Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 314: Đêm Trắng Của Tham Vọng
Tiếng xe cộ thưa thớt dần theo từng nhịp kim đồng hồ trôi qua con số mười hai. Ngoài kia, màn đêm thành phố buông xuống dày đặc, nuốt chửng những âm thanh ồn ào của một ngày dài, chỉ còn lại những tiếng rì rầm mơ hồ của cuộc sống vẫn len lỏi qua từng khe cửa, kẽ tường. Trong căn phòng trọ nhỏ bé, chật hẹp của Trần Hạo, ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình chiếc máy tính cũ kỹ hắt lên khuôn mặt anh, tô điểm thêm vẻ mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự tập trung cao độ. Từng sợi tóc bết dính mồ hôi dính vào trán, đôi mắt anh đỏ ngầu, sưng húp vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sắc lẹm, dán chặt vào từng dòng code đang chạy trên màn hình.
Căn phòng là một phần của dãy nhà trọ cũ, tường sơn màu vàng đã bong tróc từng mảng lớn, phơi bày lớp vữa xám xịt bên trong. Cửa sổ nhỏ bé, cũ kỹ nhìn thẳng ra con hẻm sâu hút, nơi thỉnh thoảng lại có tiếng mèo kêu ráo rết hay tiếng ai đó trở về muộn với bước chân nặng nề. Nội thất trong phòng vô cùng đơn giản, chỉ có một chiếc giường đơn kê sát tường, một chiếc bàn học gỗ ép đã sờn cũ đặt cạnh cửa sổ, và một tủ quần áo nhỏ đã bạc màu theo năm tháng. Góc phòng, nơi lẽ ra là bếp, chỉ có độc một chiếc bếp điện nhỏ và vài cái nồi xoong, chảo dính dầu mỡ, minh chứng cho những bữa ăn vội vàng, qua loa. Mùi thức ăn nấu nướng từ phòng bên cạnh, lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những căn nhà cũ và mùi nước xả vải từ đống quần áo phơi khô, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, vừa quen thuộc vừa bí bách.
Trần Hạo miệt mài gõ phím, tiếng lạch cạch đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Xung quanh anh là một "bãi chiến trường" đúng nghĩa: chồng sách tham khảo chất cao ngất ngưỡng, giấy tờ nháp vứt tứ tung, vỏ gói mì tôm ăn dở, và đặc biệt là chiếc cốc cà phê nguội lạnh đã cạn khô tự bao giờ. Anh vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc một tiếng khô khốc, xoa xoa thái dương đang giật thon thót vì căng thẳng. Mắt anh vẫn không rời màn hình một giây phút nào, như thể chỉ cần chớp mắt thôi, công trình tâm huyết của anh sẽ tan biến vào hư vô.
“Phải xong cho kịp, đây là cơ hội duy nhất,” anh tự nhủ, giọng nói khản đặc, chỉ đủ nghe lọt trong cổ họng. Từng câu chữ, từng dòng code anh viết ra không chỉ là kiến thức, mà còn là mồ hôi, là nước mắt, là những đêm trắng dồn nén khát vọng. Đây là dự án cuối kỳ quan trọng, là bước đệm để anh có thể thực tập tại một công ty công nghệ lớn, là con đường duy nhất để anh thoát khỏi cảnh sống tạm bợ này, để anh có thể thực sự bắt đầu xây dựng một tương lai vững chắc. Không có chỗ cho sự chần chừ, không có chỗ cho sự mềm yếu.
