Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 331: Cuộc Gọi Bị Lãng Quên
Thị trấn nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Nhưng trong lòng Lê An, không còn là sự trống rỗng hay nỗi cô đơn thường trực. Thay vào đó là một cảm giác bình yên, một sự thanh thản lạ lùng, và một chút hy vọng nhỏ bé nhưng ấm áp, đang nhen nhóm lên từ sâu thẳm trái tim cô. Cô biết, mình đã bắt đầu hình dung một cuộc sống ổn định bên anh, một cuộc sống mà cô không còn phải chờ đợi, không còn phải tiếc nuối những "nếu như ngày đó", mà là một cuộc sống hiện hữu, một bến đỗ hiện hữu, ngay tại đây, ngay lúc này, cùng với người đàn ông luôn ở đó vì cô.
***
Trong khi Lê An đang tìm thấy sự bình yên hiếm hoi dưới ánh đèn đường leo lét của thị trấn ven sông, thì cách đó hàng trăm cây số, tại một thành phố lớn không bao giờ ngủ, Trần Hạo đang vật lộn với những áp lực và tham vọng của riêng mình. Anh ngồi một mình tại chiếc bàn ăn cuối cùng trong căn tin công ty, nơi mà vài giờ trước còn náo nhiệt, ồn ào tiếng cười nói và bát đĩa lanh canh. Giờ đây, không gian rộng lớn ấy chỉ còn lác đác vài nhân viên làm thêm hoặc tăng ca, những bóng hình mệt mỏi nhưng không kém phần kiên định, giống như anh. Tiếng quạt trần cũ kỹ kêu è è, cố gắng đẩy đi chút hơi nóng còn sót lại sau một ngày dài oi ả, mang theo mùi thức ăn đã nguội lạnh và một chút ẩm mốc đặc trưng của những nơi công cộng đóng kín. Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt trên trần hắt xuống, khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo và vô vị hơn.
Gương mặt Trần Hạo hiện rõ vẻ mệt mỏi. Vầng trán anh nhăn lại, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy vẫn ánh lên sự kiên định, một ngọn lửa tham vọng âm ỉ không bao giờ tắt. Anh vừa kết thúc ca làm việc kéo dài hơn mười tiếng, và mọi giác quan đều muốn được nghỉ ngơi, được chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Thế nhưng, tâm trí anh lại không cho phép. Bàn tay thon dài của anh lướt nhẹ trên màn hình chiếc điện thoại hiện đại, xem lại vài ghi chú về dự án mới, những con số, những kế hoạch, những deadline chồng chất. Mỗi dòng chữ, mỗi con số hiện lên đều như một lời nhắc nhở về mục tiêu, về con đường mà anh đã chọn, con đường phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những mối quan hệ tưởng chừng như không thể tách rời.
Anh lẩm bẩm một mình, giọng trầm và khàn đặc vì ít nói trong ngày, pha lẫn chút mệt mỏi: "Dự án mới... cột mốc quan trọng... không được phép sai sót." Mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu trách nhiệm. Anh biết, đây không chỉ là một công việc, mà còn là một cơ hội để khẳng định bản thân, để bước lên một nấc thang mới trong sự nghiệp. Thành phố này, với những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ hối hả không ngừng nghỉ, là nơi nuôi dưỡng những giấc mơ lớn, nhưng cũng là nơi nghiền nát những kẻ yếu lòng. Trần Hạo không muốn mình là một trong số đó. Anh muốn mình phải tỏa sáng, phải đứng vững trên đôi chân của mình, không chỉ vì bản thân, mà còn vì lời hứa thầm lặng với gia đình, với tương lai mà anh luôn ấp ủ.
Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ không đóng kín lùa vào, khiến vài sợi tóc lòa xòa trước trán anh khẽ lay động. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả sự mệt mỏi và quyết tâm. Gập chiếc điện thoại lại, anh đặt nó xuống bàn, rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của căn tin. Thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé thi nhau bừng nở, biến màn đêm thành một bức tranh rực rỡ, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng động cơ gầm rú, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên bản giao hưởng đặc trưng của đô thị. Cảnh tượng ấy vừa choáng ngợp, vừa cô độc. Nó nhắc nhở anh về sự nhỏ bé của mình giữa dòng chảy hối hả, nhưng cũng thôi thúc anh phải vươn lên, phải chiếm lấy một vị trí xứng đáng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khi anh nhìn ngắm thành phố, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí anh, như một thước phim cũ kỹ. Đó là hình ảnh thị trấn ven sông yên bình, với những con đường đất nhỏ, những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, và đặc biệt là bóng dáng một cô gái với mái tóc đen dài, nụ cười hiền hậu. Lê An. Đã bao lâu rồi anh không gọi cho cô? Một tháng? Hai tháng? Anh không nhớ rõ. Thời gian ở thành phố trôi nhanh như một cơn lốc, cuốn phăng mọi thứ vào guồng quay công việc và áp lực. Mỗi ngày trôi qua, anh đều cảm thấy mình như một con robot được lập trình sẵn, chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc. Những cuộc gọi về nhà thưa dần, những tin nhắn hỏi thăm cũng ngắn gọn hơn. Anh biết, anh đang dần xa cách mọi thứ thuộc về quá khứ, nhưng anh tự nhủ, đó là cái giá phải trả cho thành công. Và Lê An, cô là một phần của quá khứ ấy, một phần đẹp đẽ nhưng dường như đã bị dòng chảy thời gian cuốn trôi vào một góc khuất nào đó trong tâm trí anh. Anh thoáng cảm thấy một chút áy náy, một thoáng tiếc nuối, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự cấp bách của công việc, bởi hình ảnh của dự án lớn đang chờ đợi anh vào ngày mai. "Sáng mai phải hoàn thiện báo cáo này, không thể chậm trễ," anh tự nhủ, và rồi, bóng dáng Lê An lại chìm vào màn đêm của ký ức, nhường chỗ cho những con số và biểu đồ phức tạp.
***
Đêm đã về khuya, cái se lạnh đặc trưng của những con phố Sài Gòn cuối năm bắt đầu len lỏi vào từng ngõ ngách, xua tan đi chút oi bức còn sót lại của ban ngày. Trần Hạo, sau khi rời khỏi công ty và cố gắng hoàn thành thêm vài đầu mục công việc tại một quán cà phê vắng, cuối cùng cũng tìm đến một quán ăn vỉa hè quen thuộc. Nơi đây, ánh đèn vàng leo lét hắt ra từ những chiếc đèn lồng treo trên mái bạt cũ kỹ, tạo nên một không gian ấm cúng một cách kỳ lạ giữa lòng thành phố huyên náo. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào nhưng đã xa dần, nhường chỗ cho tiếng trò chuyện rì rầm của vài ba bàn khách muộn, tiếng chảo xào lách cách và mùi nước dùng phở thơm lừng, quyện với mùi gia vị đặc trưng, khơi gợi một cảm giác thân thuộc đến lạ. Anh ngồi vào một chiếc ghế nhựa thấp, đối diện với người bán hàng đang thoăn thoắt thái thịt, lòng nặng trĩu những suy nghĩ.
"Một bát phở tái gầu, nhiều hành nhé cô," anh nói, giọng vẫn trầm và khàn, nhưng đã pha chút thư thái hơn khi thoát khỏi guồng quay công việc.
Trong lúc chờ đợi, anh đưa tay vào túi quần jeans đã sờn màu, lấy ra chiếc điện thoại di động cũ kỹ. Đó là một chiếc Nokia "cục gạch" đời cũ, vỏ đã bạc màu theo năm tháng, màn hình đen trắng nhỏ xíu chỉ hiển thị giờ và vài tin nhắn cũ. Chiếc điện thoại này đã theo anh từ những ngày đầu đặt chân lên thành phố, khi anh còn là một cậu sinh viên nghèo, chỉ đủ tiền mua một chiếc điện thoại cơ bản để liên lạc với gia đình và Lê An. Nó là một vật kỷ niệm, một cầu nối với quá khứ mà anh vẫn cố gắng giữ lại, dù giờ đây, anh đã có trong tay những chiếc smartphone hiện đại nhất. Chiếc điện thoại cũ trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo một cách đáng ngạc nhiên, như một vật thể bị lãng quên trong dòng chảy thời gian.
