Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 312: Bến Đỗ Tên Anh

Đêm khuya ở thành phố lớn, tiếng gõ phím của Trần Hạo vẫn không ngừng vang lên, hòa cùng tiếng máy tính rì rì, tạo nên một bản giao hưởng cô độc của tham vọng và áp lực. Anh chẳng màng đến thế giới bên ngoài, không hề hay biết rằng, ở một thị trấn ven sông yên bình cách xa hàng trăm cây số, một cuộc đời khác đang rẽ sang một lối đi mới, chậm rãi nhưng kiên định, như dòng nước vẫn chảy xuôi về phía biển, dù có vướng phải bao nhiêu đá ngầm, bao nhiêu bèo dạt.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã bắt đầu dịu đi, hắt những vệt vàng óng ả qua khung cửa sổ quán cà phê quen thuộc của thị trấn, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện nhau ở một góc khuất. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác, tạo nên một không gian yên bình, thư thái đến lạ. Thoang thoảng trong không khí là mùi cà phê rang xay đặc trưng, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế, và một chút hương hoa nhài tinh khiết từ vườn nhỏ bên hiên, len lỏi vào từng hơi thở. Bầu không khí nơi đây lãng mạn, đôi khi hơi trầm mặc, như chính cái cách cuộc sống ở thị trấn này trôi đi, không ồn ào vội vã.

Lê An đưa tay vuốt nhẹ thành ly trà đào mát lạnh, ánh mắt mơ màng nhìn ra khoảng sân nhỏ ngập nắng. Cô cảm nhận được sự bình yên bao trùm lấy mình, một cảm giác mà đã từ rất lâu rồi cô mới có lại, không còn là sự bình yên đến từ sự cô đơn quen thuộc, mà là sự bình yên đến từ sự hiện diện của một người khác. Nguyễn Hoàng Huy, đối diện cô, vẫn luôn giữ một nụ cười nhẹ trên môi, ánh mắt kiên định và ấm áp. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói, mỗi cử chỉ đều toát lên sự chân thành và chu đáo.

"An này," Huy cất tiếng, giọng anh trầm ấm, kéo Lê An trở về từ những suy nghĩ miên man. Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dò xét nhưng không hề gây khó chịu. "Em có bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ sống ở đâu trong tương lai không? Em có thích cuộc sống ở thị trấn này không?"

Câu hỏi của Huy khiến Lê An khựng lại một nhịp. Cô đã không nghĩ về tương lai một cách cụ thể như vậy từ rất lâu rồi. Kể từ khi Trần Hạo rời đi, tương lai của cô dường như chỉ là một khoảng trống mờ mịt, được lấp đầy bằng sự chờ đợi và những dự cảm mơ hồ. Cái cảm giác "nếu như ngày đó" anh nói ra sớm hơn, có lẽ mọi thứ đã khác. Nụ cười trên môi Lê An khẽ nhạt đi.

"Em... cũng chưa nghĩ nhiều," cô đáp, giọng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm. "Cứ để mọi thứ tự nhiên đến thôi anh ạ." Cô cố gắng giữ cho giọng mình bình thản, nhưng trong thâm tâm, một thoáng hình ảnh thành phố lớn, nơi Trần Hạo từng vẽ nên những giấc mơ về tương lai, chợt hiện về. Những giấc mơ ngày xưa ấy thật lộng lẫy, đầy khát vọng và hứa hẹn, nhưng cũng xa vời vợi, như những ánh sao không thể chạm tới. Giờ đây, chúng chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, bị che lấp bởi thực tại đang hiện hữu, bởi sự bình yên giản dị mà Huy đang mang lại.

Huy nhìn cô, ánh mắt anh không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Anh đưa tay ra, đặt nhẹ lên mu bàn tay Lê An đang đặt trên bàn. Bàn tay anh ấm áp, khô ráo, khác hẳn với sự lạnh lẽo và trống rỗng mà cô đã quen thuộc. Lê An khẽ giật mình, một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Cô không rút tay lại, chỉ cảm thấy một dòng điện nhẹ nhàng truyền qua, như một lời trấn an vô hình.

