Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 319: Ly Cà Phê Chiều Tan Ca

Đêm buông xuống thành phố, ôm trọn những suy tư trĩu nặng của Trần Hạo. Trong căn phòng trọ cô quạnh giữa ánh đèn rực rỡ nhưng lạnh lẽo, anh đã tự nhủ rằng đây là con đường mình đã chọn, và phải tiếp tục bước đi, dù trong lòng vẫn còn vương vấn chút tiếc nuối "chậm một nhịp" của một thời đã xa. Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại một thị trấn ven sông yên bình, nơi những ký ức của anh và Lê An vẫn còn nguyên vẹn trong từng con hẻm nhỏ, Lê An cũng đang kết thúc một ngày làm việc, với một nỗi mệt mỏi rất đỗi đời thường, khác hẳn với sự trống rỗng mang tính biểu tượng mà Trần Hạo vừa trải qua.

Hoàng hôn trải dài trên thị trấn, nhuộm vàng cả những mái ngói rêu phong của cửa hàng tạp hóa nhỏ. Lê An khẽ thở dài, tiếng thở mang theo chút mệt mỏi từ ca làm thêm kéo dài. Cô gập tấm bảng hiệu gỗ, tiếng cót két nhỏ vang lên trong không gian yên tĩnh. Đôi mắt cô gái trẻ, vốn lấp lánh như nước sông mùa thu, giờ đây ẩn chứa chút thẫn thờ. Những chồng báo cũ đã được xếp gọn, những gói kẹo đã được đặt ngay ngắn vào vị trí cũ, và mùi thơm của gạo, của đậu xanh vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều và mùi bùn sông đặc trưng.

Cô đứng tựa vào khung cửa cũ kỹ, nhìn ra con đường vắng. Ánh sáng cuối ngày đang dần tàn, vẽ nên những vệt màu cam, hồng, tím dịu dàng trên nền trời. Những đám mây trôi lững lờ như những dải lụa mềm mại, phản chiếu sắc màu của buổi chiều tà. Đâu đó, tiếng còi xe máy của những người công nhân tan ca vội vã lướt qua, vội vã hơn cả nhịp sống vốn đã chậm rãi của thị trấn. Tiếng rao hàng của bà bán xôi từ đầu ngõ vọng lại, đứt quãng và xa xăm. Lê An nhắm hờ mắt, cảm nhận làn gió nhẹ mang theo hơi nước mát rượi từ con sông thổi vào, làm dịu đi cái nóng bức còn sót lại của một ngày dài.

Trong khoảnh khắc ấy, một nỗi trống trải nhẹ nhàng dâng lên trong lòng cô. Nó không phải là nỗi buồn sâu sắc, mà là một cảm giác lưng chừng, như thể có điều gì đó thiếu vắng, nhưng cô lại không biết gọi tên nó là gì. Giống như một khúc nhạc quen thuộc bị đứt quãng, để lại một khoảng lặng không trọn vẹn. Cô đã quen với những buổi chiều tan ca một mình như thế này. Về nhà, ăn cơm, rồi lại chìm vào những trang sách hay những công việc vặt vãnh. Cuộc sống của cô vẫn trôi đi, êm đềm và có phần đơn điệu, như dòng chảy của con sông hiền hòa kia.

Khi Lê An đang lơ đãng với dòng suy nghĩ của mình, một bóng người quen thuộc dần hiện ra từ phía cuối con đường, dưới ánh đèn đường vừa kịp bật sáng. Nguyễn Hoàng Huy. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn cao, bước đi khoan thai nhưng vẫn toát lên vẻ nhanh nhẹn. Một nụ cười thân thiện, ấm áp luôn thường trực trên môi anh. Lê An hơi ngạc nhiên, ánh mắt cô khẽ mở to hơn một chút. Cô biết Huy, anh là một trong những người thường xuyên ghé cửa hàng tạp hóa của cô, nhưng chưa bao giờ anh đợi cô tan ca như thế này.