Anh lướt qua danh bạ, những cái tên quen thuộc từ thị trấn nhỏ lần lượt hiện lên. Mắt anh dừng lại ở tên "Lê An". Đã bao lâu rồi anh không gọi cho cô? Câu hỏi ấy lại dội về, lần này rõ ràng hơn, day dứt hơn. Anh chợt nhớ đến những buổi chiều tan học cùng nhau, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, tiếng cười trong trẻo của cô, ánh mắt lấp lánh khi cô kể về ước mơ làm cô giáo. Anh nhớ cái cách cô tỉ mỉ gấp từng cánh hạc giấy, tin rằng mỗi cánh hạc sẽ mang một điều ước tới. Những ký ức ấy ùa về, dịu dàng và chân thật, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn mỏi mệt của anh. Anh nhớ lời hứa "không quên em" mà anh đã thì thầm bên tai cô trước khi rời thị trấn, nhưng những gì anh đã làm có thực sự đúng với lời hứa ấy không?
"Nếu như ngày đó… anh đã không e dè đến thế," anh thầm nghĩ, một cụm từ đặc trưng cho nỗi tiếc nuối đã trở thành một phần của anh. "Nếu như ngày đó… anh đã mạnh dạn bày tỏ hơn một chút." Nhưng rồi, anh lại tự trấn an mình rằng anh đang cố gắng, anh đang nỗ lực vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Khoảng cách vô hình ấy, anh vẫn luôn nghĩ, chỉ là tạm thời. Anh sẽ trở về, sẽ đón cô đi, sẽ bù đắp tất cả. Nhưng anh quên mất rằng, chờ đợi là một quá trình tàn nhẫn, và hy vọng cũng có giới hạn.
Một thoáng chần chừ. Bàn tay anh run nhẹ. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu bấm số. Từng con số hiện lên trên màn hình đen trắng, chậm rãi nhưng dứt khoát. Anh hình dung ra gương mặt cô khi thấy số anh gọi đến, liệu cô có vui không? Hay chỉ là sự ngạc nhiên? Hay tệ hơn, là sự thờ ơ? Trái tim anh đập nhẹ trong lồng ngực, một cảm giác bồn chồn xen lẫn chút hồi hộp. Anh muốn nghe giọng cô, muốn biết cô có ổn không, muốn hỏi thăm về thị trấn nhỏ, về những điều nhỏ nhặt mà anh đã vô tình lãng quên trong guồng quay của thành phố. Đó là một mong muốn giản dị, một khao khát được kết nối lại với một phần của mình mà anh đã bỏ lại phía sau.
"Tút... tút..."
Tiếng chuông chờ quen thuộc vang lên, đều đặn và chậm rãi. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ, chờ đợi. Mỗi tiếng "tút" như kéo dài thêm vô tận, gặm nhấm sự kiên nhẫn của anh. Mùi phở nóng hổi vừa được đặt xuống bàn, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm ngào ngạt của thịt, hành và gia vị. Nhưng lúc này, anh không còn để tâm đến bát phở nữa. Toàn bộ sự chú ý của anh dồn vào chiếc điện thoại cũ kỹ, vào sợi dây vô hình đang cố gắng nối kết anh với Lê An. Anh đã sẵn sàng để nói, để giải thích, để xin lỗi, để hỏi thăm, để làm bất cứ điều gì để thu hẹp cái khoảng cách vô hình đã lớn dần theo năm tháng.
***
Tiếng "tút tút" quen thuộc vẫn đều đặn vang lên bên tai Trần Hạo, một âm thanh đơn điệu nhưng lại chứa đựng bao nhiêu là hy vọng và cả chút lo lắng. Anh đang nín thở chờ đợi, hy vọng đầu dây bên kia sẽ nhấc máy, hy vọng sẽ được nghe giọng nói quen thuộc của Lê An sau một thời gian dài im lặng. Bát phở tái gầu vẫn bốc khói nghi ngút trước mặt anh, mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí se lạnh của đêm, nhưng anh hoàn toàn không để ý. Toàn bộ tâm trí anh đều tập trung vào chiếc điện thoại cũ kỹ, vào khoảnh khắc định mệnh có thể thay đổi mọi thứ, hoặc ít nhất là xoa dịu đi chút day dứt trong lòng anh.
Thế nhưng, chưa kịp chờ đầu dây bên kia nhấc máy, một âm thanh khác đột ngột và gấp gáp hơn nhiều đã vang lên, phá tan sự yên tĩnh mong manh trong khoảnh khắc của Trần Hạo. Đó là tiếng chuông điện thoại di động hiện đại hơn trong túi quần anh, một hồi chuông gấp gáp, dồn dập, như một mệnh lệnh không thể chối từ, đòi hỏi sự chú ý ngay lập tức. Nó không phải là bản nhạc chuông êm dịu, mà là một tiếng chuông mặc định, sắc lạnh và đầy tính công việc.
