Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 327: So Sánh Trong Im Lặng
Chiều muộn, khi hoàng hôn đã buông những vạt nắng cam đỏ cuối cùng xuống con sông phía xa, nhuộm vàng cả khung cảnh thị trấn, cánh cửa tủ bếp đã được sửa xong. Huy khẽ đẩy nhẹ, cánh cửa đóng mở một cách trơn tru, không còn tiếng kẹt kẹt khó chịu, và khít khao hoàn hảo vào khung. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi Lê An. Cô đưa tay chạm vào cánh cửa, cảm nhận sự chắc chắn, vững vàng, như thể một phần gánh nặng trong lòng cô cũng vừa được tháo gỡ.
“Cảm ơn anh nhiều lắm, Huy. Nhờ có anh mà em đỡ lo rồi.” Giọng cô chân thành, ánh mắt nhìn anh tràn đầy sự cảm kích.
Huy khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn hiền lành như cũ. “Có gì đâu, An. Được giúp An là niềm vui của anh mà. Em cứ coi anh như người nhà, có gì cần giúp cứ gọi anh nhé.” Lời nói của anh không hề mang vẻ khách sáo, mà rất tự nhiên, ấm áp, khiến Lê An cảm thấy một sự gần gũi thân thuộc.
Cô mời anh ngồi xuống bộ bàn ghế nhỏ trong bếp, pha một ấm trà hoa cúc thơm dịu. Mùi trà lan tỏa khắp không gian, xua đi chút mùi kim loại còn vương vấn. Họ ngồi đó, trò chuyện về những chuyện thường ngày ở thị trấn. Huy kể về công việc của anh, về những dự định nhỏ anh đang ấp ủ, còn Lê An thì chia sẻ về cửa hàng hoa của mình, về những khó khăn và niềm vui. Không có những lời hứa hẹn xa vời, không có những câu chuyện quá lớn lao, chỉ là những sẻ chia chân thành về cuộc sống bình dị. Sự bình yên và tin cậy mà Lê An cảm nhận được khi có Huy bên cạnh là dấu hiệu rõ ràng cho thấy cô đang tìm thấy một bến đỗ an toàn, khác xa với những mong chờ từ Trần Hạo.
Đúng lúc đó, tiếng chân lẹt quẹt quen thuộc vang lên ngoài sân. Bà Mai, hàng xóm của Lê An, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu, đi ngang qua. Bà đưa mắt nhìn vào trong nhà, thấy Huy đang ngồi trò chuyện cùng Lê An thì nở một nụ cười hiền hậu. “Cậu Huy khéo tay quá nhỉ! Ghé qua giúp con bé An à?” Giọng bà Mai tự nhiên, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ thấu hiểu và có chút hài lòng, như một sự chấp thuận ngầm, một lời khen ngợi cho sự chu đáo của Huy.
Huy đứng dậy chào bà Mai, và Lê An cũng mỉm cười giải thích về cánh cửa tủ bếp. Bà Mai gật gù, rồi tiếp tục bước đi, nhưng nụ cười của bà vẫn còn đọng lại trên môi, như một lời chúc phúc thầm lặng. Lê An nhìn theo bóng bà Mai, rồi lại nhìn sang Huy. Cô cảm thấy sự hiện diện của anh thật vững chãi, thật đáng tin cậy. Anh không chỉ sửa cánh cửa tủ bếp, anh còn vá víu những khoảng trống trong lòng cô, mang đến sự an tâm mà cô đã thiếu vắng bấy lâu.
Không cần những lời hứa hẹn xa vời về một tương lai xán lạn, chỉ cần những hành động nhỏ bé, thiết thực như thế này cũng đủ làm ấm lòng cô gái đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những "lời nói không thành" từ quá khứ. Hành động tỉ mỉ và lời nói chân thành của Huy củng cố hình ảnh anh là một người đàn ông của gia đình, phù hợp với mục tiêu "có một gia đình nhỏ êm ấm" của Lê An. Cô cảm thấy mình đã tìm thấy một sự bình yên mới, một sự bình yên không cần phải tranh giành, không cần phải chờ đợi mỏi mòn. Nụ cười chấp nhận và không còn nuối tiếc của Lê An ở cuối chương báo hiệu cô sẽ đưa ra những quyết định quan trọng liên quan đến Huy trong tương lai gần.
