Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 315: Khát Vọng Nơi Phồn Hoa, Khoảng Trống Vô Hình

Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi lên vóc dáng gầy gò của Trần Hạo, như muốn soi chiếu cả những tham vọng cháy bỏng và nỗi cô đơn thầm kín trong tâm hồn anh. Anh bước đi, mạnh mẽ và kiên định, hướng về phía những tòa nhà chọc trời, về phía một tương lai mà anh tin rằng sẽ rực rỡ. Anh không hề biết, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một thành công lớn, nhưng đồng thời, anh cũng đang mất đi một điều quan trọng khác, một điều mà anh sẽ phải nuối tiếc mãi về sau.

***

Sáng muộn, khi nắng đã lên cao và len lỏi qua những ô cửa kính lớn của tòa nhà hiện đại, Trần Hạo đứng giữa văn phòng, tự tin trình bày về dự án lập trình mà anh đã dốc hết tâm huyết. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ những bàn làm việc xung quanh đã dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tập trung tuyệt đối vào những gì anh đang nói. Tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tạo nên một âm thanh nền tĩnh lặng, đủ để những giọng nói trầm ấm, chắc nịch của những người đàn ông thành đạt vang vọng khắp căn phòng. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng quyện với mùi giấy mới, mùi mực in từ máy photocopy góc phòng, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng toát lên vẻ sang trọng, quyền lực của một nơi mà những ý tưởng lớn được ấp ủ và hiện thực hóa.

Trần Hạo, dù đêm qua đã thức trắng, vẫn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh. Ánh mắt anh sắc sảo, quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Anh biết, đây là cơ hội của mình. Cơ hội để chứng tỏ giá trị, để khẳng định bản thân giữa thành phố phồn hoa này. Anh trình bày lưu loát, từng câu chữ đều được tính toán kỹ lưỡng, từng đoạn code được giải thích mạch lạc. Anh không chỉ nói về chức năng, mà còn về tầm nhìn, về tiềm năng phát triển của sản phẩm. Sự nhiệt huyết và kiến thức sâu rộng của anh đã chinh phục được những người có mặt.

Anh Long, cấp trên của anh, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, mái tóc điểm bạc được chải gọn gàng, ngồi ở vị trí trung tâm. Ánh mắt anh sắc bén nhưng đầy vẻ khích lệ, từng lúc lại gật gù tán thành. Bên cạnh là Hà Minh, đồng nghiệp cùng lứa với Trần Hạo, khá bảnh bao và luôn có vẻ tự tin. Hà Minh nhìn Trần Hạo với một ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ, vừa như ẩn chứa một chút cạnh tranh ngầm. Những đồng nghiệp khác, một vài giảng viên từ trường đại học, cũng bày tỏ sự quan tâm đặc biệt.

Khi Trần Hạo kết thúc phần trình bày, cả căn phòng im lặng trong vài giây. Rồi tiếng vỗ tay vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để lấp đầy không gian. Anh Long mỉm cười, nụ cười giãn ra đầy hài lòng.

“Khá lắm, Hạo. Anh thấy tiềm năng lớn ở dự án này. Em đã làm rất tốt,” Anh Long cất giọng trầm ấm, lời nói không chỉ là lời khen ngợi mà còn là sự công nhận, một lời hứa hẹn cho những bước tiến xa hơn. “Tối nay chúng ta sẽ tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ để ăn mừng và bàn bạc thêm về hướng phát triển. Em chuẩn bị thêm một chút nhé.”

Trần Hạo gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác hài lòng lớn lao. Một cảm giác tự hào, hưng phấn, như thể cả thành phố này đang mở ra trước mắt anh. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, anh tự nhủ, đây mới chỉ là viên gạch đầu tiên cho tòa thành ước mơ của mình.

Hà Minh tiến lại gần, vỗ nhẹ vào vai anh. “Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn... và hiệu quả.” Giọng Hà Minh pha chút bông đùa, nhưng ánh mắt lại như dò xét, cân nhắc.

Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi sau đêm trắng nhưng giờ đây đã thêm chút tự tin, rạng rỡ. Anh cảm nhận được những cái bắt tay chúc mừng, những ánh nhìn tán thưởng. Lồng ngực anh căng tràn, không phải vì kiêu ngạo, mà vì một mục tiêu đã được chinh phục, một giới hạn đã được phá bỏ.

