Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 329: Bến Đỗ Hiện Hữu
Trong căn phòng trọ chật hẹp ở thành phố, Trần Hạo đã úp điện thoại xuống, cố gắng tìm kiếm một giấc ngủ không mộng mị, để quên đi gánh nặng của thành công và sự kiệt sức. Nhưng ở thị trấn ven sông yên bình, Lê An lại đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi dòng tin nhắn ngắn ngủi, vô cảm của Trần Hạo vẫn còn hiện hữu: “Ừ. Cảm ơn em. Anh mệt quá.”
Một làn gió lạnh thổi qua khung cửa sổ chưa kịp đóng kín, mang theo hơi ẩm của đêm xuống. Lê An khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh, mà vì một cảm giác trống rỗng dấy lên trong lồng ngực. Cô đặt điện thoại xuống bàn, thở dài. Cô đã nghĩ, sau buổi bảo vệ dự án quan trọng đó, Trần Hạo sẽ ít nhất chia sẻ một chút gì đó, dù là niềm vui, sự nhẹ nhõm, hay cả sự mệt mỏi cùng cực. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là hai chữ "mệt quá", như một bức tường vô hình được dựng lên, chắn ngang mọi mong muốn kết nối. Cô biết anh bận, biết anh áp lực, biết anh đang cố gắng khẳng định mình ở một nơi xa lạ, nhưng sự hời hợt này vẫn khiến trái tim cô se lại. Có lẽ, cô đã mong đợi quá nhiều vào một người đang chìm đắm trong tham vọng, đến mức không còn chỗ cho những cảm xúc nhỏ bé, gần gũi.
Đã bao lâu rồi, những cuộc trò chuyện của họ chỉ còn là những tin nhắn cụt lủn, những lời chúc mừng hình thức, những câu hỏi thăm vô thưởng vô phạt? Cái "khoảng cách vô hình" mà cô từng cảm nhận, giờ đây đã trở thành một hố sâu ngăn cách, không chỉ về địa lý mà còn về tâm hồn. Trần Hạo đang chạy theo những ước mơ lớn lao nơi thành thị, còn cô thì vẫn ở lại đây, giữa thị trấn nhỏ bé này, và dần nhận ra rằng những ước mơ của anh, dù lấp lánh đến mấy, cũng không có hình bóng của cô trong đó. Nỗi nhớ, sự quan tâm cô dành cho anh, giờ đây như những sợi chỉ mỏng manh, dễ dàng đứt đoạn trước guồng quay hối hả của cuộc sống anh. Cô cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc lõng trong bức tranh cuộc đời anh, một ký ức đẹp đẽ nhưng đã bị xếp xó, phủ bụi.
Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với một cảm giác nặng trĩu. Cửa hàng của cô cần thêm vài thứ lặt vặt, và cô quyết định ra ngoài để hít thở không khí trong lành, xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Khi cô đang sắp xếp lại vài chậu cây cảnh trước cửa tiệm, Nguyễn Hoàng Huy bất ngờ xuất hiện. Anh cười tươi, nụ cười hiền lành, ấm áp như ánh nắng ban mai.
“Chào Lê An, em ra mở cửa sớm vậy sao?” Huy hỏi, giọng nói rành mạch, rõ ràng, mang theo sự quan tâm chân thành.
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn còn vương chút mệt mỏi. “Dạ, em quen rồi anh. Anh đi đâu sớm thế?”
“Anh vừa qua xưởng. Có mấy cây gỗ mới nhập về, anh muốn kiểm tra một chút. Mà này, mấy hôm trước anh thấy em có vẻ hơi buồn, công việc có gì không thuận lợi sao?”
Sự quan tâm trực tiếp, không vòng vo của Huy khiến Lê An cảm thấy dễ chịu. Cô không cần phải giải thích nhiều, không cần phải giấu giếm cảm xúc của mình. “Dạ cũng không có gì lớn đâu anh. Chỉ là… đôi khi em cảm thấy hơi mệt mỏi thôi.” Cô không nói thêm về Trần Hạo, bởi cô biết, nói ra cũng chẳng để làm gì, và Huy cũng không phải là người để cô trút bầu tâm sự về một mối tình đã quá xa xôi.
Huy gật đầu nhẹ, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ trìu mến. “Nếu có gì cần giúp đỡ, cứ nói với anh nhé. Dù là chuyện công việc hay chuyện gì khác, anh luôn sẵn lòng.” Anh đưa tay vuốt nhẹ một chiếc lá xanh non trên chậu cây, cử chỉ chậm rãi, nhẹ nhàng. “À, chiều nay em có rảnh không? Anh định mời em đi uống cà phê. Anh có chuyện muốn nói với em.”
