Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 333: Nụ Cười Tìm Thấy
Tiếng đũa chạm bát đã ngưng bặt từ lâu, chỉ còn hơi ấm của bữa cơm gia đình vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh lặng của căn bếp nhỏ. Lê An đã đặt bát xuống, cảm giác bình yên nhưng cũng pha lẫn chút bối rối nội tâm, chút tiếc nuối cho quá khứ, giờ đây đang nhường chỗ cho một sự chấp nhận dịu dàng, như thể một dòng sông đã tìm thấy lối chảy mới sau bao ngày lạc hướng. Khi Nguyễn Hoàng Huy đứng dậy, thu dọn bát đũa một cách tự nhiên như thể anh đã quen thuộc với mọi ngóc ngách trong căn nhà này, Lê An vẫn còn ngồi đó, đôi mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân tối mịt. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn hắt ra, vẽ nên những bóng đổ xiêu vẹo của hàng cây trước gió, gợi lên một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ.
Huy rửa bát xong, quay lại nhìn Lê An vẫn ngồi bất động. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành, không chút toan tính. “Em ngồi lâu thế không chán sao? Hay là mình ra công viên đi dạo một lát, trời tối mát mẻ lắm.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió xào xạc qua tán lá, đủ sức lay động những sợi tơ lòng đang chùng xuống của cô. Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt đầy quan tâm của Huy. Cô không tìm thấy bất cứ sự vội vã hay ép buộc nào trong đó, chỉ có sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, cô bỗng nhận ra mình đã quá mệt mỏi với những sự chờ đợi vô vọng, những lời hứa hẹn xa vời mà không bao giờ thành hiện thực. Sự hiện hữu của Huy lúc này, sự quan tâm thực tế và hữu hình của anh, chính là điều cô cần.
“Vâng,” cô đáp, giọng khẽ khàng, như một lời thì thầm chấp thuận cho một hành trình mới.
Công viên thị trấn vào buổi tối khoác lên mình một vẻ đẹp huyền ảo, khác hẳn với sự ồn ào, tấp nập ban ngày. Những hàng cây cổ thụ đứng sừng sững, thân cây xù xì, gân guốc, nay lại mềm mại hơn dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Ánh đèn hắt xuống con đường lát đá ong, tạo nên những vệt sáng loang lổ, dẫn lối cho từng bước chân chậm rãi của Lê An và Huy. Không khí mát mẻ, trong lành của đêm hè sau một ngày oi ả như vuốt ve làn da, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương thơm thoang thoảng của những bông hoa đêm đang hé nở đâu đó trong bóng tối. Tiếng côn trùng đêm rả rích khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên trầm bổng, hòa cùng tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây, và cả những tiếng nói chuyện rì rầm, khe khẽ của những cặp đôi khác đang tản bộ, giống như họ. Bầu không khí yên bình, lãng mạn này như một lớp vỏ bọc, ôm lấy hai con người đang bước đi cạnh nhau.
Huy đi bên cạnh Lê An, dáng người cao ráo, vững chãi. Anh không hỏi han hay cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng những câu chuyện vô nghĩa. Thay vào đó, anh bắt đầu kể những câu chuyện vui về công việc của mình, những điều nhỏ nhặt anh đã trải qua trong ngày, những dự định nho nhỏ anh đang ấp ủ cho tương lai của cửa hàng. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, tràn đầy năng lượng của một người đàn ông thực tế, gắn liền với cuộc sống bình dị nơi thị trấn này. “Em biết không, tuần trước bác Ba còn kể chuyện con chó nhà ông Tám trèo lên cây mít trộm quả, làm cả làng cười bò…” Huy khúc khích cười, đôi mắt anh ánh lên vẻ lấp lánh dưới ánh đèn đường. “Con Mực đó, bình thường trông hiền lành thế mà lại ranh ma không ngờ.”