"Anh thì khác," Huy tiếp lời, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán. "Anh nghĩ, có một gia đình nhỏ, một căn nhà ấm cúng ở đây là đủ. Anh muốn được chăm sóc cho người mình yêu thương, để họ không phải lo lắng bất cứ điều gì." Ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào Lê An, không chút dao động, như thể anh đang vẽ ra một bức tranh rõ ràng về tương lai, trong đó có cả cô. Lời nói của anh không phải là những lời hứa hẹn xa hoa, mà là một sự cam kết thực tế, vững chắc, như chính cái thị trấn này. Nó không có sự lãng mạn bay bổng của những giấc mơ thành phố, nhưng lại có cái sức nặng của sự an toàn, của một bến đỗ mà Lê An đang vô thức tìm kiếm.

Lê An cảm nhận được sự chân thành ấy. Cô nhìn sâu vào đôi mắt Huy, nhận ra đó là một nơi cô có thể tin tưởng. Trái tim cô, vốn đã chai sạn vì chờ đợi và thất vọng, nay lại cảm thấy một chút mềm lòng. Những "lời nói không thành" của Trần Hạo, những khoảng cách vô hình đã dần trở nên hữu hình, giờ đây dường như đang bị lu mờ bởi sự hiện diện rõ ràng, ấm áp của Huy. Cô không còn cảm thấy cô đơn khi ngồi ở đây, cùng anh, trong buổi chiều tà nhuốm màu hoài niệm này. Nắng vàng vẫn xiên qua khung cửa, nhưng giờ đây nó không còn mang theo nỗi buồn miên man, mà là một tia hy vọng mỏng manh, về một cuộc sống khác, giản dị hơn, nhưng có lẽ cũng hạnh phúc hơn.

"Anh muốn em được hạnh phúc, An," Huy nói thêm, giọng anh nhỏ lại, như một lời thì thầm. "Và anh tin, anh có thể mang lại hạnh phúc đó cho em, ở ngay đây, bên bờ sông cũ này." Lời nói của anh như chạm đến một sợi dây đàn đã lâu không rung động trong lòng Lê An. "Bên bờ sông cũ" – cụm từ ấy gợi lại biết bao kỷ niệm, biết bao ước mơ thuở thiếu thời. Nhưng giờ đây, nó được gắn với một cái tên khác, một tương lai khác. Lê An khẽ gật đầu, một nụ cười mong manh nở trên môi. Cô biết, mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, và dường như, cô đang dần chấp nhận bước chân vào một con đường mới, nơi có sự an toàn và bình yên mà Huy mang lại.

***

Rời quán cà phê, Huy và Lê An cùng nhau tản bộ dọc con đường lát đá dẫn vào công viên thị trấn. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, vẽ nên những vệt màu rực rỡ lên nền xanh thẫm của núi đồi, khiến cảnh vật trở nên thơ mộng một cách nao lòng. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa công viên, tiếng cười đùa của trẻ con từ xa vọng lại, và tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi hoàng hôn. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng hương hoa dại len lỏi trong gió, khiến lòng người nhẹ nhõm đến lạ.

Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo chút se lạnh của buổi tối. Huy chủ động khoác nhẹ chiếc áo khoác của mình lên vai Lê An, một cử chỉ tự nhiên, ấm áp, khiến cô cảm thấy bất ngờ nhưng cũng vô cùng dễ chịu. Bờ vai cô, vốn đã quen với sự trống trải, giờ đây lại cảm nhận được hơi ấm từ một vòng tay khác. Cảm giác này, thật sự rất khác. Nó không phải là sự bùng cháy của tình yêu tuổi trẻ, mà là sự vững chãi, tin cậy, như một bến đỗ an toàn sau bao ngày lênh đênh.

Họ bước chậm rãi, những bước chân nhẹ nhàng in dấu trên lối đi lát đá. Huy phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm ấm và rõ ràng, mang theo sự nghiêm túc mà Lê An đã nhận ra từ lâu. "An à, anh muốn nói với em điều này. Anh rất nghiêm túc với em. Anh muốn được cùng em xây dựng một tương lai, một gia đình." Anh dừng lại, quay người đối mặt với Lê An. Ánh mắt anh đầy chân thành và kiên định, không hề né tránh, như thể anh đang đặt cả trái tim mình ra trước mặt cô. "Em nghĩ sao?"

