Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 310: Nơi Bình Yên Có Anh
Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi mát của sông, luồn qua những tán cây bàng cổ thụ trước hiên nhà, khe khẽ rít lên như một lời thì thầm của quá khứ. Nhưng Lê An không còn nghe rõ những lời thì thầm ấy nữa. Cái "cánh cửa đã khép lại" mà cô đã tự tay đóng lại trong tâm trí, giờ đây không còn để lại sự hụt hẫng hay đau đớn, mà thay vào đó là một khoảng lặng bình yên đến lạ. Một sự chấp nhận, không phải vì cam chịu, mà vì cô đã tìm thấy một nhịp điệu khác, một "thói quen dễ chịu" đang dần định hình cuộc sống của mình.
Buổi chiều hôm sau, ánh nắng vàng óng như rót mật xuống những con đường lát đá quanh co trong Công Viên 'Ký Ức Xanh'. Tên gọi của công viên dường như muốn níu giữ lại những mảnh vụn ký ức của bao thế hệ người dân thị trấn. Những hàng cây cổ thụ vươn mình soi bóng xuống hồ nước trong veo, tạo nên một không gian xanh mát, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá. Gió nhẹ lay động những tán lá, tạo nên những điệu nhảy uyển chuyển của ánh sáng và bóng tối trên mặt đất. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, xen lẫn tiếng cười đùa trong trẻo của vài đứa trẻ đang chơi đùa ở khu sân cát phía xa. Mùi cỏ cây xanh tươi, xen lẫn chút hương hoa dại thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thanh khiết đến lạ.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang sánh bước trên con đường quen thuộc. Huy vẫn vậy, áo sơ mi sáng màu, quần âu chỉnh tề, nhưng dáng vẻ của anh luôn toát lên sự điềm đạm, an nhiên. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ nghiêng đầu lắng nghe Lê An kể những câu chuyện vụn vặt về một ngày làm việc của cô, hay những kỷ niệm về thị trấn này. Ánh mắt anh luôn dõi theo cô, chất chứa sự quan tâm chân thành mà không hề phô trương. Điều đó khiến Lê An cảm thấy dễ chịu một cách lạ lùng. Không cần phải cố gắng gồng mình, không cần phải tìm kiếm những từ ngữ hoa mỹ, cô có thể là chính mình khi ở bên anh.
Họ đi qua những chiếc ghế đá cũ kỹ nằm dưới bóng cây, nơi mà ngày xưa cô và Trần Hạo đã từng ngồi hàng giờ, chỉ để ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi, để trao nhau những lời nói không thành. Giờ đây, những hình ảnh ấy chỉ còn là một thước phim cũ kỹ, nhạt nhòa trong tâm trí Lê An. Cô không còn cảm thấy nhói lòng, chỉ còn lại một chút hoài niệm thoảng qua như làn gió.
“Em có vẻ suy tư. Có chuyện gì không vui sao, An?” Huy khẽ lên tiếng, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh không trực tiếp hỏi về Trần Hạo hay những gì cô đang day dứt, anh chỉ đơn thuần quan tâm đến cảm xúc hiện tại của cô. Sự tinh tế ấy khiến Lê An cảm thấy được thấu hiểu.
Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ bẫng trên môi. “Không có gì… Chỉ là cảm thấy mọi thứ thật khác xưa.” Cô dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, khẽ chạm tay vào lớp vỏ sần sùi. *Khác xưa thật rồi,* cô tự nhủ. *Không còn những dằn vặt hay chờ đợi vô vọng nữa.* Cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo không chỉ là về địa lý, mà còn là về tâm hồn, về những ưu tiên trong cuộc sống. Cô đã từng dành cả tuổi thanh xuân để níu giữ một hình bóng, để chờ đợi một lời nói không thành. Nhưng rồi, cuộc sống đã dạy cô rằng, sự chờ đợi ấy đôi khi chỉ mang lại mệt mỏi.
