Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 328: Kiệt Sức Giữa Tham Vọng
Lê An khẽ đóng cánh cửa lại, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên trong đêm. Đêm nay, cô sẽ ngủ một giấc thật ngon, không còn vương vấn những nỗi buồn của quá khứ, không còn mỏi mệt vì những hy vọng xa vời. Cô đã chọn cho mình một con đường mới, một con đường tuy không có sự lấp lánh của một tình yêu như mơ, nhưng lại có sự vững chãi của một tình cảm chân thành, của một bàn tay sẵn sàng nắm lấy cô trong những điều giản dị nhất. Cô biết, từ giờ trở đi, những tin tức từ Trần Hạo, dù có đến hay không, cũng sẽ không còn làm lay động trái tim cô nhiều nữa. Cô đã buông tay, để quá khứ ngủ yên, và mở lòng đón nhận những gì đang đến, với một niềm tin rằng hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị nhất, chỉ cần ta biết trân trọng và không bỏ lỡ "nhịp" của nó.
***
Đêm thành phố chìm trong một màn sương lạnh mỏng manh, tựa như hơi thở của một người khổng lồ đang ngủ say. Đồng hồ điểm ba giờ sáng, và trong một phòng làm việc nhỏ nằm khuất trong tòa nhà cao tầng, ánh sáng xanh lam từ màn hình máy tính vẫn hắt lên khuôn mặt Trần Hạo, vẽ nên những quầng thâm mệt mỏi dưới đôi mắt anh. Mùi cà phê nguội đặc quánh trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy mới và mực in từ những chồng tài liệu ngổn ngang trên bàn. Căn phòng, vốn đã lạnh lẽo với hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất, giờ đây càng thêm phần cô quạnh, chỉ có tiếng gõ phím lạch cạch của anh và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch.
Trần Hạo miết nhẹ ngón tay lên thái dương, cố xua đi cơn đau nhức đang hành hạ. Đã ba đêm rồi anh không ngủ đủ giấc, từng thớ thịt trên cơ thể như đang phản đối, muốn đổ gục. Nhưng ý chí trong anh không cho phép. Buổi bảo vệ dự án sáng mai là một cột mốc quan trọng, không chỉ cho sự nghiệp của anh mà còn là một lời khẳng định cho chính bản thân anh, một người con từ thị trấn nhỏ lên thành phố lớn với những khát vọng cháy bỏng. Anh không thể lùi bước. Anh đã đặt cược tất cả vào dự án này – từ những ngày thức trắng, những buổi gặp gỡ khách hàng đầy áp lực, cho đến từng dòng code, từng chi tiết nhỏ trong bản trình bày.
“Cố lên, Trần Hạo,” anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khẽ, gần như hòa vào tiếng gõ phím. “Chỉ một chút nữa thôi.” Anh phóng to một biểu đồ, kiểm tra lại từng con số, từng đường nét. Sự tỉ mỉ đến mức ám ảnh này là điều đã đưa anh đến vị trí hiện tại, nhưng cũng là thứ đang vắt kiệt sức lực của anh từng chút một. Anh biết, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Để tồn tại, để thành công ở nơi đây, anh phải chấp nhận đánh đổi. Đánh đổi những giấc ngủ, những buổi tụ tập bạn bè, và cả những cuộc gọi, những dòng tin nhắn có thể đã được gửi đi cho một người con gái ở một nơi rất xa.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi đôi mắt anh lướt qua khoảng trống vô định trên màn hình, hình ảnh Lê An chợt hiện về. Một nụ cười dịu dàng, một ánh mắt trong veo như dòng sông quê. Anh khẽ thở dài. Đã bao lâu rồi anh không thực sự trò chuyện với cô? Những tin nhắn của anh ngày càng ngắn gọn, những cuộc gọi ngày càng thưa thớt. Anh biết, cô vẫn luôn ở đó, trong một góc sâu kín nào đó của trái tim anh, nhưng cái “khoảng cách vô hình” giữa họ ngày càng lớn, không chỉ là về địa lý mà còn là về thế giới mà mỗi người đang sống. Thế giới của anh là những con số, những dự án, những áp lực và tham vọng. Thế giới của cô, anh hình dung, vẫn là sự bình yên của thị trấn ven sông, của những buổi chiều nhẹ nhàng trôi.
