Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 321: Dòng Chảy Không Ngừng

Ánh sáng yếu ớt từ màn hình laptop đã đổi sắc, từ xanh lam lạnh lẽo sang vàng úa của một buổi bình minh đang dần hé lộ. Ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố đêm qua rực rỡ đến mấy giờ cũng đã lụi bớt, nhường chỗ cho vệt sáng đầu tiên của một ngày mới. Không khí se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm và một chút mùi khói bụi đặc trưng của đô thị khi bắt đầu thức giấc. Trần Hạo rướn người, vươn vai một cách nặng nhọc, tiếng xương khớp kêu răng rắc. Anh thở phào nhẹ nhõm, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi tột cùng lẫn cảm giác thành tựu sâu sắc. Anh đã hoàn thành được phần việc quan trọng nhất của dự án, ít nhất là cho đêm nay.

Đôi mắt anh dán vào màn hình, kiểm tra lại lần cuối những biểu đồ, những con số. Một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện thoáng hiện trên môi. Anh gập chiếc laptop lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Cảm giác đau nhức lan tỏa khắp cơ thể, từ gáy xuống vai, từ lưng xuống chân. Anh đứng dậy, đi lại vài bước trong căn phòng chật hẹp, những bước chân nặng nề như thể đang mang vác cả một gánh nặng vô hình. Đầu óc anh vẫn còn ong ong với những thuật toán, những giải pháp kỹ thuật, nhưng giờ đây, anh cho phép mình thả lỏng, cho phép mình cảm nhận sự thỏa mãn sau một đêm dài chiến đấu.

"Xong được phần này rồi. Sắp đến lúc mình có thể chứng tỏ bản thân." Anh thầm nghĩ, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ. Đây không chỉ là một cột mốc nhỏ trong dự án, đây là một cột mốc lớn trong hành trình khẳng định giá trị của chính anh. Anh đã chứng minh được rằng mình có khả năng, có thể đương đầu với những thử thách lớn. Giữa guồng quay khắc nghiệt của thành phố, nơi mà mỗi người đều phải tự bơi để không bị nhấn chìm, anh đã tìm thấy con đường của riêng mình. Sự mệt mỏi thể chất giờ đây nhường chỗ cho một cảm giác hưng phấn tinh thần. Anh đã đổ bao tâm huyết, bao giờ phút thanh xuân vào đây, và giờ đây, anh thấy một tia sáng le lói dẫn lối đến tương lai mà anh hằng mơ ước.

Anh tiến đến cửa sổ, kéo rèm sang một bên. Phía xa xa, những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong bóng tối, nhưng ở phía chân trời, một vệt hồng cam đang dần loang rộng, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Cả thành phố đang dần thức giấc, và anh, Trần Hạo, cũng đã hoàn thành một phần cuộc chiến của riêng mình. Ánh sáng bình minh yếu ớt chiếu rọi vào căn phòng, làm lộ rõ thêm sự bừa bộn của bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại di động của anh vẫn nằm im lìm dưới chồng tài liệu. Biểu tượng cuộc gọi nhỡ từ "Lê An" vẫn ở đó, một dấu chấm hỏi nhỏ bé, bị che khuất, bị lãng quên.

Trần Hạo không hề chạm vào nó. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có hình ảnh của những biểu đồ đã hoàn thành, của những dòng code đã được tối ưu hóa, của những lời khen ngợi mà anh có thể nhận được. Anh không biết rằng, chỉ vài giờ trước, một cô gái ở một thị trấn xa xôi đã từng muốn chia sẻ một chút về cuộc sống của mình, một chút về cảm giác được an ủi, được lắng nghe. Anh không biết rằng, cô ấy đã từng hy vọng anh sẽ là người lắng nghe ấy. Nhưng anh đã quá bận rộn với những ước mơ, những mục tiêu của riêng mình, đến mức bỏ lỡ cả những tín hiệu nhỏ bé nhất từ người mà anh từng xem là quan trọng.

Cảm giác thỏa mãn sau khi hoàn thành công việc như một tấm chăn ấm áp bao bọc lấy anh, khiến anh quên đi mọi thứ khác. Anh quay người lại, bước vài bước lảo đảo rồi đổ sập xuống chiếc giường đơn sơ. Ngay lập tức, anh chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị, không ưu phiền, sau một đêm dài miệt mài. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, vô tri, như một nhân chứng câm lặng cho một "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn bị bỏ lỡ, và một "nếu như ngày đó" đang dần trở thành hiện thực cay đắng. Thành công cá nhân của anh đang được đánh đổi bằng một cái giá mà anh chưa hề hay biết.

