những ưu tiên trong cuộc sống.

“Thói quen dễ chịu?” Chi Mai lặp lại, đôi môi khẽ cong lên. “Tức là bà đang nói đến cái thói quen được Huy quan tâm đó hả?”

Lê An khẽ cười, nụ cười nhẹ bẫng. “Cũng có thể. Ngày trước, tôi luôn nghĩ tình yêu phải là một cái gì đó thật mãnh liệt, phải là sự rung động đến nghẹt thở. Nhưng giờ tôi nhận ra, đôi khi, sự bình yên và ổn định mới là thứ đáng quý nhất. Anh Huy mang đến cho tôi điều đó.” Cô khẽ vuốt ve ly trà gừng ấm nóng, cảm nhận hơi ấm thấm vào lòng bàn tay. “Cái cảm giác được quan tâm, được chở che mà không cần phải lo lắng, không cần phải chờ đợi một lời nói không thành, nó thực sự rất khác.”

Chi Mai gật gù, ánh mắt nhìn Lê An đầy thấu hiểu. “Tôi đã bảo mà. Bà cứ giữ cái suy nghĩ về Trần Hạo đó mãi thì đến bao giờ mới hạnh phúc được. Cái thằng cha đó, ngày đó chậm một nhịp, giờ thì đã thành người của thiên hạ mất rồi. Bà còn chờ gì nữa?” Cô nói thẳng thừng, đúng với tính cách của mình.

Lê An không phản bác. Cô biết Chi Mai nói đúng. Trần Hạo đã chọn con đường của anh, con đường c��a tham vọng và sự nghiệp. Và cô cũng phải chọn con đường của riêng mình. Cái "nếu như ngày đó" đã từng là một câu hỏi dằn vặt, giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm từ quá khứ. Cô đã từng sai một bước khi quá e dè, Trần Hạo đã sai một bước khi quá chậm trễ. Và giờ đây, họ đã lỡ cả một đời. Nhưng cuộc đời vẫn phải tiếp diễn.

Cô nhìn chiếc điện thoại nằm úp trên bàn, im lìm. Không có tiếng rung, không có ánh sáng. Nó giống như một cánh cửa đã khép lại. Lê An không còn cảm thấy hụt hẫng hay đau đớn. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên đến lạ, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã an bài. Sự vắng mặt của Trần Hạo, hay nói đúng hơn là sự thay đổi của anh, đã tạo nên một khoảng trống quá lớn trong cuộc đời cô. Và Huy, bằng sự hiện diện chân thành, chu đáo của mình, đang dần lấp đầy khoảng trống ấy, không phải bằng tình yêu cuồng nhiệt, mà bằng sự ổn định, bằng một thói quen dễ chịu.

Cô nhìn Chi Mai, ánh mắt hiện lên một chút hy vọng mong manh. “Có lẽ, đây là lúc tôi nên buông bỏ thật sự. Buông bỏ những gì đã cũ, và nắm lấy những gì đang ở hiện tại.”

Chi Mai mỉm cười rạng rỡ. “Thế thì tốt quá! Cuộc đời còn dài, bà xứng đáng được hạnh phúc mà.”

Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng trong không gian quán cà phê, nhưng Lê An không còn nghe rõ lời ca. Tâm trí cô giờ đây chỉ còn lại sự thanh thản. Chiếc lá bàng khô trong cuốn sổ cũ, kỷ vật của một thời đã qua, vẫn nằm im lìm trong ngăn kéo ở nhà. Nó vẫn ở đó, như một dấu vết của ký ức. Nhưng cô biết, cô đã không còn sống trong những ký ức ấy nữa. Cô đang sống cho hiện tại, và cho một tương lai bình yên.

Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi mát của sông. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, nhưng giờ đây, nó không còn lạnh lẽo nữa. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ ly trà gừng, và một hơi ấm khác, từ sâu thẳm trái tim mình. Cô đã tìm thấy một thói quen mới, một thói quen dễ chịu, và có lẽ, đó chính là hạnh phúc mà cô đã từng kiếm tìm bấy lâu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free