Huy đứng cạnh cô, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, không một chút vội vã. Anh dường như hiểu được những gì cô đang nghĩ mà không cần cô phải nói ra. “Mỗi ngày đều là một khởi đầu mới mà. Quan trọng là mình thấy bình yên ở hiện tại.” Anh nói, rồi khẽ nắm lấy bàn tay cô, những ngón tay anh ấm áp, rắn rỏi, truyền cho cô một cảm giác an toàn đến lạ. Cử chỉ ấy không hề đường đột, mà tự nhiên như thể đó là điều đã quen thuộc từ rất lâu.
Lê An không rút tay lại. Cô để bàn tay mình nằm gọn trong bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh hoàng hôn. “Bình yên… Vâng, đó là điều em cần nhất lúc này.” Cô lẩm bẩm, như tự nói với chính mình. Cô chợt nhớ lại lời Chi Mai nói về "thói quen dễ chịu". Đúng vậy, sự bình yên mà Huy mang đến không phải là sự bùng cháy của một tình yêu mãnh liệt thuở ban đầu, mà là dòng chảy êm đềm, vỗ về tâm hồn. Nó giống như một dòng sông hiền hòa, chảy qua những bờ bãi quen thuộc, không ồn ào nhưng đủ sâu để nuôi dưỡng mọi thứ.
Họ tiếp tục tản bộ, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá như một bản nhạc nền êm ái. Huy thỉnh thoảng chỉ cho cô những loài hoa dại ven đường, hay kể cho cô nghe về những dự định nhỏ của anh. Anh không bao giờ nói về những điều quá xa vời, những tham vọng lớn lao, mà chỉ là những điều gần gũi, thực tế, như việc trồng thêm một luống rau ở sân sau, hay sửa lại hàng rào cho bà con xóm giềng.
“Anh thích cuộc sống ở đây, An ạ,” Huy bỗng nói, giọng anh chân thành, không chút giả dối. “Sáng đi làm, chiều về có thể cùng em đi dạo thế này… Một cuộc sống giản dị, nhưng anh nghĩ là hạnh phúc.” Anh khẽ siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh lấp lánh một niềm tin vững chãi vào tương lai.
Lê An nghe những lời ấy, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng. Cô mơ hồ hình dung về một cuộc sống bình dị, yên ổn bên cạnh người đàn ông này. Một cuộc sống không có những cuộc điện thoại thưa dần, không có những tin nhắn ngắn lại, không có những chờ đợi mỏi mòn. Chỉ có sự hiện diện đều đặn, sự quan tâm chu đáo, và một cảm giác an toàn không gì sánh bằng. Cô thấy mình đang đứng trên một ngã ba đường, và con đường mà Huy đang vẽ ra, dù không phải là con đường cô từng mơ ước, nhưng lại là con đường dẫn đến một bến đỗ an yên mà cô đang cần.
Cô tự hỏi, liệu có phải đây là cái hạnh phúc mà nhiều người vẫn tìm kiếm? Không phải là tình yêu cuồng nhiệt, mà là sự ổn định, sự sẻ chia, và một người đàn ông luôn hiện diện, luôn chân thành ở bên. Cô nhìn anh, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Em cũng thích sự giản dị đó, Huy ạ.” Lời nói của cô không mang theo sự cuồng nhiệt, nhưng lại chứa đựng một niềm tin thầm lặng, một sự chấp nhận mà từ lâu cô đã không tìm thấy.
Bóng chiều dần ngả, ánh nắng vàng rực rỡ dần chuyển sang sắc cam tím, nhuộm màu cả vòm trời. Tiếng chim hót cũng thưa dần, nhường chỗ cho những tiếng côn trùng rả rích. Không khí trở nên mát mẻ hơn, trong lành hơn. Họ đi vòng quanh công viên một lần nữa, chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc bình yên ấy. Lê An cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua da, mang theo hơi mát của sông, vương vấn chút mùi hoa nhài từ vườn nhà ai đó. Cảm giác bàn tay Huy nắm chặt tay cô, hơi ấm từ anh truyền sang, xua đi những lạnh lẽo còn sót lại từ những ký ức xa xăm. Cô biết, "nếu như ngày đó" Trần Hạo không chậm một nhịp, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, cái "nếu như" ấy đã bị đẩy lùi về một góc khuất trong tâm hồn. Cô đang bước đi trên một con đường mới, với một người đàn ông mới, và cô cảm thấy mình đã sẵn sàng để chấp nhận điều đó.