***

Sáng hôm sau tại thị trấn ven sông, Lê An thức dậy khi tiếng chim hót líu lo đã tràn ngập không gian. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà, như một lời mời gọi dịu dàng của một ngày mới. Gió nhẹ thổi qua khe cửa, mang theo mùi hương hoa bưởi thoang thoảng từ cây bưởi đầu ngõ, hòa quyện với mùi cơm gạo mới nấu từ bếp của bà Mai. Cả căn nhà nhỏ như được bao bọc trong một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, mang hơi hướng hoài niệm đặc trưng của thị trấn. Lê An vươn vai, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm sau một giấc ngủ sâu. Cô khẽ mở mắt, nhìn quanh căn phòng quen thuộc, nơi mỗi vật dụng đều gắn liền với bao nhiêu ký ức.

Trên chiếc tủ đầu giường, chiếc điện thoại di động đời cũ của cô nằm im lìm. Nó chỉ là một chiếc điện thoại cục gạch đơn giản, nhưng vào cái tuổi 17-18 của Lê An, nó từng là cả một thế giới, là sợi dây duy nhất kết nối cô với Trần Hạo ở thành phố xa xôi. Trong những ngày đầu Hạo đi học, mỗi tiếng chuông tin nhắn, mỗi cuộc gọi nhỡ từ số máy quen thuộc đều khiến trái tim cô đập thình thịch, một niềm hy vọng bé nhỏ nhưng cháy bỏng. Cô từng dán mắt vào màn hình, chờ đợi, mong ngóng. Có những đêm, cô ôm điện thoại ngủ thiếp đi, sợ mình sẽ bỏ lỡ một tin nhắn giữa đêm.

Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy màn hình điện thoại lóe sáng với hai cuộc gọi nhỡ từ đêm qua và một tin nhắn ngắn gọn, trái tim Lê An lại không hề có chút xao động nào. Cảm giác nôn nóng, hồi hộp đã biến mất, thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay cái lướt nhẹ qua màn hình, thấy tên "Trần Hạo" hiện lên. "Hạo... anh lại bận đến mức không thể nghe máy sao?" Cô thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí không còn chứa đựng sự trách móc hay thất vọng gay gắt, mà chỉ là một sự chấp nhận hiển nhiên. Anh bận, đó là chuyện bình thường. Anh bận, và anh sẽ gọi lại khi có thời gian. Đó là điệp khúc quen thuộc đã theo cô suốt một thời gian dài.

Tin nhắn của Trần Hạo rất ngắn, vỏn vẹn vài chữ: "Anh xin lỗi, anh bận quá. Đang làm dự án. Em ngủ ngon nhé." Không có lấy một câu hỏi thăm, không một dòng nhắc nhở về cuộc gọi nhỡ. Chỉ là một lời thông báo về sự bận rộn của anh. Lê An nhìn chằm chằm vào dòng chữ, rồi đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, như một tia sét đánh ngang trời, khiến cô giật mình. "Đã bao lâu rồi mình không còn dán mắt vào điện thoại chờ tin nhắn của anh ấy?"

Cô không nhớ chính xác. Cô chỉ biết rằng, dần dần, sự chờ đợi đã biến thành một thói quen vô thức, rồi thói quen đó cũng dần nhạt nhòa. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn lại, khoảng cách địa lý đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" trong tâm hồn. Ban đầu là nỗi nhớ, rồi là sự thất vọng, sau đó là sự mệt mỏi. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và một cảm giác bình thản đến mức đáng sợ. Cô đã không còn kiểm tra điện thoại thường xuyên như trước, không còn giật mình mỗi khi có tiếng chuông reo, không còn cảm thấy hụt hẫng khi không có tin nhắn. Dần dà, cô đã quen với sự im lặng từ phía Trần Hạo.

