Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 326: Bàn Tay Tỉ Mỉ, Lòng Tin Bắt Đầu

Trần Hạo vẫn đang miệt mài gõ phím, trong ánh đèn lạnh lẽo của văn phòng, hoàn toàn đắm chìm giữa tham vọng của riêng mình, không hề hay biết rằng mình đã "chậm một nhịp" đến mức nào, để rồi bỏ lỡ cả một đời. Cùng lúc ấy, tại thị trấn nhỏ ven sông, một cánh cửa khác đã khẽ mở ra, mang theo ánh nắng ấm áp và một sự hiện diện đầy an ủi.

Sáng hôm sau, khi nắng đã lên cao, rải những tia vàng óng ả xuống con đường nhỏ trải sỏi dẫn vào nhà Lê An, Nguyễn Hoàng Huy đã đứng trước cổng, trên tay xách một chiếc túi vải cũ kỹ, bên trong lỉnh kỉnh những dụng cụ sửa chữa. Tiếng gõ cửa khẽ khàng, không quá mạnh cũng không quá yếu, vừa đủ để Lê An đang loay hoay trong bếp nghe thấy. Cô bước ra, mái tóc buộc cao gọn gàng, trên người vẫn còn vương mùi bánh mì nướng và cà phê buổi sáng. Thấy Huy, một chút ngại ngùng thoáng qua trên gương mặt cô, nhưng nhanh chóng nhường chỗ cho nụ cười niềm nở.

“Chào Huy. Anh đến rồi.” Giọng Lê An nhẹ nhàng, ấm áp như ánh nắng sớm mai.

Huy mỉm cười hiền lành, nụ cười ấy xua tan đi chút e dè còn vương vấn trong lòng Lê An. “Chào An. Anh đến hơi sớm một chút, sợ làm phiền em.”

“Không sao đâu anh. Em vừa mới ăn sáng xong.” Lê An lùi lại, mở rộng cánh cửa mời anh vào. “Mời anh vào nhà. Anh cứ tự nhiên nhé.”

Huy bước vào, ánh mắt lướt qua khoảng sân nhỏ tràn ngập cây cảnh mà Lê An tỉ mẩn chăm sóc, rồi dừng lại ở ngôi nhà quen thuộc, nơi chất chứa bao kỷ niệm tuổi thơ của Lê An. Căn nhà gỗ nhỏ với những ô cửa sổ lớn nhìn ra vườn, nơi ánh sáng tự nhiên luôn tràn ngập, tạo cảm giác tươi mới và yên bình. Không khí trong nhà thoảng mùi cà phê mới pha dịu nhẹ hòa lẫn với chút hương tinh dầu sả chanh mà cô vẫn thường dùng để thư giãn. Nó mang một vẻ ấm cúng đến lạ, dù đôi khi Lê An vẫn cảm thấy phảng phất đâu đó một chút cô đơn tĩnh mịch khi chỉ có một mình.

“Phiền anh quá, tự em sửa mãi không được.” Lê An dẫn Huy vào bếp, một không gian nhỏ gọn gàng, sạch sẽ với chiếc tủ bếp gỗ đã ngả màu thời gian. Cô chỉ vào cánh cửa tủ trên cao, nơi bản lề đã bị lỏng, khiến cánh cửa bị lệch hẳn xuống, mỗi lần đóng mở đều kêu kẹt kẹt và không thể khít lại được. “Nó cứ thế này mãi, em thử vặn ốc mấy lần rồi mà không ăn thua.”

Huy đặt chiếc túi đồ nghề xuống sàn, khẽ cười trấn an. “Em cứ để anh, chuyện nhỏ thôi mà. Chắc là bản lề bị lỏng hoặc lệch thôi. Anh xem qua là được.” Anh bày đồ nghề ra nền gạch, cẩn thận xếp từng chiếc tua vít, kìm, và cờ lê một cách ngăn nắp. Cách anh làm việc, dù chỉ mới là chuẩn bị, cũng toát lên vẻ tập trung và chu đáo, khiến Lê An cảm thấy được an tâm một cách lạ lùng. Cô đứng cạnh, quan sát anh, trong lòng dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm, như thể gánh nặng bấy lâu nay bỗng chốc được san sẻ. Sự hiện diện của anh, thật bình yên và vững chãi.