Lê An hơi ngạc nhiên. Cô nhìn vào ánh mắt chân thành của Huy, rồi lại nghĩ đến tin nhắn cụt lủn của Trần Hạo đêm qua. Một sự đối lập rõ ràng đến đau lòng. Cô gật đầu. “Dạ, chiều em rảnh ạ.”
***
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ những vệt màu cam, tím xuống mặt sông, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện nhau tại một góc khuất của quán cà phê nhỏ, ấm cúng. Quán nằm lọt thỏm trong một con hẻm yên tĩnh của thị trấn, nơi những tán cây xanh rủ bóng, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá. Tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng vang vọng, hòa cùng tiếng ly cốc chạm nhẹ của vài vị khách khác, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, xen lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò, quyện vào không khí se lạnh của chiều tà, mang đến một cảm giác dễ chịu đến lạ.
Lê An khẽ nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần khuất sau những mái nhà cổ kính, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Lòng cô thanh tĩnh hơn rất nhiều so với những ngày qua, khi cô cứ mãi bận lòng với những điều xa xôi, vô vọng.
Huy nhìn cô, ánh mắt anh chất chứa một sự dịu dàng, trìu mến. “Em thấy dạo này công việc ở cửa hàng thế nào, có vất vả lắm không?” Anh hỏi, giọng nói trầm ấm, chân thành.
Lê An mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười lần này đã không còn vương chút mệt mỏi nào. “Cũng ổn anh ạ, em quen rồi. Nhờ có anh giúp sửa lại cái kệ hôm trước mà giờ cửa hàng gọn gàng hơn hẳn.” Cô nhớ lại cách Huy tỉ mỉ đo đạc, cưa cắt từng thanh gỗ, không ngại bẩn tay, chỉ để giúp cô có một cái kệ chắc chắn hơn. Anh đã dành cả buổi chiều hôm đó, và không hề đòi hỏi bất cứ thứ gì.
Huy xua tay, vẻ mặt anh giản dị, không chút khách sáo. “Không có gì đâu. Chuyện nhỏ mà. Anh nói thật, anh rất thích nhìn em làm việc. Em luôn tỉ mỉ, cẩn thận trong mọi việc, từ việc sắp xếp từng chậu cây con đến việc trang trí cửa hàng. Nhìn em, anh lại thấy mình có thêm động lực.”
Lời khen của Huy không hề sáo rỗng, nó xuất phát từ sự quan sát chân thành. Lê An cảm thấy một chút ngại ngùng, nhưng cũng rất ấm áp. Cô chưa từng nhận được những lời khen ngợi cụ thể đến vậy từ Trần Hạo, người thường chỉ nói những câu chúc mừng chung chung, hoặc đơn giản là… im lặng.
Sau một khoảng lặng ngắn, khi tiếng nhạc guitar acoustic vẫn đang nhẹ nhàng lướt qua tai, Huy khẽ đặt tay lên mặt bàn, một cử chỉ giản dị, không đòi hỏi, nhưng lại mang một sức nặng của sự nghiêm túc. “À, mà hôm nay anh muốn nói với em chuyện này, cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là… anh muốn chia sẻ với em một chút về những gì anh đang nghĩ.”
Lê An gật đầu, ánh mắt cô hướng về phía anh, chờ đợi. Trong sâu thẳm, cô có một linh cảm mơ hồ về điều anh sắp nói, và nó không hề khiến cô cảm thấy lo lắng hay sợ hãi, mà trái lại, là một sự bình yên đến lạ.
Huy hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, không một chút né tránh. “Anh thì chỉ mong sau này có thể mở rộng cái xưởng mộc của gia đình mình thêm chút nữa. Không cần phải quá lớn lao, chỉ cần đủ để có một cuộc sống ổn định, đủ để chăm sóc tốt cho người mình yêu, rồi có một căn nhà nhỏ ở ngoại ô thị trấn, có một mảnh vườn nhỏ để trồng rau, trồng hoa, và có tiếng trẻ con chạy nhảy trong sân mỗi buổi chiều về.” Anh nói, giọng điệu anh không hề hào nhoáng, không hề bay bổng, mà lại thực tế đến bất ngờ, đến mức Lê An có thể dễ dàng hình dung ra những hình ảnh đó trong tâm trí. “Em nghĩ sao?” Anh hỏi, ánh mắt vẫn kiên định, chân thành.