Lê An đặt điện thoại xuống cạnh giường, để mặc tin nhắn của Trần Hạo không được mở. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Nắng vàng đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi vào những tán lá xanh non của cây xoài trước nhà. Một cơn gió nhẹ mơn man qua mái tóc cô. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất trời sau một đêm dài. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An nhận ra rằng, cô không còn cảm thấy quá nặng lòng. Trái tim cô không còn đau nhói vì sự bỏ lỡ, cũng không còn mong mỏi một lời giải thích. Có lẽ, cô đã quá mệt mỏi để chờ đợi một "lời nói không thành" nữa. Dù có "nếu như ngày đó" Trần Hạo nói ra sớm hơn, có lẽ giờ đây mọi chuyện đã khác. Nhưng bây giờ, cô chỉ cảm thấy một sự chấp nhận lạ lùng.

Cô đứng dậy, bước ra khỏi giường. Những tia nắng ban mai dịu dàng ôm lấy cô. Hôm nay, cô có một ca làm thêm buổi chiều tại cửa hàng. Và có lẽ, cô sẽ gặp lại Nguyễn Hoàng Huy. Nghĩ đến đó, một nụ cười nhẹ nhàng bỗng hé nở trên môi Lê An, như một đóa hoa vừa chớm nở sau một đêm dài mưa gió. Sự bình yên và nhẹ nhõm len lỏi trong lòng cô, xua tan đi những đám mây u ám của nỗi nhớ và sự chờ đợi.

***

Buổi chiều tại quán cà phê thị trấn của Chú Nam, không khí vẫn lãng đãng và yên bình như thường lệ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc máy phát đĩa cũ vang lên, hòa lẫn với tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách quen và tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ của những bộ bàn ghế đã nhuốm màu thời gian, tạo nên một hương vị đặc trưng, ấm cúng. Ánh nắng vàng dịu của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà gỗ, khiến không gian trở nên lãng mạn, thư thái nhưng đôi khi cũng trầm mặc một cách rất riêng.

Lê An ngồi đối diện Nguyễn Hoàng Huy, trên chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, tôn lên vẻ thanh tú, dịu dàng. Ánh mắt cô rạng rỡ, nụ cười thường trực trên môi khi lắng nghe Huy kể chuyện. Anh Huy, với vẻ ngoài chân chất, mộc mạc nhưng ánh mắt luôn toát lên sự kiên nhẫn và ấm áp, đang hào hứng kể một câu chuyện vui về công việc ở xưởng mộc của mình. Anh diễn tả bằng cả tay chân, đôi khi còn bắt chước giọng điệu của những người thợ, khiến Lê An không khỏi bật cười khúc khích.

“...rồi ông thợ Tám lại bảo, cái cột này mà không thẳng thì tôi không lấy tiền đâu! Haha!” Huy kết thúc câu chuyện bằng một tràng cười sảng khoái, ánh mắt anh nhìn Lê An đầy vẻ vui thích. Anh thích nhìn cô cười, nụ cười của cô giống như ánh nắng, xua đi mọi mệt mỏi trong lòng anh.

Lê An cười đến mức phải che miệng, đôi vai rung lên nhè nhẹ. “Anh Huy nói chuyện vui thật đấy. Nghe anh kể, em thấy công việc của anh cũng thú vị lắm.” Giọng cô trong trẻo, ấm áp, hoàn toàn thả lỏng. Cô thực sự cảm thấy thoải mái khi ở bên Huy, không cần phải gồng mình hay che giấu bất cứ điều gì. Những câu chuyện của anh, dù là về công việc mộc mạc hay những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, đều được anh kể một cách chân thành, sống động, khiến cô cảm thấy như mình đang được hòa mình vào thế giới của anh.

Nguyễn Hoàng Huy mỉm cười hiền lành, ánh mắt anh hơi cụp xuống, lộ ra vẻ ngại ngùng đáng yêu. “Thú vị gì đâu, toàn gỗ với bào mài. Nhưng mà, nghe An cười là anh thấy vui rồi.” Anh nói một cách tự nhiên, không hề màu mè, nhưng lại chạm đến một góc mềm mại trong lòng Lê An. Cô cảm thấy một dòng ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa trong lồng ng��c. Được quan tâm, được trân trọng, được nhìn thấy nụ cười của mình mang lại niềm vui cho người khác – cảm giác này đã lâu rồi cô không được trải nghiệm một cách trọn vẹn đến thế.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Lê An đặt trên bàn khẽ rung lên. Một tiếng "bíp" nhỏ, gần như không thể nghe thấy trong tiếng nhạc và tiếng trò chuyện, nhưng đủ để cô chú ý. Cô liếc nhìn xuống màn hình. Tên "Trần Hạo" lại hiện lên, kèm theo biểu tượng tin nhắn mới. Ngón tay cô khẽ nhúc nhích, một thoáng do dự lướt qua. Trong quá khứ, cô sẽ lập tức cầm lấy điện thoại, mở tin nhắn ra đọc ngay lập tức, trái tim đập thình thịch chờ đợi. Nhưng giờ đây, cô chỉ nhìn nó, rồi khẽ nhíu mày.