Khi Huy ra về, ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, để lại bầu trời tím thẫm. Lê An đứng ở cửa nhìn theo bóng anh khuất dần trên con đường nhỏ. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của đêm về. Cô biết, "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã không còn là một khoảng cách có thể lấp đầy nữa. Cô đã chọn cho mình một bến đỗ, không phải vì tình yêu mãnh liệt bùng cháy, mà vì sự bình yên và tin cậy, vì một bàn tay sẵn sàng nắm lấy cô trong những điều giản dị nhất của cuộc đời.
***
Sáng hôm sau, Lê An thức dậy trong một buổi sớm yên bình đến lạ. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Gió sớm mơn man qua rèm cửa lụa trắng, mang theo hơi sương mát lành từ con sông phía xa, phả vào căn phòng một mùi hương cỏ cây dịu nhẹ. Cô vươn vai, hít thở sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn một năng lượng mới. Không còn là cảm giác nặng nề của những ngày dài chờ đợi, mà là sự nhẹ nhõm, thanh thản đến lạ thường.
Cô bước xuống bếp, ánh mắt không tự chủ được mà hướng về phía cánh cửa tủ bếp. Nó vẫn ở đó, đóng khít khao, vững chãi và sáng bóng, như một lời nhắc nhở thầm lặng về sự chu đáo của Nguyễn Hoàng Huy đêm qua. Cô khẽ đưa tay chạm vào bề mặt gỗ mát lạnh, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Sự chắc chắn từ cánh cửa tủ bếp, một vật dụng đơn giản trong nhà, lại mang đến cho cô một cảm giác an tâm đến không ngờ. Nó không chỉ là một cánh cửa được sửa chữa, mà dường như còn là một cánh cửa mới mở ra trong tâm hồn cô, cánh cửa của sự tin cậy và bình yên.
Lê An pha một tách cà phê đen thơm lừng, mùi hương cà phê rang xay lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, quyện với mùi gỗ cũ thân thuộc. Cô bưng tách cà phê nóng hổi, bước ra ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Từ đây, cô có thể ngắm nhìn khu vườn nhỏ xanh mướt của mình, nơi những bông hoa nhài trắng muốt còn đọng sương đêm, tỏa hương thoang thoảng trong gió sớm. Tiếng chim hót líu lo từ vòm cây cổ thụ trước sân như một bản hòa ca chào ngày mới, êm đềm và thanh thoát.
Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy nơi đầu lưỡi, rồi lan tỏa một hơi ấm dịu dàng khắp cơ thể. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra xa, về phía con đường nhỏ dẫn vào thị trấn. Trong đầu cô, những suy nghĩ miên man cứ thế nối tiếp nhau, không còn vương vấn quá nhiều về những điều xa xôi, mà tập trung hơn vào những gì đang hiện hữu.
"Anh Huy thật chu đáo...", cô thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua. "Anh ấy không nói nhiều, nhưng những gì anh ấy làm thì rất cụ thể, rất thực tế." Cô nhớ lại cách Huy tỉ mỉ xem xét từng con ốc, cách anh giải thích cặn kẽ về nguyên nhân cánh cửa bị lệch, và cả nụ cười hiền lành, trấn an khi cô tỏ vẻ lo lắng. Mọi thứ đều chân thành, đều xuất phát từ sự quan tâm thật lòng.
Và rồi, một sự đối lập tự nhiên hiện lên trong tâm trí cô, không phải cố tình so sánh, mà là một phản xạ của trái tim đã trải qua quá nhiều sự chờ đợi. "Không như...", cô dừng lại, câu nói cứ thế lửng lơ trong không trung của tâm tưởng. Cô không muốn hoàn thành vế sau, không muốn gọi tên sự so sánh đó, nhưng hình bóng Trần Hạo vẫn hiện lên mờ nhạt. Cô nhớ những lần chiếc quạt trần trong nhà bị hỏng, hay cái vòi nước rò rỉ, Trần Hạo cũng từng giúp cô sửa chữa. Nhưng hồi đó, anh thường vội vàng, đôi khi cau mày vì công việc làm anh mất thời gian, hoặc đơn giản là anh làm cho xong chuyện để có thể quay về với những cuộc hẹn với bạn bè, hay những buổi ôn bài. Anh làm vì nghĩa vụ của một người anh trai, một người bạn thanh mai trúc mã, nhưng không bao giờ có sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và cái "tâm" như Huy.