Lê An lắng nghe từng lời của Huy. Trong đầu cô, một sự so sánh vô thức hiện lên, rõ ràng đến đau lòng. Trần Hạo… anh ấy luôn nói về những dự án lớn, những cơ hội ở thành phố, những đỉnh cao sự nghiệp mà anh ấy muốn chinh phục. Những câu chuyện của anh ấy luôn xoay quanh những con số, những kế hoạch vĩ mô, những buổi bảo vệ dự án căng thẳng, những đối tác lớn, những lời hứa hẹn về một tương lai rạng rỡ, nhưng lại quá xa vời, quá hào nhoáng, và quá… vắng bóng cô. Cô chưa bao giờ thực sự hình dung được một cuộc sống cụ thể bên cạnh Trần Hạo trong những câu chuyện đó. Nó giống như một bức tranh trừu tượng, đầy màu sắc nhưng lại thiếu đi những đường nét rõ ràng, thiếu đi hơi ấm của một mái nhà.
Nhưng những lời của Huy lại khác. Nó cụ thể đến vậy, nó vẽ ra một bức tranh mà cô có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, có thể cảm nhận bằng tất cả các giác quan. Một cuộc sống bình yên, an ổn, có người ở bên cạnh, cùng nhau chăm sóc gia đình, cùng nhau xây dựng tổ ấm. Đó là những điều mà sâu thẳm trong lòng cô, cô luôn khao khát.
Cô nhìn Huy, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Nụ cười ấy không còn là sự cam chịu hay thản nhiên như khi cô đối diện với nỗi buồn, mà là một nụ cười chứa đựng sự tin tưởng, sự chấp nhận. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong quán hắt xuống, làm bừng sáng đôi mắt cô, khiến chúng lấp lánh như những vì sao đêm.
***
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống bên ngoài khung cửa sổ quán cà phê. Không khí đã trở nên se lạnh hơn, nhưng trong góc quán nhỏ này, sự ấm áp vẫn lan tỏa, không chỉ từ những tách cà phê nóng hổi mà còn từ sự chân thành trong lời nói và ánh mắt của Nguyễn Hoàng Huy. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng lướt qua không gian, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho cuộc trò chuyện.
Huy vẫn tiếp tục kể về những kế hoạch giản dị mà thực tế của mình. Anh không sử dụng những từ ngữ hoa mỹ, không vẽ ra những viễn cảnh xa xôi. Anh chỉ nói về những điều gần gũi, những điều mà bất cứ ai cũng có thể chạm tới, có thể cảm nhận được. “Anh không có tham vọng lớn lao như người ta, Lê An ạ,” anh nói, giọng anh trầm ấm, chất chứa sự chân thật. “Anh chỉ mong đủ khả năng để lo cho gia đình, để người phụ nữ bên cạnh mình không phải lo nghĩ nhiều về cơm áo gạo tiền. Mỗi ngày có thể cùng nhau đi chợ, cùng nhau nấu bữa cơm tối ấm cúng. Buổi tối thì có thể cùng nhau ra công viên hóng mát, ngắm trăng sao, hay chỉ đơn giản là ngồi nhà đọc sách, xem phim.” Anh dừng lại một chút, như để cho những lời nói của mình thấm sâu vào không gian tĩnh lặng. “Anh muốn xây dựng một cuộc sống mà ở đó, chúng ta có thể chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Một cuộc sống không quá giàu sang, nhưng đủ đầy tình yêu thương và sự bình yên.”
Lê An lắng nghe, từng lời của Huy như một dòng suối mát lành, thấm vào tâm hồn cô, xoa dịu những vết thương âm ỉ mà cô đã mang theo bấy lâu. Trong đầu cô, một sự so sánh vô thức lại hiện lên, càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng khắc sâu. Trần Hạo... anh ấy luôn nói về những dự án lớn, những cơ hội vàng ở thành phố, những bước ngoặt trong sự nghiệp. Anh ấy nói về việc phải nỗ lực không ngừng, phải cố gắng chứng tỏ bản thân, phải cạnh tranh khốc liệt để đạt được thành công. Tất cả những điều đó đều rất vĩ đại, rất đáng ngưỡng mộ, nhưng lại quá xa vời, quá hào nhoáng, và quá... vắng bóng cô. Khi anh ấy nói về tương lai, cô chỉ thấy hình ảnh anh ấy đứng một mình trên đỉnh cao, được bao quanh bởi ánh đèn sân khấu và những lời tán dương, nhưng bên cạnh anh, không có cô. Những ước mơ của anh, dù có lấp lánh đến mấy, cũng không bao giờ có một góc nhỏ dành cho một cuộc sống bình dị, gần gũi, có hình bóng cô ở đó. Nó như một con thuyền lớn đang căng buồm ra khơi xa, mà cô, chỉ là một ngọn hải đăng nhỏ bé trên bờ, dần dần bị bỏ lại phía sau, mờ dần trong màn sương.
