Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 320: Đêm Dài Dự Án, Cuộc Gọi Lỡ Làng
Đêm thị trấn đã trôi đi cùng những lời trò chuyện nhẹ nhàng và một sự khởi đầu mới cho Lê An, nhưng ở một thành phố cách xa hàng trăm cây số, đêm của Trần Hạo mới chỉ bắt đầu, chìm sâu vào một thế giới khác – thế giới của những con số, những bản vẽ và những tham vọng không ngừng nghỉ.
Căn phòng trọ nhỏ bé của Trần Hạo nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo, nơi tiếng ồn ào của thành phố lớn dường như cũng được lọc bớt, chỉ còn lại những âm thanh xa xăm, mơ hồ như một bản nhạc nền không lời. Giờ đây, đã gần nửa đêm, không gian càng tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng quạt máy tính rì rì và tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên đều đặn. Trần Hạo ngồi trước chiếc laptop cũ, ánh sáng xanh lờ mờ từ màn hình hắt lên gương mặt anh, in rõ quầng thâm dưới đôi mắt đã thức trắng nhiều đêm. Cặp kính cận trễ xuống sống mũi, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rực, lướt nhanh trên hàng loạt biểu đồ phức tạp và những dòng code khô khan.
Xung quanh anh, chiếc bàn làm việc chất chồng tài liệu, giấy tờ, bút chì và những cốc cà phê đã cạn. Mùi cà phê nguội, lẫn với mùi giấy cũ và mực in, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của những đêm làm việc không ngủ. Trần Hạo vừa lật giở một tập bản vẽ kỹ thuật đã cũ sờn mép, vừa liên tục gõ phím, nhập liệu vào chương trình. Đây không chỉ là một dự án thông thường, đây là cơ hội mà anh đã chờ đợi từ rất lâu, là bước đệm để anh khẳng định bản thân trong môi trường cạnh tranh khốc liệt của thành phố này. Anh Long, người sếp trực tiếp của anh, đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào nó, và Trần Hạo biết rằng thành công của dự án này sẽ mở ra một cánh cửa lớn cho sự nghiệp của mình.
Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê đã lạnh ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, xua đi phần nào cơn buồn ngủ đang vây lấy. Trong đầu anh, hàng ngàn ý tưởng, tính toán cứ thế xoay vần, kết nối lại với nhau. Anh gần như quên mất sự tồn tại của thế giới bên ngoài căn phòng nhỏ này. Cảm giác mỏi nhừ ở vai và cổ đã trở thành một phần quen thuộc, như một người bạn đồng hành trong những đêm dài. Nhưng nỗi mệt mỏi thể xác dường như không thấm vào đâu so với sự hưng phấn của trí óc khi anh sắp chạm tới một giải pháp, một ý tưởng đột phá.
“Dự án này… phải thành công. Đây là cơ hội của mình.” Trần Hạo tự nhủ, giọng nói thầm thì trong căn phòng trống, như một lời thề với chính bản thân. Anh không chỉ làm việc vì tiền bạc hay danh vọng hão huyền, anh làm vì một khao khát cháy bỏng muốn chứng tỏ năng lực của mình, chứng tỏ rằng anh có thể đứng vững trên chính đôi chân của mình, giữa thành phố rộng lớn và lạnh lùng này. Ký ức về những ngày đầu chập chững lên thành phố, về những lời bàn tán xì xào, về những ánh mắt hoài nghi, tất cả đều trở thành động lực thúc đẩy anh. Anh không thể thất bại. Anh không cho phép bản thân mình thất bại. Mỗi dòng code được viết ra, mỗi biểu đồ được phân tích, đều mang theo trọng trách nặng nề ấy. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe và âm thanh của cuộc sống về đêm dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự yên tĩnh sâu hơn, một sự yên tĩnh chỉ bị phá vỡ bởi nhịp điệu làm việc không ngừng của Trần Hạo. Anh hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy của công việc, không nhận thức được bất kỳ sự kiện nào khác đang diễn ra bên ngoài cánh cửa phòng, hay xa hơn, ở một thị trấn ven sông yên bình nào đó.
