Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 316: Khoảng Cách Trong Từng Lời

Trần Hạo gập điện thoại lại, đẩy nó sang một bên, như thể muốn đẩy đi cả những suy nghĩ về Lê An, về quá khứ. “Phải hoàn thành dự án này. Cơ hội không chờ đợi ai.” Anh lẩm bẩm, cố gắng tập trung lại vào màn hình máy tính. Ánh mắt kiên định, anh tiếp tục gõ phím, những dòng code nối tiếp nhau xuất hiện, lấp đầy màn hình. Anh cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng bằng tham vọng, bằng công việc, bằng những mục tiêu lớn lao. Anh tin rằng, một ngày nào đó, khi đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh sẽ có đủ tất cả để quay về, để sửa chữa những sai lầm, để giành lại những gì đã mất. Nhưng anh không biết rằng, thế giới không ngừng vận động, và Lê An cũng không thể chờ đợi anh mãi mãi. Anh không biết rằng, cái giá của thành công đôi khi lại là sự cô đơn, là những tiếc nuối không thể gọi tên, là một khoảng cách vô hình ngày càng lớn, và một trái tim đã dần tìm thấy bình yên nơi một ngọn gió khác. Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một màu tối bao trùm thành phố, và Trần Hạo vẫn miệt mài với công việc, như một con thuyền đơn độc giữa biển khơi của những giấc mơ và tham vọng.

***

Buổi sáng muộn ở thị trấn ven sông, ánh nắng vàng nhạt lướt qua những tán lá bàng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Tiếng chim hót líu lo từ vườn nhà ai đó, xen lẫn tiếng rao hàng xa xa, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, quen thuộc. Lê An ngồi bên cửa sổ, chiếc bàn gỗ cũ kỹ nơi cô vẫn thường học bài ngày bé, giờ là nơi đặt một tách trà hoa cúc còn nghi ngút khói. Hơi ấm từ tách trà phả vào lòng bàn tay cô, nhưng không đủ xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim. Cô cầm chiếc điện thoại cũ kỹ, lớp vỏ nhựa đã ngả màu theo thời gian, lướt qua đoạn hội thoại với Trần Hạo.

Tin nhắn chúc mừng của cô, vài tiếng trước, khá dài, chất chứa biết bao cảm xúc và kỳ vọng. Cô đã kể về việc nghe tin anh thành công, về niềm vui của cô, về những điều nhỏ nhặt ở thị trấn, và cả nỗi nhớ không nói thành lời. Thế nhưng, tin nhắn trả lời của anh, vừa mới nhận được, lại vỏn vẹn mấy chữ: "Anh vẫn ổn, cảm ơn em. Em cũng vậy nhé. Anh đang bận chút, khi nào rảnh anh gọi lại. Chúc em một ngày tốt lành." Ngắn gọn, súc tích, chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Không một dấu hỏi han, không một lời nhắc nhở về những kỷ niệm xưa cũ, không một chút ấm áp mà cô vẫn hằng mong đợi.

Lê An thở dài, tiếng thở dài nhẹ như làn khói mỏng tan vào không khí. Ngón tay cô vuốt nhẹ lên màn hình, nơi hiện rõ dòng chữ của anh. Cô đã từng tin rằng, dù anh có bận rộn đến mấy, dù thành phố có xa xôi thế nào, thì giữa họ vẫn có một sợi dây vô hình kết nối, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Nhưng giờ đây, sợi dây ấy dường như đang căng ra đến mức báo động, và sự thấu hiểu kia thì hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một khoảng cách lạnh lẽo.

Cô cố gắng hình dung ra cảnh anh nhận được tin nhắn của cô. Có lẽ anh đang ngồi trước màn hình máy tính với hàng núi công việc, hoặc đang vội vã trên đường đến một cuộc họp nào đó. Chắc anh chẳng có thời gian để đọc kỹ từng câu chữ của cô, để cảm nhận được nỗi nhớ nhung và hy vọng mà cô đã gửi gắm. Anh chỉ lướt qua, rồi gõ vội vài câu trả lời cho có. Hình dung ấy càng khiến lòng cô nặng trĩu.

Lê An đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cây xoài trước nhà đã ra hoa trắng muốt, từng chùm hoa nhỏ li ti rung rinh trong gió. Mấy ngày trước, cô đã định kể cho anh nghe về nó, về việc bà Tám hàng xóm mới sinh thêm đàn mèo con lông vàng ươm, hay về mấy đứa trẻ con trong xóm lại tụ tập đá bóng bên bờ sông cũ, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc trời. Những câu chuyện nhỏ nhặt, bình dị ấy, cô từng nghĩ, sẽ là cầu nối giữa hai thế giới của họ. Nhưng giờ thì sao? Liệu anh có còn muốn nghe không, hay anh sẽ chỉ thấy chúng là những điều vô nghĩa, làm tốn thời gian quý báu của anh nơi thành phố phồn hoa?