Ngày đó, cô đã không nhận ra sự khác biệt ấy. Cô đã mặc định rằng tình yêu và sự quan tâm của Hạo là như thế. Cô đã chấp nhận những cuộc gọi ngắn ngủi, những tin nhắn hời hợt, những lời hứa "anh sẽ về" không bao giờ cụ thể. Cô đã sống trong một thế giới của sự chờ đợi, của những "lời nói không thành" mà cô tự huyễn hoặc rằng đó là biểu hiện của một tình yêu sâu sắc, chỉ là còn e dè, chưa dám bày tỏ. Nhưng bây giờ, khi có một người khác, một người "hiện diện", cô mới bàng hoàng nhận ra, mình đã bỏ lỡ biết bao điều trong sự mù quáng đó.
Cô cầm chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên bàn, không phải để nhắn tin hay gọi điện, mà chỉ là một hành động vô thức. Chiếc điện thoại này đã chứng kiến biết bao tin nhắn cô gửi đi trong vô vọng, hay những cuộc gọi cô chờ đợi không thành. Nó đã từng là sợi dây kết nối mong manh với thế giới của Trần Hạo, nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, chứa đựng những kỷ niệm đã hóa thành hoài niệm.
Nắng càng lúc càng lên cao, chiếu xuyên qua những tán lá xanh, tạo nên những đốm sáng nhảy nhót trên nền đất. Lê An khẽ thở dài, không phải vì buồn, mà vì một sự chấp nhận lặng lẽ. Cô đã từng hy vọng quá nhiều vào một bóng hình, đã từng mải miết nhìn về một hướng mà quên mất rằng hạnh phúc đôi khi lại đến từ những điều giản dị, từ một bàn tay sẵn sàng giúp đỡ, từ một tấm lòng chân thành không cần phô trương. Sự bình yên mà Huy mang lại, không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng lại vô cùng vững chãi, như dòng sông chảy êm đềm bao đời ở thị trấn này, đã và đang lấp đầy những khoảng trống trong lòng cô. Cô biết, mình đã từng "chậm một nhịp" trong việc nhận ra giá trị của bản thân, giá trị của một tình cảm chân thành, không cần phải cầu xin hay chờ đợi.
***
Buổi sáng muộn, Lê An quyết định ra quán cà phê quen thuộc ở đầu thị trấn. Đây là một góc nhỏ yên bình, nơi cô thường tìm đến để đọc sách, thư giãn, hay đơn giản là ngắm nhìn cuộc sống chậm rãi trôi qua. Quán cà phê nằm nép mình dưới một cây bàng cổ thụ, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc đặt cả trong nhà lẫn ngoài sân. Không khí ở đây luôn thoảng mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một cảm giác ấm cúng, dễ chịu.
Cô chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường chính của thị trấn. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng len lỏi qua tán lá bàng, vẽ nên những đốm sáng và bóng râm mềm mại trên mặt bàn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc radio cũ kỹ đặt trên quầy bar, như ru lòng người vào một cõi bình yên. Lê An gọi một ly cà phê sữa đá, rồi mở cuốn sách đang đọc dở. Từng trang sách lật giở, từng câu chữ trôi qua, nhưng tâm trí cô vẫn không hoàn toàn tập trung.
Chiếc điện thoại đặt úp trên bàn chợt rung lên bần bật, kèm theo tiếng chuông tin nhắn quen thuộc. Lê An khẽ giật mình, rồi từ từ lật ngửa điện thoại. Là tin nhắn từ Trần Hạo. Cô có chút bất ngờ, bởi những tin nhắn từ anh đã thưa thớt dần theo thời gian, chỉ còn lại những dịp lễ Tết, hay đôi khi là những lời hỏi thăm xã giao.
Cô mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn gọn, súc tích hiện lên trên màn hình điện thoại cũ: "Nghe nói em làm tốt ở cửa hàng. Cố gắng nhé."
