Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 313: Bình Yên Nơi Ngọn Gió Khác

Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xuyên qua những tán lá xanh non của cây bàng trước sân, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ cũ. Lê An đã thức dậy từ rất sớm. Đêm qua, giấc ngủ của cô không được trọn vẹn, không phải vì ác mộng, mà là bởi một dòng suy nghĩ miên man, không ngừng nghỉ xoáy sâu vào tâm khảm. Cô ngồi bên cửa sổ, tay khẽ vuốt ve thành cốc trà hoa cúc đã nguội lạnh từ đêm qua, một thói quen cô vẫn giữ từ thuở bé. Hương trà thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa quyện với mùi nắng sớm len lỏi qua ô cửa, mang theo hơi ẩm của sương đêm còn vương trên những khóm hoa lài trắng muốt. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo, ríu rít từ những lùm cây ven vườn, bản giao hưởng của buổi sớm mai thị trấn vẫn bình yên như mọi khi.

Cô nhìn ra khoảng vườn xanh mướt, nơi những giọt sương còn đọng trên từng phiến lá, lấp lánh như những hạt ngọc. Trong đầu cô, những lời nói của Hoàng Huy tối qua cứ vang vọng, rõ ràng đến lạ lùng. Anh không nói những lời hoa mỹ, không vẽ nên những viễn cảnh xa xôi, mà chỉ giản dị, chân thành. “Anh muốn được chăm sóc cho người mình yêu thương, để họ không phải lo lắng bất cứ điều gì.” “Anh rất nghiêm túc với em. Anh muốn được cùng em xây dựng một tương lai, một gia đình.” “Anh sẽ chờ. Anh chỉ muốn em biết, anh luôn ở đây, và anh muốn em được hạnh phúc.” Từng câu, từng chữ thấm vào lòng cô, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Chúng không tạo ra một cơn bão cảm xúc dữ dội, mà giống như những dòng nước mát lành, từ từ xoa dịu một tâm hồn đã chịu nhiều phong ba.

Một cuộc đối thoại nội tâm diễn ra trong tâm trí Lê An, như một dòng sông chảy xiết, một bên là ký ức về Trần Hạo, một bên là thực tại ấm áp từ Hoàng Huy. Trần Hạo, anh là những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, là những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà cô từng xem là hiển nhiên. Anh là một giấc mơ dang dở, một hình bóng mờ ảo luôn hiện hữu trong sâu thẳm trái tim cô. Nhưng anh cũng là sự im lặng kéo dài, là những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh là cái "lời nói không thành" mà cô đã chờ đợi mỏi mòn. Anh là cái "khoảng cách vô hình" đã dần dần chia cắt họ.

"Anh ấy thật lòng... nhưng liệu mình có thể quên được không?" Cô tự hỏi. Quên đi một đoạn ký ức đã gắn bó với mình suốt cả tuổi thơ, quên đi những cảm xúc đầu đời, những rung động ngây thơ nhất, liệu có dễ dàng đến vậy? Tình cảm của cô dành cho Trần Hạo không phải là một ngọn lửa cháy bỏng, nhưng nó giống như một hạt mầm đã bám rễ sâu trong đất, dù không được vun trồng thường xuyên, nó vẫn kiên cường tồn tại. Giờ đây, hạt mầm ấy đang bị bao phủ bởi một dòng suối mới, dòng suối của sự quan tâm, của sự ổn định.

Lê An đưa tay vuốt ve chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên bàn. Đã bao lâu rồi cô không nhận được một tin nhắn dài, tỉ mỉ hỏi han từ Hạo? Đã bao lâu rồi cô không còn phải thấp thỏm chờ đợi hồi âm từ anh? Những tin nhắn gần đây, nếu có, cũng chỉ là vài dòng ngắn ngủi, hỏi thăm xã giao, rồi lại chìm vào im lặng. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy nuối tiếc. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung khuôn mặt Trần Hạo, nhưng nó đã không còn rõ nét như xưa. Thay vào đó, lại là nụ cười hiền hậu, ánh mắt kiên định của Hoàng Huy hiện lên.

"Đã bao lâu rồi mình không nhận được tin nhắn như thế từ Hạo?" Câu hỏi ấy vang lên trong đầu cô, không phải với sự trách móc, mà là một sự chấp nhận phũ phàng. Chấp nhận rằng, Trần Hạo đã không còn ở đó, không còn quan tâm đến cô như cái cách mà cô từng mong đợi, từng hy vọng. Anh đã chọn con đường riêng của mình, con đường thành phố đầy tham vọng, nơi mà cô không thuộc về. Và cô, cũng không thể cứ mãi đứng chờ một người đã đi quá xa.