Cô lại cầm điện thoại lên, mở ứng dụng tin nhắn. Ngón tay cô lướt trên bàn phím ảo, cố gắng soạn một tin nhắn mới, một tin nhắn khác, ít chất chứa cảm xúc hơn, ít đòi hỏi hơn, nhưng vẫn đủ để duy trì một sợi dây liên lạc mỏng manh.

"Mình có nên kể cho anh ấy nghe về chuyện cây xoài trước nhà ra hoa không? Hay về con mèo nhà bà Tám mới đẻ?" Cô tự hỏi mình, giọng nói thầm thì đến nỗi chỉ có mình cô nghe thấy. "Hay là cứ hỏi thăm công việc của anh ấy thôi?"

Cô bắt đầu gõ: “Anh Hạo, anh khỏe không? Em nghe tin anh thành công, em vui lắm. Ở đây mọi thứ vẫn vậy, chỉ là em hơi nhớ anh một chút...” Cô đọc lại, rồi lại xóa. Không được. Quá trực tiếp. Quá nhiều cảm xúc. Anh sẽ lại cảm thấy áp lực. Anh sẽ lại trả lời một cách hờ hững.

Lê An thở dài lần nữa. Phải rồi, cô phải thật bình thản, thật khách sáo, như cách anh đối xử với cô vậy. Cô lại gõ, từng chữ một, chậm rãi, cẩn trọng, như thể đang bước đi trên một lớp băng mỏng manh.

"Anh Hạo, dạo này anh bận lắm à? Em thấy tin anh thành công, chúc mừng anh nhé. Em mong anh luôn khỏe. Em vẫn ổn. Khi nào rảnh anh gọi cho em nhé."

Cô đọc lại lần nữa. Nó đã tốt hơn. Bớt cảm xúc hơn. Nhưng vẫn còn đó một chút hy vọng mong manh, ẩn chứa trong cụm từ "Khi nào rảnh anh gọi cho em nhé." Một lời đề nghị, không phải một yêu cầu. Một cách để anh có thể lựa chọn, có thể từ chối, mà không khiến cô phải quá đau lòng. Cô nhấn gửi.

Chiếc điện thoại rung nhẹ trong tay, báo hiệu tin nhắn đã đi. Lê An đặt nó xuống, tựa đầu vào khung cửa sổ. Ánh nắng ban mai vẫn tràn ngập căn phòng, nhưng lòng cô thì chìm trong một màn sương mờ mịt. Cô không biết mình đang chờ đợi điều gì nữa. Một cuộc gọi ư? Một tin nhắn dài hơn? Hay chỉ là một lời xác nhận rằng, anh vẫn còn nhớ đến cô, dù chỉ là một chút?

Những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, giờ đây dường như đang biến thành một gánh nặng vô hình, đè nén lên trái tim cô. Cô nhớ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi anh luôn là người lắng nghe, là người chia sẻ mọi buồn vui. Giờ đây, bờ sông ấy vẫn yên bình, nhưng người cùng cô ngồi đó thì đã ở một nơi rất xa, rất khác.

Lê An nhắm mắt lại. "Nếu như ngày đó..." cô thầm thì. "Nếu như ngày đó, mọi thứ không 'chậm một nhịp'..." Nhưng câu hỏi ấy, cô biết, sẽ không bao giờ có lời đáp. Chỉ còn lại sự tiếc nuối và một khoảng cách vô hình, ngày càng lớn dần.

***

Căn tin công ty vào buổi trưa luôn là một bản hòa ca ồn ào của sự vội vã và năng lượng. Tiếng đĩa va vào nhau loảng xoảng, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng máy bán hàng tự động kêu xì xì, và đủ thứ mùi thức ăn tổng hợp từ các quầy hàng khác nhau: mùi cơm rang, mùi phở bò, mùi bún chả. Tất cả tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, hối hả, như chính nhịp sống của thành phố này.

Trần Hạo đang ngồi đối diện Anh Long, cắm cúi ăn vội bát cơm bụi. Món cơm gà xé quen thuộc, nhưng anh chẳng còn cảm nhận được vị gì nữa. Một tay anh cầm đũa, tay kia vẫn không ngừng lướt trên màn hình chiếc điện thoại thông minh đời mới. Không phải để giải trí, mà để kiểm tra email công việc, các báo cáo dự án, và những tin nhắn liên quan đến đội nhóm. Ánh nắng gắt từ bên ngoài chiếu qua ô cửa kính lớn, làm không gian càng thêm chói chang.

