Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 325: Chìm Đắm Giữa Tham Vọng

Ánh trăng vằng vặc hắt qua khung cửa sổ, đổ bóng chiếc bàn học cũ của Lê An xuống nền nhà, tạo nên một mảng sáng bạc trên nền gạch hoa văn đã phai màu theo thời gian. Mùi hương trầm phảng phất, hòa cùng mùi sách cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên ngoài, vẽ nên bức tranh yên bình của một buổi đêm ở thị trấn ven sông. Lê An ngồi đó, chạm nhẹ vào bìa cuốn sổ tay nhỏ màu xanh ngọc, cảm nhận sự mịn màng, ấm áp dưới đầu ngón tay. Cuốn sổ, món quà từ Nguyễn Hoàng Huy, không chỉ là một vật dụng đơn thuần, mà còn là minh chứng cho sự quan tâm hiện hữu, cho một vòng tay thực tế mà cô đã khao khát bấy lâu. So với những lời hứa hẹn không thành, những bức thư dài dằng dặc nhưng xa cách của Trần Hạo, món quà này hiện thực và gần gũi hơn biết bao.

“Mình đã chờ đợi quá lâu…” Lê An thì thầm, ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ, nơi những mái nhà ngói cũ kỹ chìm trong ánh trăng. “Đã chờ đợi một người đã ‘chậm một nhịp’ với cuộc đời mình. Giờ đây, mình cần một bến đỗ thực tế.” Lời Chi Mai nói vẫn văng vẳng bên tai, như một lời thì thầm của số phận, rằng cuộc đời là một dòng sông, nó sẽ cứ thế chảy, và mỗi người đều phải tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí đêm se lạnh luồn vào phổi, mang theo mùi đất ẩm và cây cỏ. Cô nhắm mắt lại, một sự bình yên lạ lùng lan tỏa trong lòng, xoa dịu những vết xước cũ kỹ. Mệt mỏi với việc níu giữ một quá khứ đã xa, một hình bóng đã mờ. Có lẽ, đây chính là lúc để cô buông bỏ, để cô cho phép trái tim mình đón nhận những điều mới mẻ, những sự quan tâm hiện hữu. Cô mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn mờ ảo của thành phố lớn đang lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Nơi đó, Trần Hạo đang miệt mài theo đuổi những giấc mơ của riêng mình. Cô không còn oán trách anh nữa, chỉ mong anh hạnh phúc với con đường đã chọn. Còn cô, cô sẽ đi con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy đang mang lại. Mối quan hệ giữa cô và Trần Hạo, có lẽ, đã thực sự trở thành một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa. Và có lẽ, đó cũng là điều tốt nhất cho cả hai. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không có Trần Hạo, nhưng có sự hiện hữu của một người khác. Sự bình yên mà cô đang tìm thấy, chính là dấu hiệu cho thấy cô đang đi đúng hướng, rời xa những tiếc nuối của quá khứ để hướng tới một tương lai thực tế và ấm áp hơn.

***

Trong văn phòng làm việc đầu tiên của mình, nơi những ô cửa kính lớn đón trọn ánh sáng ban mai của thành phố đang bừng tỉnh, Trần Hạo đang say sưa với bản vẽ thiết kế mới nhất. Mùi cà phê rang xay đậm đặc, được pha bởi chính tay anh từ sáng sớm, quẩn quanh trong không khí, hòa cùng mùi giấy mới và mực in, tạo nên một thứ hương thơm kích thích sự tập trung. Tiếng gõ bàn phím liên hồi từ những đồng nghiệp đã sớm có mặt, tiếng máy in rì rì ở góc phòng, và cả tiếng còi xe vọng lại từ những con đường bên dưới, tất cả hợp thành bản giao hưởng quen thuộc của một ngày làm việc hối hả. Trần Hạo ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính, đôi lông mày khẽ chau lại khi anh phân tích từng chi tiết, từng con số. Anh gõ phím thoăn thoắt, những ngón tay dài lướt đi điệu nghệ trên bàn phím, tạo ra những tiếng lách cách đều đặn. Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh tề, anh toát ra một vẻ chuyên nghiệp, quyết đoán, hoàn toàn khác biệt so với chàng trai rụt rè bên bờ sông cũ. Anh đã học cách thích nghi, học cách biến áp lực thành động lực, và thành phố này, với những cơ hội không ngừng mở ra, đã trở thành sàn diễn để anh thể hiện bản thân.