Anh lắc đầu nhẹ, xua đi những suy nghĩ miên man. Giờ phút này, không phải là lúc để hoài niệm hay tiếc nuối. Anh phải tập trung. Anh phải thắng. Anh phải chứng minh rằng những nỗ lực của mình là xứng đáng. Cảm giác mỏi nhừ ở vai và lưng càng lúc càng rõ rệt, như có hàng trăm tảng đá đang đè nặng. Anh với tay lấy ly cà phê nguội, uống một ngụm lớn, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng. Nó không giúp anh tỉnh táo hơn là bao, chỉ làm dạ dày anh cồn cào.
Anh quay trở lại với những slide cuối cùng. Từng từ, từng câu đều được anh chọn lọc kỹ lưỡng, sắc bén và thuyết phục. Anh muốn buổi bảo vệ này phải hoàn hảo, không một lỗi nhỏ. Bởi vì, hơn ai hết, anh hiểu rằng đây không chỉ là một dự án, đây là vé thông hành của anh vào một đẳng cấp mới trong thế giới khắc nghiệt này. Thành công sẽ mở ra những cánh cửa, mang đến những cơ hội mà anh hằng mơ ước. Và khi đó, có lẽ anh sẽ có đủ năng lực, đủ vị thế để quay về, để nói ra những lời mà anh đã giữ kín bấy lâu. Nhưng liệu khi đó, có còn kịp không? Câu hỏi ấy thoáng qua như một cơn gió nhẹ, rồi nhanh chóng bị những con số, những biểu đồ phức tạp đẩy lùi vào sâu thẳm. Anh lại gõ phím, lại chỉnh sửa, lại chìm đắm vào công việc như một cỗ máy không ngừng nghỉ, quên đi cả thời gian và sự mệt mỏi đang gặm nhấm anh từng chút một.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày trời trong xanh len lỏi qua ô cửa kính lớn của Phòng Họp Chiến Lược Trần Thịnh, chiếu lên chiếc bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng. Không khí trong căn phòng hình oval lớn này vừa trang trọng, vừa căng thẳng, mang theo mùi cà phê mới pha, mùi giấy và mực in, xen lẫn chút hương nước hoa cao cấp từ các thành viên hội đồng. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh đều đều, tạo nên một sự tương phản với sự nóng bỏng của áp lực đang bao trùm.
Trần Hạo đứng trước hội đồng, dáng người cao ráo, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, dù đôi mắt vẫn còn hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh nhìn lại sắc bén và kiên định. Anh bắt đầu bài trình bày của mình, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng, từng lời nói đều súc tích và mạch lạc. Anh sử dụng những cử chỉ tay vừa phải để minh họa cho các biểu đồ, các con số đang chạy trên màn hình chiếu lớn. Bên cạnh anh, hình ảnh Hà Minh thoáng hiện lên trong tầm mắt, vẻ mặt bảnh bao thường lệ, ánh mắt sắc sảo đang dõi theo từng động thái của anh với một sự tự tin pha lẫn chút cạnh tranh ngầm.
“...Và đây là giải pháp tối ưu mà nhóm chúng tôi đã phát triển dựa trên phân tích dữ liệu thị trường sâu rộng và mô hình dự báo tiên tiến,” Trần Hạo nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong hội đồng, dừng lại một chút ở Anh Long. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo, lịch thiệp, đang chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu nhẹ và ghi chép. Ánh mắt anh Long sắc bén nhưng có vẻ thân thiện, cho thấy sự đánh giá cao đối với năng lực của Trần Hạo.
“Khá ấn tượng, Hạo,” Anh Long lên tiếng, giọng nói tự nhiên nhưng đầy uy quyền. “Cậu đã nghĩ đến khía cạnh rủi ro về chi phí vận hành lâu dài cho giải pháp này chưa? Đặc biệt là trong bối cảnh thị trường biến động hiện tại?”
Trần Hạo không hề nao núng. Anh đã chuẩn bị cho những câu hỏi như vậy. “Thưa Anh Long, chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng. Chúng tôi đề xuất một mô hình linh hoạt, có thể điều chỉnh theo từng giai đoạn phát triển, giảm thiểu rủi ro ban đầu. Hơn nữa, với công nghệ mà chúng tôi tích hợp, chi phí bảo trì dự kiến sẽ thấp hơn 15% so với các giải pháp hiện hành trên thị trường.”
