Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 330: Lời Thì Thầm Cho Người Mới
Đêm đã về khuya, thị trấn nhỏ chìm trong màn sương mỏng và cái se lạnh đặc trưng của miền Bắc. Quán cà phê quen thuộc của Lê An và Huy, với tên gọi “Hoài Niệm”, vẫn còn lấp lánh ánh đèn vàng dịu nhẹ, đổ bóng xuống những bộ bàn ghế gỗ đã cũ kỹ nhưng ấm cúng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, không lời, như một dòng suối nhỏ chảy qua không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn phía sau. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với hương hoa nhài từ giàn hoa trước cửa, tạo nên một bầu không khí vừa lãng mạn, vừa chất chứa chút u hoài.
Lê An và Huy vẫn ngồi đối diện nhau, câu chuyện của họ không dứt, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này. Sau lời thừa nhận chân thành của Lê An ở chương trước, một sự thoải mái mới lạ đã lan tỏa giữa hai người. Cô không còn cảm thấy khoảng cách hay sự e dè như những buổi đầu. Huy, với ánh mắt kiên định và nụ cười hiền hậu, vẫn nhìn thẳng vào cô, lắng nghe từng lời, từng hơi thở, từng khoảng lặng của cô. Anh không chen ngang, không vội vàng đưa ra lời khuyên, chỉ đơn giản là hiện diện, một sự hiện diện vững chãi và thấu hiểu.
Lê An khẽ nắm chặt hai bàn tay đặt trên mặt bàn gỗ. Lòng cô như một dòng sông đang chảy xiết, giờ đây được khơi thông, cho phép những dòng suy nghĩ chất chứa bấy lâu tuôn chảy. “Đôi khi em cảm thấy… mình lạc lõng, như đứng giữa ngã ba đường mà không biết phải đi đâu,” cô bắt đầu, giọng nói nhỏ dần, mang theo một nỗi niềm sâu kín. “Em cứ chờ đợi một điều gì đó, nhưng lại không biết đó là gì. Nó cứ mơ hồ, cứ xa xôi… như một chiếc bóng mà em không bao giờ chạm tới được.” Cô dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm ra ô cửa kính, nơi những ánh đèn đường vàng vọt đang soi rọi màn sương. Những lời này, những cảm xúc này, cô chưa từng dám thốt ra một cách trọn vẹn, chân thật đến vậy, dù là với Trần Hạo. Cô luôn sợ anh sẽ thấy cô yếu đuối, sẽ thấy cô không đủ mạnh mẽ để theo kịp những bước chân lớn lao của anh. Nhưng với Huy, mọi rào cản dường như không tồn tại.
Huy khẽ gật đầu, đồng cảm. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rót thêm một chút nước ấm vào cốc của Lê An, động tác nhẹ nhàng và ân cần. “Ai trong đời cũng có lúc như vậy, An ạ,” anh cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu điềm tĩnh, ấm áp, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn cô. “Quan trọng là mình nhận ra và tìm cách vượt qua. Nếu em không ngại, anh có thể lắng nghe.” Ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành và tin tưởng, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho con thuyền lạc hướng.
Câu nói của Huy như một chìa khóa mở ra cánh cửa đã khóa chặt trong lòng Lê An bấy lâu. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu chia sẻ những điều sâu kín nhất, những điều mà cô đã chôn giấu, đã né tránh, thậm chí là tự lừa dối bản thân trong suốt những năm qua. “Em từng có rất nhiều ước mơ,” cô tiếp tục, giọng nói có chút nghẹn ngào, “những điều em nghĩ sẽ cùng anh ấy thực hiện. Những buổi chiều tan học cùng nhau bên bờ sông cũ, những đêm trò chuyện vu vơ về tương lai, về một ngôi nhà nhỏ có vườn hoa, về những đứa trẻ… Em đã vẽ ra một bức tranh rất đẹp, rất trọn vẹn, trong đó luôn có anh ấy và có em. Nhưng bây giờ, mọi thứ cứ như một bức tranh phai màu… Những đường nét đã nhòe đi, những gam màu đã nhạt nhòa, chỉ còn lại một khoảng trống hoác.”
