Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 318: Thành Công Đổi Lấy Khoảnh Khắc Cô Đơn

Tiếng rao hàng vẫn còn vương vấn trong không khí chợ chiều khi Lê An siết chặt chiếc túi vải mới trong tay, cảm nhận sự vững chắc từ từng sợi vải. Bóng Nguyễn Hoàng Huy đã khuất xa, hòa vào dòng người thưa thớt, để lại cô đứng một mình giữa những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn. Một cảm giác ấm áp lạ lùng vương vấn trong lòng, như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn cô giữa mênh mông nỗi thất vọng. Cô biết, trái tim mình, đã từng mạnh mẽ tin tưởng vào một mối tình thanh mai trúc mã, giờ đây đang dần tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi mà cô có thể cảm nhận được sự ấm áp, được vỗ về, một nơi mà cô không còn phải một mình lững thững giữa chợ chiều đông đúc với chiếc túi rách toạc nữa.

Trong khi Lê An đang chìm đắm trong những suy tư đầy bối rối ấy, ở một thành phố cách xa hàng trăm cây số, cuộc sống của Trần Hạo lại đang chuyển động theo một nhịp điệu hoàn toàn khác.

***

Bên trong tòa nhà chọc trời bằng kính và thép của Tập Đoàn Trần Thịnh, ánh nắng chiều hắt qua những tấm kính khổng lồ, đổ dài trên sàn đá cẩm thạch lấp lánh của đại sảnh. Lên đến tầng ba mươi lăm, nơi Trần Hạo đang làm việc, không khí vẫn giữ nguyên vẻ chuyên nghiệp và bận rộn đến ngột ngạt. Tiếng máy tính gõ lách cách liên hồi như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hiệu quả, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang, tiếng bước chân vội vã của các đồng nghiệp, và âm thanh điều hòa không khí đều đều. Một mùi cà phê nồng nàn quyện với mùi giấy mới tinh, mùi nước hoa cao cấp của những người qua lại, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của giới công sở thành đạt. Trần Hạo, trong bộ vest lịch lãm nhưng vẫn toát lên vẻ trẻ trung, đang dán mắt vào màn hình máy tính, những con số và biểu đồ nhảy múa trên đó dường như là cả thế giới của anh lúc này. Ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, đôi mắt sắc bén quét qua từng dòng dữ liệu, vẻ mặt tập trung cao độ, quên đi cả không gian và thời gian xung quanh.

Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng luôn thân thiện, tiến đến bàn làm việc của anh. Bước chân anh nhẹ nhàng, nhưng đủ để Trần Hạo cảm nhận được sự hiện diện. Anh Long dừng lại, nở một nụ cười hài lòng, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của Trần Hạo trước khi dừng lại ở anh.

"Hạo, dự án lần này cậu làm rất tốt. Khách hàng rất hài lòng, và cấp trên cũng đánh giá cao năng lực của cậu. Cứ thế này thì tương lai rộng mở lắm đấy!" Anh Long nói, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, vang lên giữa những tiếng ồn ào công việc. Ánh mắt anh không chỉ là lời khen ngợi thông thường, mà còn là sự nhìn nhận chân thành về tiềm năng của một người trẻ đầy nhiệt huyết.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ nở trên môi. Anh cúi đầu một chút, một cử chỉ khiêm tốn nhưng ánh mắt anh không giấu được vẻ tự hào đang lóe lên. "Em cảm ơn anh Long. Em sẽ cố gắng hơn nữa." Giọng anh trầm, chậm rãi như thường lệ, nhưng lần này lại mang theo một sự chắc chắn, một niềm tin vào con đường mình đang đi. Thành công này không chỉ là sự công nhận từ cấp trên, mà còn là sự khẳng định cho những nỗ lực không ngừng nghỉ, những đêm thức trắng miệt mài của anh nơi thành phố lạ. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc, một cảm giác mà anh đã khao khát từ rất lâu, kể từ khi đặt chân lên mảnh đất này với bao hoài bão.