Tuy nhiên, giữa những lời khen ngợi và ánh hào quang ấy, một khoảng trống vẫn âm ỉ đâu đó trong tâm hồn anh. Nó không rõ ràng, chỉ là một thoáng chốc, một cảm giác thiếu vắng mà anh chưa thể gọi tên. Thành phố này, những tòa nhà chọc trời, những cơ hội vàng, tất cả đều đang vẫy gọi. Anh biết mình đang đi đúng hướng, đang nỗ lực hết mình để vươn tới một vị thế mà anh có thể tự hào. Anh tin rằng, khi đã có tất cả, anh sẽ quay về, sẽ giành lấy những gì đã lỡ, những lời nói không thành, những khoảnh khắc bình yên bên bờ sông cũ. Nhưng liệu khi đó, mọi thứ có còn như xưa? Liệu cái khoảng cách vô hình mà anh đang vô tình tạo ra giữa mình và những điều quan trọng nhất, có thể nào được lấp đầy? Anh gạt phăng những suy nghĩ đó đi, cố gắng tập trung vào giây phút hiện tại. Đây mới chỉ là khởi đầu, anh nhắc nhở bản thân, thành phố này còn rất nhiều điều để mình chinh phục. Anh phải mạnh mẽ hơn nữa, phải quyết tâm hơn nữa.

***

Giữa trưa, cái nắng chói chang của thành phố như đổ lửa xuống từng con phố, từng ngõ hẻm. Trần Hạo ngồi một mình ở một quán bún đậu mắm tôm vỉa hè, tìm một góc khuất dưới bóng râm của một gốc cây cổ thụ. Tiếng xe cộ ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng rao hàng của những cô bán rong, tiếng xì xèo của đồ ăn đang được chế biến trên chảo nóng – tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn, hối hả, đặc trưng của chốn đô thị. Mùi khói bụi, mùi xăng xe quyện lẫn với mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang qua. Một bầu không khí nhộn nhịp, năng động, nhưng cũng đầy xô bồ, hối hả.

Anh cầm đũa, gắp từng miếng bún, từng miếng đậu rán vàng ruộm chấm vào chén mắm tôm sánh đặc. Món ăn quen thuộc mà anh vẫn thỉnh thoảng tìm đến mỗi khi muốn tìm một chút hương vị thân quen giữa lòng thành phố xa lạ. Anh ăn một cách vội vã, cái đói sau một đêm thức trắng vẫn còn cồn cào. Nhưng ánh mắt anh lại vô định, nhìn vào dòng người đang hối hả qua lại. Mỗi khuôn mặt đều mang một vẻ vội vã riêng, một nỗi lo toan riêng, một mục tiêu riêng. Họ lướt qua nhau như những bóng hình, không ai thực sự dừng lại để nhìn sâu vào mắt ai.

Trong khoảnh khắc yên lặng hiếm hoi của nội tâm, giữa tiếng ồn ào của phố xá, hình ảnh Lê An chợt hiện về. Cô gái với mái tóc dài, nụ cười hiền, đôi mắt trong veo như dòng sông quê. Anh nhớ về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, tiếng gió thổi nhẹ qua những hàng tre, tiếng sóng vỗ rì rào. Anh nhớ cả cái cảm giác bình yên, an toàn khi ở bên cô, cái cảm giác mà ở nơi thành phố này, anh gần như chưa bao giờ tìm thấy. Một cảm giác trống rỗng, cô đơn không tên chợt trỗi dậy, len lỏi vào từng tế bào. Nó khiến món bún đậu ngon lành cũng trở nên vô vị, khiến hương vị quen thuộc cũng trở nên xa lạ.

“Thị trấn... Lê An... lâu rồi mình chưa gọi điện tử tế.” Trần Hạo tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức anh gần như không nghe thấy. “Cô ấy vẫn ổn chứ?” Anh chợt thấy một nỗi day dứt nhẹ, một sự nuối tiếc mơ hồ. Có lẽ anh đã quá bận rộn, quá mải mê với những mục tiêu nơi thành thị này mà quên đi những điều quan trọng. Khoảng cách địa lý đã tạo nên một khoảng cách vô hình trong tâm hồn. Anh đã từng hứa sẽ không quên, nhưng những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, là điều anh không thể phủ nhận.

Nhưng rồi, như một phản xạ tự nhiên, anh nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó. “Không được. Mình không thể phân tâm.” Anh tự trấn an bản thân, giọng nói nội tâm trở nên kiên quyết hơn. “Thành công ở đây mới là quan trọng nhất bây giờ.” Anh nhắc nhở mình về những áp lực, những cạnh tranh khốc liệt nơi thành phố này. Anh đã hy sinh quá nhiều, đánh đổi quá nhiều để có được vị trí ngày hôm nay. Anh không thể dừng lại. Anh không thể để bất cứ điều gì làm chệch hướng con đường mà anh đã chọn. Con đường mà anh tin rằng sẽ đưa anh đến một tương lai rực rỡ, một vị thế mà anh có thể tự hào.

Anh đặt đũa xuống, uống vội cốc trà đá đã vơi đi một nửa, vị chát nhẹ và mát lạnh của nó giúp xua tan đi chút cảm giác uể oải. Rồi anh nhanh chóng đứng dậy, cố gắng xua tan cảm giác lạ lẫm, trống rỗng trong lòng. Anh thanh toán tiền, không quên nở một nụ cười gượng gạo với cô chủ quán. Anh hòa mình vào dòng người hối hả, bước đi nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi chính những suy nghĩ vừa rồi, chạy trốn khỏi cái cảm giác chênh vênh giữa thành công và cô đơn. Anh tin rằng, chỉ có công việc, chỉ có những mục tiêu lớn lao mới có thể lấp đầy khoảng trống đó.