Cảm giác bình yên mà Huy mang lại, nó khác hẳn với sự hồi hộp, lo âu và cả những hy vọng mong manh mà Trần Hạo đã từng gieo vào lòng cô. Nó giống như một liều thuốc an thần, từ từ làm dịu đi những vết sẹo cũ. Cô không còn cảm thấy chơi vơi giữa những phỏng đoán, không còn phải tự hỏi về cái "lời nói không thành" hay cái "khoảng cách vô hình" đã tồn tại bấy lâu. Huy đã cho cô một câu trả lời rõ ràng, một sự hiện diện cụ thể.

Cô mở mắt. Ánh nắng đã lên cao hơn, rải vàng óng ả trên những đóa lài trắng muốt. Mùi hoa lài thoang thoảng, tinh khiết, mang theo chút hương đất, hương sương. Lê An khẽ đứng dậy, cất chiếc cốc trà nguội vào bếp. Cô biết, mình không thể cứ mãi sống trong cái "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực. Cuộc đời cô, đã đến lúc phải bước tiếp. Và dường như, cô đã tìm thấy một bến đỗ, không phải là bến cảng lộng lẫy của những con tàu lớn, mà là một bến sông nhỏ, bình yên, nơi có một người sẵn lòng đón cô vào lòng, và cùng cô xây dựng một tương lai. Dù vẫn còn chút tiếc nuối mơ hồ cho quá khứ, nhưng cô đã chấp nhận, và trong sự chấp nhận ấy, có cả một sự bình yên lạ kỳ.

***

Giữa buổi sáng, nắng đã trở nên chói chang hơn một chút, nhưng những làn gió nhẹ từ phía bờ sông thổi vào vẫn giữ cho không khí thị trấn một vẻ trong lành, dễ chịu. Lê An đang cùng mẹ dọn dẹp một chút ở khoảng sân trước nhà. Mẹ cô tỉ mẩn cắt tỉa những cành cây đã úa vàng, còn cô thì quét dọn những chiếc lá khô đã rụng đầy dưới gốc xoài. Mùi đất ẩm và mùi lá cây khô quyện vào nhau, gợi lên những ký ức tuổi thơ êm đềm. Khi hai mẹ con đang làm việc, một dáng người quen thuộc từ đầu ngõ chậm rãi bước tới. Đó là Bà Mai, hàng xóm sát vách, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, trên môi nở nụ cười hiền hậu thường trực. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu nhạt, bước đi chậm rãi nhưng đầy vẻ an nhiên.

“Chào cô Mai ạ!” Lê An cất tiếng chào, nụ cười tươi tắn hiện trên môi. Mẹ cô cũng dừng tay, quay sang chào bà Mai bằng một giọng thân mật.

“Mấy mẹ con làm gì mà rộn ràng thế?” Bà Mai cười hiền, ánh mắt bà dừng lại trên Lê An lâu hơn một chút, ánh mắt ấy chứa đựng cả sự thấu hiểu và quan tâm. Bà tiến lại gần, đặt tay lên vai Lê An một cách trìu mến. “Con bé An nhà mình lớn rồi, càng ngày càng xinh ra. Bao giờ thì có đôi có cặp đây?”

Câu hỏi của bà Mai, dù biết là đùa vui và mang ý tốt, vẫn khiến Lê An hơi bối rối. Má cô chợt ửng hồng. Cô khẽ cúi đầu, đôi tay miết nhẹ vào tà áo bà ba của mình, một cử chỉ thường thấy khi cô ngượng ngùng. “Dạ, con... con vẫn còn lo công việc ạ, cô Mai.” Cô đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, ấm áp, nhưng ẩn chứa một chút ngập ngừng.

Bà Mai vẫn cười, nụ cười của người từng trải, thấu hiểu. “Công việc thì lúc nào cũng có, nhưng tuổi xuân con gái thì có thì. Cô thấy cái thằng Huy nhà cô Tư bên xóm dưới, nó tốt tính, chịu khó, lại còn hay ghé qua giúp đỡ mẹ con nữa chứ. Thấy nó cũng có vẻ để ý con lắm đó.” Bà nói, giọng nhỏ dần, như muốn tạo không gian riêng cho hai bà cháu. Mẹ Lê An ở bên cạnh chỉ cười hiền, không nói gì, nhưng ánh mắt cũng ngầm đồng tình.

Lê An cảm thấy hơi ngượng, nhưng không phủ nhận. Cô biết, cả mẹ cô và bà Mai đều mong cô có một bến đỗ bình yên. Đặc biệt là sau bao nhiêu năm tháng cô cứ chìm đắm trong cái "khoảng cách vô hình" với Trần Hạo, với cái "lời nói không thành" mà anh chưa bao giờ nói ra một cách rõ ràng.