Trên chiếc bàn làm việc, lẫn giữa đống giấy tờ lộn xộn, chiếc điện thoại di động đời cũ của Trần Hạo bỗng rung lên khe khẽ. Nó nằm nghiêng một góc, màn hình nhỏ xíu phát ra ánh sáng mờ nhạt rồi nhấp nháy liên tục, hiện lên cái tên "Lê An". Âm thanh rung của nó quá yếu ớt, chỉ như một tiếng muỗi vo ve giữa không gian đặc quánh mùi cà phê và sự tập trung cao độ của Trần Hạo. Anh, với cặp kính cận đã trễ hẳn xuống tận sống mũi, đang dán chặt mắt vào một biểu đồ phức tạp trên màn hình laptop. Đôi lông mày anh cau lại, bàn tay trái giữ chặt chuột, bàn tay phải lướt nhanh trên bàn phím, điều chỉnh từng thông số nhỏ nhất.
Anh đang ở vào giai đoạn quyết định của việc phân tích dữ liệu, nơi mà chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến cả quá trình đổ sông đổ biển. Trong khoảnh khắc đó, thế giới của anh chỉ thu nhỏ lại bằng kích thước của màn hình laptop. Tiếng rung của điện thoại hoàn toàn bị át đi bởi tiếng quạt tản nhiệt của máy tính, bởi tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn, và quan trọng hơn, bởi tiếng vang dội của hàng ngàn suy nghĩ đang gầm gào trong đầu anh. Anh không hề nghe thấy. Anh không hề nhìn thấy.
Cuộc gọi kéo dài gần một phút, đủ để Lê An ở đầu dây bên kia cảm thấy một chút hụt hẫng, một chút thất vọng khi chỉ nghe thấy tiếng chuông dài vô tận. Nhưng Trần Hạo vẫn bất động, như một bức tượng tạc từ sự tập trung. Đến khi cuộc gọi tự động kết thúc, màn hình điện thoại lóe sáng thêm một lần nữa, để lại biểu tượng nhỏ xíu của một cuộc gọi nhỡ. Nhưng ngay cả khoảnh khắc đó, Trần Hạo cũng không nhận ra. Anh chỉ vươn tay ra, tìm cốc cà phê để nhấp thêm một ngụm, và vô tình, bàn tay anh gạt nhẹ chiếc cốc rỗng sang một bên, khiến nó che khuất hoàn toàn chiếc điện thoại đang nằm im lìm dưới chồng tài liệu.
Cái tên "Lê An" đã tắt, chỉ còn lại một dấu chấm nhỏ của cuộc gọi nhỡ, bị che lấp đi, bị lãng quên trong màn đêm của tham vọng. Anh hoàn toàn không biết rằng, ở thị trấn xa xôi, cô gái ấy có thể chỉ muốn chia sẻ một câu chuyện nhỏ nhặt, một cảm xúc vừa trải qua, hay đơn giản chỉ là muốn nghe giọng anh. Nhưng tất cả đã bị bỏ lỡ. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, không chỉ là địa lý, không chỉ là thời gian, mà còn là sự khác biệt trong ưu tiên, trong những gì họ cho là quan trọng nhất vào lúc này, đã lại được nới rộng thêm một chút. Nó không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một sự kiện nhỏ bé, một chi tiết gần như vô hình, nhưng lại là một nhát dao vô thức cứa vào sợi dây liên kết vốn đã mong manh giữa hai người. Cái gọi là "lời nói không thành", không phải lúc nào cũng là vì không có lời để nói, mà đôi khi, chỉ vì không có người để lắng nghe, hoặc người đó đang quá bận rộn để nhận ra rằng có một lời nói đang chờ đợi.
Ánh sáng yếu ớt từ màn hình laptop đã đổi sắc, từ xanh lam lạnh lẽo sang vàng úa của một buổi bình minh đang dần hé lộ. Ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố đêm qua rực rỡ đến mấy giờ cũng đã lụi bớt, nhường chỗ cho vệt sáng đầu tiên của một ngày mới. Không khí se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm và một chút mùi khói bụi đặc trưng của đô thị khi bắt đầu thức giấc. Trần Hạo rướn người, vươn vai một cách nặng nhọc, tiếng xương khớp kêu răng rắc. Anh thở phào nhẹ nhõm, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi tột cùng lẫn cảm giác thành tựu sâu sắc. Anh đã hoàn thành được phần việc quan trọng nhất của dự án, ít nhất là cho đêm nay.