Tin nhắn của Trần Hạo... nó có gì quan trọng đây? Chắc vẫn là những lời xin lỗi vì bận rộn, hay một câu hỏi thăm qua loa, giống như một nghĩa vụ phải làm. Lê An không còn cảm thấy khao khát được đọc nó ngay lập tức. Nụ cười trên môi cô cũng không hề tắt đi. Cô vẫn đang nhìn Huy, lắng nghe anh nói, và cảm thấy rất dễ chịu. Cô không muốn khoảnh khắc bình yên này bị phá vỡ bởi một tin nhắn mà cô gần như đã đoán trước được nội dung.

Một cách rất tự nhiên, như một hành động vô thức, Lê An khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm chiếc điện thoại lên, rồi đặt úp nó xuống mặt bàn. Màn hình điện thoại tối đen, tên Trần Hạo biến mất khỏi tầm mắt cô. Cô quay lại nhìn Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi, ánh mắt cô vẫn rạng rỡ và tràn đầy sự chú ý dành cho anh. “Anh Huy kể tiếp đi. Em thích nghe anh kể chuyện lắm.”

Nguyễn Hoàng Huy không hề nhận ra hành động nhỏ của Lê An. Anh chỉ thấy cô vẫn đang lắng nghe mình một cách chăm chú, vẫn nở nụ cười tươi tắn. Anh cảm thấy vui vẻ, tiếp tục câu chuyện dang dở của mình. Từ quầy pha chế, Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và ria mép tỉa gọn gàng, ánh mắt tinh anh, khẽ lướt qua nhìn hai người. Một nụ cười kín đáo hiện lên trên môi chú. Chú đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện tình yêu chớm nở và lụi tàn tại quán cà phê nhỏ này. Chú thấy Lê An hôm nay rạng rỡ hơn bao giờ hết, và Nguyễn Hoàng Huy thì luôn dành cho cô ánh mắt trìu mến, kiên nhẫn. Chú Nam khẽ gật đầu, thầm nghĩ: "Vẫn vị cũ chứ cháu?" Dường như, một dòng chảy mới đang nhẹ nhàng len lỏi vào cuộc đời Lê An, một dòng chảy mà cô đang dần không còn muốn cưỡng lại nữa.

Cô đã không còn mong chờ những tin nhắn của Trần Hạo nữa, thay vào đó, cô lại mong chờ những cuộc trò chuyện với Huy. Sự thay đổi này diễn ra một cách tự nhiên, chậm rãi, nhưng lại có sức mạnh xoay chuyển cả thế giới nội tâm của Lê An.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả dòng sông và bầu trời phía tây. Sau quán cà phê, Nguyễn Hoàng Huy ngỏ ý muốn đưa Lê An đi dạo dọc bờ sông, nơi gắn liền với bao nhiêu ký ức tuổi thơ của cô. Lê An gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu. Dòng sông Hồng rộng lớn, mênh mông như một dải lụa đỏ thẫm dưới ánh chiều tà. Bờ cát, bãi bồi trải dài, và xa xa là cây cầu Long Biên sừng sững, in bóng huyền ảo trên nền trời. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, tiếng gió thổi vi vu qua những rặng tre, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thuyền bè qua lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của thiên nhiên. Mùi nước sông, mùi phù sa thoang thoảng trong gió, mang theo hơi thở của một miền quê thanh bình.

Huy và Lê An bước chậm rãi dọc theo con đường đất nhỏ bên bờ sông. Họ không nói quá nhiều, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc yên bình ấy. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên gương mặt Lê An, khiến cô trông càng thêm thanh thoát, dịu dàng. Huy nhìn cô, trong ánh mắt anh là sự quan tâm và trân trọng không thể che giấu.

“Cảnh hoàng hôn ở đây đẹp thật đấy, An nhỉ?” Huy khẽ nói, giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng. Anh dừng lại, đưa tay chỉ về phía xa, nơi mặt trời đang dần khuất dạng sau rặng cây. “Anh thích ngắm cảnh này sau một ngày làm việc mệt mỏi. Cảm giác mọi lo toan đều tan biến hết.”

Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt cô dõi theo vệt sáng cuối cùng của mặt trời. “Vâng, em cũng vậy. Cảm giác bình yên lắm. Giống như mọi lo toan đều tan biến theo ánh mặt trời vậy.” Cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác được bảo vệ và quan tâm mà cô đã thiếu vắng bấy lâu. "Bên bờ sông cũ" này, nơi từng chứng kiến những buổi chiều thơ bé của cô và Trần Hạo, những lời hứa hẹn không thành, giờ đây lại đang chứng kiến những khoảnh khắc bình dị nhưng đầy ý nghĩa với Nguyễn Hoàng Huy. Dường như dòng sông cũng đang thì thầm những điều mới mẻ, về một tương lai khác, không còn là sự chờ đợi mỏi mòn nữa.

Trong một khoảnh khắc lơ đãng, Lê An suýt vấp phải một hòn đá nhỏ trên đường. Nguyễn Hoàng Huy nhanh chóng đưa tay ra, khẽ chạm vào cánh tay cô, giữ lấy cô. “Cẩn thận chứ, An.” Giọng anh đầy quan tâm, ánh mắt anh nhìn cô lo lắng. Lê An khẽ giật mình, rồi mỉm cười nhẹ nhõm. “Em cảm ơn anh.” Cái chạm nhẹ nhưng đầy ấm áp ấy khiến trái tim cô rung lên một nhịp. Nó không phải là một cái chạm đầy đam mê hay mãnh liệt, mà là sự chăm sóc, sự che chở, điều mà cô khao khát bấy lâu.

Họ tiếp tục bước đi, ánh chiều dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đầu tiên bắt đầu lấp lánh từ phía thị trấn. Họ trò chuyện về những kế hoạch nhỏ trong tương lai, những điều giản dị trong cuộc sống. Huy kể về ước mơ mở rộng xưởng mộc của anh, về những loại gỗ quý mà anh muốn chế tác. Lê An chia sẻ về dự định học lên cao hơn, về những cuốn sách cô muốn đọc, về những món ăn cô muốn học nấu. Không có những lời hứa hẹn to lớn, không có những tham vọng quá xa vời, chỉ là những mong muốn chân thật, giản dị, nhưng lại khiến Lê An cảm thấy một sự kết nối sâu sắc.

“Mai anh có thể đưa em đi thăm vườn hoa dã quỳ ở đầu làng không, An?” Huy đột nhiên hỏi, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh trăng non vừa ló dạng. “Giờ này chắc nở rộ rồi. Anh nghĩ em sẽ thích.”

Lê An ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao. Vườn hoa dã quỳ… đó là một địa điểm mà cô đã nghe nói đến nhiều lần nhưng chưa bao giờ có dịp ghé thăm. Một cảm giác phấn khích nhẹ nhàng dấy lên trong lòng cô. Cô mỉm cười, nụ cười tươi tắn và rạng rỡ hơn bao giờ hết. “Vâng, em rất thích. Cảm ơn anh, Huy.”

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một sự bình yên sâu sắc và một niềm vui mới mẻ đang nhen nhóm trong lòng. Nó không phải là niềm vui bùng cháy như ngọn lửa, mà là sự ấm áp dịu dàng như than hồng. Cô nhận ra rằng, cô đang dần chấp nhận sự thay đổi trong cảm xúc của mình. Cái cảm giác tội lỗi nhẹ khi không còn tha thiết với Trần Hạo như trước vẫn còn đó, nhưng nó đang dần nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm và an yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại. Cô không còn phải chiến đấu với sự cô đơn, không còn phải chờ đợi một "lời nói không thành" hay dằn vặt vì một "khoảng cách vô hình". Cô không còn bám víu vào "nếu như ngày đó" nữa.

Đứng "bên bờ sông cũ", nơi từng là chứng nhân cho mối tình thanh mai trúc mã, Lê An nhìn về phía xa xăm, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết rằng, cô không còn cô đơn. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một người biết lắng nghe và quan tâm cô một cách chân thành. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và Lê An cũng đang bước những bước chân mới trên con đường của riêng mình, không còn chậm một nhịp nào nữa. Cô đã sẵn sàng mở lòng đón nhận những điều mới mẻ, những niềm vui giản dị nhưng thật sự có ý nghĩa trong cuộc sống.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free