“Cô Mai nói đúng đấy con ạ,” Bà Mai tiếp lời, giọng bà bỗng trở nên trầm lắng hơn một chút. “Mấy đứa trẻ giờ cứ thích thành phố, thích những thứ hào nhoáng, bỏ lại những thứ bình yên này. Nhưng bình yên mới là quý nhất con ạ. Thành phố có thể cho con nhiều thứ, nhưng chưa chắc đã cho con được sự an yên trong lòng.”

Lời nói của Bà Mai như chạm đúng vào những suy tư của Lê An. Cô ngẩng đầu nhìn bà, ánh mắt giao nhau. Trong ánh mắt bà Mai, cô thấy sự từng trải, sự khuyên răn chân thành. Cô chợt nghĩ đến Trần Hạo, người đã chọn thành phố, đã dấn thân vào những tham vọng lớn lao. Anh đã thành công, cô biết, nhưng liệu anh có tìm thấy sự bình yên mà Bà Mai đang nói đến không? Hay anh vẫn đang mải miết chạy theo những thứ xa vời, để rồi đôi khi cảm thấy trống rỗng giữa bộn bề?

“Con bé An nhà mình cũng là người sống tình cảm, cô biết. Nhưng đôi khi, tình cảm thôi chưa đủ, con ạ,” Bà Mai nhẹ nhàng vỗ vai cô. “Cái quan trọng là người bên cạnh con, họ có thật lòng muốn vun đắp cho con không, có đủ kiên nhẫn để chờ đợi con không. Chứ cái kiểu cứ mãi chờ đợi một lời nói không thành, một điều gì đó mơ hồ, thì phí hoài tuổi trẻ lắm.”

Những lời này như một gáo nước lạnh tạt vào những hy vọng mong manh còn sót lại trong lòng Lê An về Trần Hạo. Cô đã từng là người như thế, đã từng chờ đợi, đã từng hy vọng vào một cái "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Cô đã từng tin rằng tình yêu phải thật mãnh liệt, phải vượt qua mọi khoảng cách. Nhưng rồi, chính những khoảng cách vô hình ấy, chính sự im lặng ấy đã dần giết chết mọi hy vọng.

Lê An khẽ gật đầu, đôi mắt hơi rưng rưng. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời khuyên của bà Mai, một lời nhắc nhở về giá trị của sự hiện hữu và bình yên. Cô biết ơn bà. Trong thời khắc đó, cô nhận ra rằng, sự bình yên không phải là một cảm xúc bùng cháy, mà nó là một trạng thái ổn định, một sự an toàn đến từ những điều giản dị, từ những người thực sự ở bên cạnh và quan tâm đến mình. Nguyễn Hoàng Huy đang mang đến cho cô điều đó. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ hứa một cuộc sống ổn định, một mái ấm, và một trái tim luôn chờ đợi cô.

“Dạ, con nghe lời cô Mai ạ,” Lê An khẽ đáp, giọng nói đã vững vàng hơn. Nụ cười trên môi cô không còn gượng gạo nữa, mà là một nụ cười của sự chấp nhận, của một tâm hồn đang dần tìm thấy hướng đi mới. Bà Mai nhìn cô, khẽ gật đầu hài lòng, rồi bà chào mẹ cô và chậm rãi bước đi, để lại Lê An đứng đó, với những suy nghĩ sâu sắc hơn về cuộc đời và những lựa chọn của mình.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng ươm trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt của công viên thị trấn. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ, tạo nên những tiếng xào xạc rì rào, tựa như một bản nhạc dịu êm của thiên nhiên. Mùi cỏ cây xanh tươi, mùi hoa dại từ những luống hoa ven đường, và tiếng nước chảy róc rách từ hồ nhỏ trong công viên hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên bình đến lạ. Nguyễn Hoàng Huy hẹn Lê An đi dạo ở đây. Anh không chọn những nhà hàng sang trọng hay những quán cà phê ồn ào, mà chọn nơi này, nơi mà sự giản dị, mộc mạc của thị trấn được thể hiện rõ nhất.

Anh không nói nhiều lời hoa mỹ, không cố gắng tạo ra những ấn tượng giả tạo. Anh chỉ lặng lẽ đi bên cô, một khoảng cách vừa đủ để tạo sự thoải mái, nhưng cũng đủ gần để thể hiện sự quan tâm. Anh hỏi han những chuyện thường nhật, về công việc của cô ở cửa hàng sách, về những dự định nhỏ của cô cho tuần tới. Anh chia sẻ những kế hoạch của mình, về việc mở rộng xưởng mộc của gia đình, về mong muốn xây dựng một ngôi nhà nhỏ có vườn tược. Những câu chuyện của anh đều rất thực tế, rất đời thường, nhưng lại mang đến cho Lê An một cảm giác an tâm đến lạ.