Tiếng nhạc từ phòng bên cạnh, một bản ballad buồn não nề, đột ngột vọng đến, khiến Trần Hạo khựng lại một nhịp. Giai điệu đó, dù không rõ lời, vẫn có sức mạnh khơi gợi một nỗi niềm xa xăm, mơ hồ trong trái tim anh. Một hình bóng thoáng qua trong tâm trí, mái tóc dài buông xõa, nụ cười hiền dịu bên bờ sông cũ. Lê An. Anh đã không gặp cô từ rất lâu rồi, cũng không có thời gian để nghĩ về cô. Mỗi khi hình ảnh ấy hiện về, anh lại gạt bỏ nó đi một cách vội vã. Anh đã tự nhủ rằng, khi nào anh thành công, khi nào anh có thể đứng vững trên đôi chân của mình ở thành phố này, anh sẽ quay về. Anh sẽ nói ra tất cả những lời nói không thành mà anh đã cất giấu bấy lâu. Nhưng hiện tại, cô chỉ là một gánh nặng, một sự xao nhãng mà anh không thể cho phép mình có được.
Anh vội vã lắc đầu, xua đi những suy nghĩ yếu mềm. "Không thể dừng lại bây giờ," anh lẩm bẩm, âm lượng lớn hơn một chút, như muốn tự thuyết phục chính mình. Anh quay lại với màn hình, với những con chữ, những thuật toán khô khan nhưng lại là tất cả hy vọng của anh. Đôi bàn tay anh tiếp tục gõ phím một cách điên cuồng, như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Cảm giác mỏi nhừ bắt đầu lan ra từ các khớp tay, lên đến bả vai và cổ. Anh vươn vai lần nữa, cổ phát ra tiếng "khục" nhỏ, nhưng anh chỉ đơn giản là tiếp tục.
Thời gian như ngừng lại trong căn phòng trọ nhỏ bé ấy. Ánh sáng từ màn hình vẫn là nguồn sáng duy nhất, phản chiếu lên những vật dụng lộn xộn, tạo ra những bóng đổ kỳ dị trên tường. Tiếng gõ phím vẫn đều đặn, hòa cùng tiếng xe cộ thưa dần, rồi lại rộn ràng hơn khi trời bắt đầu hửng sáng. Mùi cà phê nguội, mùi mì tôm trộn lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của phòng trọ tạo thành một hỗn hợp quen thuộc đến mức Trần Hạo không còn cảm nhận được nó nữa. Anh gần như đã quên mất mình là ai, mình đang ở đâu, chỉ còn lại một ý chí duy nhất: hoàn thành. Hoàn thành dự án này, hoàn thành bước ngoặt này, hoàn thành giấc mơ của mình.
Anh đã thức trắng đêm. Ngoài kia, thành phố vẫn đang say giấc, nhưng trong căn phòng này, một cuộc chiến thầm lặng đã diễn ra. Cuộc chiến giữa tham vọng và sự mệt mỏi, giữa hy vọng và nỗi cô đơn. Đôi lúc, một cảm giác cô độc thoáng qua, một sự trống rỗng mơ hồ len lỏi vào tâm trí anh. Anh đã tự hỏi, liệu những gì anh đang làm có thực sự đáng giá không? Liệu cái giá phải trả cho thành công có quá đắt không? Nhưng những câu hỏi ấy cũng nhanh chóng bị áp lực của thời gian, của deadline, và của tương lai nhấn chìm. Anh không có quyền được yếu lòng, không có quyền được dừng lại. Anh phải đi tới, phải vượt qua.
Trần Hạo càng đắm chìm vào công việc, anh càng vô thức xây dựng một bức tường vô hình giữa mình và thế giới bên ngoài. Bức tường ấy không chỉ ngăn cách anh với bạn bè, với gia đình, mà còn với cả Lê An, người con gái anh vẫn luôn cất giữ trong một góc sâu thẳm của trái tim. Anh tin rằng, đó là sự hy sinh cần thiết. Thành công rồi, anh sẽ bù đắp. Thành công rồi, anh sẽ có tất cả. Nhưng anh không hề biết, chính những bức tường vô hình ấy, chính những khoảng cách tâm lý mà anh đang tạo ra, lại đang đẩy anh ra xa khỏi điều quan trọng nhất, đẩy anh vào một quỹ đạo mà anh sẽ mãi mãi chậm một nhịp so với những gì anh từng mong muốn.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ nhỏ, tô điểm cho căn phòng một màu vàng cam nhạt, Trần Hạo gục đầu xuống bàn, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực. Dự án đã hoàn thành. Anh đã làm được. Một cảm giác chiến thắng nhỏ nhoi lan tỏa, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi sự kiệt sức đến tận cùng. Anh gượng đứng dậy, bước chân loạng choạng. Cả người anh đau nhức, rã rời, như vừa trải qua một trận đánh lớn.
