Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 324: Lời Thú Nhận Nơi Góc Quán Cũ
Không giống như nơi phố thị ồn ào và rực rỡ ánh đèn mà Trần Hạo đang hòa mình, thị trấn nhỏ của Lê An vẫn giữ lấy vẻ yên bình vốn có, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn một nhịp. Buổi chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và tán cây cổ thụ, Lê An bước vào quán cà phê quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện của tuổi thơ cô. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung leng keng, như lời chào đón dịu dàng. Bên trong, mùi cà phê rang xay thơm nồng quấn quýt lấy mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn mà cũng phảng phất chút trầm mặc. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương vọng ra từ loa nhỏ, hòa cùng tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách, và cả tiếng chim hót líu lo từ khu vườn xanh mát bên ngoài.
Ở một góc khuất, nơi có thể nhìn rõ con đường lát gạch cũ kỹ và dòng người thưa thớt qua lại, Chi Mai đã ngồi đợi. Mái tóc ngắn cá tính của cô ánh lên màu nâu hạt dẻ dưới ánh nắng chiều hắt qua khung cửa kính. Chi Mai, với nụ cười thường trực và ánh mắt tinh anh, luôn là người bạn thân thiết, người luôn biết cách lắng nghe và đưa ra những lời khuyên thẳng thắn nhất cho Lê An. Hôm nay, cô vừa từ thành phố trở về thăm nhà, và cuộc hẹn cà phê này là điều đầu tiên mà hai cô gái nghĩ đến.
“An, ở đây!” Chi Mai vẫy tay, nụ cười rạng rỡ như nắng mai.
Lê An khẽ mỉm cười đáp lại, bước đến chiếc bàn gỗ nhỏ đã quen thuộc, kéo ghế ngồi xuống. Ly cà phê đen nóng hổi của Chi Mai vẫn còn bốc khói, còn ly bạc xỉu của Lê An đã được đặt sẵn ở đó, như thể chú Nam, chủ quán, đã đoán trước được.
“Lâu rồi không gặp, bà có vẻ khác,” Chi Mai nói, ánh mắt thăm dò lướt qua khuôn mặt Lê An. “Tươi tắn hơn, nhưng cũng có gì đó... dịu dàng hơn. Có chuyện gì vui à?”
Lê An khẽ cúi đầu, khuấy nhẹ ly bạc xỉu của mình. Tiếng thìa chạm vào thành ly thủy tinh trong veo tạo nên âm thanh thanh thoát, lặp đi lặp lại. Cô cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Chi Mai đang dán chặt vào mình, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ ẩn sâu. “Không có gì… chỉ là… mọi thứ vẫn vậy thôi,” cô trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ, mang một chút ngập ngừng. Cô cố gắng giấu đi sự bối rối, nhưng khóe môi khẽ cong lên một cách vô thức, phản bội lại lời nói của chính mình.
Chi Mai nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lê An. “Đừng giấu nữa, ánh mắt bà không lừa được tôi đâu.” Cô đặt ly xuống, rồi vươn tay đặt nhẹ lên mu bàn tay Lê An, sự ấm áp từ lòng bàn tay bạn truyền sang. “Chuyện Hoàng Huy à?”
Nghe đến cái tên Nguyễn Hoàng Huy, Lê An giật mình khẽ rụt tay lại, má cô ửng hồng. Cô ngước mắt lên nhìn Chi Mai, ánh mắt có chút bối rối, lại có chút như được trút bỏ gánh nặng. “Sao bà biết?”
Chi Mai bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian yên tĩnh của quán. “Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Có gì mà phải giấu diếm. Cả thị trấn này sắp đồn ầm lên rồi. Tôi vừa về đã nghe mấy bà hàng xóm buôn chuyện về bà và cậu Huy rồi đấy.” Cô nháy mắt tinh nghịch. “Mà thật ra, không cần nghe ai nói, nhìn bà là tôi biết ngay. Có một thứ ánh sáng khác lạ trong mắt bà, An ạ. Ánh sáng của một người đang được quan tâm, được yêu thương.”
Lê An thở dài, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên môi. “Bà lúc nào cũng tinh ý như vậy.” Cô lại khuấy ly bạc xỉu, lần này mạnh hơn một chút, như thể muốn khuấy tan đi những cảm xúc phức tạp trong lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng cuối ngày đang nhảy múa trên những tán lá xanh non của cây bàng cổ thụ. “Thật ra, tôi cũng không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.”
“Cứ kể đi,” Chi Mai khẽ siết chặt tay Lê An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Tôi ở đây để nghe bà nói mà.”