***

Giữa buổi chiều, ánh nắng vẫn dịu dàng xuyên qua ô cửa sổ lớn trong bếp, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng dụng cụ lạch cạch vang lên đều đặn, không ồn ào mà có phần nhịp nhàng, như một bản nhạc lao động. Nguyễn Hoàng Huy đang cặm cụi với chiếc tủ bếp. Anh không vội vàng, từng động tác đều chậm rãi và chắc chắn. Anh nới lỏng từng con ốc đã hoen gỉ, cẩn thận tháo rời bản lề cũ, rồi lau sạch những vết bẩn nhỏ bám trên cánh tủ và khung tủ mà Lê An có lẽ đã bỏ qua. Mùi kim loại thoảng nhẹ từ đồ nghề của anh hòa lẫn với mùi gỗ cũ của chiếc tủ, tạo nên một hương vị rất riêng của sự sửa chữa, tái tạo.

Gương mặt Huy tập trung cao độ, vầng trán anh lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn kiên nhẫn. Anh thỉnh thoảng quay sang Lê An, giải thích cặn kẽ về nguyên lý hoạt động của bản lề, về cách khắc phục những lỗi vặt trong nhà. “Chỉ cần điều chỉnh lại cái bản lề này một chút là được, An ạ,” anh nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng, không hề có vẻ khó chịu hay bận tâm. “Nhiều khi đồ dùng trong nhà mình cũng như con người vậy, cần được để ý, chăm sóc kỹ lưỡng một chút là lại hoạt động trơn tru thôi.”

Lê An lắng nghe, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ lùng, vừa bình yên vừa suy tư. Cô nhớ về Trần Hạo. Ngày xưa, khi còn bé, Hạo cũng hay giúp cô sửa xe đạp bị tuột xích, hay chiếc diều bị rách, hoặc thậm chí là những món đồ chơi bị hỏng. Anh làm rất nhanh, hiệu quả, nhưng thường đi kèm với vẻ mặt cau có vì bận rộn với bài vở hay những trận bóng đá dang dở. Anh chưa bao giờ tỉ mỉ, kiên nhẫn đến vậy, và cũng chưa bao giờ nói những lời lẽ nhẹ nhàng, ẩn ý sâu sắc như Huy. Cô nhớ lại những lần Hạo giúp cô, anh thường chỉ nói “Đưa đây, để anh làm cho.” rồi nhanh chóng hoàn thành mà không một lời giải thích, đôi khi còn buông một câu “Sao em vụng thế?”. Khi đó, cô vẫn thấy ấm lòng vì có anh bên cạnh, nhưng giờ đây, khi so sánh với sự chu đáo của Huy, cô mới nhận ra sự khác biệt.

*Trần Hạo sẽ không bao giờ nói những lời như vậy,* Lê An thầm nghĩ. Hạo luôn là người của hành động, của những mục tiêu lớn lao, của những lời hứa hẹn mơ hồ. Anh chưa từng để tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt, những sự chăm sóc tinh tế trong cuộc sống hàng ngày. Anh chưa từng dạy cô cách "chăm sóc" một món đồ, hay một mối quan hệ, một cách tỉ mỉ như thế. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong cách họ nhìn nhận và đối xử với cuộc sống, với những điều bình dị nhất.

Sự hiện diện của Huy không ồn ào, không đòi hỏi sự chú ý đặc biệt, nhưng lại mang đến một sự an tâm đến kỳ lạ. Cô cảm thấy anh như một điểm tựa vững chắc, một người đàn ông của hiện tại, không phải là một hoài niệm mơ hồ hay một lời hứa hẹn xa vời. Anh mang đến sự bình yên, một sự bình yên mà cô đã mỏi mòn tìm kiếm bấy lâu nay, trong sự chờ đợi và hy vọng vào một người đã quá đắm chìm giữa tham vọng của riêng mình. Từng cử chỉ của Huy, từng lời anh nói, đều như những giọt nước mát lành thấm vào tâm hồn cô, xoa dịu những vết xước của sự mỏi mệt. Cô biết, mình đã từng chờ đợi quá lâu, đã từng hy vọng quá nhiều vào một bóng hình, mà quên mất rằng hạnh phúc đôi khi lại đến từ những điều giản dị, từ một bàn tay sẵn sàng giúp đỡ, từ một tấm lòng chân thành không cần phô trương.

***

Chiều muộn, khi hoàng hôn bắt đầu buông những vạt nắng cam đỏ cuối cùng xuống con sông phía xa, nhuộm vàng cả khung cảnh thị trấn, cánh cửa tủ bếp đã được sửa xong. Huy khẽ đẩy nhẹ, cánh cửa đóng mở một cách trơn tru, không còn tiếng kẹt kẹt khó chịu, và khít khao hoàn hảo vào khung. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi Lê An. Cô đưa tay chạm vào cánh cửa, cảm nhận sự chắc chắn, vững vàng, như thể một phần gánh nặng trong lòng cô cũng vừa được tháo gỡ.