Câu hỏi của Huy như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng Lê An, khuấy động những suy nghĩ sâu kín nhất của cô. Một phần trong cô, cái phần khao khát sự ổn định, sự quan tâm thực tế, muốn chấp nhận ngay lập tức. Cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời nói không thành, với cái "nếu như ngày đó" cứ mãi ám ảnh. Cô đã quá mệt mỏi với khoảng cách vô hình cứ lớn dần giữa cô và Trần Hạo, đến nỗi nó trở thành một bức tường không thể vượt qua. Nhưng một phần khác, sâu thẳm trong trái tim cô, vẫn còn vương vấn bóng hình cũ, vẫn còn chút tiếc nuối cho một mối tình thanh mai trúc mã đã lỡ chậm một nhịp. Cô biết, tình cảm cô dành cho Trần Hạo không phải không đủ sâu đậm, mà chỉ là nó đến chậm hơn một nhịp, và rồi chìm vào im lặng.

Lê An ngập ngừng, ánh mắt cô cụp xuống, nhìn vào những hạt sỏi dưới chân. "Em... em cần thêm thời gian để suy nghĩ, Huy ạ." Giọng cô nhỏ dần, như sợ làm tổn thương anh. "Em biết anh là một người tốt, và em cảm thấy bình yên khi ở bên anh." Cô không nói dối. Sự bình yên mà Huy mang lại là thật. Nó không mãnh liệt như ngọn lửa, mà êm đềm như dòng sông, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương lòng của cô.

Huy mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy không có chút thất vọng, chỉ có sự bao dung và thấu hiểu. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc mai lòa xòa trên trán cô. "Anh sẽ chờ." Lời nói của anh đơn giản nhưng lại mang một sức nặng vô cùng lớn, một lời cam kết không cần phải thề thốt. "Anh chỉ muốn em biết, anh luôn ở đây, và anh muốn em được hạnh phúc. Dù là điều gì, anh cũng sẽ tôn trọng quyết định của em."

Lời nói của Huy như một làn gió mát lành xua tan đi sự bối rối trong lòng Lê An. Cô ngước nhìn anh, cảm thấy hơi chạnh lòng vì sự chân thành của anh, nhưng cũng được an ủi vô cùng. Trong đôi mắt kiên định của Huy, cô nhìn thấy một tương lai không lộng lẫy, không rực rỡ như những gì cô từng mơ ước với Trần Hạo ở thành phố lớn, nhưng lại là một tương lai vững vàng, an toàn, nơi cô được yêu thương và chăm sóc một cách trọn vẹn. Anh là hiện tại, là điều đang tồn tại, đang hiện hữu, khác hẳn với Trần Hạo, người đã biến thành một ký ức xa xăm, một "nếu như ngày đó" đầy day dứt. Lê An nhận ra, sự lựa chọn của cô không phải là giữa tình yêu mãnh liệt và sự bình yên, mà là giữa một quá khứ không thể níu giữ và một tương lai đang rộng mở, nơi có một người sẵn lòng chờ đợi và chở che cô. Cô gật đầu nhẹ, như một lời hứa thầm lặng với chính mình, và với anh. Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng ánh đèn vàng lãng mạn từ những cột đèn trong công viên đã bắt đầu thắp sáng, soi rọi con đường họ đang đi, như một tín hiệu cho một khởi đầu mới.

***

Tối muộn, Lê An trở về nhà sau buổi đi chơi với Huy. Căn nhà quen thuộc chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, một thứ ánh sáng ấm cúng nhưng cũng có chút tĩnh mịch, ẩn chứa những suy tư riêng của cô. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ vườn, tiếng gió khẽ lay lá cây sột soạt, thỉnh thoảng tiếng chó sủa từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của đêm khuya thị trấn. Mùi cơm chiều thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi hoa lài tinh khiết từ giàn hoa trước hiên nhà, và mùi gỗ cũ quen thuộc của đồ đạc, mang đến một cảm giác vừa thân thương vừa xa lạ.