Trần Hạo giật mình. Anh nhìn thoáng qua chiếc điện thoại cũ vẫn đang hiển thị tên "Lê An" trên màn hình đen trắng, rồi như một phản xạ vô điều kiện, nhanh chóng rút chiếc điện thoại mới ra khỏi túi quần. Màn hình sáng lên, hiện rõ tên "Anh Long" – sếp trực tiếp của anh, hoặc đôi khi là "Minh" – đồng nghiệp thân thiết, những người đại diện cho thế giới công việc, cho áp lực và những cơ hội không ngừng nghỉ của thành phố. Lần này là Anh Long.
Anh Long, người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, là người đã dìu dắt Trần Hạo trong những bước đầu tiên của sự nghiệp. Anh luôn nói: "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Những lời ấy luôn vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh.
"Vâng, em nghe đây Anh Long!" Trần Hạo vội vàng trả lời, giọng nói lập tức chuyển sang tông điệu chuyên nghiệp, đầy vẻ sẵn sàng và tập trung. Chiếc điện thoại cũ trong tay anh thoáng chốc trở nên vô nghĩa, bị gạt sang một bên cùng với mọi suy nghĩ về Lê An.
Từ đầu dây bên kia, giọng Anh Long vang lên gấp gáp, đầy vẻ khẩn trương: "Hạo à, có một vấn đề đột xuất với dự án XYZ. Khách hàng muốn thay đổi một số yêu cầu cực kỳ quan trọng, và deadline thì vẫn giữ nguyên. Em có thể xem lại file báo cáo ngay bây giờ không? Anh cần một giải pháp càng sớm càng tốt."
"Cái gì? Gấp vậy sao?" Trần Hạo thốt lên, đôi mắt anh nheo lại, vẻ mệt mỏi ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Cả cơ thể anh như được nạp lại năng lượng, sẵn sàng đối mặt với thử thách mới. "Được rồi, em sẽ xem ngay. Em sẽ về công ty ngay bây giờ."
Không chần chừ một giây phút nào, Trần Hạo nhanh chóng đặt chiếc điện thoại mới lên tai, mắt đã hoàn toàn tập trung vào cuộc gọi công việc. Anh nhìn thoáng qua chiếc điện thoại cũ vẫn đang hiển thị số Lê An trên bàn, rồi như một hành động vô thức, anh gạt phắt nó đi, khiến màn hình tắt ngúm. Nó lạnh lẽo nằm đó, bị lãng quên giữa bát phở còn đang bốc khói và ly trà đá chưa kịp uống. Ngay lập tức, anh đứng dậy, rút ví thanh toán tiền phở một cách vội vã, thậm chí không kịp ăn một miếng nào. Mùi phở nóng hổi, thơm lừng bị lãng quên ngay lập tức, không còn ý nghĩa gì trước sự cấp bách của công việc.
Ánh mắt anh đã hoàn toàn thay đổi, từ sự mơ màng hoài niệm ban nãy đã chuyển thành sự sắc bén, quyết đoán. Mọi suy nghĩ về thị trấn ven sông, về Lê An, về những "nếu như ngày đó" đều bị đẩy lùi vào một góc sâu thẳm nhất của tâm trí. Lúc này, chỉ còn công việc, chỉ còn dự án, chỉ còn trách nhiệm. Anh bước vội ra khỏi quán ăn vỉa hè, hòa mình vào dòng người và tiếng xe cộ ồn ào của thành phố. Bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đường, rồi nhanh chóng khuất vào màn đêm, bỏ lại phía sau bát phở còn đang bốc khói, chiếc điện thoại cũ lạnh lẽo và một cuộc gọi chưa bao giờ được thực hiện.
Sự nghiệp đang dần chiếm ưu thế tuyệt đối trong tâm trí Trần Hạo, như một con sóng lớn cuốn trôi mọi thứ khác. Chiếc điện thoại cũ, một biểu tượng của Lê An và quá khứ, bị gạt bỏ chỉ trong tích tắc, tượng trưng cho sự phân chia rõ ràng giữa hai thế giới, hai ưu tiên trong cuộc sống của anh. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà giờ đây đã là cả một vực thẳm của sự lãng quên không chủ ý.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.