Huy tiến đến gần, nụ cười trên môi anh càng rạng rỡ hơn khi bắt gặp ánh mắt của Lê An. "An à, tan ca rồi sao?" Giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm rõ ràng. "Em có muốn đi uống nước một chút không?"

Lê An khẽ giật mình, hơi bối rối. Cô gật đầu nhẹ, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo cử động. "À... Huy. Anh đợi em à?" Cô đáp lại, giọng nói có chút ngập ngừng, xen lẫn một chút bất ngờ và cả một chút cảm động khó tả. Đã lâu rồi, không ai đợi cô, không ai hỏi cô một câu đơn giản như thế sau một ngày dài mệt mỏi. Những lời hỏi han của Trần Hạo đã thưa dần từ rất lâu rồi, nhường chỗ cho sự im lặng kéo dài của một "khoảng cách vô hình".

Huy cười hiền, gật đầu xác nhận. "Ừ. Anh thấy em vẫn còn ở đây, nên ghé qua xem sao. Thấy em có vẻ mệt mỏi." Ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành, không hề có chút vồn vã hay đường đột. Anh đứng cách cô một khoảng vừa phải, vừa đủ gần để cô cảm nhận được sự quan tâm, nhưng cũng đủ xa để cô không cảm thấy bị xâm phạm.

Lê An khẽ cúi đầu, che đi một thoáng bối rối. Lời nói của Huy chạm đúng vào điểm yếu của cô, sự mệt mỏi. Cô đã quá quen với việc tự mình đối mặt với mọi thứ, với những cảm xúc của riêng mình. Sự quan tâm bất ngờ này khiến cô có chút lúng túng, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng cô một hạt mầm ấm áp. Cô vội vàng thu dọn nốt vài món đồ cá nhân, chiếc túi vải quen thuộc và chùm chìa khóa. Tiếng lạch cạch của kim loại vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Em... em xong rồi." Lê An nói, bàn tay cô khẽ run khi tra chìa khóa vào ổ, khóa cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tiếng khóa kêu "cạch" một cái dứt khoát, như kết thúc một ngày làm việc và mở ra một khoảnh khắc mới, bất ngờ hơn. Cô ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt kiên nhẫn của Huy. Ánh mắt ấy không hề thúc giục, chỉ có sự chờ đợi nhẹ nhàng.

"Vậy thì đi thôi." Huy nói, anh khẽ đưa tay về phía trước, ý mời cô đi trước. Anh không chạm vào cô, không vội vàng rút ngắn khoảng cách, mà tôn trọng sự e dè tự nhiên của cô. Cái cử chỉ nhỏ bé đó lại khiến Lê An cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cô gật đầu, bước đi bên cạnh anh, trên con đường nhỏ đã lên đèn. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng hai người đổ dài trên mặt đất, cùng bước, nhưng mỗi người lại mang một dòng suy nghĩ riêng. Lê An tự hỏi, liệu đây có phải là một sự bắt đầu mới, hay chỉ là một khoảnh khắc ngẫu nhiên, thoáng qua như những vệt hoàng hôn vừa tắt?

Đêm đã phủ một tấm màn nhung đen lên thị trấn, nhưng những ánh đèn đường, ánh đèn từ các cửa tiệm nhỏ, và đặc biệt là ánh đèn ấm áp từ quán cà phê quen thuộc đã xua đi vẻ ảm đạm. Quán cà phê nằm nép mình bên con ngõ nhỏ, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc đặt dưới mái hiên và vài chậu cây xanh tươi tốt. Tiếng nhạc trữ tình dịu dàng, khẽ khàng chảy ra từ bên trong, như một lời mời gọi chân thành. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, hòa quyện với mùi trà ướp sen đặc trưng của quán, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa dễ chịu.

Lê An và Huy chọn một góc nhỏ khuất, nơi có thể nhìn ra con đường vắng và cảm nhận được làn gió đêm se lạnh thổi qua. Chú Nam, chủ quán, như thường lệ, vẫn với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, nhanh nhẹn bước đến. Ông không cần hỏi, chỉ khẽ mỉm cười thân thiện. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" Ông hỏi Lê An, giọng nói trầm ấm quen thuộc. Lê An khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. Chú Nam gật gù, rồi quay sang Huy, nhận được cái gật đầu của anh, sau đó lẳng lặng quay vào pha chế.