Trong tâm trí Lê An, hình ảnh Trần Hạo hiện lên rõ nét. Cô nhớ về những lời hứa không thành, những câu nói lấp lửng, những cử chỉ quan tâm thầm lặng nhưng chưa bao giờ đủ rõ ràng để cô có thể nắm bắt. Cô nhớ về cái "khoảng cách vô hình" đã bắt đầu hình thành từ khi anh lên thành phố, cái khoảng cách không chỉ là về địa lý mà còn là về tâm hồn, về những định nghĩa khác nhau về hạnh phúc. Trần Hạo luôn nói về những điều lớn lao, về sự nghiệp, về thành công rực rỡ. Những lời ấy, dù có đầy tham vọng và đáng ngưỡng mộ đến mấy, cũng không thể lấp đầy cái khoảng trống của sự hiện diện, của sự sẻ chia, của những điều giản dị mà cô khao khát. Anh như một vì sao xa xôi, lấp lánh nhưng không thể sưởi ấm. Và cô, cứ mãi là một người đứng dưới đất, ngước nhìn lên, rồi dần dần nhận ra mình không thuộc về bầu trời ấy.
Huy lặng lẽ lắng nghe, không một lời ngắt quãng. Anh không phán xét, không đưa ra bất kỳ lời khuyên nào vội vã. Anh chỉ đơn giản là ở đó, là một đôi tai, một trái tim rộng mở. Khi Lê An dừng lại, ánh mắt cô vẫn còn đong đầy những nỗi niềm chưa thể gọi tên, Huy mới khẽ thở dài, một hơi thở mang đầy sự thấu hiểu. “Cuộc sống là vậy, An,” anh nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự kiên định, “Đôi khi mình phải học cách chấp nhận những điều không như ý, và tìm kiếm niềm vui ở những điều giản dị, hiện hữu trước mắt. Không phải tất cả những gì lấp lánh đều là vàng, và không phải tất cả những gì thầm lặng đều là vô giá trị. Anh tin em sẽ tìm được con đường của mình, và anh sẽ luôn ở đây nếu em cần.”
Lời nói của Huy không phải là một sự khẳng định mạnh mẽ, cũng không phải là một lời hứa hẹn xa vời. Đó là một sự hiện diện, một lời cam kết thầm lặng về sự kiên định. Nó khác hẳn với những lời nói không thành của Trần Hạo, những lời hứa “không quên em” nhưng lại dần chìm vào quên lãng giữa bộn bề thành thị. Huy không nói về những điều vĩ đại, anh nói về những điều chân thật, hiện hữu. Anh không yêu cầu cô phải thay đổi, anh chỉ đơn giản là chấp nhận cô, với tất cả những buồn vui, tiếc nuối và hoài niệm của cô. Sự chân thành ấy đã chạm đến một nơi sâu thẳm trong trái tim Lê An, nơi đã từng chai sạn vì chờ đợi và thất vọng.
Lê An nhìn Huy, ánh mắt cô dần trở nên tin tưởng hơn. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm không ngờ, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Cô đã nói ra những điều mà ngay cả với bản thân, cô cũng chưa từng dám đối mặt một cách trực diện. Và Huy, anh đã ở đây, lắng nghe cô, thấu hiểu cô, mà không hề phán xét. “Cảm ơn anh, Huy,” cô nói, giọng nói ấm áp hơn, không còn chút nghẹn ngào. “Em… em thực sự thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi được nói ra những điều này.” Cô không rút tay lại khi Huy khẽ đặt tay lên mu bàn tay cô, một cử chỉ nhẹ nhàng, trấn an, không hề đòi hỏi. Hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa, mang theo một cảm giác an toàn mà bấy lâu nay cô đã thiếu vắng. Nó không phải là một tình yêu mãnh liệt bùng cháy, mà là một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ nhưng đủ để sưởi ấm tâm hồn cô giữa cái lạnh của đêm khuya.