Lê An hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm. “Anh ấy… khác với Hạo,” cô bắt đầu, giọng nói mềm mại, đầy suy tư. “Anh ấy không phải là người nói những lời hoa mỹ hay hứa hẹn xa vời. Nhưng anh ấy luôn ở đó, luôn hiện hữu. Anh ấy luôn lắng nghe mọi điều tôi nói, dù là chuyện vụn vặt nhất. Và anh ấy luôn biết cách làm tôi vui, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt, không đáng kể.” Cô nhớ lại món quà Huy đã tặng cô ở công viên, một cuốn sổ tay nhỏ nhưng lại đúng thứ cô đang cần, một cử chỉ tinh tế đến bất ngờ. “Hạo… anh ấy là ánh trăng xa vời, đẹp đẽ nhưng khó chạm tới. Còn Huy, anh ấy là ngọn đèn ấm áp ngay trong tầm tay mình.”
Chi Mai gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ đồng cảm. Cô biết rõ mối tình thanh mai trúc mã của Lê An và Trần Hạo, biết rõ những năm tháng Lê An đã chờ đợi, đã mòn mỏi hy vọng. “Vậy là bà đã… mở lòng rồi sao?” Chi Mai hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, không phán xét. “Còn Hạo thì sao?” Cô dùng từ "Hạo" một cách tự nhiên, như một người bạn cũ vẫn nhắc về một người bạn cũ khác, không có ác ý, chỉ có sự quan tâm.
Lê An cúi mặt xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những viên đá nhỏ tan chảy trong ly bạc xỉu. “Hạo… Hạo vẫn vậy.” Giọng cô mang một chút buồn bã, nhưng không còn là nỗi đau day dứt như trước. “Anh ấy vẫn bận rộn với công việc, với những tham vọng ở thành phố. Những cuộc gọi, tin nhắn ngày càng thưa dần. Giờ đây, tôi không còn trách anh ấy nữa, Mai ạ. Tôi hiểu con đường anh ấy đã chọn, hiểu áp lực mà anh ấy phải đối mặt. Chỉ là… tôi mệt rồi.”
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Chi Mai, có một sự chân thật, một sự kiệt sức hiện rõ trong đó. “Tôi mệt mỏi với việc chờ đợi một hình bóng xa vời, với việc níu giữ những kỷ niệm đã quá cũ. Tôi cần một người ở bên cạnh, một người thật sự hiện hữu trong cuộc sống của tôi, không phải một lời hứa không thành hay một ‘nếu như ngày đó’ đầy tiếc nuối. Tôi cần một người có thể cùng tôi đi bộ ‘chung đường’ mỗi ngày, chứ không phải chỉ là những chuyến đi hiếm hoi trở về ‘bên bờ sông cũ’ rồi lại ra đi.”
Chi Mai nắm chặt tay Lê An, như muốn truyền cho bạn sức mạnh. “Tôi hiểu,” cô nói khẽ. “Bà đã chịu đựng quá nhiều rồi.”
“Sự quan tâm của Huy, nó… nó rất khác,” Lê An tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như đang tự nói với chính mình. “Nó không ồn ào, không phô trương. Nhưng nó ấm áp, chân thành. Anh ấy nhớ những điều nhỏ nhặt tôi thích, anh ấy luôn biết cách làm tôi cười, ngay cả khi tôi không nói ra mình đang buồn. Anh ấy không mang đến cho tôi những giấc mơ lớn lao, nhưng anh ấy mang đến sự bình yên. Sự bình yên mà tôi đã tìm kiếm bấy lâu nay.” Cô dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, rồi nói ra điều mà cô đã giấu kín trong lòng bấy lâu. “Sự quan tâm của Huy, nó… đang dần chiếm một vị trí quan trọng trong lòng mình, Mai ạ. Mình không biết đó có phải là tình yêu không, nhưng mình thấy bình yên khi ở bên anh ấy.”
Câu nói cuối cùng của Lê An khiến Chi Mai im lặng. Cô nhìn sâu vào mắt bạn, thấy được sự thành thật và cả một chút hoài niệm vẫn còn vương vấn. “Chưa phải tình yêu, nhưng là sự bình yên,” Chi Mai lặp lại, như để ghi nhớ. “Vậy thì… đó cũng là một khởi đầu tốt đẹp, An ạ. Bà xứng đáng được bình yên.” Cô khẽ xoa nhẹ lên tay Lê An, một cử chỉ đầy sự thông cảm và ủng hộ. “Đừng bận tâm đến những ‘nếu như ngày đó’ nữa. Cuộc đời là một dòng sông, nó sẽ cứ thế chảy thôi. Mình cũng phải sống tiếp, phải tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.”
Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Có lẽ, cô đã đi một quãng đường quá dài với những chờ đợi và hy vọng mong manh. Giờ đây, sự hiện hữu của Nguyễn Hoàng Huy, dù chưa phải là tình yêu bùng cháy, nhưng lại là một điểm tựa vững chắc, một bến đỗ an yên mà trái tim cô đang khát khao. Cái “khoảng cách vô hình” giữa cô và Trần Hạo, vốn đã tồn tại bấy lâu, giờ đây dường như đã được Lê An chủ động chấp nhận, không còn cố gắng để thu hẹp lại nữa. Cô không còn trách móc, không còn oán hận, chỉ còn lại sự chấp nhận và một chút tiếc nuối lặng lẽ.
***
Khi Chi Mai ra về, bóng tối đã bao phủ thị trấn, những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. Lê An trở về nhà, căn nhà nhỏ quen thuộc với mùi hương trầm phảng phất, mùi sách cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ. Cô bước vào phòng mình, không bật đèn, để ánh trăng sáng vằng vặc hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian lãng đãng và huyền ảo. Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, xào xạc như những lời thì thầm của đêm. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ khu vườn, tạo nên bản giao hưởng của tự nhiên, quen thuộc và bình yên.
Lê An ngồi xuống chiếc bàn học cũ, nơi có một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh ngọc, món quà mà Nguyễn Hoàng Huy đã tặng cô. Cô chạm nhẹ vào bìa sổ, lướt ngón tay trên bề mặt mịn màng của nó. Cuốn sổ này, dù nhỏ bé, lại mang ý nghĩa lớn lao. Nó không chỉ là một vật dụng, mà còn là biểu tượng của sự quan tâm, của sự hiện diện mà cô đã khao khát bấy lâu. Nó cho thấy Huy đã thực sự lắng nghe cô, đã thực sự quan sát cô, và đã thực sự muốn mang lại niềm vui cho cô, dù chỉ là qua một vật phẩm nhỏ. So với những lời hứa hẹn không thành, những bức thư dài dằng dặc nhưng xa cách của Trần Hạo, món quà này thực tế và ấm áp hơn rất nhiều.
“Mình đã chờ đợi quá lâu…” Lê An thầm nghĩ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi những mái nhà ngói cũ kỹ. “Đã chờ đợi một người đã ‘chậm một nhịp’ với cuộc đời mình. Giờ đây, mình cần một bến đỗ thực tế.”
Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Từ đây, cô có thể nhìn thấy một phần thị trấn đang chìm trong bóng đêm, và xa hơn nữa, là những ánh đèn mờ ảo của thành phố lớn, nơi Trần Hạo đang miệt mài theo đuổi những giấc mơ của riêng mình. Trước đây, mỗi khi nhìn về hướng đó, lòng cô lại dấy lên một nỗi nhớ nhung day dứt, một niềm hy vọng mong manh. Nhưng đêm nay, cảm giác ấy đã khác. Không còn là nỗi nhớ nhung đến cồn cào, không còn là sự tiếc nuối khôn nguôi về “nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút.” Thay vào đó, là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã.
Lê An hít một hơi sâu, không khí đêm se lạnh luồn vào phổi, mang theo mùi của đất ẩm và cây cỏ. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên đang lan tỏa trong lòng. Lời Chi Mai nói đúng. Cô đã mệt rồi. Mệt mỏi với việc níu giữ một quá khứ đã xa, một hình bóng đã mờ. Có lẽ, đây chính là lúc để cô buông bỏ, để cô cho phép trái tim mình đón nh��n những điều mới mẻ, những sự quan tâm hiện hữu.
Cô mở mắt ra, nhìn về phía thành phố xa xăm. Nơi đó, Trần Hạo đang nỗ lực, đang đạt được những thành công ban đầu. Cô không còn cảm thấy oán trách anh nữa. Cô chỉ cầu mong anh được hạnh phúc với con đường anh đã chọn. Còn cô, cô sẽ đi con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy đang mang lại. Mối quan hệ giữa cô và Trần Hạo, có lẽ, đã thực sự trở thành một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa. Và có lẽ, đó cũng là điều tốt nhất cho cả hai. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không có Trần Hạo, nhưng có sự hiện hữu của một người khác. Sự bình yên mà cô đang tìm thấy, chính là dấu hiệu cho thấy cô đang đi đúng hướng, rời xa những tiếc nuối của quá khứ để hướng tới một tương lai thực tế và ấm áp hơn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.