Sự quen thuộc của Chú Nam, sự đơn giản trong cách ông phục vụ, khiến Lê An cảm thấy lòng mình dịu lại. Ban đầu, cô vẫn còn chút gượng gạo. Ngồi đối diện với Huy, cô không biết nên nói gì. Những buổi trò chuyện của cô thường rất ít, và nếu có, cũng chỉ là những trao đổi thông tin cần thiết. Trần Hạo ngày trước, dù là bạn thanh mai trúc mã, nhưng sự giao tiếp giữa họ cũng dần trở nên khó khăn, như thể có một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn. Những "lời nói không thành" cứ thế chất chồng, khiến cô không còn muốn mở lời.

"Em mệt lắm à?" Huy hỏi, phá vỡ sự im lặng. Anh không nhìn thẳng vào mắt cô quá lâu, mà ánh mắt anh lướt qua những vật trang trí nhỏ trên bàn, rồi lại quay về phía cô một cách nhẹ nhàng, tinh tế.

Lê An khẽ nhấp một ngụm trà đá chú Nam vừa mang ra, vị chát nhẹ của trà hòa cùng cái mát lạnh của đá trôi xuống cổ họng, mang theo chút sảng khoái. "Cũng hơi... Dạo này cửa hàng đông khách hơn một chút. Với lại, em cũng sắp vào năm học mới rồi, có nhiều bài vở cần chuẩn bị." Cô thành thật chia sẻ, giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua.

Huy gật đầu, lắng nghe chăm chú. Anh không ngắt lời, cũng không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng. Anh chỉ đơn giản là lắng nghe. Cái cách lắng nghe ấy, không phán xét, không vội vã, khiến Lê An cảm thấy một sự dễ chịu lạ thường. Nó khác hẳn với cảm giác cố gắng gồng mình để giữ cho cuộc trò chuyện với Trần Hạo không bị ngắt quãng trong những cuộc gọi thưa thớt, khác hẳn với sự đơn phương giải thích những khó khăn của mình mà không nhận được sự thấu hiểu từ anh.

"Chà, vậy là bận rộn lắm đây. Anh thấy em lúc nào cũng chăm chỉ cả." Huy nói, giọng anh chân thành. "À, hôm nay ở cửa hàng có chuyện này..." Lê An bỗng nhiên mở lời, kể về một chuyện nhỏ nhặt vừa xảy ra. Một bà khách khó tính cứ khăng khăng đổi món đồ đã mua từ tuần trước, dù cô đã giải thích rõ chính sách của cửa hàng. Cô kể về sự kiên nhẫn của mình, về cách cô đã phải dùng những lời lẽ nhẹ nhàng nhất để thuyết phục bà ấy, và cuối cùng thì bà ấy cũng đồng ý.

Trong khi cô kể, Huy vẫn giữ nguyên nụ cười nhẹ, ánh mắt dõi theo từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô. Anh không cười nhạo, cũng không coi thường chuyện nhỏ nhặt ấy. Khi Lê An kết thúc, anh nhẹ nhàng nói: "Vậy à? Chuyện đó cũng hay đấy. Em xử lý vậy là đúng rồi. Những chuyện như thế, nếu không kiên nhẫn thì khó mà giải quyết ổn thỏa được."

Lời nói của Huy như một dòng nước ấm chảy qua trái tim Lê An. Cô khẽ cười, nụ cười chân thành hơn lúc nãy. Một cảm giác được thấu hiểu, được công nhận dâng lên trong lòng. "Em chỉ thấy hơi mệt thôi... Lúc đó, em chỉ ước có ai đó ở bên để nghe em than thở một chút." Cô nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt nhìn ra ngoài đường, nơi ánh đèn xe qua lại như những đốm sáng lập lòe.