Anh Long gật đầu, vỗ nhẹ vai Trần Hạo. "Tốt lắm. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cứ tiếp tục phát huy, anh tin cậu sẽ còn tiến xa hơn nữa." Lời nói của Anh Long như một lời nhắc nhở, đồng thời cũng là một sự khích lệ, thúc đẩy Trần Hạo tiếp tục bứt phá.

Họ tiếp tục thảo luận ngắn gọn về hướng phát triển tiếp theo của dự án, về những mục tiêu mới cần đạt được. Trần Hạo lắng nghe chăm chú, đưa ra những ý kiến sắc sảo, thể hiện sự am hiểu sâu rộng về công việc. Anh không còn là cậu sinh viên ngơ ngác mới ra trường, mà đã trở thành một nhân tố quan trọng, một phần không thể thiếu trong guồng máy bận rộn của Trần Thịnh. Anh Long rời đi, để lại Trần Hạo với những suy nghĩ miên man về tương lai rực rỡ đang chờ đón. Trong lòng anh ngập tràn niềm vui, sự tự hào về bản thân, và một khao khát cháy bỏng muốn chinh phục những đỉnh cao mới. Thành phố này, với những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, với những cơ hội không ngừng mở ra, dường như đang vẫy gọi anh, hứa hẹn một cuộc đời mà anh hằng mơ ước. Anh lại dán mắt vào màn hình, nhưng lần này, trong ánh nhìn của anh có thêm một tia sáng của niềm tin và hy vọng.

***

Khi ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, rực rỡ như những viên kim cương vương vãi trên nền nhung đen của màn đêm, Trần Hạo và Minh – đồng nghiệp, cũng là người bạn mới của anh – tìm đến một quán bún chả vỉa hè đông đúc. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng xe cộ ồn ào qua lại, tiếng lách cách của đũa bát va vào nhau tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của phố thị về đêm. Mùi bún chả nướng thơm lừng, quyện với mùi gia vị và khói bụi, lan tỏa khắp không gian, khiến dạ dày ai cũng phải réo gọi. Bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự căng thẳng và nghiêm túc ở văn phòng, nó mang một vẻ tự do, phóng khoáng và thân thuộc đến lạ lùng.

Minh, chàng trai trẻ trung, năng động với vẻ mặt lanh lợi, cười tít mắt khi nhìn Trần Hạo. "Này Hạo, nghe nói cậu lại được sếp Long khen nức nở đấy! Làm một chầu ăn mừng chứ?" Minh nói, giọng điệu nhiệt tình, vui vẻ, đẩy về phía Trần Hạo một cốc bia lạnh đã lấm tấm hơi nước.

Trần Hạo mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thật lòng hơn rất nhiều so với nụ cười xã giao ở công ty. "Cũng chỉ là may mắn thôi. Nhưng mà, tớ cũng muốn đi ăn mừng chút. Công việc đang vào guồng, cảm giác thật tốt." Anh nói, giọng vẫn trầm ấm, nhưng trong đó có sự hài lòng rõ rệt. Anh nâng cốc bia lên, cụng nhẹ với Minh. Tiếng ‘cạch’ vang lên giòn tan, như một âm thanh tuyên bố cho những thành công bước đầu của anh.

Họ ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp lè tè, những đĩa bún chả nóng hổi được bày ra trước mắt. Mùi thơm của thịt nướng, của chả viên cháy cạnh, của rau sống tươi xanh làm dịu đi cái mệt mỏi sau một ngày làm việc dài. Minh không ngừng hỏi han về dự án, về những khó khăn và cách Trần Hạo đã vượt qua. Trần Hạo kể lại, giọng điệu không quá khoa trương, nhưng vẫn toát lên vẻ tự tin của một người đã làm chủ được công việc của mình. Anh cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ với môi trường mới này, với những người bạn mới như Minh, những người cùng chung chí hướng, cùng chung hoài bão.