***
Rời quán cà phê, Huy đưa Lê An về nhà. Con đường làng quen thuộc đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt yếu ớt soi rõ những vệt sương mờ. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, hòa cùng tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá, tạo nên một bản nhạc đêm buồn man mác. Mùi bùn đất và cây cỏ sau một ngày nắng hạ dịu nhẹ, xen lẫn chút hương hoa nhài thoảng qua từ những khu vườn bên đường. Không khí mát mẻ, trong lành, như gột rửa những ưu tư còn vương vấn trong lòng người.
Lê An đi cạnh Huy, bước chân cô nhẹ tênh, nhưng tâm trí cô lại đang quay cuồng với những suy nghĩ phức tạp. Cô vừa trải lòng mình một cách chân thật nhất, một điều mà cô chưa từng làm với bất kỳ ai, kể cả Trần Hạo. Hàng đêm, cô đã tự nhủ với lòng mình rằng những nỗi niềm đó, những tiếc nuối đó, là của riêng cô, là một phần của quá khứ không thể thay đổi, không thể chia sẻ. Cô đã tự xây một bức tường vô hình xung quanh trái tim mình, giữ chặt những ký ức về Trần Hạo, về những "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực. Nhưng đêm nay, bức tường ấy đã sụp đổ, và người đứng cạnh cô, người đã kiên nhẫn lắng nghe, không phải là người cô từng nghĩ sẽ chia sẻ những điều sâu kín ấy.
“Cảm ơn anh, Huy,” Lê An nói, phá vỡ sự im lặng. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn anh, một nụ cười nhẹ pha lẫn chút phức tạp nở trên môi. “Hôm nay em nói nhiều quá, chắc anh mệt lắm.” Cô cảm thấy một chút ngại ngùng, một chút bối rối khi nhận ra mình đã bộc lộ quá nhiều. Nhưng sâu thẳm hơn, là cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng, như thể một tảng đá đã được nhấc khỏi lòng.
Huy khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn dịu dàng và kiên định. “Không sao đâu, An. Anh vui vì em đã tin tưởng anh để chia sẻ. Em không cần phải một mình gánh vác mọi thứ.” Anh nói, giọng nói như một lời khẳng định chắc chắn, một lời hứa không thành tiếng nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời hoa mỹ nào. Anh không hề có vẻ mệt mỏi hay khó chịu, chỉ có sự quan tâm và thấu hiểu.
Lê An cúi đầu, mi mắt khẽ cụp xuống. Trong lòng cô, một dòng suy nghĩ cuộn trào, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết: *Mình đã nói ra những điều mà ngay cả với Hạo, mình cũng chưa từng dám nói một cách rõ ràng như vậy…* Cô nhớ lại những lần cố gắng chia sẻ với Trần Hạo qua điện thoại, những lời nói bị đứt quãng, những câu chuyện bị ngắt ngang bởi tiếng chuông báo tin nhắn công việc, bởi sự vội vã của anh. Cô nhớ những lần anh chỉ nghe cô nói một cách qua loa, rồi nhanh chóng chuyển sang những chủ đề về công việc, về những dự án lớn lao của anh ở thành phố. Những nỗi niềm của cô, những băn khoăn của cô, dường như trở nên nhỏ bé và tầm thường trước những hoài bão vĩ đại của anh. Cái "khoảng cách vô hình" ấy không chỉ là sự xa cách về địa lý, mà còn là sự khác biệt trong thế giới nội tâm, trong những điều mà mỗi người cho là quan trọng.
Nhưng với Huy, mọi thứ lại khác. Anh không chỉ lắng nghe, anh còn cảm nhận. Anh không chỉ nghe những lời cô nói, anh còn nghe cả những điều cô không nói, những nỗi niềm ẩn giấu trong ánh mắt, trong giọng điệu. Anh đã trao cho cô một không gian an toàn để cô có thể là chính mình, một Lê An yếu đuối, một Lê An đầy hoài niệm và tiếc nuối, chứ không phải một Lê An mạnh mẽ, kiên cường như cô vẫn cố gắng thể hiện trước mặt mọi người.