Khi họ dừng chân ở cổng công viên, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của Lê An, đang ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc cùng vài người bạn già. Thấy Lê An và Huy, Bà Mai nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt bà ấm áp và đầy vẻ thấu hiểu. “Con bé An nhà mình dạo này có vẻ tươi tắn hẳn ra nhỉ. Chú Huy chăm sóc tốt quá rồi!” Bà Mai cất tiếng trêu ghẹo, giọng nói rổn rảng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi tối. Những người bạn già của bà cũng mỉm cười, ánh mắt trìu mến nhìn hai người.
Huy khẽ cười, bàn tay anh vẫn nắm tay Lê An, không chút ngần ngại. “Cháu cũng chỉ muốn An được vui vẻ thôi ạ, Bà Mai.” Lời nói của anh đơn giản, nhưng lại chứa đựng sự chân thành khiến Lê An cảm thấy ấm lòng. Cô khẽ cúi đầu, một chút ngượng ngùng nhưng cũng đầy hạnh phúc. Sự chấp nhận và quý mến của Bà Mai cùng những người xung quanh dường như là một sự "xác nhận" vô hình cho mối quan hệ này, một áp lực ngầm nhưng cũng là một sự ủng hộ dịu dàng. Có lẽ, đây chính là "bến đỗ" mà mọi người trong thị trấn đều mong muốn cho cô.
Sau khi chào Bà Mai và mọi người, Huy đưa Lê An về nhà. Trên đường đi, anh vẫn giữ khoảng cách vừa phải, nhưng sự hiện diện của anh lại lấp đầy mọi khoảng trống. Anh không cố gắng nói những lời hoa mỹ hay hứa hẹn xa vời, chỉ đơn thuần là sự quan tâm chu đáo, đều đặn. Anh mở cửa xe, đợi cô vào, rồi khẽ cài dây an toàn cho cô, những cử chỉ nhỏ nhặt ấy đã trở thành một "thói quen dễ chịu" trong cuộc sống của Lê An.
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm thị trấn nhỏ. Lê An ngồi bên cửa sổ phòng mình, nhìn ra khoảng không đen thẳm. Ánh trăng mờ ảo đã nhô lên trên đỉnh những mái nhà, vẽ nên những vệt sáng bạc trên mặt đất. Tiếng dế kêu rả rích từ vườn vọng vào, cùng với tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây. Căn phòng cô được thắp sáng bằng một chiếc đèn bàn ánh vàng ấm áp, tạo nên một không gian riêng tư, tĩnh lặng.
Hình ảnh của Huy với những lời nói và cử chỉ quan tâm lại hiện lên rõ nét trong tâm trí cô. Anh như một dòng nước mát lành, nhẹ nhàng mà vỗ về, xoa dịu những vết thương lòng mà Trần Hạo, với ngọn lửa bùng cháy nhưng khó nắm bắt của mình, đã vô tình để lại. Cô nhận ra mình không còn quá đau đáu chờ đợi một tin nhắn hay cuộc gọi xa xôi từ thành phố nữa. Sự hiện diện của Huy đã lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo vô tình bỏ lại, không phải bằng tình yêu cuồng nhiệt, mà bằng sự ổn định, bằng một thói quen dễ chịu.
