Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 332: Bữa Tối Ấm Áp Của Người Hiện Hữu
Hoàng hôn buông mình xuống thị trấn ven sông, nhuộm một màu vàng cam trầm mặc lên những mái nhà rêu phong, lên dòng nước lững lờ trôi, và cả lên căn phòng nhỏ của Lê An. Ánh sáng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt dài trên nền gạch mát lạnh, nơi Lê An đang ngồi, tựa đầu vào khung cửa gỗ đã bạc màu theo năm tháng. Cô vừa kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi tại cửa hàng sách cũ, những cuốn sách đã qua tay bao người để lại trên đầu ngón tay cô một lớp bụi mỏng, nhưng trên vai, trên tâm trí cô là gánh nặng của những lo toan chẳng thể gọi thành tên.
Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt thanh tú, đôi mắt cô lờ đi vẻ sáng trong thường ngày, thay vào đó là một tầng mây mỏng của nỗi buồn và sự cô độc. Cô nhìn ra khoảng sân vắng, nơi những cây sứ già cỗi đang lặng lẽ trút những cánh hoa cuối cùng, tạo thành một thảm trắng tinh khôi trên nền đất. Một nỗi cô đơn quen thuộc, như một người bạn cũ chẳng mời mà đến, lại ùa về bao trùm lấy cô. Nó không phải là sự cô đơn gào thét, mà là một cảm giác lặng lẽ, âm ỉ, như tiếng thở dài của dòng sông mỗi khi đêm về. Cô đã quen với cảm giác này, nó đã trở thành một phần của cuộc sống, một “khoảng cách vô hình” giữa cô và một cuộc sống trọn vẹn, đầy đủ những sẻ chia. Đôi khi, cô tự hỏi, liệu có ai thực sự hiểu được sự trống rỗng mà cô đang mang trong lòng, hay mọi người chỉ thấy một Lê An dịu dàng, bình thản và an phận?
Khi cô đang chìm đắm trong những suy tư miên man, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo cô trở về thực tại. Tiếng gõ không dồn dập, mà từ tốn, lịch sự, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng trong căn nhà. Lê An giật mình, khẽ nhíu mày. Ai lại đến vào giờ này? Cô chậm rãi đứng dậy, từng bước chân nghe rõ mồn một trên sàn gỗ. Khi cô mở cánh cửa đã bong tróc lớp sơn, hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy hiện ra trước mắt cô, tay anh cầm một túi đồ lỉnh kỉnh, trên môi nở một nụ cười hiền lành, ấm áp.
“An à, em có ở nhà không?” Huy cất tiếng hỏi, giọng anh trầm ấm và rõ ràng, xua đi một phần sự tĩnh mịch bao phủ lấy Lê An. “Anh có mang chút đồ ăn qua, định nấu bữa tối cho em.”
Lê An mở to mắt, một chút ngạc nhiên lướt qua. Cô không ngờ anh lại đến. “À, Huy đấy à... Sao anh lại khách sáo thế?” Cô nói, cố gắng che giấu đi sự bối rối và cả một chút xúc động đang dâng lên trong lòng. Chiếc túi đồ trong tay anh không phải là những thứ quà cáp đắt tiền, mà là những nguyên liệu tươi ngon, có cả bó rau muống xanh mướt, mấy lạng thịt bò tươi rói, và cả một túi hành tím nhỏ. Những thứ rất đỗi đời thường, nhưng lại mang một ý nghĩa đặc biệt trong khoảnh khắc này.
Ánh mắt Lê An có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không giấu được sự ấm áp khi nhìn thấy anh. Cô nhận ra rằng, từ khi Trần Hạo rời đi, căn nhà này, cuộc sống này của cô đã vắng bóng đi những hành động quan tâm thực tế, những sự hiện diện hữu hình đến vậy. Trần Hạo, dù có thể vẫn giữ một vị trí nào đó sâu thẳm trong lòng cô, nhưng anh đã là một ký ức, một hình bóng mờ nhạt. Còn Huy, anh đang đứng ngay đây, trước mắt cô, với những hành động cụ thể, chân thành. Cô lùi lại một bước, nhường lối cho anh vào. “Anh vào đi.” Giọng cô vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng đã có thêm sự mềm mại. Huy bước vào, mang theo mùi hương của gió và chút se lạnh của buổi tối, cùng với hương thơm dịu nhẹ của những nguyên liệu tươi mới. Anh nhìn quanh căn phòng giản dị của cô, đôi mắt không hề có chút phán xét, chỉ có sự quan tâm. Lê An khẽ đóng cửa lại, cảm giác cô đơn ban nãy đã vơi đi phần nào, được thay thế bằng một thứ cảm xúc khác, ấm áp hơn, gần gũi hơn. Cô tự hỏi, liệu có phải đây là cái cảm giác được quan tâm, được chăm sóc mà cô đã bỏ lỡ bấy lâu nay? Cảm giác đó, nó đơn giản nhưng lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ kỳ.