***
Bình minh. Không khí ban mai trong lành, se lạnh, như một liều thuốc xoa dịu những mệt mỏi của Trần Hạo. Anh bước ra khỏi phòng trọ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lạnh tràn vào phổi, xua tan đi mùi ẩm mốc, mùi cà phê nguội và sự tù túng của đêm dài. Con hẻm nhỏ đã bắt đầu thức giấc, tiếng lạch cạch của những chiếc xe máy chuẩn bị đi làm, tiếng rao hàng của những bà cô bán xôi, và tiếng trò chuyện râm ran của những người hàng xóm đã tạo nên một bản hòa tấu bình dị, đầy sức sống. Anh bước đi, đôi chân nặng trĩu nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một tia kiên định. Anh cần một cái gì đó ấm nóng, một cái gì đó thực tế để đánh dấu sự kết thúc của một đêm không ngủ và sự khởi đầu của một ngày mới.
Anh rẽ vào con đường lớn, nơi những tòa nhà cao tầng bắt đầu đón nhận những tia nắng đầu tiên, phản chiếu rực rỡ như những viên pha lê khổng lồ. Anh tìm đến quán bún chả vỉa hè quen thuộc, “Bún Chả Cầu Gỗ”, nơi mà những người lao động sớm, những sinh viên học đêm, hay những người bán hàng rong thường ghé qua để lấp đầy chiếc bụng rỗng trước khi bắt đầu một ngày mưu sinh. Quán nằm nép mình dưới bóng cây cổ thụ, với những bộ bàn ghế nhựa nhỏ màu xanh đỏ, bếp nấu mở nghi ngút khói, và mùi bún chả thơm lừng lan tỏa khắp một góc phố.
Không khí ở đây náo nhiệt, ồn ào, nhưng lại mang một vẻ thân thiện, chân chất. Tiếng xe cộ vù vù lướt qua, tiếng dao thớt lách cách, tiếng nướng chả xèo xèo trên bếp than hồng, và những tiếng trò chuyện rôm rả của khách hàng tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống đường phố Sài Gòn. Trần Hạo chọn một chiếc ghế nhựa còn trống, ngồi xuống. Chủ quán, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao và nụ cười hiền lành, thấy anh liền hỏi:
“Lại thức khuya đấy à con?” Giọng bà cất lên đầy vẻ quan tâm, như đã quá quen thuộc với hình ảnh chàng sinh viên gầy gò, mắt thâm quầng này.
Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, gật đầu thay cho lời đáp. Giọng anh khản đặc, anh không muốn nói nhiều. Một nụ cười gượng gạo, ẩn chứa cả sự mệt mỏi và chút tự hào. Anh biết, bà chủ quán đã chứng kiến không ít đêm anh thức khuya học bài, thức khuya làm dự án. Bà đã chứng kiến hành trình anh từ một chàng trai quê lên thành phố đầy bỡ ngỡ, giờ đã dần trở nên cứng cỏi hơn, chai sạn hơn.
Một bát bún chả nóng hổi được đặt xuống trước mặt anh. Khói bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm đặc trưng của thịt nướng cháy cạnh, của chả viên đậm đà, của nước mắm chua ngọt và rau sống xanh mướt. Anh cầm đũa, ăn một cách vội vã. Anh đói, đói cồn cào sau một đêm làm việc quên mình. Từng miếng bún, từng miếng chả như tiếp thêm năng lượng, sưởi ấm cơ thể và tâm trí anh.