Một cảm giác "giật mình" chạy dọc sống lưng Lê An. Cô giật mình vì sự dễ dàng mà cô đã mở lòng với Huy, giật mình vì sự thoải mái mà cô cảm nhận được khi ở bên anh, giật mình vì nhận ra rằng, cô đã trao cho Huy một phần trái tim mà cô từng nghĩ sẽ mãi mãi thuộc về Trần Hạo. Đây là một sự dịch chuyển, một sự thay đổi sâu sắc mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ xảy ra. Nỗi buồn man mác về Trần Hạo vẫn còn đó, như một vết sẹo cũ không bao giờ lành hẳn, nhưng bên cạnh nó, một mầm sống mới đã bắt đầu nảy nở, một mầm sống của sự tin tưởng, của sự bình yên.
“Vâng… Em cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều,” cô lặp lại, lần này giọng nói đã thanh thoát hơn, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Cô ngước nhìn Huy, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn đường, chứa đựng sự biết ơn và một chút bối rối. Cô cảm nhận được một luồng hơi ấm từ sự quan tâm chân thành của Huy, nhưng cũng có chút giật mình về sự dễ dàng mà cô đã mở lòng, một điều mà cô đã không còn làm được với Trần Hạo từ rất lâu rồi. Điều này báo hiệu rằng, mối quan hệ của cô với Huy đang tiến triển sâu sắc hơn, vượt qua cả giới hạn của tình bạn, vượt qua cả những ký ức về tình thanh mai trúc mã.
Khi họ đến trước cổng nhà Lê An, Huy khẽ dừng lại. Anh không vội vàng, không thúc giục. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lê An, một cử chỉ không quá thân mật nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp và trấn an. “Vậy là tốt rồi, An. Cứ để mọi chuyện tự nhiên, đừng nghĩ ngợi quá nhiều. Có anh ở đây rồi.” Lời nói của anh đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng của sự cam kết, một lời hứa về sự hiện diện. Nó không phải là một lời nói hoa mỹ, không phải là một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng xa vời, mà là một sự khẳng định về hiện tại, về một bến đỗ hiện hữu, ngay tại đây, ngay lúc này.
Lê An khẽ gật đầu, trái tim cô đập nhẹ nhàng, không còn sự xáo động hay giằng xé dữ dội như trước. Cô nhìn vào mắt Huy, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy sự chân thành, sự kiên định, và một tình cảm âm thầm nhưng vững chắc. Cô hiểu rằng, sự an toàn và nhẹ nhõm mà cô cảm thấy khi ở bên Huy không phải là một điều thoáng qua, mà là một nền tảng vững chắc cho một tương lai khác. Cô vẫn còn nhớ những lời của Trần Hạo “Ngày đó… anh đã rất thích em”, nhưng lời thích ấy đã đến chậm một nhịp, đã không đủ để níu giữ cô lại. Còn Huy, anh không nói lời yêu, nhưng sự hiện diện và lắng nghe của anh lại nói lên tất cả.
Huy khẽ mỉm cười, rồi anh quay người, bước đi chậm rãi trên con đường vắng. Bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đường, rồi dần khuất vào màn sương đêm. Lê An đứng đó, nhìn theo bóng anh cho đến khi nó hoàn toàn biến mất. Khi cánh cổng khép lại sau lưng cô, thị trấn nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Nhưng trong lòng Lê An, không còn là sự trống rỗng hay nỗi cô đơn thường trực. Thay vào đó là một cảm giác bình yên, một sự thanh thản lạ lùng, và một chút hy vọng nhỏ bé nhưng ấm áp, đang nhen nhóm lên từ sâu thẳm trái tim cô. Cô biết, mình đã bắt đầu hình dung một cuộc sống ổn định bên anh, một cuộc sống mà cô không còn phải chờ đợi, không còn phải tiếc nuối những "nếu như ngày đó", mà là một cuộc sống hiện hữu, một bến đỗ hiện hữu, ngay tại đây, ngay lúc này, cùng với người đàn ông luôn ở đó vì cô.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.