“Cảm ơn anh nhiều lắm, Huy. Nhờ có anh mà em đỡ lo rồi.” Giọng cô chân thành, ánh mắt nhìn anh tràn đầy sự cảm kích.

Huy khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn hiền lành như cũ. “Có gì đâu, An. Được giúp An là niềm vui của anh mà. Em cứ coi anh như người nhà, có gì cần giúp cứ gọi anh nhé.” Lời nói của anh không hề mang vẻ khách sáo, mà rất tự nhiên, ấm áp, khiến Lê An cảm thấy một sự gần gũi thân thuộc.

Cô mời anh ngồi xuống bộ bàn ghế nhỏ trong bếp, pha một ấm trà hoa cúc thơm dịu. Mùi trà lan tỏa khắp không gian, xua đi chút mùi kim loại còn vương vấn. Họ ngồi đó, trò chuyện về những chuyện thường ngày ở thị trấn. Huy kể về công việc của anh, về những dự định nhỏ anh đang ấp ủ, còn Lê An thì chia sẻ về cửa hàng hoa của mình, về những khó khăn và niềm vui. Không có những lời hứa hẹn xa vời, không có những câu chuyện quá lớn lao, chỉ là những sẻ chia chân thành về cuộc sống bình dị. Sự bình yên và tin cậy mà Lê An cảm nhận được khi có Huy bên cạnh là dấu hiệu rõ ràng cho thấy cô đang tìm thấy một bến đỗ an toàn, khác xa với những mong chờ từ Trần Hạo.

Đúng lúc đó, tiếng chân lẹt quẹt quen thuộc vang lên ngoài sân. Bà Mai, hàng xóm của Lê An, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu, đi ngang qua. Bà đưa mắt nhìn vào trong nhà, thấy Huy đang ngồi trò chuyện cùng Lê An thì nở một nụ cười hiền hậu. “Cậu Huy khéo tay quá nhỉ! Ghé qua giúp con bé An à?” Giọng bà Mai tự nhiên, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ thấu hiểu và có chút hài lòng, như một sự chấp thuận ngầm, một lời khen ngợi cho sự chu đáo của Huy.

Huy đứng dậy chào bà Mai, và Lê An cũng mỉm cười giải thích về cánh cửa tủ bếp. Bà Mai gật gù, rồi tiếp tục bước đi, nhưng nụ cười của bà vẫn còn đọng lại trên môi, như một lời chúc phúc thầm lặng. Lê An nhìn theo bóng bà Mai, rồi lại nhìn sang Huy. Cô cảm thấy sự hiện diện của anh thật vững chãi, thật đáng tin cậy. Anh không chỉ sửa cánh cửa tủ bếp, anh còn vá víu những khoảng trống trong lòng cô, mang đến sự an tâm mà cô đã thiếu vắng bấy lâu.

Không cần những lời hứa hẹn xa vời về một tương lai xán lạn, chỉ cần những hành động nhỏ bé, thiết thực như thế này cũng đủ làm ấm lòng cô gái đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những "lời nói không thành" từ quá khứ. Hành động tỉ mỉ và lời nói chân thành của Huy củng cố hình ảnh anh là một người đàn ông của gia đình, phù hợp với mục tiêu "có một gia đình nhỏ êm ấm" của Lê An. Cô cảm thấy mình đã tìm thấy một sự bình yên mới, một sự bình yên không cần phải tranh giành, không cần phải chờ đợi mỏi mòn. Nụ cười chấp nhận và không còn nuối tiếc của Lê An ở cuối chương báo hiệu cô sẽ đưa ra những quyết định quan trọng liên quan đến Huy trong tương lai gần.

Khi Huy ra về, ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, để lại bầu trời tím thẫm. Lê An đứng ở cửa nhìn theo bóng anh khuất dần trên con đường nhỏ. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của đêm về. Cô biết, "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã không còn là một khoảng cách có thể lấp đầy nữa. Cô đã chọn cho mình một bến đỗ, không phải vì tình yêu mãnh liệt bùng cháy, mà vì sự bình yên và tin cậy, vì một bàn tay sẵn sàng nắm lấy cô trong những điều giản dị nhất của cuộc đời.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free