Huy đặt ly trà xuống bàn, tiếng ly tách chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo nên một âm thanh thanh thoát trong không gian yên tĩnh. Anh nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây sâu hơn một chút, chứa đựng sự đồng cảm. "Con gái mà, có những lúc cần người để chia sẻ chứ." Anh nói. "Đâu phải lúc nào cũng phải mạnh mẽ, tự mình gánh vác mọi thứ. Anh thấy em rất giỏi rồi, An à."

Cái cách Huy nói, không hề khoa trương, không hề hứa hẹn những điều xa vời. Anh chỉ đơn giản là thừa nhận sự yếu mềm của cô, và khẳng định giá trị của cô. Lời nói ấy, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến một phần sâu thẳm trong Lê An, nơi đã bị bỏ quên quá lâu. Cô bỗng nhớ lại những lần mình đã cố gắng chia sẻ những khó khăn, những áp lực ở thị trấn với Trần Hạo. Nhưng anh luôn bận rộn với những dự án ở thành phố, với những tham vọng lớn lao. Anh đã vô tình tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa họ, không chỉ về địa lý mà còn về tâm hồn. Những lời nói không thành, những cảm xúc bị chôn giấu, cứ thế dồn nén lại, khiến cô dần khép mình.

Nhưng với Huy, mọi thứ lại diễn ra một cách tự nhiên đến lạ. Cô không cần phải cố gắng sắp xếp từ ngữ, không cần phải đắn đo xem liệu anh có đủ thời gian để lắng nghe hay không. Anh ở đó, hiện hữu, chân thành, như một bến đỗ an yên mà cô đã vô thức tìm ki���m.

"Em cũng không biết nữa..." Lê An nói, cô nhấp thêm một ngụm trà. "Nhiều khi em chỉ muốn có một người để kể những chuyện vụn vặt, không quan trọng, nhưng lại giúp mình nhẹ nhõm hơn." Cô nhìn Huy, ánh mắt cô giờ đây đã bớt đi vẻ mệt mỏi ban đầu, thay vào đó là một sự bình yên, thậm chí là một chút bối rối nhưng cũng đầy tin cậy.

Huy mỉm cười. "Vậy thì, nếu em không ngại, anh rất sẵn lòng lắng nghe. Dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ, đôi khi chỉ cần có người chịu khó nghe thôi, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều." Anh nói, giọng anh như một lời hứa, một sự đảm bảo nhẹ nhàng nhưng vững chắc.

Bên ngoài quán, tiếng gió vẫn xào xạc trên những tán lá cây, tiếng xe cộ thưa thớt hơn. Tiếng nhạc trữ tình từ quán vẫn đều đều chảy, như ru nhẹ những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên. Lê An nhìn vào ly trà của mình, bọt trà nhỏ li ti nổi lên trên mặt nước. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác mà cô đã lâu không được trải nghiệm.

Đây không phải là tình yêu bùng cháy, không phải là sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Mà là một sự ấm áp dịu dàng, một sự quan tâm hiện hữu, một bến đỗ thực tế mà cô đang dần chấp nhận. Nó như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của cô, gieo vào đó những hạt mầm của sự bình yên. Lê An tự hỏi, nếu như ngày đó, cô đã không phải chờ đợi mỏi mòn đến vậy, nếu như Trần Hạo đã có thể chia sẻ những "chuyện nhỏ nhặt" này với cô, thì liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng đó là một "nếu như" đã quá muộn, đã "chậm một nhịp". Hiện tại, cô đang ở đây, bên ly trà đá, và trước mắt cô là một người đàn ông sẵn lòng lắng nghe, một người đang nhẹ nhàng lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo đã vô tình để lại. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn gượng gạo, mà chân thành và mãn nguyện. Đêm thị trấn tiếp tục trôi đi, mang theo những lời trò chuyện nhẹ nhàng và một sự khởi đầu mới, không ồn ào, nhưng đầy ý nghĩa, cho cô gái trẻ đang dần mở lòng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free