Một thành viên khác đặt câu hỏi về tính khả thi của việc triển khai. Hà Minh, sau một thoáng im lặng, cũng thêm vào, giọng điệu khéo léo nhưng ẩn chứa sự dò xét: “Điểm này có vẻ hơi mạo hiểm, Hạo. Tôi e rằng việc tích hợp công nghệ mới này vào hệ thống cũ sẽ gặp nhiều trở ngại hơn cậu nghĩ. Liệu có phương án dự phòng nào khác không?”
Trần Hạo quay sang Hà Minh, ánh mắt anh không lộ bất kỳ sự khó chịu nào. “Cảm ơn câu hỏi của Hà Minh. Chúng tôi đã xây dựng một kế hoạch triển khai từng bước, với giai đoạn thử nghiệm beta kéo dài ba tháng để đảm bảo sự tương thích. Nếu có bất kỳ vấn đề phát sinh, chúng tôi sẽ có thể điều chỉnh kịp thời. Phương án dự phòng là sử dụng công nghệ lai, nhưng chúng tôi tin tưởng vào tiềm năng của giải pháp tối ưu này.”
Anh tiếp tục trình bày, trả lời từng câu hỏi một cách rành mạch và tự tin. Không khí căng như dây đàn dần chuyển sang sự trầm trồ và hài lòng. Từng slide lướt qua, từng con số được phân tích, từng vấn đề được giải quyết. Trần Hạo không chỉ thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về dự án mà còn cả khả năng làm chủ tình huống, thuyết phục hội đồng bằng logic và dữ liệu. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của mọi người – từ hoài nghi sang tin tưởng, từ dò xét sang ngưỡng mộ. Thành công đang ở rất gần, anh có thể chạm vào nó. Cả cơ thể anh căng lên, dồn nén tất cả năng lượng cuối cùng vào từng lời nói, từng cử chỉ, từng ánh mắt kiên định. Anh Long gật đầu liên tục hơn, đôi khi còn nở một nụ cười kín đáo. Hà Minh thì vẫn giữ vẻ mặt khó đoán, nhưng ánh mắt anh ta đã không còn vẻ dò xét gay gắt như lúc ban đầu.
Cuối cùng, sau gần hai tiếng đồng hồ, Trần Hạo kết thúc phần trình bày bằng một nụ cười nhẹ, đầy tự tin nhưng cũng ẩn chứa sự kiệt quệ. Anh đã làm được. Tiếng vỗ tay vang lên, không quá lớn nhưng đủ để lấp đầy căn phòng, đủ để khẳng định sự thành công của anh. Anh cúi đầu cảm ơn, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng cùng lúc đó, một cơn mệt mỏi vô tận ập đến, như thể tất cả năng lượng trong cơ thể anh đã bị rút cạn chỉ trong một buổi sáng. Anh đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả cho chiến thắng này là gì, anh vẫn chưa biết.
***
Khi ánh nắng chiều muộn đã dịu dần, nhuộm vàng hành lang tòa nhà văn phòng, Trần Hạo bước ra khỏi phòng họp. Cảm giác nhẹ nhõm đến tột độ ập đến, như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, khiến anh gần như loạng choạng. Anh tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập dồn dập. Ngay sau đó, sự kiệt sức rã rời ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ cơn mệt mỏi nào anh từng trải qua. Từng thớ cơ trên cơ thể anh như muốn nhão ra, đôi chân anh nặng trịch, và đầu óc anh trống rỗng đến kỳ lạ. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bức tường thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, và tiếng ồn ào của thành phố từ xa vọng lại, nghe như một bản giao hưởng vô nghĩa.
Anh Long bước đến gần, nở một nụ cười rạng rỡ, vỗ vai anh thật mạnh. “Làm tốt lắm, Hạo. Dự án này có tiềm năng lớn. Cậu đã làm rất xuất sắc, thực sự vượt ngoài mong đợi của tôi.” Giọng Anh Long đầy sự khen ngợi và hài lòng, nhưng Trần Hạo chỉ mỉm cười nhạt. Nụ cười ấy giống như một cái mặt nạ mỏng manh, che giấu đi sự rã rời đến tận cùng bên trong. Anh cố gắng mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt sắc sảo nhưng thân thiện của cấp trên.