“Em có vẻ mệt mỏi mấy hôm nay. Có chuyện gì cứ kể anh nghe, dù không giúp được gì, anh cũng muốn chia sẻ,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, chân thành, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, không một chút giấu giếm. Anh là kiểu người đàn ông mà những lời nói của anh luôn đi đôi với hành động, một sự ổn định mà Lê An chưa từng cảm nhận được một cách rõ ràng đến thế.

Lê An khẽ cười, nụ cười ẩn chứa một chút đượm buồn. “Em chỉ... đang suy nghĩ một vài chuyện cũ.” Cô thừa nhận, ánh mắt nhìn xa xăm về phía hồ nước, nơi những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh chiều tà. Trong lòng cô, những hình ảnh về Trần Hạo, về những buổi chiều bên bờ sông cũ lại hiện về. Những ký ức ấy vẫn đẹp, vẫn lung linh, nhưng chúng giờ đây đã nhuốm màu tiếc nuối, của cái "nếu như ngày đó" đã không bao giờ thành hiện thực.

Huy im lặng lắng nghe, không cắt ngang. Anh hiểu rằng cô cần thời gian để giãi bày, để đối diện với những góc khuất trong lòng. Anh biết cô đang nghĩ về ai, nhưng anh không chất vấn, không ghen tuông. Anh chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe, và chờ đợi.

“Chuyện cũ tốt đẹp thì giữ lại làm kỷ niệm. Không tốt thì buông bỏ, đừng để nó làm nặng lòng em,” Huy nhẹ nhàng nói, giọng anh như xoa dịu những sóng gió trong tâm hồn cô. “Quan trọng là hiện tại và tương lai của em. Em xứng đáng được hạnh phúc, Lê An.”

Lời nói của anh như một luồng gió mát lành, thổi tan đi những đám mây u ám trong lòng cô. Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt anh vẫn kiên định, đầy sự thấu hiểu. Nó không phải là cái nhìn của một người yêu say đắm, mà là cái nhìn của một người bạn đời, một người tri kỷ, sẵn sàng chia sẻ mọi gánh nặng.

Khi họ đi qua một đoạn đường dốc nhỏ, Huy tinh tế đưa tay ra, nắm lấy tay Lê An một cách tự nhiên. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, không quá chặt, không quá lỏng, vừa đủ để truyền cho cô một cảm giác an toàn. Lê An không rút tay lại. Cô để mặc bàn tay mình nằm gọn trong tay anh, cảm nhận sự vững chãi và chân thành từ anh. Sự ấm áp ấy không phải là sự bùng cháy mãnh liệt của tình yêu sét đánh, mà là một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ, nhưng đủ sức sưởi ấm cả một tâm hồn đang dần trở nên nguội lạnh.

Cô nhìn anh, trong mắt không còn sự mơ hồ, không còn những đấu tranh nội tâm gay gắt. Thay vào đó là một ánh nhìn chấp nhận thầm lặng. Chấp nhận rằng quá khứ là quá khứ, và hiện tại, cô đã tìm thấy một bến đỗ bình yên. Có thể tình yêu của cô dành cho Huy không mãnh liệt như những gì cô từng nghĩ về Trần Hạo, nhưng nó là một tình yêu chân thật, một tình yêu của sự thấu hiểu, của sự sẻ chia, và của sự ổn định. Cô cảm nhận một sự 'bình yên' và 'ổn định' từ Huy, một điều mà cô khao khát bấy lâu.

Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Hồ nước phản chiếu những tia nắng cuối cùng, lấp lánh như dát vàng. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hương đất, hương cỏ. Lê An khẽ siết nhẹ bàn tay Huy, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã thay lời muốn nói. Cô đã buông bỏ. Buông bỏ cái "nếu như ngày đó" không thể quay lại, buông bỏ cái "lời nói không thành" đã làm cô đau đáu, buông bỏ cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt cô và Trần Hạo. Cô đã chọn hiện tại, chọn sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại.

Tối về nhà, Lê An ngồi bên bàn học, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu sáng trang nhật ký. Cô nhìn chiếc điện thoại trên bàn, một thoáng nghĩ về việc nhắn tin cho Trần Hạo, nhưng rồi cô khẽ lắc đầu, cất nó đi. Cô đã không còn muốn sống trong thế giới của những hy vọng mơ hồ nữa. Tâm trạng của cô đã trở nên thực tế và ít mơ mộng hơn. Cô biết, mình sẽ không còn "chờ đợi" Trần Hạo một cách vô vọng nữa. Sự xa cách về mặt cảm xúc đã hình thành một bức tường kiên cố, không thể phá vỡ. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thản, nhẹ nhõm, như trút bỏ được một gánh nặng đã đeo đẳng cô suốt bao năm tháng. Cô đã chấp nhận, và trong sự chấp nhận ấy, cô tìm thấy chính mình, một Lê An của hiện tại, sẵn sàng bước tiếp trên con đường của riêng mình, với một bến đỗ mới, bình yên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free