Anh Long, cấp trên và cũng là người mentor trực tiếp của Trần Hạo, ngồi đối diện, đang vừa ăn vừa nói chuyện. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng lại mang vẻ thân thiện. "Hạo, dự án này cần cậu tập trung 200% đấy," Anh Long nói, giọng điệu dứt khoát nhưng không kém phần khuyến khích. "Đây là cơ hội lớn để cậu chứng tỏ bản thân, không chỉ với công ty mà còn với cả ngành này nữa."

Trần Hạo gật đầu, vội vàng nuốt miếng cơm. "Dạ, em hiểu ạ." Anh biết Anh Long nói đúng. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Anh phải tận dụng từng giây từng phút.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong tay anh rung nhẹ. Màn hình hiện lên tên Lê An. Trần Hạo thoáng cau mày. Anh biết cô vừa gửi tin nhắn cho anh từ sáng nay. Anh đã đọc lướt qua khi đang chạy deadline. Giờ đây, lại thêm một tin nhắn nữa. Anh mở ra, đọc nhanh.

"Anh Hạo, dạo này anh bận lắm à? Em thấy tin anh thành công, chúc mừng anh nhé. Em mong anh luôn khỏe. Em vẫn ổn. Khi nào rảnh anh gọi cho em nhé."

Một dòng tin nhắn dài hơn cái trước. Trần Hạo thở hắt ra một tiếng rất khẽ, gần như không nghe thấy. "An lại nhắn dài thế này..." Anh thầm nghĩ, một cảm giác mệt mỏi và áp lực mơ hồ len lỏi. Anh không có thời gian để đọc đi đọc lại, để phân tích từng câu chữ, để đoán xem cô muốn nói gì. Đầu óc anh lúc này chỉ tràn ngập những thuật toán, những dòng code, những kế hoạch dự án. Anh đang chạy đua với thời gian, với những đối thủ cạnh tranh, với chính tham vọng của mình.

Anh gõ nhanh vài dòng trả lời. Những ngón tay lướt trên bàn phím ảo một cách vội vã, gần như máy móc.

"Anh vẫn ổn, cảm ơn em. Em cũng vậy nhé. Anh đang bận chút, khi nào rảnh anh gọi lại. Chúc em một ngày tốt lành."

Anh không thêm thắt gì nữa. Anh cũng không đọc lại. Chỉ đơn giản là gửi đi. Lời nói không thành, những điều muốn nói, những cảm xúc bị kìm nén đã quá lâu, giờ đây trở nên quá sức để anh có thể diễn đạt. Anh tự nhủ, mình sẽ gọi lại cho cô sau, khi nào anh rảnh, khi nào công việc bớt căng thẳng hơn. Nhưng cái "khi nào rảnh" ấy, anh biết, là một lời hứa hẹn xa vời, một lời nói không thành mà anh cứ tự dối lòng mình.

"Cậu nghe rõ chưa, Hạo?" Anh Long hỏi, giọng hơi cao hơn một chút, kéo Trần Hạo về thực tại.

"Dạ, em rõ ạ," Trần Hạo đáp, nhanh chóng cất điện thoại vào túi quần, rồi lại quay lại với bát cơm và cuộc trò chuyện về dự án. Ánh mắt anh trở nên kiên định, sắc sảo như mọi khi. Thành công đang vẫy gọi, và anh không thể để bất cứ điều gì, kể cả những cảm xúc mơ hồ về quá khứ, cản trở bước tiến của mình. Anh tin rằng, sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu. Một khi đã đứng vững trên đỉnh cao, anh sẽ có đủ khả năng để làm mọi thứ, để bù đắp cho những gì đã bỏ lỡ. Nhưng anh không biết rằng, có những thứ, một khi đã lỡ nhịp, sẽ không bao giờ có thể bù đắp được nữa. Cái khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, từ những tin nhắn ngắn ngủi, hời hợt của anh, đang dần trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

***

Buổi chiều, quán cà phê ven thị trấn khoác lên mình một vẻ trầm mặc, dịu dàng. Ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa, mà trở nên vàng óng, xuyên qua những kẽ lá me, vẽ nên những mảng sáng tối trên nền gạch tàu cũ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách, tạo nên một không gian thư thái, yên bình. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng, mời gọi. Nhưng Lê An, ngồi đối diện Nguyễn Thị Mai, dường như chẳng cảm nhận được chút bình yên nào.

Cô nhấp một ngụm cà phê sữa đá, vị đắng chát tan dần trên đầu lưỡi, rồi lại để lại một hậu vị ngọt nhẹ. Cô đang kể cho Mai nghe về những dự định nhỏ của mình ở thị trấn, về việc cô muốn mở một lớp dạy vẽ cho trẻ con, hoặc phụ mẹ làm thêm mấy món bánh ngọt để bán. Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ, nhưng ánh mắt cô cứ lơ đãng nhìn về phía cửa, như đang chờ đợi một ai đó, một điều gì đó.