"Cậu thấy không, thành phố này không bao giờ ngừng quay. Mình phải chạy theo nó, thậm chí phải chạy trước nó thì mới không bị bỏ lại phía sau." Minh vừa ăn vừa nói, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm. "Mà công nhận, cậu đúng là có tài thật. Tớ mà làm được như cậu chắc phải mở tiệc linh đình mấy ngày không ngớt ấy chứ."

Trần Hạo chỉ khẽ cười. "Mỗi người một cách. Tớ chỉ nghĩ, đã làm thì phải làm cho tốt. Mà càng làm tốt, càng thấy còn nhiều thứ phải học hỏi." Anh nhấp một ngụm bia mát lạnh, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi tan biến thành một dư vị ngọt ngào. Anh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều khi được chia sẻ những suy nghĩ này với Minh, một người bạn không chỉ đồng điệu trong công việc mà còn cả trong quan điểm sống. Những cuộc trò chuyện như thế này, giữa bộn bề công việc và những áp lực vô hình, là liều thuốc tinh thần quý giá giúp anh duy trì ngọn lửa nhiệt huyết.

Họ nói về những dự định tương lai, về việc mua nhà, lập nghiệp ở thành phố này. Những câu chuyện của Minh, của những người trẻ khác mà Trần Hạo gặp ở công ty, đều xoay quanh việc vươn lên, khẳng định bản thân. Trần Hạo cảm thấy mình hòa nhập hoàn toàn vào dòng chảy ấy, một dòng chảy mạnh mẽ và không ngừng nghỉ. Anh không còn cảm thấy xa lạ, lạc lõng như những ngày đầu. Thành phố này, với những ồn ào, xô bồ, nhưng cũng đầy cơ hội, đã trở thành một phần cuộc sống của anh. Anh nhìn những người qua lại, nhìn những ánh đèn rực rỡ, và cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Đây chính là cuộc sống mà anh đã chọn, một cuộc sống đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Khi ly bia cạn, và những câu chuyện cũng dần lắng xuống, một cảm giác mệt mỏi nhẹ nhàng sau một ngày dài làm việc len lỏi đến. Nhưng đó là một sự mệt mỏi dễ chịu, đi kèm với cảm giác hoàn thành và mãn nguyện. Trần Hạo và Minh chào tạm biệt nhau, hẹn gặp lại vào ngày mai ở công ty. Trần Hạo bước đi trên vỉa hè đông đúc, ánh đèn đường hắt lên bóng anh, kéo dài rồi ngắn lại. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng anh tin mình sẽ đi được, sẽ chinh phục được.

***

Đêm đã về khuya, cái lạnh se se của tiết trời cuối thu luồn lách qua những con hẻm nhỏ, len vào cả những căn hộ chung cư cao tầng. Trần Hạo đứng bên cửa sổ căn phòng trọ chật hẹp của mình, khẽ chạm tay vào tấm kính lạnh buốt. Bên ngoài, thành phố vẫn không ngủ. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc đêm trầm lắng. Trong phòng, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt lên những chồng sách và tài liệu, cùng chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo đặt trên bàn, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, đếm từng khoảnh khắc trôi đi.

Nụ cười trên môi anh, nụ cười của sự tự hào và thỏa mãn từ buổi chiều, giờ đã tắt hẳn. Một cảm giác trống rỗng chợt dâng lên, lan tỏa trong lồng ngực anh, lạnh lẽo như chính tấm kính anh đang chạm vào. Nó không phải là sự mệt mỏi thông thường, mà là một nỗi cô đơn khó tả, một khoảng trống mà dường như không điều gì có thể lấp đầy.