Đột nhiên, một bóng người cao lớn, lịch thiệp dừng lại bên bàn làm việc của Trần Hạo. Anh Long, cấp trên trực tiếp của anh, người đã nhìn thấy tiềm năng ở chàng trai trẻ này ngay từ những ngày đầu, khẽ khàng đặt tay lên vai anh. “Hạo, có thể dành cho anh một phút không?” Giọng Anh Long trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự nghiêm túc khó tả.

Trần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt nhanh chóng rời khỏi màn hình, một nụ cười chuyên nghiệp hiện lên trên môi. “Vâng, Anh Long.” Anh tắt màn hình máy tính, quay hẳn người về phía sếp, thể hiện sự sẵn sàng lắng nghe.

Anh Long khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt Trần Hạo, dường như đang đánh giá một điều gì đó. “Anh có một dự án mới, khá thử thách nhưng cũng là cơ hội tốt để cậu thể hiện mình. Một dự án lớn, đòi hỏi sự tập trung và cống hiến cao độ. Anh đã nghĩ đến cậu đầu tiên khi nhận được nó.” Anh Long nói, rồi đặt một tập tài liệu dày cộp xuống bàn. Bìa hồ sơ màu xanh đậm, in dòng chữ “Dự án X – Phát triển khu phức hợp thương mại” bằng phông chữ trang trọng, nổi bật trên nền gỗ sẫm màu của mặt bàn.

Trần Hạo đưa tay cầm lấy tập tài liệu, lật giở vài trang. Những con số, biểu đồ, và bản vẽ kiến trúc phức tạp hiện ra trước mắt anh. Tim anh đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phấn khích khó tả. Đây chính là cơ hội mà anh hằng mong đợi, một bước ngoặt thực sự trong sự nghiệp. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm đến tận khuya, đôi khi quên cả những bữa ăn, chỉ để chứng minh năng lực của mình, để thoát khỏi cái bóng của một quá khứ giản dị, để xây dựng một tương lai vững chắc. Và giờ đây, cơ hội đã đến.

“Em sẵn sàng, thưa anh!” Trần Hạo trả lời dứt khoát, ánh mắt anh sáng lên một cách rõ rệt. Không còn là đôi mắt mơ màng nhìn về phía Lê An bên bờ sông cũ, mà là đôi mắt của một kẻ chinh phục, đầy tham vọng và quyết đoán. Giọng anh trầm, chắc, vang vọng trong không gian văn phòng đang dần trở nên nhộn nhịp.

Anh Long mỉm cười hài lòng, vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo. “Tốt lắm. Anh tin tưởng vào cậu. Dự án này sẽ là một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của cậu. Hãy đọc kỹ tài liệu, chiều nay chúng ta sẽ có cuộc họp đầu tiên với đội ngũ.” Anh Long nói, rồi quay lưng bước đi, để lại Trần Hạo với tập tài liệu trên tay và một ngọn lửa tham vọng đang bùng cháy dữ dội trong lòng.

Trần Hạo lật giở từng trang tài liệu, tâm trí anh hoàn toàn chìm đắm vào những con số, những kế hoạch. Anh hình dung ra khu phức hợp thương mại đồ sộ sẽ mọc lên giữa lòng thành phố, hình dung ra thành công vang dội mà dự án này có thể mang lại. Anh biết, đây sẽ là một hành trình đầy cam go, đòi hỏi anh phải dốc hết sức lực và trí tuệ. Nhưng anh không sợ hãi. Ngược lại, anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát khao mãnh liệt được chứng tỏ bản thân. Anh tự nhủ, thành công này không chỉ là của riêng anh, mà còn là nền tảng vững chắc cho một tương lai mà anh đã hứa hẹn với bản thân, với người con gái anh từng yêu thương. Anh muốn xây dựng một cuộc sống đủ đầy, một bến đỗ an yên, dù rằng, vào khoảnh khắc này, hình bóng Lê An đã trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết, bị che khuất bởi ánh đèn rực rỡ và những bản vẽ chi chít số liệu. Anh đã đặt tất cả vào ván cờ này, tin rằng đây là con đường đúng đắn.