Lê An lắng nghe chăm chú, đôi khi cô mỉm cười nhẹ. Nụ cười của cô lúc này vẫn còn chút dè dặt, nhưng đã không còn vẻ gượng gạo hay mệt mỏi như trước. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của Huy, sự hồn nhiên trong cách anh kể những câu chuyện đời thường. Những câu chuyện ấy không hề lớn lao, không nói về những dự án bạc tỷ, những chuyến công tác xa xôi, hay những cuộc họp căng thẳng đến quên ăn quên ngủ. Chúng chỉ đơn giản là những lát cắt nhỏ bé, bình dị của cuộc sống, nhưng lại chứa đựng một sự ấm áp và gần gũi đến lạ kỳ. “Thật sao? Con Mực nhà bác Tám mà nghịch thế à?” Lê An hỏi lại, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú. Cô hình dung ra cảnh con chó đen tuyền, lén lút trèo lên cây mít, rồi bị bắt quả tang, và cả làng xúm vào trêu chọc. Một hình ảnh thật sống động, đầy màu sắc của cuộc sống nơi thị trấn ven sông mà cô đã gắn bó từ thuở nhỏ.
Huy tiếp tục kể, nào là chuyện cô Tư bán xôi mới nghĩ ra món xôi gấc lá dứa thơm ngon, nào là chuyện mấy đứa trẻ con trong xóm rủ nhau đi bắt dế đêm hè, hay chuyện anh thợ mộc mới mở tiệm bên đầu phố, tay nghề khéo léo nhưng tính tình lại hơi lầm lì. Anh kể không ngừng nghỉ, với một sự say sưa, chân thành, như thể đang muốn sẻ chia toàn bộ thế giới nhỏ bé của mình với cô. Lê An đi bên cạnh anh, mái tóc dài khẽ bay trong gió đêm, đôi mắt cô lơ đãng nhìn những hàng cây, nhưng tâm trí lại hoàn toàn tập trung vào câu chuyện của Huy. Cô cảm nhận được sự kết nối, một sợi dây vô hình đang dần được dệt nên giữa hai người, không phải bằng những lời thề non hẹn biển, mà bằng những sẻ chia giản dị, những quan tâm hiện hữu.
Trong đầu Lê An, những hình ảnh về Trần Hạo lại bất chợt hiện về, như một thước phim cũ kỹ. Những ngày tháng cô chờ đợi anh trở về từ thành phố, những buổi tối cô ngồi một mình bên bờ sông cũ, ngắm nhìn dòng nước trôi lững lờ mà lòng đầy ưu tư. Những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi, đôi khi chỉ là vài lời hỏi han xã giao rồi lại vội vã kết thúc vì "anh bận lắm, An à". Cô nhớ những lời hứa hẹn của anh về một tương lai tươi sáng, về một ngày nào đó anh sẽ thành công và trở về bên cô. Nhưng những lời hứa ấy, giống như những đám mây trôi trên bầu trời, đẹp đẽ nhưng khó nắm bắt, và rồi cứ thế tan biến vào hư vô. Một "khoảng cách vô hình" đã lớn dần lên giữa họ, không phải vì ai đã sai, mà vì cuộc sống đã cuốn mỗi người theo một hướng khác, một nhịp điệu khác.
Cô nhớ về những bữa ăn vội vã, những suất mì gói lạnh ngắt mà Trần Hạo phải ăn để kịp tiến độ dự án. Cô đã từng thông cảm cho anh, từng tin rằng đó là sự hy sinh cần thiết cho tương lai của cả hai. Nhưng sự thông cảm đó, theo thời gian, dần trở thành sự mệt mỏi, sự chờ đợi mỏi mòn không có hồi kết. Cô đã từng là người phụ nữ mạnh mẽ, luôn động viên anh, luôn tin tưởng vào anh. Nhưng rồi, cô nhận ra rằng, mình cũng là một cô gái yếu đuối, cũng cần được quan tâm, được chở che, được yêu thương một cách thực tế, chứ không phải chỉ qua những lời nói xa vời hay những giấc mơ chưa thành hiện thực.