Một thoáng buồn len lỏi qua ánh mắt Lê An, tựa như một làn gió lạnh bất chợt thổi qua giữa buổi sáng ấm áp. "Chỉ vậy thôi sao...", cô thầm nghĩ. Giọng nói nội tâm của cô mang một chút hụt hẫng, một chút thất vọng không tên. Anh ấy thậm chí còn không hỏi tôi cảm thấy thế nào, không hỏi về những khó khăn mà tôi đã trải qua để cửa hàng có được ngày hôm nay, hay những niềm vui nho nhỏ mà tôi tìm thấy trong công việc. Chỉ là một lời chúc xã giao, một sự công nhận hời hợt, giống như anh đang đọc một bản tin tức về cuộc sống của cô, chứ không phải đang trò chuyện với một người thân quen, một người bạn đã cùng anh lớn lên.
Cô nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, những ký ức chợt ùa về. Ngày xưa, khi Trần Hạo còn ở thị trấn, anh luôn là người đầu tiên động viên cô khi cô gặp khó khăn, là người sẵn sàng lắng nghe những tâm sự của cô, dù đôi khi anh chỉ ngồi yên lặng. Nhưng giờ đây, "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là trong tâm hồn. Anh đang ở một thế giới khác, với những tham vọng và mục tiêu khác, nơi mà những câu chuyện nhỏ bé về cửa hàng hoa của cô có lẽ chẳng còn đủ sức hấp dẫn để anh bận tâm.
Lê An khẽ thở dài, rồi chậm rãi gấp chiếc điện thoại lại, đặt úp xuống bàn. Cô không muốn trả lời, cũng không biết phải trả lời như thế nào. Một lời cảm ơn ngắn gọn sẽ khiến cô cảm thấy trống rỗng. Một lời tâm sự dài dòng thì có lẽ anh cũng không có thời gian để đọc, hay anh sẽ chỉ trả lời lại bằng những câu chữ tương tự. Cô cảm thấy mệt mỏi với sự hời hợt đó, mệt mỏi với việc phải cố gắng duy trì một kết nối đã mục rữa từ bên trong.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên bên tai cô: “Chào An. Em cũng ra đây à?”
Lê An ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười hiền lành của Nguyễn Hoàng Huy. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc giản dị, quần jean bạc màu, trông anh thật gần gũi và chân chất. Anh đứng đó, tay cầm một bó hoa hồng vừa mua ở chợ, có lẽ là để tặng mẹ hoặc một người thân nào đó. Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng chiếu lên mái tóc đen nhánh của anh, làm nổi bật những đường nét cương nghị trên gương mặt.
“Chào Huy. Vâng, em ra đây uống cà phê một chút.” Lê An đáp lời, nụ cười trên môi cô tự nhiên hơn hẳn so với lúc đọc tin nhắn của Trần Hạo.
Huy khẽ gật đầu, rồi hỏi han một cách rất tự nhiên: “Cánh cửa tủ bếp hôm qua thế nào rồi, An? Em có cần anh xem lại không? Hay là nó lại có vấn đề gì rồi?” Giọng anh tràn đầy sự quan tâm, không hề mang vẻ khách sáo.
Lời hỏi thăm của Huy như một luồng gió mát lành xua tan đi sự hụt hẫng trong lòng Lê An. Nó không chỉ là một câu hỏi xã giao, mà là sự tiếp nối của hành động quan tâm thực tế đêm qua. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời anh nói, sự sẵn lòng giúp đỡ mà không hề đòi hỏi. Điều đó, đối với một cô gái đã quá mệt mỏi với những lời nói suông và sự vắng mặt, là một điều vô cùng quý giá.
“Dạ không, nó tốt lắm, Huy. Em cảm ơn anh nhiều lắm.” Lê An mỉm cười thật tươi, lắc đầu. “Anh khéo tay thật đấy.”
Huy cười hiền, ánh mắt anh dừng lại trên cuốn sách cô đang đọc. “Sách hay hả An? Anh cũng thích đọc sách lắm, nhưng dạo này bận quá.”
“Vâng, cũng hay anh ạ.” Lê An nói, rồi cô mời Huy ngồi xuống đối diện. “Anh ngồi xuống đây uống nước chút đi.”
Huy không từ chối, anh đặt bó hoa xuống ghế bên cạnh, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện Lê An. Bó hoa hồng đỏ thắm, còn đọng những giọt sương, như một điểm nhấn tươi mới giữa không gian tĩnh lặng của quán. Mùi hương hoa hồng thoang thoảng quyện vào không gian, thêm một chút thi vị.