***
Căn bếp nhỏ của Lê An bỗng trở nên sống động hơn hẳn. Nguyễn Hoàng Huy thành thục trong từng động tác, anh không quá lãng mạn trong những lời nói hoa mỹ, nhưng anh lại rất thực tế và chu đáo trong mọi hành động. Lê An ngồi ở bàn ăn, lặng lẽ quan sát anh. Ánh đèn vàng ấm áp từ bóng điện treo trên trần hắt xuống, làm nổi bật bóng dáng cao lớn của anh khi anh cúi mình bên bồn rửa rau.
Tiếng nước chảy róc rách, tiếng dao thớt lách cách vang lên đều đặn. Anh rửa từng cọng rau muống, tỉ mỉ nhặt bỏ những lá úa, rồi thái thịt bò thành từng lát mỏng đều tăm tắp. Mùi hành phi thơm lừng bắt đầu lan tỏa trong không khí, quyện vào mùi dầu ăn nóng hổi, đánh thức mọi giác quan của Lê An. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương vị của bữa tối đang dần hình thành. Từ lâu lắm rồi, căn bếp này chỉ có mùi đồ ăn nhanh, mùi mì gói vội vã, hoặc đôi khi là mùi của những món ăn mẹ cô gửi lên từ quê. Nó chưa bao giờ có được cái mùi hương ấm áp, quyến rũ đến vậy, mùi hương của một bữa cơm nhà đích thực, được chuẩn bị bằng cả tấm lòng.
Những cử chỉ của Huy, từ việc rửa rau, thái thịt, nêm nếm gia vị, đều toát lên sự cẩn thận và mong muốn mang lại một bữa ăn ngon cho cô. Anh không vội vàng, không hấp tấp, mà làm mọi thứ một cách điềm tĩnh, như thể việc nấu ăn là một nghệ thuật cần sự kiên nhẫn và tận tâm. Lê An nhận ra, đây là sự quan tâm mà cô đã khao khát bấy lâu nay, một sự quan tâm không lời, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là muốn mang đến niềm vui và sự thoải mái cho cô. Nó khác hẳn với những lời hứa hẹn xa vời hay những cuộc gọi thưa thớt, ngắn ngủi mà cô từng nhận được.
“Em cứ ngồi nghỉ đi, để anh lo. Thấy em đi làm về mệt mỏi, anh chỉ muốn em được ăn bữa cơm nóng sốt.” Huy quay lại, mỉm cười nhẹ nhàng với cô, đôi mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn. Anh nhìn cô bằng một ánh nhìn chân thành, không hề có chút giả tạo. Ánh mắt đó khiến Lê An cảm thấy được an ủi, được thấu hiểu một cách sâu sắc. Nó như một liều thuốc xoa dịu những mệt mỏi, những lo âu trong cô.
Lê An khẽ mỉm cười đáp lại. Nụ cười của cô lúc này không còn gượng gạo hay bối rối, mà là một nụ cười thật sự xuất phát từ tận đáy lòng. “Anh khéo tay thật đấy, cứ như đầu bếp chuyên nghiệp vậy.” Cô trêu chọc, giọng nói mang theo chút vui vẻ hiếm hoi.
Huy bật cười sảng khoái. “Chỉ là mấy món đơn giản thôi mà. Miễn là em thích.” Anh khiêm tốn đáp, nhưng đôi mắt anh ánh lên niềm vui khi thấy cô cười. Có lẽ, đối với anh, việc nấu một bữa ăn ngon cho người mình quan tâm đã là một niềm hạnh phúc.