Nguyễn Thị Mai, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sắc sảo, nhìn Lê An đầy lo lắng. Mai là người bạn thân nhất của cô, người đã cùng cô trải qua bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu buồn vui. Mai luôn là người đầu tiên nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của Lê An.

"Dạo này mày cứ hay suy tư, có chuyện gì vậy An?" Mai hỏi, giọng nói nhanh và cao, nhưng đầy sự quan tâm. "Có phải về thằng Hạo không?"

Lê An giật mình, vội vàng lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Không có gì đâu Mai, chỉ là... công việc thôi." Cô thở dài một tiếng, tiếng thở dài chất chứa cả một bầu trời tâm sự.

Mai nhìn cô, ánh mắt không che giấu sự thấu hiểu. "Mày cứ giấu làm gì. Tao nhìn là biết mà. Thằng Hạo nó lên thành phố, khác rồi hả?" Mai nói thẳng thừng, như một cách để Lê An có thể trút bỏ gánh nặng.

Lê An không đáp. Cô lại đưa cốc cà phê lên môi, nhấp thêm một ngụm. Vị đắng chát lại lan tỏa, nhưng lần này không có hậu vị ngọt. Lòng cô lúc này cũng vậy, chỉ còn lại vị đắng.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Lê An rung lên một tiếng rất khẽ, đặt trên mặt bàn gỗ. Cô vội vàng cầm lấy, một tia hy vọng chợt lóe lên trong ánh mắt. Có lẽ anh đã gọi lại? Hay anh đã nhắn một tin dài hơn?

Nhưng khi đọc tin nhắn của Trần Hạo, nụ cười trên môi cô tắt hẳn. "Anh vẫn ổn, cảm ơn em. Em cũng vậy nhé. Anh đang bận chút, khi nào rảnh anh gọi lại. Chúc em một ngày tốt lành." Vẫn là những dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng ấy. Vẫn là lời hứa hẹn "khi nào rảnh" mà cô biết là sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực.

Một nỗi thất vọng tràn ngập, cuộn xoáy trong lòng cô, như một cơn lốc vô hình. Khoảng cách giữa hai người, dường như không phải là vài trăm cây số, mà là cả một vũ trụ. Cô cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, như có ai đó vừa đặt một tảng đá lớn lên đó.

"Anh ấy bận lắm..." Lê An khẽ nói, giọng cô nhỏ dần, gần như thì thầm, cúi mặt nhìn vào màn hình điện thoại. "Chắc vậy. Anh ấy thành công mà, đúng không?"

Mai nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê An, siết nhẹ. "Thành công thì tốt, nhưng cũng phải biết giữ gìn những gì mình có chứ." Giọng Mai tuy nhanh và cao, nhưng lại chứa đựng sự dịu dàng, an ủi.

Lê An chỉ khẽ "Ừm..." đáp lại, cô không thể nói thêm được gì nữa. Mọi lời nói dường như đã nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm. "Nếu như ngày đó, anh chịu nói sớm hơn một chút..." Lời nói không thành, lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí cô. Cô đã chờ đợi, chờ đợi đến mỏi mòn, chờ đợi đến khi hy vọng cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi cô đơn.

Cô biết, đây không phải lỗi của Trần Hạo. Anh đang theo đuổi ước mơ của mình, đang nỗ lực hết mình cho sự nghiệp. Nhưng cô cũng không thể ngừng cảm thấy tổn thương. Cô đã cố gắng, đã rất cố gắng để duy trì sợi dây kết nối này. Cô đã gửi đi những tin nhắn, đã chờ đợi những cuộc gọi. Nhưng những gì cô nhận lại chỉ là sự hờ hững, sự xa cách, và một khoảng cách vô hình ngày càng lớn, đến mức cô không còn nhìn thấy được anh ở phía bên kia nữa.

Sự thất vọng và cô đơn đang gặm nhấm Lê An từng chút một. Cô khao khát được quan tâm, được chia sẻ, được lắng nghe. Và cô biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, cô sẽ không thể chịu đựng được nữa. Trái tim cô, đã từng mạnh mẽ tin tưởng vào một mối tình thanh mai trúc mã, giờ đây đang dần tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi mà cô có thể cảm nhận được sự ấm áp, được vỗ về. Giới hạn chịu đựng của cô đã gần chạm đáy. Và một quyết định quan trọng, dù cô chưa nhận thức được, đang dần hình thành trong tâm trí cô, như một hạt mầm lặng lẽ nảy nở trong bóng tối.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free