Trong khi ăn, ánh mắt Trần Hạo vẫn nhìn xa xăm về phía những tòa nhà cao tầng đang đón ánh nắng đầu tiên. Chúng sừng sững, hiên ngang, biểu tượng cho thành phố lớn, cho những cơ hội, và cũng là cho những tham vọng đang cháy bỏng trong lòng anh. Anh nhìn thấy tương lai của mình ở đó, ở những công ty công nghệ lớn, ở những dự án triệu đô. Đây mới chỉ là khởi đầu, anh tự nhủ. Đây mới chỉ là bước đầu tiên trên con đường anh đã chọn. Con đường anh tin rằng sẽ dẫn anh đến thành công, đến một vị thế mà anh có thể tự hào.
Cảm giác trống rỗng thoáng qua dù đạt được thành công nhỏ này vẫn không thể lấp đầy hoàn toàn khoảng trống tình cảm sâu thẳm bên trong. Anh biết, anh đang đánh đổi. Đánh đổi những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những khoảng khắc bình yên đáng lẽ thuộc về anh và Lê An. Đánh đổi cả thời gian, sức khỏe, và đôi khi là cả những mối quan hệ thân thiết. Anh đã tự nhủ rằng, tất cả những sự hy sinh này đều xứng đáng. Rằng một ngày nào đó, khi đã có tất cả, anh sẽ quay về và giành lấy những gì đã lỡ. Nhưng anh không hề biết, thế giới không ngừng vận động, và Lê An cũng không thể chờ đợi anh mãi mãi.
Sự mệt mỏi và cô đơn của Trần Hạo, dù bị che lấp bởi tham vọng và khát khao thành công, vẫn luôn âm ỉ trong anh. Nó là một phần của cái giá anh phải trả, một phần của cái khoảng cách vô hình mà anh đang vô tình tạo ra giữa mình và hạnh phúc thực sự. Anh tin rằng mình đang chạy thật nhanh về phía trước, nhưng có lẽ, anh đã chạy lạc hướng, hoặc tệ hơn, anh đã bỏ lại phía sau một điều gì đó còn quan trọng hơn cả thành công. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong túi quần anh vẫn im lặng, không một tin nhắn, không một cuộc gọi. Anh cũng không nghĩ đến việc mở nó ra. Thế giới của anh lúc này chỉ xoay quanh công việc, quanh những dự định lớn lao mà anh đang dốc sức theo đuổi.
Anh ăn xong bát bún, đặt đũa xuống. Cảm giác ấm áp từ đồ ăn, từ không khí buổi sáng sớm, và từ lời hỏi thăm của bà chủ quán chỉ giúp anh tạm thời xua đi sự kiệt quệ về thể xác. Tâm trí anh đã lại bắt đầu hoạch định những bước đi tiếp theo cho dự án thực tập, cho những mục tiêu lớn hơn. Anh đứng dậy, thanh toán tiền và vẫy tay chào bà chủ quán.
“Cố gắng lên nhé con!” Bà chủ quán gọi với theo.
Trần Hạo quay lại, mỉm cười gật đầu, nụ cười vẫn ẩn chứa một chút mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Anh bước đi, hòa vào dòng người hối hả của thành phố. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, Lê An đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, đã chấp nhận buông bỏ những hy vọng mơ hồ về anh. Anh không biết rằng, bức tường vô hình mà anh đã dựng lên giữa mình và cô, giờ đây đã trở nên kiên cố đến mức không thể phá vỡ. Anh không biết rằng, những gì anh đang cố gắng để đạt được, có thể sẽ không bao giờ lấp đầy được khoảng trống của những điều anh đã bỏ lỡ.
Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi lên vóc dáng gầy gò của Trần Hạo, như muốn soi chiếu cả những tham vọng cháy bỏng và nỗi cô đơn thầm kín trong tâm hồn anh. Anh bước đi, mạnh mẽ và kiên định, hướng về phía những tòa nhà chọc trời, về phía một tương lai mà anh tin rằng sẽ rực rỡ. Anh không hề biết, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một thành công lớn, nhưng đồng thời, anh cũng đang mất đi một điều quan trọng khác, một điều mà anh sẽ phải nuối tiếc mãi về sau.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.