Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 311: Bão Tố Nơi Phố Thị

Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, nhưng những tia sáng bạc ấy không thể xuyên thấu những bức tường kiên cố của một tòa nhà chọc trời nơi phố thị, nơi mà Trần Hạo đang chiến đấu với một cuộc chiến khác, một cuộc chiến của những con số, những ý tưởng và những tham vọng không ngừng. Trong khi Lê An tìm thấy sự bình yên giản dị bên bờ sông cũ, thì Trần Hạo lại lao vào cơn bão tố của thành phố, nơi mỗi ngày là một thử thách mới, một cơ hội để khẳng định chính mình, hay để đánh mất tất cả.

***

Sáng đầu tuần, không khí tại văn phòng đầu tiên của Trần Hạo đã nồng nặc mùi cà phê mới pha và một thứ mùi giấy mới đặc trưng của những tập tài liệu vừa được in ra. Tiếng máy tính gõ lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng điều hòa không khí chạy đều đều tạo nên một thứ âm thanh nền chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng căng thẳng đến lạ. Ánh sáng nhân tạo từ đèn huỳnh quang hòa cùng những vệt nắng vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những ô vuông sáng trên sàn nhà bóng loáng. Bầu không khí toát lên sự nghiêm túc và một thứ tham vọng âm ỉ, như thể mỗi người ngồi đó đều đang nắm giữ một phần vận mệnh của cả một guồng máy khổng lồ.

Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt anh dán chặt vào những dòng code và biểu đồ phức tạp. Vầng trán anh hơi nhăn lại, biểu cảm tập trung cao độ, quên đi cả sự tồn tại của thế giới xung quanh. Anh Long, cấp trên trực tiếp của anh, bước vào phòng với dáng vẻ cao ráo, lịch sự thường thấy. Anh Long đặt tập tài liệu dày cộp xuống bàn của Trần Hạo, một tiếng “phịch” khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng, đủ để kéo Trần Hạo khỏi thế giới ảo của những con số. Ánh mắt Anh Long sắc bén nhưng cũng đầy kỳ vọng khi nhìn Trần Hạo, một sự giao thoa giữa áp lực và niềm tin.

"Hạo, đây là dự án X," Anh Long bắt đầu, giọng trầm và dứt khoát, không cho phép một chút lơ là nào. "Rất quan trọng. Thời gian gấp, áp lực lớn, nhưng cũng là cơ hội để cậu bứt phá. Tôi tin tưởng cậu."

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự tập trung từ công việc dang dở. Anh chậm rãi đưa tay đón lấy tập tài liệu, cảm nhận độ nặng và mùi giấy mới còn vương vấn. “Vâng, em hiểu,” anh đáp, giọng trầm và ngắn gọn đúng như phong cách của mình. “Em sẽ làm hết sức mình, anh Long.” Trong câu nói ấy không chỉ là sự khẳng định, mà còn là một lời hứa ngầm với chính bản thân anh. Đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm pha lẫn một chút lo lắng, một sự lo lắng lành mạnh trước một thử thách lớn. Anh nhanh chóng lật giở vài trang đầu tiên của tập tài liệu, những con số, biểu đồ và yêu cầu phức tạp lập tức hút hồn anh vào. Đó là một mê cung đầy thử thách, nhưng cũng ẩn chứa những phần thưởng xứng đáng.

Anh Long gật đầu hài lòng, không nói thêm lời nào mà quay gót rời đi, để lại Trần Hạo với núi công việc khổng lồ đang chờ đợi. Cánh cửa phòng khép lại, trả lại không gian tĩnh mịch cho Trần Hạo. Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó dường như đã hòa lẫn với mùi của áp lực và trách nhiệm. Anh biết, từ khoảnh khắc này, cuộc sống của anh sẽ xoay quanh dự án X. Mọi suy nghĩ, mọi hành động đều phải hướng về mục tiêu duy nhất: hoàn thành nó một cách xuất sắc nhất. Khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới bên ngoài, giữa anh và những ký ức xa xăm, giờ đây lại càng được nới rộng thêm bởi chính sự lựa chọn và tham vọng của anh. Anh không quên Lê An, nhưng những hình ảnh về cô, về thị trấn ven sông, về lời nói không thành ngày nào, đều bị đẩy lùi về phía sau, nhường chỗ cho những con số và deadline đang chờ đợi. Nếu như ngày đó, anh đã dám nói ra sớm hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với thực tại, thực tại của một thành phố không ngủ, nơi cơ hội luôn đi kèm với sự nghiệt ngã.