“Cảm ơn anh,” Trần Hạo đáp lại, giọng nói trầm khẽ, có chút khàn đặc. “Em… em chỉ hơi mệt một chút.” Anh muốn nói nhiều hơn, muốn chia sẻ về những ngày thức trắng, về những áp lực đè nặng, nhưng cổ họng anh khô khốc, và tâm trí anh không thể xâu chuỗi thành một câu hoàn chỉnh. Anh chỉ muốn được nằm xuống, được nghỉ ngơi, được trốn khỏi mọi thứ.
Anh Long dường như hiểu được sự kiệt quệ của anh. Anh không nói gì thêm, chỉ vỗ vai anh thêm lần nữa, rồi khẽ nói: “Về nghỉ ngơi đi. Cậu xứng đáng với điều đó. Tối nay không cần phải đến công ty nữa.” Anh Long mỉm cười, rồi bước đi, để lại Trần Hạo một mình giữa hành lang vắng lặng.
Trần Hạo vẫn đứng đó, dựa lưng vào tường, cơ thể như muốn đổ gục. Anh cảm thấy trống rỗng, không còn năng lượng cho bất cứ điều gì. Cả thế giới bên ngoài dường như trở nên xa lạ, mờ nhạt. Thành công, vinh quang, những lời khen ngợi… tất cả đều trở nên vô nghĩa khi cơ thể anh đang gào thét đòi được nghỉ ngơi. Tham vọng vẫn cháy bỏng trong tim anh, nhưng ngọn lửa ấy giờ đây chỉ còn le lói, yếu ớt trước sự mệt mỏi tột cùng. Anh nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ, chỉ mong sao có thể chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị.
Trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An thoáng hiện lên một lần nữa, rõ ràng hơn. Cô vẫn ở đó, với nụ cười hiền lành và ánh mắt đầy quan tâm. Một cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng len lỏi, như một mũi kim châm vào trái tim anh. Đã bao lâu rồi anh không dành thời gian thực sự cho cô? Đã bao lâu rồi anh không hỏi han cô một cách chân thành, không phải qua những tin nhắn ngắn ngủi, hời hợt? Anh biết mình đã sai, đã quá tập trung vào con đường của riêng mình mà quên mất rằng có một người đang chờ đợi anh ở phía sau. Nhưng giờ đây, anh không còn sức lực để suy nghĩ về điều đó nữa. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi. Chỉ một chút thôi, để anh có thể hồi phục, để anh có thể tiếp tục chiến đấu. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, có lẽ, đã không chỉ là địa lý, mà còn là sự mệt mỏi, là sự kiệt quệ về tinh thần, là những ưu tiên đã đổi khác.
Anh lấy điện thoại ra, lướt qua vài tin nhắn công việc, rồi lại cất vào túi. Dù muốn hay không, anh cũng phải chấp nhận rằng, ở thời điểm hiện tại, mọi thứ khác đều phải nhường chỗ cho sự nghiệp, cho khát vọng được khẳng định bản thân ở cái thành phố không ngừng vận động này. Và Lê An, cô gái dịu dàng ấy, cũng trở thành một phần của những điều anh tạm gác lại, dù anh biết, đó là một sự bỏ lỡ "chậm một nhịp" đầy tiếc nuối.
***
Tối đó, sau khi về đến căn phòng trọ chật hẹp, Trần Hạo không còn sức để nấu nướng. Anh lững thững bước ra một quán bún chả vỉa hè quen thuộc gần nhà, nơi ánh đèn đường đã lên, hắt những vệt sáng vàng nhạt xuống mặt đường ẩm ướt. Không khí thành phố đã mát hơn, mang theo mùi khói than từ những bếp nướng, mùi nước mắm chua ngọt và mùi khói bụi đặc trưng. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào qua lại, tiếng người nói chuyện lao xao, nhưng trong tâm trí Trần Hạo, tất cả đều trở thành một âm thanh mờ nhạt, vô nghĩa. Anh ngồi một mình tại một chiếc bàn nhựa nhỏ, cố gắng gắp vài đũa bún, nhưng dường như vị giác anh đã tê liệt, không cảm thấy ngon miệng.