Trong lúc Huy tiếp tục bày biện, Lê An lơ đãng nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn. Không có cuộc gọi nhỡ, không có tin nhắn. Một sự im lặng quen thuộc, một "khoảng cách vô hình" mà cô đã từng cố gắng lấp đầy, nhưng giờ đây, dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Trần Hạo, anh ấy đang ở đâu, làm gì, có còn nhớ đến cô không? Câu hỏi đó thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi mùi hương quyến rũ của món thịt bò xào lúc lắc đang bốc khói nghi ngút. Sự hiện diện của Huy quá rõ ràng, quá ấm áp, khiến cho những hình bóng của quá khứ trở nên mờ nhạt dần. Cô nhận ra rằng, sự hiện hữu của một người ở bên cạnh, chăm sóc mình từng chút một, lại quan trọng và có giá trị hơn rất nhiều so với những lời hứa hẹn hay những cảm xúc mơ hồ từ xa xăm.
Cô chợt nhớ đến những lần Trần Hạo bận rộn với công việc, những cuộc gọi vội vã, những lời xin lỗi vì không thể về thăm. Ngày ấy, cô đã tin rằng anh có lý do chính đáng, rằng sự nghiệp của anh là quan trọng. Nhưng giờ đây, khi nhìn Huy tỉ mỉ chuẩn bị bữa ăn cho mình, Lê An chợt nhận ra rằng, đôi khi, sự quan tâm không nằm ở những điều lớn lao, mà ở những hành động nhỏ nhặt, thực tế nhất. Huy đang xây dựng cho cô một "bến đỗ" vững chắc, từng chút một, bằng sự chân thành và kiên nhẫn. Cô cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một thứ cảm giác mà cô đã đánh mất từ lâu. Có lẽ, đây chính là điều cô cần, một người đàn ông hiện hữu, một người đàn ông ở đây, ngay bây giờ, chứ không phải một ký ức xa xôi, một "nếu như ngày đó" đầy tiếc nuối.
***
Bữa ăn tối đã sẵn sàng. Dù chỉ là những món ăn đơn giản – thịt bò xào lúc lắc thơm lừng, rau muống luộc xanh mướt, và bát canh cà chua trứng nóng hổi – nhưng chúng lại được bày biện một cách tinh tế, đẹp mắt trên chiếc bàn ăn nhỏ của Lê An. Hơi ấm từ bát cơm trắng ngần bốc lên, quyện vào mùi thức ăn, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường.
Huy kéo ghế cho Lê An, rồi tự mình ngồi xuống đối diện. Anh không nói nhiều, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo cô, đầy vẻ quan tâm. “Món này em thích ăn, ăn nhiều vào cho có sức,” anh nói, rồi gắp một miếng thịt bò xào đặt vào bát cô. Đôi đũa của anh khẽ chạm vào bát cô, một cử chỉ nhỏ nhặt nhưng lại chất chứa sự dịu dàng và chu đáo. Lê An nhìn miếng thịt bò, rồi nhìn lên anh, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười. Cảm giác được chăm sóc tỉ mỉ qua từng cử chỉ nhỏ nhặt này khiến trái tim cô ấm áp lạ thường.
“Cảm ơn anh,” cô nói, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Cô bắt đầu dùng bữa, vị ngon của món ăn đơn giản nhưng thấm đượm tình cảm khiến cô cảm thấy ngon miệng hơn bao giờ hết. “Công việc của anh dạo này thế nào?” Lê An hỏi, cố gắng duy trì cuộc trò chuyện, dù trong lòng cô vẫn còn đang bận rộn với những cảm xúc đan xen.
Huy đặt đũa xuống, nhìn cô. “Vẫn vậy thôi, ổn định. Anh chỉ mong em đừng quá lo nghĩ, cứ để mọi chuyện tự nhiên.” Anh nói, giọng điệu điềm đạm, pha chút an ủi. Anh không kể lể về những khó khăn trong công việc của mình, cũng không khoe khoang về những thành tựu. Đối với anh, khoảnh khắc này, sự bình yên của Lê An mới là điều quan trọng nhất.