Ngược lại, những lời của Huy lại cụ thể đến vậy, nó vẽ ra một bức tranh mà cô có thể nhìn thấy, có thể chạm vào. Một căn nhà nhỏ, một mảnh vườn xinh, tiếng trẻ con cười đùa, những bữa cơm gia đình ấm cúng, những buổi tối dạo mát cùng nhau. Đó là một cuộc sống bình yên, an ổn, có người ở bên cạnh, có sự sẻ chia, có sự hiện diện. Đó là điều mà cô gái vốn dịu dàng, nội tâm như Lê An luôn khao khát. Nó không phải là một giấc mơ xa xỉ, mà là một hiện thực có thể nắm bắt được, một bến đỗ an toàn mà cô có thể tin tưởng. Cái cảm giác về một "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo, giờ đây, không chỉ là không gian hay thời gian, mà còn là sự khác biệt sâu sắc trong định nghĩa về hạnh phúc, về tương lai.
Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt cô dần trở nên dịu dàng và tin tưởng. Nụ cười trên môi cô đã không còn vẻ buồn bã hay cam chịu, mà thay vào đó là sự thanh thản, mãn nguyện. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ. “Nghe anh kể,” cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, “em cảm thấy yên tâm lắm.” Câu nói đó không chỉ là một lời đáp lại lịch sự, mà là một sự thừa nhận chân thành từ sâu thẳm trái tim cô. Cô thực sự cảm thấy yên tâm, bình yên khi ở bên Huy, khi nghe anh nói về tương lai, một tương lai mà cô có thể hình dung rõ ràng mình ở trong đó.
Huy cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt cô, một tia hy vọng lóe lên trong lòng anh, rực rỡ như ánh sao đầu mùa. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng sự vui mừng và một chút bẽn lẽn. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay cô đang đặt trên bàn. Cử chỉ ấy không hề vồ vập, không hề đòi hỏi, mà chỉ là một sự chạm nhẹ đầy ý nhị, như một lời khẳng định thầm lặng cho những gì anh vừa nói, cho những cảm xúc anh đang dành cho cô. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, mang đến một cảm giác an toàn mà bấy lâu nay Lê An đã thiếu vắng.
Lê An không rút tay lại. Cô để yên bàn tay mình trong cái chạm nhẹ của anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, có lẽ, cái bến đỗ mà cô vẫn tìm kiếm bấy lâu, không phải là một con thuyền lớn lao đang căng buồm ra biển rộng, mà là một con thuyền nhỏ hơn, giản dị hơn, nhưng vững vàng và luôn ở gần bờ, sẵn sàng đón cô vào bất cứ lúc nào. Cô đã từng mong chờ một tình yêu mãnh liệt, một người đàn ông tài giỏi, thành đạt. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, điều cô cần hơn cả, là một người đàn ông chân thành, kiên định, người có thể vẽ ra một tương lai mà cô có thể cùng anh bước đi, chứ không phải một tương lai mà cô chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn.
Đêm dần khuya, không khí se lạnh bao trùm thị trấn, nhưng trong lòng Lê An, một ngọn lửa ấm áp, nhỏ bé đã bắt đầu nhen nhóm. Cô đã dần chấp nhận và cảm thấy tin tưởng vào Nguyễn Hoàng Huy. Sự tương phản giữa ước mơ bình dị, thực tế của anh và ước mơ lớn lao, xa vời của Trần Hạo đã trở thành một yếu tố quan trọng, một ngã rẽ rõ ràng trong tâm trí cô. Cô đã bắt đầu 'hình dung một cuộc sống ổn định bên anh', một cuộc sống mà cô không còn phải chờ đợi, không còn phải tiếc nuối những "nếu như ngày đó", mà là một cuộc sống hiện hữu, một bến đỗ hiện hữu, ngay tại đây, ngay lúc này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.