Họ bắt đầu trò chuyện, những câu chuyện nhỏ nhặt về cuộc sống thường ngày ở thị trấn. Huy kể về công việc của anh, về những khách hàng anh gặp, về những khó khăn nhỏ mà anh đã vượt qua. Lê An cũng chia sẻ về cửa hàng hoa của mình, về những loài hoa mới mà cô vừa nhập về, về những khách hàng dễ thương, và cả những nỗi lo nhỏ về thời tiết. Không gian giữa họ ngập tràn sự thoải mái, gần gũi. Những lời nói của Huy luôn rành mạch, rõ ràng, thỉnh thoảng anh lại đưa ra những lời an ủi, động viên nhẹ nhàng. Anh lắng nghe cô nói một cách chăm chú, thấu hiểu, đôi khi anh còn gật gù ra chiều đồng tình.
Sự hiện diện của Huy không ồn ào, không chiếm đoạt, nhưng lại vô cùng vững chãi. Anh không hỏi những câu hỏi vu vơ, không đưa ra những lời hứa hẹn viển vông, mà chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe, và quan tâm bằng những hành động thiết thực. Lê An cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà đã từ rất lâu rồi cô không còn được cảm nhận.
Đúng lúc đó, tiếng chân quen thuộc lại vang lên từ phía cửa quán. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đi ngang qua. Bà đang đi chợ về, tay xách chiếc làn mây đầy ắp rau củ. Thấy Lê An và Huy đang ngồi trò chuyện vui vẻ, bà dừng lại, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch. “Hai đứa trẻ nói chuyện vui vẻ thế!” Giọng bà Mai ấm áp, tự nhiên, nhưng ánh mắt lại như một lời khen ngợi thầm lặng, một sự chấp thuận cho mối quan hệ đang dần chớm nở này.
Lê An và Huy cùng ngẩng đầu chào bà Mai. Huy đứng dậy, cúi đầu chào một cách lễ phép. Bà Mai mỉm cười, rồi tiếp tục bước đi, nhưng nụ cười của bà vẫn còn đọng lại trên môi, như một lời chúc phúc thầm lặng. Lê An nhìn theo bóng bà Mai khuất dần, rồi lại nhìn sang Huy. Cô cảm thấy một sự ấm áp trỗi dậy trong lòng. Bà Mai, người hàng xóm đã gắn bó với cô từ thuở bé, người đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô với Trần Hạo, giờ đây lại đang chứng kiến những khởi đầu mới này.
Cô lại nghĩ đến tin nhắn của Trần Hạo. Anh ở xa, anh không biết những gì đang diễn ra ở đây, không biết cô đang tìm thấy sự bình yên ở một nơi khác, bên một người khác. Anh chỉ có thể gửi những dòng tin nhắn vô hồn từ một nơi rất xa, cố gắng duy trì một sự kết nối đã trở nên quá mỏng manh. Còn Huy, anh ở đây, ngay bên cạnh cô, mang đến sự ấm áp và quan tâm cụ thể, thực tế. Lê An cảm thấy, "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã không còn là một điều có thể phủ nhận nữa. Nó đã trở nên quá rõ ràng, quá hiển hiện.
***
Buổi chiều tà, khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía chân trời, nhuộm vàng cả con sông và những mái nhà cổ kính của thị trấn, Huy đưa Lê An về nhà. Họ đi bộ dọc theo con đường nhỏ ven sông, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ của Lê An và Trần Hạo. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hương của đất ẩm và hoa nhài từ những khu vườn hai bên đường. Không khí dịu mát, dễ chịu, xua đi cái oi ả của buổi trưa.
Trên đường đi, họ không nói quá nhiều. Chỉ là những câu chuyện rời rạc, những tiếng cười khẽ, và sự im lặng thoải mái. Lê An cảm thấy sự hiện diện của Huy thật tự nhiên, không gượng gạo, không ép buộc. Anh không cần phải cố gắng tạo ra những chủ đề thú vị, hay tìm cách gây ấn tượng. Anh chỉ đơn giản là chính anh, và điều đó lại mang đến cho cô một sự an yên đến lạ.
Khi đến trước cửa nhà Lê An, ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, để lại một bầu trời tím thẫm dần chuyển sang đen. Những ánh đèn đường bắt đầu le lói sáng, hắt lên con đường những vệt sáng vàng nhạt. Huy dừng xe máy, khẽ nói: “Thôi, anh về đây, An. Em vào nhà đi nhé. Nhớ đóng cửa cẩn thận.”