Lê An lắng nghe, đôi mắt cô lơ đãng nhìn ra khoảng sân tối mịt bên ngoài. Trong khoảnh khắc đó, cô bất chợt nhớ đến những bữa ăn vội vã, những cuộc điện thoại ngắn ngủi của Trần Hạo. Những lúc anh phải ăn mì gói, hay những suất cơm hộp lạnh ngắt vì bận rộn với dự án. Những lần anh hứa hẹn sẽ về, sẽ bù đắp cho cô, nhưng rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy công việc không ngừng nghỉ. Một “khoảng trống vô hình” lại hiện về trong tâm trí cô, một khoảng trống mà cô đã từng cố gắng lấp đầy bằng những sự thông cảm, những lời động viên, và cả những giọt nước mắt lặng thầm.
Sự hiện diện của Huy lúc này, sự quan tâm thực tế và hữu hình của anh, đối lập hoàn toàn với hình bóng mờ nhạt của Trần Hạo. Anh ấy luôn ở đây, luôn lắng nghe, luôn sẵn lòng chia sẻ gánh nặng cuộc sống với cô. Còn Trần Hạo… Anh ấy đã từng là tất cả đối với cô, là một phần không thể thiếu trong thanh xuân của cô. Nhưng giờ đây, anh ấy chỉ còn là một mảnh ký ức, một câu hỏi dang dở về “nếu như ngày đó”.
Lê An cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ ánh mắt và cử chỉ của Huy. Anh gắp thêm rau cho cô, nhắc cô ăn thêm cá. Những hành động nhỏ nhặt ấy, không cần lời nói hoa mỹ, lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ kỳ. Cô nhận ra rằng, mình đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những khoảng trống vô hình mà không ai có thể lấp đầy ngoài chính bản thân mình. Và giờ đây, Huy đang mang đến cho cô một sự lựa chọn khác, một "bến đỗ" an yên, dù trái tim cô chưa hoàn toàn thuộc về anh.
Một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng Lê An, không phải là sự cháy bỏng của tình yêu sét đánh, mà là một cảm giác bình yên, an toàn, như thể cô đã tìm thấy một nơi trú ẩn sau bao ngày bão giông. Cô biết, cảm xúc dành cho Huy không mãnh liệt như những gì cô từng có với Trần Hạo. Nhưng nó chân thật, nó hiện hữu, và quan trọng nhất, nó mang lại cho cô sự trân trọng và quan tâm mà cô đã thiếu thốn bấy lâu. Bóng hình Trần Hạo vẫn còn đó, như một nốt trầm buồn trong bản nhạc cuộc đời cô, một nỗi "tiếc nuối khôn nguôi về nếu năm đó nói sớm hơn một chút". Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, nốt trầm đó dường như đã dịu lại, nhường chỗ cho những giai điệu nhẹ nhàng, bình yên hơn.
Huy thấy cô trầm ngâm, anh không hỏi, chỉ nhẹ nhàng rót thêm nước cho cô. Ánh mắt anh vẫn dịu dàng, kiên nhẫn. Sự kiên nhẫn đó, sự hiện diện đó, đang từ từ lấp đầy những khoảng trống trong lòng Lê An, tạo nên một nền tảng vững chắc cho một tương lai mà cô chưa từng nghĩ tới. Có lẽ, cô sẽ không yêu anh mãnh liệt, nhưng cô sẽ trân trọng anh, cô sẽ dựa vào anh, như một "bến đỗ" thực sự trong cuộc đời này. Và điều đó, trong thời điểm hiện tại, đối với Lê An, lại là tất cả những gì cô cần.
Trong không gian yên tĩnh của căn bếp nhỏ, chỉ còn tiếng đũa chạm bát khe khẽ, và hơi ấm của bữa cơm gia đình lan tỏa. Lê An nhìn Huy, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, pha lẫn chút bối rối nội tâm, chút tiếc nuối cho quá khứ, nhưng hơn hết là sự chấp nhận cho hiện tại. Cô biết, cuộc đời mình đang rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà cô chưa từng dự liệu, nhưng có lẽ, đó lại là con đường mà cô cần phải bước. Sự ấm áp và chu đáo của Huy trong bữa ăn tối này càng củng cố vị trí của anh trong lòng Lê An, báo hiệu cô sẽ dần chấp nhận anh như một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Dù những suy nghĩ nội tâm của Lê An về Trần Hạo, dù chỉ thoáng qua, cho thấy bóng hình anh vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nhưng sự hiện hữu của Huy đã trở thành một lựa chọn không thể chối từ, một định mệnh mới đang dần thành hình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.