Cô lặng lẽ đi vào phòng khách, căn phòng vẫn như mọi khi, nhưng dường như có điều gì đó đã thay đổi trong chính tâm hồn cô. Lê An ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng lặng, nơi những chiếc lá khô đang xào xạc theo từng đợt gió. Những lời nói của Huy, ánh mắt kiên định c���a anh, và cả sự ấm áp từ bàn tay anh, tất cả cứ văng vẳng trong đầu cô, rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết.

"Anh muốn được chăm sóc cho người mình yêu thương, để họ không phải lo lắng bất cứ điều gì."

"Anh rất nghiêm túc với em. Anh muốn được cùng em xây dựng một tương lai, một gia đình."

"Anh sẽ chờ. Anh chỉ muốn em biết, anh luôn ở đây, và anh muốn em được hạnh phúc."

Những câu nói ấy không phải là những lời tán tỉnh hoa mỹ, mà là những lời cam kết giản dị, chân thành, mang theo sức nặng của một người đàn ông trưởng thành, biết rõ mình muốn gì và sẽ làm gì. Lê An khẽ thở dài, tay cô vuốt ve chiếc cốc trà đào đã nguội lạnh trên bàn. Cô cảm nhận được một sự chắc chắn, một sự bình yên lan tỏa trong lòng, như dòng nước mát lành xoa dịu những vết thương. Đó là một cảm giác rất khác so với sự hồi hộp, lo âu và cả những hy vọng mong manh mà Trần Hạo đã từng mang lại. Cô không còn cảm thấy chơi vơi giữa những phỏng đoán, không còn phải tự hỏi về cái "lời nói không thành" hay cái "khoảng cách vô hình" đã tồn tại bấy lâu.

Cô nhắm mắt lại. Một thoáng, hình ảnh Trần Hạo hiện lên trong tâm trí cô, mờ ảo như một giấc mơ cũ. Anh vẫn là chàng trai năm xưa, với ánh mắt kiên định và những ước mơ lớn lao về thành phố. Anh là ký ức về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Nhưng hình ảnh ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự hiện diện rõ ràng, ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy. Cô nhận ra rằng, dù ký ức về Trần Hạo có đẹp đẽ đến mấy, nó cũng chỉ là quá khứ, là một điều đã lỡ chậm một nhịp. Nó không thể mang lại cho cô sự an toàn, sự quan tâm thực tế mà cô đang cần, đang khao khát.

Lê An mở mắt. Ánh trăng đã lên cao, hắt những vệt sáng bạc qua khung cửa sổ. Cô nhìn ra khoảng sân, nơi những đóa hoa nhài trắng muốt vẫn âm thầm tỏa hương trong đêm. Cô đã từng nghĩ rằng, tình yêu phải là một ngọn lửa bùng cháy, một cảm xúc mãnh liệt đến mức có thể thiêu rụi mọi thứ. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, đôi khi, tình yêu chỉ cần là một dòng suối mát lành, êm đềm chảy qua, xoa dịu tâm hồn và mang lại sự bình yên. Nguyễn Hoàng Huy chính là dòng suối ấy. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ hứa một cuộc sống ổn định, một mái ấm, và một trái tim luôn chờ đợi cô.

Cô đặt cốc trà xuống bàn, một cảm giác quyết định len lỏi trong lòng. Dù vẫn còn chút tiếc nuối mơ hồ cho quá khứ, nhưng cô biết, mình không thể cứ mãi sống trong cái "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực. Cô không thể cứ mãi chờ đợi một lời nói không thành. Cuộc đời cô, đã đến lúc phải bước tiếp. Và dường như, cô đã tìm thấy một bến đỗ, không phải là bến cảng lộng lẫy của những con tàu lớn, mà là một bến sông nhỏ, bình yên, nơi có một người sẵn lòng đón cô vào lòng, và cùng cô xây dựng một tương lai. Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn gượng gạo, mà là nụ cười của sự chấp nhận và bình yên.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free