Anh Long đã khen ngợi anh, Minh đã cùng anh ăn mừng, anh đã đạt được những thành công bước đầu, đã hòa nhập vào nhịp sống hối hả của thành phố. Mọi thứ dường như đang diễn ra đúng như kế hoạch anh đã vạch ra, thậm chí còn tốt hơn cả mong đợi. Nhưng tại sao, vào khoảnh khắc này, giữa sự rực rỡ của thành phố và sự yên tĩnh của căn phòng, anh lại cảm thấy một sự thiếu vắng đến lạ?

"Thành công... rực rỡ... nhưng sao lại có chút gì đó thiếu vắng?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm vô hình trong tâm trí. Anh khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu ấy, nhưng nó vẫn dai dẳng bám víu.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, hình ảnh những buổi chiều tan học ùa về, rõ nét như một thước phim quay chậm. Chiếc xe đạp cũ, tiếng lạch cạch của dây xích, con đường đất nhỏ ven sông, và tiếng cười trong trẻo của Lê An. Cô bé với mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn lấp lánh, ngồi sau xe anh, kể những câu chuyện vu vơ về trường lớp, về những ước mơ giản dị. Mùi hương của hoa sữa cuối thu, mùi bùn đất ven sông, và cả cái cảm giác ấm áp khi bàn tay nhỏ bé của cô khẽ chạm vào lưng anh mỗi khi xe qua khúc cua. Tất cả hiện lên chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm của gió, nghe được tiếng nước sông chảy rì rầm.

Anh mở mắt, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây chúng không còn vẻ hào nhoáng, mà trở nên lạnh lẽo một cách đáng sợ. Chúng là biểu tượng cho sự xa hoa bên ngoài, nhưng lại che giấu đi sự trống rỗng bên trong. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có một vị trí vững chắc ở thành phố này, anh sẽ có tất cả. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, có những thứ không thể đánh đổi bằng thành công, có những cảm xúc mà tiền bạc và danh vọng không thể mua được.

Anh cố nắm bắt lấy chút hoài niệm ấy, cố gắng níu giữ hình ảnh Lê An, nhưng nó trôi đi nhanh như làn khói, mờ dần rồi biến mất. Anh cảm thấy một sự bất lực, một sự hối tiếc nhẹ nhàng len lỏi. Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra lời yêu thương sớm hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác không? Khoảng cách vô hình giữa họ, không chỉ là địa lý, mà còn là những lời nói không thành, những cảm xúc bị chôn giấu.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. Thành công ở thành phố này đòi hỏi anh phải trả giá bằng rất nhiều thứ, trong đó có cả thời gian, sự quan tâm, và có lẽ, cả một phần tâm hồn anh. Anh đã quá tập trung vào mục tiêu của mình, quá mải mê với những con số, những dự án, mà quên mất rằng có những giá trị không thể đo đếm bằng vật chất. Lê An, cô gái dịu dàng ấy, giờ đây có lẽ đã là một ký ức xa xôi, một phần của quá khứ mà anh đã tự tay đánh mất.

Trần Hạo quay lưng lại với cửa sổ, bóng anh đổ dài trên sàn nhà. Căn phòng trọ chật hẹp, giữa lòng thành phố rộng lớn, bỗng trở nên cô quạnh đến tột cùng. Anh hiểu rằng, để có được những gì mình đang có, anh đã phải đánh đổi. Nhưng nỗi cô đơn này, nó là cái giá mà anh không ngờ tới, một cái giá quá đắt cho một cuộc sống mà anh đã từng nghĩ là hoàn hảo. Anh chỉ có thể tự nhủ, đây là con đường anh đã chọn, và anh phải đi tiếp, dù trong lòng vẫn còn vương vấn chút tiếc nuối "chậm một nhịp" của một thời đã xa. Đêm buông xuống, mang theo những suy tư trĩu nặng, và một khoảng trống không thể gọi tên trong lòng người đàn ông trẻ đang đứng trên đỉnh của sự nghiệp.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free