Lê An gật đầu, nụ cười vẫn đọng trên môi. “Vâng. Cảm ơn anh đã đưa em về.”
Huy lại nở nụ cười hiền lành quen thuộc, rồi anh khởi động xe, nhẹ nhàng rẽ vào con đường nhỏ, bóng anh khuất dần trong màn đêm đang buông xuống.
Lê An đứng tựa cửa, nhìn theo bóng Huy cho đến khi anh hoàn toàn biến mất. Tay cô khẽ siết nhẹ chiếc điện thoại di động trong túi áo, như một hành động vô thức. Trong lòng cô, một sự chiêm nghiệm sâu sắc đang diễn ra, một sự đối mặt với những điều đã cũ và những điều đang hiện hữu.
“Anh ấy luôn ở đây, ngay bên cạnh mình...”, cô thầm thì, giọng nói nội tâm nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. Không phải là một lời so sánh đầy dằn vặt, mà là một sự nhận thức rõ ràng, không thể phủ nhận. Huy đã luôn ở đó, trong những khoảnh khắc cần sự giúp đỡ thực tế, trong những buổi trò chuyện bình dị, trong những lời hỏi thăm chân thành. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ đơn giản là hiện diện.
“Còn anh Hạo... chỉ là những dòng tin nhắn vô hồn từ một nơi rất xa.” Cô nghĩ, giọng nói nội tâm mang một sự tiếc nuối nhẹ nhàng, nhưng không còn là sự đau đớn như trước. Những dòng tin nhắn đó, những cuộc gọi thưa thớt đó, đã không còn đủ sức để níu giữ cô ở lại trong thế giới của sự chờ đợi. Chúng là minh chứng cho một "khoảng cách vô hình" đã lớn đến mức không thể lấp đầy, không thể vượt qua. Trần Hạo, với tham vọng và sự nghiệp của mình, đã tạo nên một thế giới riêng, nơi mà cô đã không còn chỗ đứng. Và cô, trong sự mệt mỏi của việc chờ đợi, đã dần chấp nhận sự thật đó.
Hoàng hôn đã lặn hẳn, bầu trời đêm trải dài với những vì sao bắt đầu lấp lánh. Lê An ngước nhìn lên bầu trời, cảm thấy một sự bình yên bao trùm. Cô biết, "nếu như ngày đó" Trần Hạo nói ra sớm hơn một chút, nếu như anh quan tâm cô nhiều hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có chữ "nếu như". Và cô, sau bao nhiêu năm chờ đợi, sau bao nhiêu lần hụt hẫng, đã học được cách chấp nhận hiện thực.
Tình yêu không chỉ là những cảm xúc mãnh liệt, không chỉ là những lời hứa hẹn viển vông, mà còn là sự hiện diện, là sự quan tâm, là những hành động thiết thực. Và những điều đó, cô đã tìm thấy ở Huy. Anh không phải là mối tình đầu bùng cháy, nhưng anh là bến đỗ bình yên mà cô hằng khao khát. Cô cảm thấy mình đã tìm thấy một sự bình yên mới, một sự bình yên không cần phải tranh giành, không cần phải chờ đợi mỏi mòn, một sự bình yên đến từ những điều giản dị nhất của cuộc đời.
Lê An khẽ đóng cánh cửa lại, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên trong đêm. Đêm nay, cô sẽ ngủ một giấc thật ngon, không còn vương vấn những nỗi buồn của quá khứ, không còn mỏi mệt vì những hy vọng xa vời. Cô đã chọn cho mình một con đường mới, một con đường tuy không có sự lấp lánh của một tình yêu như mơ, nhưng lại có sự vững chãi của một tình cảm chân thành, của một bàn tay sẵn sàng nắm lấy cô trong những điều giản dị nhất. Cô biết, từ giờ trở đi, những tin tức từ Trần Hạo, dù có đến hay không, cũng sẽ không còn làm lay động trái tim cô nhiều nữa. Cô đã buông tay, để quá khứ ngủ yên, và mở lòng đón nhận những gì đang đến, với một niềm tin rằng hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị nhất, chỉ cần ta biết trân trọng và không bỏ lỡ "nhịp" của nó.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.