Chiếc điện thoại cũ trên bàn rung lên nhẹ, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Là tin nhắn từ Lê An. Anh nhìn vào màn hình, dòng chữ hiện lên rõ ràng: “Em nghe nói anh vừa bảo vệ dự án thành công. Chúc mừng anh nhé, Hạo!”
Một cảm giác xa xăm dấy lên trong lòng Trần Hạo. Giữa sự ồn ào của phố thị và sự trống rỗng trong tâm hồn, tin nhắn của Lê An như một lời nhắc nhở về một thế giới khác, một cuộc sống khác mà anh đã từng thuộc về. Anh muốn trả lời, muốn chia sẻ về áp lực, về sự mệt mỏi, về cả niềm tự hào nhỏ nhoi vừa đạt được. Anh muốn nói rằng anh đã cố gắng thế nào, rằng thành công này cũng một phần là vì cô, vì lời hứa năm xưa anh đã thầm giữ. Nhưng rồi, tất cả những lời ấy chỉ là "lời nói không thành" trong tâm trí anh. Đầu óc anh trống rỗng, cơ thể chỉ muốn được nghỉ ngơi, không còn năng lượng để diễn đạt bất cứ điều gì phức tạp.
“Mình… mình nên nói gì đây?” Anh tự nhủ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi ảnh đại diện của Lê An mờ ảo hiện lên, như một lời trách móc thầm lặng. Cô vẫn dịu dàng như vậy, vẫn quan tâm anh như vậy, dù anh đã không thể dành cho cô sự quan tâm xứng đáng. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây, không chỉ là không gian, mà còn là thời gian, là sự ưu tiên, là cả sự kiệt sức. Anh nhớ lại những lời Lê An đã từng nói, rằng thích thì không đủ. Và giờ đây, anh đang chứng minh điều đó một cách đau đớn.
Sau một hồi do dự, anh chỉ kịp gõ một tin nhắn ngắn ngủi, hời hợt, không cảm xúc: “Ừ. Cảm ơn em. Anh mệt quá.” Anh ấn gửi, rồi đặt chiếc điện thoại úp xuống bàn, như muốn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Anh không muốn suy nghĩ thêm nữa. Anh không muốn cảm thấy tội lỗi nữa. Tất cả những gì anh muốn bây giờ chỉ là một giấc ngủ sâu, không mộng mị, để quên đi tất cả mọi thứ, dù chỉ là trong chốc lát.
Việc Trần Hạo trả lời tin nhắn của Lê An một cách hời hợt, không cảm xúc cho thấy khoảng cách tình cảm giữa họ đang ngày càng lớn, và anh đang dần đặt sự nghiệp lên trên mọi thứ. Cảm giác kiệt sức và trống rỗng của Trần Hạo sau thành công báo hiệu rằng hành trình sự nghiệp của anh sẽ tiêu tốn rất nhiều năng lượng, khiến anh không còn tâm trí cho mối quan hệ cá nhân. Sự kiện này là một bước nhỏ trong quá trình Trần Hạo 'bắt đầu định hình sự nghiệp', cho thấy anh đang dần bị cuốn vào vòng xoáy của thành phố và mục tiêu cá nhân, xa rời Lê An, xa rời cả những cảm xúc sâu sắc mà anh từng có.
Anh tiếp tục ngồi thẫn thờ, trước mặt là bát bún chả nguội dần. Đêm thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tĩnh lặng của một tâm hồn kiệt quệ, của một trái tim đang dần chai sạn trước những đòi hỏi của cuộc đời. Anh đã chọn con đường này, con đường của thành công và tham vọng, và anh phải chấp nhận cái giá của nó, dù cái giá ấy có phải là "nếu như ngày đó" anh đã nói ra sớm hơn, đã quan tâm nhiều hơn, thì mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có chữ "nếu như", và anh, trong khoảnh khắc này, chỉ còn là một kẻ cô đơn giữa dòng người hối hả, mang theo trên mình sự mệt mỏi và một "khoảng cách vô hình" đang ngày một lớn dần.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.