***

Vài ngày sau, Trần Hạo ngồi ăn vội vàng trong căn tin công ty, nơi tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng va chạm lanh canh của bát đũa và mùi thức ăn nhanh pha trộn vào nhau, tạo nên một không khí huyên náo đặc trưng. Anh chọn một góc khuất, cố gắng tìm một chút yên tĩnh giữa sự hối hả. Một tay anh cầm đũa gắp miếng thịt kho, tay kia vẫn không ngừng gõ điện thoại, trả lời những email công việc dồn dập. Màn hình điện thoại cũ kỹ, lớp kính đã có vài vết xước nhỏ, vẫn hiển thị rõ ràng những dòng chữ công việc. Anh cau mày, tập trung đọc từng tin nhắn, từng báo cáo, cố gắng nắm bắt mọi thông tin dù chỉ là trong vài phút nghỉ ngơi ngắn ngủi. Mùi canh chua thoang thoảng, mùi cơm nóng hổi, nhưng anh dường như không cảm nhận được hương vị, chỉ đơn thuần đưa thức ăn vào miệng để duy trì năng lượng.

Đột nhiên, chiếc điện thoại trong tay anh rung nhẹ. Một tin nhắn mới đến. Anh liếc nhìn, tên Lê An hiện lên trên màn hình. Một thoáng chốc, hình ảnh cô gái với mái tóc dài, nụ cười dịu dàng bên bờ sông cũ chợt hiện về trong tâm trí anh, như một thước phim cũ kỹ. Nhưng chỉ là một thoáng chốc. Ngay lập tức, anh lại kéo mình trở về với thực tại, với hàng đống công việc đang chờ đợi.

Tin nhắn của Lê An chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Anh Hạo, anh có khỏe không? Dạo này bận lắm à?"

Trần Hạo nhìn dòng chữ, một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi trong lòng. Anh biết, anh đã bỏ bê Lê An quá lâu rồi. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngày càng ngắn ngủi. Nhưng anh tự nhủ, đây là giai đoạn quan trọng nhất của sự nghiệp, anh không thể lơ là. Thành công của anh sau này sẽ là lời giải thích cho tất cả. Anh gõ phím nhanh, không chút do dự, trả lời một cách cụt lủn: "Anh khỏe. Đang bận dự án mới. Em giữ gìn sức khỏe nhé." Anh không hỏi lại cô có khỏe không, không hỏi cô dạo này thế nào. Anh chỉ đơn thuần trả lời câu hỏi của cô, rồi đưa ra một lời dặn dò chung chung. Lời nói không thành, cảm xúc không thành, chỉ còn lại sự xa cách vô hình được gói gọn trong vài ký tự vô tri.

Ngay sau khi gửi đi, anh đặt điện thoại xuống bàn, rồi lại vùi đầu vào màn hình laptop, kiểm tra lại một bản vẽ thiết kế khác. Cảm giác mệt mỏi đã bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng nó lại đi kèm với một sự thỏa mãn lạ kỳ. Anh đang làm việc, đang tạo ra giá trị, đang xây dựng tương lai. Đối với anh lúc này, đó là điều quan trọng nhất. Những tín hiệu yếu ớt từ mối quan hệ xa xôi, những lời hỏi thăm mong manh từ Lê An, đều bị anh xếp vào một góc khuất trong tâm trí, tự nhủ sẽ giải quyết sau, khi anh đã có được chỗ đứng vững chắc. Anh tin rằng, Lê An sẽ hiểu, sẽ chờ đợi. Cô vẫn luôn là như thế. Anh không nhận ra, hoặc cố tình không nhận ra, rằng sự chờ đợi ấy cũng có giới hạn của nó, rằng trái tim cô cũng có thể mệt mỏi. Anh đã quá đắm chìm vào thế giới của riêng mình, thế giới của những con số, những bản vẽ, những tham vọng. Anh đã "chậm một nhịp" một lần nữa, nhưng lần này không phải vì e dè, mà vì sự ưu tiên mù quáng. Tiếng ồn ào của căn tin vẫn tiếp tục, hòa cùng tiếng gõ phím của anh, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, của nhịp sống thành phố không ngừng nghỉ.