Cô khẽ vuốt nhẹ khung cửa sổ bằng gỗ, cảm nhận sự mát lạnh từ lớp sơn đã sờn cũ. “Bình yên... Phải, đó là điều mình cần nhất lúc này.” Cô lẩm bẩm, giọng nói hòa vào không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Cô chợt hiểu ra rằng, hạnh phúc không nhất thiết phải là những ngọn lửa bùng cháy, những cảm xúc mãnh liệt đến nghẹt thở. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự bình yên, sự ổn định, một bến đỗ an toàn nơi cô không cần phải lo lắng, không cần phải chờ đợi một lời nói không thành.
Cô nhớ lại hình ảnh của Trần Hạo qua lời kể của Chi Mai – tự tin, trưởng thành, nhưng cũng "xa cách hơn rất nhiều". Khoảng cách ấy, giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là về tâm hồn, về hai thế giới đã rẽ sang hai hướng khác biệt. Anh đã chọn con đường của mình, con đường của tham vọng và sự nghiệp ở một thành phố lớn, nơi những áp lực và cơ hội không ngừng cuốn anh đi. Còn cô, cô chọn ở lại thị trấn nhỏ này, nơi có dòng sông hiền hòa, nơi có những khuôn mặt thân thuộc, và giờ đây, nơi có một người đàn ông kiên nhẫn đợi cô sau mỗi buổi tan ca.
“Anh ấy khác Hạo,” Lê An tự nhủ. “Hạo luôn là một ngọn lửa bùng cháy, nhưng lại khó nắm bắt. Còn Huy, anh ấy như dòng nước mát lành, nhẹ nhàng mà vỗ về.” Cô không còn so sánh Huy với Trần Hạo một cách đau đớn, mà như một sự chấp nhận khách quan. Hạo có thể là một giấc mơ đẹp, một ký ức lung linh, nhưng Huy lại là một hiện thực ấm áp, một điểm tựa vững chãi.
Một cuộc sống với anh ấy… liệu có phải là lựa chọn đúng đắn cho mình? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Lê An. Nó không còn là một câu hỏi đầy hoài nghi hay sợ hãi, mà là một sự cân nhắc nghiêm túc, một sự mở lòng thận trọng. Cô hình dung ra cảnh mình cùng Huy đi chợ mỗi sáng, cùng anh chăm sóc khu vườn nhỏ sau nhà, cùng anh đón những đứa con tan học về, rồi cùng nhau ngồi bên hiên nhà ngắm trăng, nghe tiếng dế kêu. Đó là một cuộc sống giản dị, không hề có những kịch tính hay những khoảnh khắc lãng mạn như trong phim, nhưng lại bình yên đến lạ. Một bình yên mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ tìm kiếm, nhưng giờ đây lại cảm thấy vô cùng cần thiết.
Cô khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hoa nhài từ vườn nhà theo gió thoảng vào, vương vấn trong không khí. Cái "nếu như ngày đó" đã từng là một câu hỏi dằn vặt, giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm từ quá khứ, bị che mờ bởi những hình ảnh của hiện tại. Cô đã từng sai một bước khi quá e dè, Trần Hạo đã sai một bước khi quá chậm trễ. Và giờ đây, họ đã lỡ cả một đời. Nhưng cuộc đời vẫn phải tiếp diễn.
Lê An mở mắt ra. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm. Cô không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa. Thay vào đó, một hơi ấm lan tỏa từ sâu thẳm trái tim mình. Cô đã tìm thấy một thói quen mới, một thói quen dễ chịu, và có lẽ, đó chính là hạnh phúc mà cô đã từng kiếm tìm bấy lâu. Hạnh phúc không phải lúc nào cũng là sự cuồng nhiệt, đôi khi, nó chỉ là sự bình yên đến từ một người luôn kiên nhẫn ở bên, một người luôn sẵn sàng lắng nghe và vỗ về, một người có thể cùng cô xây dựng một tương lai giản dị, nhưng vững bền. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng nhưng đầy hy vọng. Có lẽ, đã đến lúc cô nên buông bỏ thật sự những gì đã cũ, và nắm lấy những gì đang ở hiện tại, nắm lấy một tương lai bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy đang dần mở ra trước mắt cô.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.