***

Thành phố vẫn chưa chìm hẳn vào bóng đêm, nhưng những tòa nhà cao tầng đã bắt đầu lên đèn, tạo nên một tấm thảm ánh sáng lấp lánh trải dài đến vô tận. Nắng nóng ban chiều đã dịu dần, nhường chỗ cho những làn gió mát lành hơn nhưng vẫn mang theo hơi nóng hầm hập của một ngày dài. Trong căn tin công ty, giờ này đã vắng hơn rất nhiều so với buổi trưa náo nhiệt. Tiếng nói chuyện ồn ào đã giảm hẳn, chỉ còn tiếng dao dĩa lách cách thưa thớt, tiếng khay va chạm và tiếng máy bán hàng tự động hoạt động đều đều. Mùi thức ăn đa dạng từ buổi trưa vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với mùi cà phê đậm đặc vừa được pha. Dù bên ngoài trời còn khá oi bức, không khí bên trong căn tin vẫn mát mẻ nhờ hệ thống điều hòa, tạo cảm giác dễ chịu hơn một chút.

Trần Hạo ngồi một mình ở một góc khuất, trước mặt là suất cơm nguội ăn dở. Anh ăn vội vàng, gần như là nhồi nhét, đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc điện thoại đời cũ trong tay. Anh lướt qua tin nhắn, những dòng chữ ngắn gọn từ Lê An: "Anh có khỏe không?". Một thoáng xao động rất khẽ chạy qua trong lòng anh, một sự nhắc nhở về một thế giới khác, một cuộc sống khác mà anh đã từng có. Nhưng sự xao động ấy nhanh chóng bị dập tắt. Anh chỉ kịp nháy mắt trả lời: “Anh ổn,” một lời nói không thành, ngắn gọn và gần như vô cảm, rồi lại tắt màn hình, đặt điện thoại xuống và tiếp tục ăn thật nhanh. Tâm trí anh đã quay lại với dự án X, với những con số, những thách thức đang chờ đợi.

Hà Minh, một đồng nghiệp khác, đi ngang qua. Anh ta khá bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn có vẻ tự tin, đôi khi có chút tự mãn. Ánh mắt anh ta lướt qua Trần Hạo, dừng lại và rồi nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

"Vẫn còn ở đây à Hạo?" Hà Minh dừng lại, hai tay đút túi quần, giọng nói có vẻ quan tâm nhưng chứa đựng một chút thách thức ngầm. "Tối nay định 'cắm trại' luôn ở công ty sao? Nghe nói dự án của cậu khó lắm nhỉ?" Anh ta nhướng mày, nụ cười trên môi càng rõ hơn.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi mệt mỏi nhưng vẫn sắc sảo. Anh không nhìn thẳng vào Hà Minh, mà chỉ lướt qua rồi lại cúi xuống suất cơm. "Cũng tàm tạm," anh đáp ngắn gọn, không muốn sa đà vào những cuộc trò chuyện vô nghĩa. "Còn nhiều việc phải giải quyết." Anh không cần phải giải thích hay bào chữa. Trong thế giới này, lời nói không thành thường mang nhiều ý nghĩa hơn những câu dài dòng. Anh biết Hà Minh đang quan sát, đang đánh giá, và có lẽ đang tìm kiếm một dấu hiệu của sự yếu kém. Nhưng anh sẽ không để lộ điều đó.

Hà Minh cười nhẹ, tiếng cười khô khan và đầy dụng ý. "Vậy cố gắng lên nhé, Hạo. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy," anh ta nhắc lại câu nói cửa miệng của Anh Long, như một lời nhắc nhở, hay một lời cảnh báo. Sau đó, Hà Minh bỏ đi, để lại Trần Hạo một mình với suất cơm nguội và những suy nghĩ ngổn ngang.

Trần Hạo không để những lời của Hà Minh ảnh hưởng đến mình. Anh đã quá quen với sự cạnh tranh ngầm, với những ánh mắt dò xét. Anh biết rõ mục tiêu của mình. Anh không có thời gian để day dứt về một lời nói không thành trong quá khứ, hay một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa anh và Lê An. Anh chỉ có hiện tại, và hiện tại của anh là dự án X. Mọi năng lượng, mọi tâm trí đều phải đổ dồn vào đó. Anh tự nhủ, chỉ cần vượt qua giai đoạn này, chỉ cần đạt được một thành công nhất định, mọi thứ rồi sẽ ổn. Anh sẽ có thời gian để quay lại, để sắp xếp lại mọi thứ. Nhưng liệu có thật là vậy không, hay anh đang tự huyễn hoặc chính mình? Câu hỏi ấy thoáng qua, rồi nhanh chóng tan biến trong đầu anh, bị thay thế bởi những thuật toán và giải pháp kỹ thuật. Anh húp nốt ngụm canh cuối cùng, rồi đứng dậy, bước trở lại chiến trường của mình – bàn làm việc.