***

Khi ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm hồng những tòa nhà cao tầng và đổ thứ ánh sáng vàng cam xuống những con phố tấp nập, Trần Hạo vẫn ở lại văn phòng. Hầu hết đồng nghiệp đã ra về, chỉ còn lại vài ánh đèn lờ mờ từ các phòng ban khác, và tiếng điều hòa vẫn chạy đều đều, tạo ra một không khí se lạnh, hơi khô. Mùi cà phê đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi ozone từ các thiết bị điện tử. Anh ngồi trước màn hình máy tính, kiểm tra lại những số liệu cuối cùng của bản kế hoạch tài chính cho dự án X. Những con số nhảy múa trên màn hình, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và khả năng phân tích nhạy bén. Anh vuốt nhẹ trán, cảm giác mệt mỏi len lỏi, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên sự tập trung cao độ, không hề có dấu hiệu buông xuôi. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe rõ hơn trong không gian yên tĩnh của văn phòng về đêm, như lời nhắc nhở về một thành phố không bao giờ ngủ.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, và Hà Minh, một đồng nghiệp cùng phòng, người cũng có chút cạnh tranh ngầm với anh, đi ngang qua. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao, mái tóc vuốt keo gọn gàng, chiếc áo sơ mi hiệu phẳng phiu, dừng lại bên bàn Trần Hạo. Trên tay anh ta là chiếc cặp da, sẵn sàng ra về.

“Vẫn còn ở đây à Hạo? Nghe nói cậu đang ‘ôm’ dự án lớn của anh Long đấy. Chúc mừng nhé.” Hà Minh nói, giọng điệu vừa có vẻ động viên, vừa ẩn chứa một chút thăm dò, một chút cạnh tranh. Anh ta khẽ nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của Trần Hạo, cố gắng đọc lướt qua những dòng số liệu.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, gật nhẹ đầu. “Cảm ơn. Vẫn đang cố gắng thôi.” Giọng anh trầm và đều, không để lộ quá nhiều cảm xúc. Anh biết Hà Minh là một người giỏi, và cũng là một đối thủ đáng gờm. Môi trường thành phố này đầy rẫy những người tài năng, và để đứng vững, anh phải luôn nỗ lực hết mình.

Hà Minh tựa lưng vào mép bàn làm việc của Trần Hạo, khoanh tay trước ngực. “Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.” Anh ta nói, rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng rực rỡ. “Thành phố này không thiếu cơ hội, nhưng cũng không thiếu người giỏi. Cố mà nắm lấy.” Lời nói của Hà Minh không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một lời nhắc nhở về sự khốc liệt của môi trường này, nơi mà nếu anh không nhanh chóng nắm bắt, cơ hội sẽ vuột mất vào tay người khác.

Trần Hạo gật đầu, nở một nụ cười xã giao. “Tất nhiên.” Anh không nói thêm gì, chỉ đơn thuần chấp nhận lời của Hà Minh. Sau đó, anh ta rời đi, để lại Trần Hạo với ánh mắt đăm chiêu nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị những con số phức tạp. Lời nói của Hà Minh như một lần nữa củng cố thêm suy nghĩ của anh: anh phải nỗ lực, phải thành công, phải nắm bắt mọi cơ hội. Không có chỗ cho sự yếu mềm, không có chỗ cho sự chần chừ.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm rực rỡ như một dải ngân hà, lấp lánh và đầy mê hoặc. Nơi đây, anh tìm thấy chính mình, tìm thấy mục đích và khát vọng. Nhưng cũng chính nơi đây, anh cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc đang dần nhen nhóm trong lòng, dù anh cố gắng không thừa nhận. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một đế chế, mà quên mất rằng, một trái tim cũng cần được vun đắp. Những lời chúc mừng, những cơ hội thăng tiến, những con số biết nói trên màn hình, tất cả đều mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn, nhưng lại không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình mà anh đang tự tạo ra giữa mình và những điều thân thuộc nhất.

Anh quay trở lại với công việc, tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn. Trần Hạo biết, con đường phía trước còn rất dài, và anh sẽ phải đánh đổi rất nhiều. Nhưng anh tin rằng, mọi sự đánh đổi đều xứng đáng, miễn là anh có thể đạt được mục tiêu của mình. Anh không hề hay biết rằng, cùng lúc đó, ở một thị trấn xa xôi, một cô gái đã quyết định buông tay, chấp nhận một bến đỗ an yên khác, nơi không có anh. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, giờ đây, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà đã trở thành một hố sâu thăm thẳm của sự khác biệt trong lựa chọn và ưu tiên. Và anh, vẫn đang miệt mài gõ phím, trong ánh đèn lạnh lẽo của văn phòng, hoàn toàn đắm chìm giữa tham vọng của riêng mình, không hề hay biết rằng mình đã "chậm một nhịp" đến mức nào, để rồi bỏ lỡ cả một đời.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free