Đôi mắt anh dán vào màn hình, kiểm tra lại lần cuối những biểu đồ, những con số. Một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện thoáng hiện trên môi. Anh gập chiếc laptop lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Cảm giác đau nhức lan tỏa khắp cơ thể, từ gáy xuống vai, từ lưng xuống chân. Anh đứng dậy, đi lại vài bước trong căn phòng chật hẹp, những bước chân nặng nề như thể đang mang vác cả một gánh nặng vô hình. Đầu óc anh vẫn còn ong ong với những thuật toán, những giải pháp kỹ thuật, nhưng giờ đây, anh cho phép mình thả lỏng, cho phép mình cảm nhận sự thỏa mãn sau một đêm dài chiến đấu.
"Xong được phần này rồi. Sắp đến lúc mình có thể chứng tỏ bản thân." Anh thầm nghĩ, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ. Đây không chỉ là một cột mốc nhỏ trong dự án, đây là một cột mốc lớn trong hành trình khẳng định giá trị của chính anh. Anh đã chứng minh được rằng mình có khả năng, có thể đương đầu với những thử thách lớn. Giữa guồng quay khắc nghiệt của thành phố, nơi mà mỗi người đều phải tự bơi để không bị nhấn chìm, anh đã tìm thấy con đường của riêng mình. Sự mệt mỏi thể chất giờ đây nhường chỗ cho một cảm giác hưng phấn tinh thần. Anh đã đổ bao tâm huyết, bao giờ phút thanh xuân vào đây, và giờ đây, anh thấy một tia sáng le lói dẫn lối đến tương lai mà anh hằng mơ ước.
Anh tiến đến cửa sổ, kéo rèm sang một bên. Phía xa xa, những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong bóng tối, nhưng ở phía chân trời, một vệt hồng cam đang dần loang rộng, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Cả thành phố đang dần thức giấc, và anh, Trần Hạo, cũng đã hoàn thành một phần cuộc chiến của riêng mình. Ánh sáng bình minh yếu ớt chiếu rọi vào căn phòng, làm lộ rõ thêm sự bừa bộn của bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại di động của anh vẫn nằm im lìm dưới chồng tài liệu. Biểu tượng cuộc gọi nhỡ từ "Lê An" vẫn ở đó, một dấu chấm hỏi nhỏ bé, bị che khuất, bị lãng quên.
Trần Hạo không hề chạm vào nó. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có hình ảnh của những biểu đồ đã hoàn thành, của những dòng code đã được tối ưu hóa, của những lời khen ngợi mà anh có thể nhận được. Anh không biết rằng, chỉ vài giờ trước, một cô gái ở một thị trấn xa xôi đã từng muốn chia sẻ một chút về cuộc sống của mình, một chút về cảm giác được an ủi, được lắng nghe. Anh không biết rằng, cô ấy đã từng hy vọng anh sẽ là người lắng nghe ấy. Nhưng anh đã quá bận rộn với những ước mơ, những mục tiêu của riêng mình, đến mức bỏ lỡ cả những tín hiệu nhỏ bé nhất từ người mà anh từng xem là quan trọng.
Cảm giác thỏa mãn sau khi hoàn thành công việc như một tấm chăn ấm áp bao bọc lấy anh, khiến anh quên đi mọi thứ khác. Anh quay người lại, bước vài bước lảo đảo rồi đổ sập xuống chiếc giường đơn sơ. Ngay lập tức, anh chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị, không ưu phiền, sau một đêm dài miệt mài. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, vô tri, như một nhân chứng câm lặng cho một "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn bị bỏ lỡ, và một "nếu như ngày đó" đang dần trở thành hiện thực cay đắng. Thành công cá nhân của anh đang được đánh đổi bằng một cái giá mà anh chưa hề hay biết.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.