***

Đêm khuya, gần sáng, cả thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng ánh đèn từ tòa nhà nơi Trần Hạo làm việc vẫn sáng rực một góc trời, như một ngọn hải đăng cô độc giữa đại dương bóng tối. Trong văn phòng, Trần Hạo là người duy nhất còn lại. Tiếng gõ phím của anh liên tục vang lên, đều đặn và dứt khoát, hòa cùng tiếng quạt tản nhiệt của máy tính rì rì, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung. Bên ngoài ô cửa kính lớn, tiếng gió rít nhẹ, như một lời thì thầm của đêm, nhưng Trần Hạo chẳng màng để ý.

Mùi cà phê nguội ngắt vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây hòa lẫn với mùi giấy tờ cũ và cái mùi đặc trưng của không khí điều hòa lạnh lẽo. Bầu không khí trong văn phòng tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có sự căng thẳng và cô độc bao trùm lấy Trần Hạo. Duy nhất ánh sáng trắng từ đèn LED trên trần và màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, để lộ sự mệt mỏi tột độ nhưng cũng đầy kiên định. Thành phố bên ngoài đã chìm vào bóng đêm dày đặc, không một ánh sao nào có thể lọt qua lớp khói bụi và ánh đèn đô thị để đến được nơi này.

Trần Hạo chìm đắm hoàn toàn vào công việc. Anh giải quyết từng vấn đề phức tạp, từng nút thắt khó nhằn của dự án. Cảm giác mệt mỏi rã rời vật vã toàn thân, từng thớ cơ đều muốn co rút lại, nhưng nó lại bị lấn át bởi một thứ cảm giác khác, một sự phấn khích đến tột độ khi chinh phục được một thử thách, khi một ý tưởng mới bừng sáng trong đầu. Anh vò đầu bứt tai khi gặp khó khăn, rồi lại bừng tỉnh, đôi mắt sáng rực khi tìm ra một hướng đi mới. Anh uống từng ngụm cà phê nguội, vị đắng chát giúp anh tỉnh táo hơn, dù chỉ là một chút.

"Chỉ một chút nữa thôi...", lời thoại nội tâm của Trần Hạo vang vọng trong đầu anh, như một câu thần chú. "Mình phải tìm ra đáp án. Không thể dừng lại. Đây là cơ hội của mình." Anh lật giở tài liệu, những trang giấy sờn cũ vì bị anh đọc đi đọc lại hàng trăm lần. Mọi thứ xung quanh anh dường như tan biến. Thời gian, không gian, những mối bận tâm khác đều không còn tồn tại. Anh hoàn toàn quên mất thời gian và thế giới bên ngoài.

Chiếc điện thoại di động đời cũ của anh rung nhẹ trong túi áo khoác đang vắt trên ghế. Một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ. Có lẽ là từ Lê An, hoặc một ai đó khác. Nhưng Trần Hạo thậm chí còn không nhận ra. Âm thanh ấy, quá nhỏ bé, quá xa vời so với tiếng gõ phím dồn dập và tiếng máy tính rì rì trong tai anh. Lê An, thị trấn ven sông, những lời hứa ngày nào, cái "nếu như ngày đó" đầy day dứt, tất cả đều tan biến trong làn khói của tham vọng và áp lực. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô giờ đây đã không còn là điều anh có thể nhận thức, bởi tâm trí anh đã hoàn toàn bị chiếm hữu bởi những mục tiêu lớn lao hơn, những đỉnh cao mới mà anh khao khát chinh phục.

Anh vẫn tiếp tục gõ phím, vẫn tiếp tục tư duy, mặc cho cơ thể đã kiệt quệ. Anh biết rằng, để đạt được thành công ở thành phố này, để không lỡ cả một đời vì một bước chậm chân nào nữa, anh phải đánh đổi. Và cái giá phải trả có lẽ là những điều quý giá nhất mà anh đã từng có, những đi��u mà anh đã từng nghĩ sẽ mãi mãi thuộc về mình, bên bờ sông cũ. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, bị che lấp bởi tiếng gõ phím không ngừng nghỉ và ánh sáng xanh từ màn hình máy tính.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free