Huy tiếp tục kể, giọng anh vẫn say sưa, chân thành. Anh không hề nhận ra những dòng suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí Lê An. Anh chỉ đơn giản là đang tận hưởng khoảnh khắc được đi dạo cùng cô, được sẻ chia những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. “...anh chỉ muốn làm những điều nhỏ bé, ổn định thôi, để cuộc sống mình được bình yên,” Huy nói, ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn đèn đường trải dài như một dải lụa vàng óng. “Không cần phải quá lớn lao, chỉ cần mỗi ngày đều thấy nhẹ nhõm, vui vẻ là đủ rồi.”
Lê An nhìn anh. Ánh mắt cô dần trở nên dịu dàng hơn, không còn vẻ mơ hồ, xa xăm như lúc nãy. Cô quan sát khóe môi anh cong lên, đôi mắt anh ánh lên vẻ hạnh phúc giản dị khi kể về những điều anh yêu thích. Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng bừng lên trong tâm trí cô, soi rọi vào những ngóc ngách tối tăm nhất của trái tim. Cô chợt nhận ra một điều kỳ lạ: nụ cười trên môi mình lúc này không hề gượng ép, không hề mang theo chút gánh nặng hay sự cố gắng nào. Đó là một nụ cười tự nhiên, một cảm giác hạnh phúc giản dị mà đã lâu lắm rồi cô không cảm nhận được. Nó không phải là nụ cười của sự háo hức, mong chờ một điều gì đó lớn lao, mà là nụ cười của sự bình yên, của sự hài lòng với những gì đang hiện hữu ngay trước mắt.
“Đã bao lâu rồi mình không cười như thế này?” Lê An tự hỏi thầm trong lòng. Cô nhớ về những lần cô cố gắng mỉm cười khi nói chuyện với Trần Hạo qua điện thoại, hay khi đọc những tin nhắn ngắn ngủi của anh. Những nụ cười đó thường đi kèm với một nỗi buồn man mác, một sự nuối tiếc về "nếu như ngày đó", một sự thất vọng khi lời nói không thành hiện thực. Cô đã từng cố gắng níu giữ một mối quan hệ xa vời, một tình yêu mà chỉ còn tồn tại trong ký ức và những lời hứa hẹn. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự hy sinh, là sự chờ đợi, là sự chấp nhận những "khoảng cách vô hình". Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, cô không cần phải cố gắng. Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, như dòng sông chảy về xuôi.
Hình ảnh Trần Hạo, với những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi, chợt hiện lên rồi nhanh chóng tan biến, như một làn khói mỏng manh trong làn gió đêm. Nó không còn gây ra sự đau đớn, không còn khiến cô phải dằn vặt hay tiếc nuối đến quặn lòng. Giờ đây, anh chỉ còn là một phần của quá khứ, một "nốt trầm buồn trong bản nhạc cuộc đời cô", một lời nhắc nhở sâu sắc rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Mùi đất ẩm và cây cỏ xanh tươi thoang thoảng trong gió, mang theo một sự tươi mới, một hy vọng cho những điều giản dị mà cô đang tìm kiếm.
Sự hiện diện của Huy lúc này, sự chân thành của anh, đối lập hoàn toàn với hình bóng mờ nhạt của Trần Hạo. Anh ấy luôn ở đây, luôn lắng nghe, luôn sẵn lòng chia sẻ mọi điều trong cuộc sống. Anh ấy không hứa hẹn những điều xa vời, mà chỉ đơn giản là hiện hữu, chăm sóc cô bằng những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Và điều đó, đối với Lê An, lại có giá trị hơn bất cứ lời nói hoa mỹ nào. Cô nhận ra rằng, mình không cần một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng để cảm thấy hạnh phúc. Cô chỉ cần một sự bình yên, một sự an toàn, một "bến đỗ" vững chãi mà ở đó, cô có thể là chính mình, không cần phải cố gắng hay chờ đợi.