***

Chiều muộn, ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời qua khung cửa sổ lớn của văn phòng. Ánh đèn LED hiện đại trong phòng đã được bật sáng, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp, tập trung. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của Trần Hạo là âm thanh chủ đạo, bởi hầu hết các đồng nghiệp khác đã ra về. Một mùi giấy mới thoang thoảng từ chồng tài liệu trên bàn, quyện với mùi không khí điều hòa mát lạnh. Không gian tĩnh lặng hơn buổi sáng, nhưng lại toát lên một vẻ chuyên nghiệp, đầy thách thức.

Trần Hạo trở lại bàn làm việc của mình sau bữa trưa vội vã, ngay lập tức đắm chìm vào công việc mới mà Anh Long vừa giao. Đó là một dự án lớn hơn, phức tạp hơn, đòi hỏi nhiều sự sáng tạo và kỹ năng hơn. Anh say mê lên kế hoạch, phác thảo kiến trúc hệ thống, viết những dòng code đầu tiên. Những con số, ký tự và thuật toán trên màn hình máy tính như cuốn anh vào một thế giới riêng, nơi anh có thể quên đi mọi thứ xung quanh, quên đi cả những cảm xúc khó gọi tên vừa rồi. Anh cảm thấy mình đang sống, đang được là chính mình khi được làm những công việc này. Cơ hội không chờ đợi ai, anh tự nhủ. Anh phải nắm bắt từng khoảnh khắc, từng cơ hội để vươn lên.

Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vẫn còn là kiểu 'cục gạch' đơn giản, nằm im lìm trên góc bàn bỗng rung lên khe khẽ. Trần Hạo liếc mắt nhìn. Màn hình hiển thị tên Lê An. Một tia bất ngờ lướt qua trong ánh mắt anh. Đã lâu rồi cô không chủ động nhắn tin hay gọi điện cho anh, kể từ khi những cuộc trò chuyện của họ dần thưa thớt đi, kể từ khi cái khoảng cách vô hình giữa họ ngày một lớn.

Anh mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn gọn hiện ra: “Em nghe nói anh đạt được thành công đầu tiên rồi. Chúc mừng anh nhé, Hạo.”

Trần Hạo đọc đi đọc lại dòng tin nhắn. Một sự chúc mừng. Một lời quan tâm. Nhưng sao, anh lại cảm thấy có gì đó xa cách? Không còn là cái cách cô thường nói chuyện với anh, không còn cái sự thân mật, gần gũi như những ngày bên bờ sông cũ. Cứ như thể cô đang nói chuyện với một người bạn xã giao, một người quen biết, chứ không phải là người đã từng cùng anh chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu giấc mơ.

“Sao lại có cảm giác... xa lạ thế này?” Anh thầm nghĩ, một n��i bâng khuâng nhẹ lướt qua. Phải chăng, thời gian và khoảng cách đã thực sự làm thay đổi mọi thứ? Phải chăng, cái "chậm một nhịp" của anh đã thực sự khiến anh bỏ lỡ điều gì đó không thể cứu vãn?

Anh gõ một tin nhắn trả lời ngắn gọn: “Cảm ơn em. Anh vẫn ổn. Em cũng vậy nhé.” Anh không biết phải nói gì hơn. Những lời muốn nói, những cảm xúc muốn bày tỏ, dường như đã bị kìm nén quá lâu, đã trở thành những lời nói không thành. Giờ đây, chúng trở nên lạc lõng, vô nghĩa. Anh gập điện thoại lại, đẩy nó sang một bên, như thể muốn đẩy đi cả những suy nghĩ về Lê An, về quá khứ.

“Phải hoàn thành dự án này. Cơ hội không chờ đợi ai.” Anh lẩm bẩm, cố gắng tập trung lại vào màn hình máy tính. Ánh mắt kiên định, anh tiếp tục gõ phím, những dòng code nối tiếp nhau xuất hiện, lấp đầy màn hình. Anh cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng bằng tham vọng, bằng công việc, bằng những mục tiêu lớn lao. Anh tin rằng, một ngày nào đó, khi đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh sẽ có đủ tất cả để quay về, để sửa chữa những sai lầm, để giành lại những gì đã mất. Nhưng anh không biết rằng, thế giới không ngừng vận động, và Lê An cũng không thể chờ đợi anh mãi mãi. Anh không biết rằng, cái giá của thành công đôi khi lại là sự cô đơn, là những tiếc nuối không thể gọi tên, là một khoảng cách vô hình ngày càng lớn, và một trái tim đã dần tìm thấy bình yên nơi một ngọn gió khác. Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một màu tối bao trùm thành phố, và Trần Hạo vẫn miệt mài với công việc, như một con thuyền đơn độc giữa biển khơi của những giấc mơ và tham vọng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free