Huy thấy Lê An mỉm cười rạng rỡ, nụ cười của cô như một đóa hoa vừa hé nở dưới ánh trăng, lung linh và thuần khiết. Một niềm vui lạ lùng dâng lên trong lòng anh, xua tan đi mọi mệt mỏi của một ngày dài. Anh cũng vui lây, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Ánh mắt anh tràn đầy sự hy vọng và yêu thương, hướng về phía cô. Anh đưa tay ra, một cách tự nhiên và không chút ngập ngừng, nắm lấy bàn tay mềm mại của Lê An. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, như một điểm tựa an toàn giữa không gian đêm tĩnh mịch của công viên. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang tay cô, xua đi cái se lạnh nhẹ của gió đêm, tạo nên một sự kết nối vật lý đầu tiên, nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa.
Lê An khẽ giật mình, một cảm giác bất ngờ thoáng qua. Cô nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn vào mắt Huy. Trong ánh mắt anh, cô không thấy sự dục vọng hay chiếm hữu, chỉ có sự dịu dàng, quan tâm và một chút e dè. Cô không rút tay lại. Thay vào đó, cô để mặc bàn tay mình nằm gọn trong tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự chở che mà nó mang lại. Lòng cô không hề xao động dữ dội như những gì cô từng trải qua với Trần Hạo, không có sự bùng cháy của tình yêu sét đánh, nhưng lại có một cảm giác bình yên lạ lùng, một sự ổn định mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, giờ đây dường như đang hiện hữu ngay trước mắt.
“Em đừng lo lắng gì cả, cứ thoải mái đi,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như lời thì thầm của gió. Anh siết nhẹ tay cô thêm một chút, như một lời khẳng định không lời, rằng anh ở đây, anh sẽ ở bên cô. Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt cô ánh lên một sự chấp nhận dịu dàng, một sự đồng thuận không cần lời nói. Cô tiếp tục đi bên cạnh anh, cảm nhận sự gần gũi, sự hiện hữu của anh. Mùi hương của đất ẩm sau một ngày, mùi cây cỏ xanh tươi trong không khí đêm, thoang thoảng mùi hoa đêm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khung cảnh êm đềm, thanh bình, phản chiếu sự bình yên đang dần định hình trong tâm hồn cô.
Trong lòng Lê An, bóng hình Trần Hạo vẫn còn đó, như một nốt trầm buồn trong bản nhạc cuộc đời cô, một nỗi "tiếc nuối khôn nguôi về nếu năm đó nói sớm hơn một chút". Nhưng giờ đây, nốt trầm đó dường như đã dịu lại, nhường chỗ cho những giai điệu nhẹ nhàng, bình yên hơn. Sự hiện hữu của Huy, sự quan tâm thực tế và hữu hình của anh, đang từng chút một lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo đã bỏ lại. Cô biết, cảm xúc dành cho Huy không mãnh liệt như những gì cô từng có với Trần Hạo. Nhưng nó chân thật, nó hiện hữu, và quan trọng nhất, nó mang lại cho cô sự trân trọng và quan tâm mà cô đã thiếu thốn bấy lâu.
Huy siết nhẹ tay cô thêm một chút, như một lời khẳng định không lời. Lê An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao của thị trấn, cảm nhận gió nhẹ vuốt ve mái tóc. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, một sự chấp nhận dịu dàng cho con đường phía trước, đang từ từ lấp đầy trái tim cô. Bóng hình Trần Hạo, dù vẫn còn đó như một nỗi "tiếc nuối khôn nguôi", nhưng giờ đây, dường như đã lùi sâu vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một hiện tại ấm áp và một tương lai rõ ràng hơn, bên cạnh một người đàn ông hiện hữu, chân thành.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.