Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 334: Khoảng Trống Giữa Đỉnh Vinh Quang
...Gió đêm vẫn miên man thổi qua công viên thị trấn, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương se lạnh, quấn quýt lấy Lê An và Nguyễn Hoàng Huy. Bàn tay anh vẫn nằm gọn trong tay cô, ấm áp và vững chãi, như một lời hứa không cần thốt ra. Lê An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo, thầm thì những câu chuyện của riêng chúng. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, một sự chấp nhận dịu dàng cho con đường phía trước, đang từ từ lấp đầy trái tim cô. Bóng hình Trần Hạo, dù vẫn còn đó như một nỗi "tiếc nuối khôn nguôi về nếu năm đó nói sớm hơn một chút", nhưng giờ đây, dường như đã lùi sâu vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một hiện tại ấm áp và một tương lai rõ ràng hơn, bên cạnh một người đàn ông hiện hữu, chân thành. Cô khẽ siết nhẹ bàn tay Huy, một cử chỉ vô thức, như để khẳng định sự hiện hữu của anh, của khoảnh khắc này, và của chính cô trong khoảnh khắc đó. Anh mỉm cười, nụ cười hiền lành và tin cậy, như thể anh đã đọc được suy nghĩ của cô, hoặc đơn giản là cảm nhận được sự kết nối đang dần đan cài.
Thế giới của Lê An đang dịch chuyển chậm rãi, êm đềm như dòng sông quê lững lờ trôi, mang theo những phù sa mới mẻ lấp đầy những khoảng trống cũ. Cô không còn cảm thấy sự thôi thúc phải chạy theo một điều gì đó xa xăm, không còn dằn vặt với những câu hỏi không lời đáp. Thay vào đó là sự mãn nguyện với những điều giản dị, những quan tâm nhỏ bé nhưng chân thực, mà Huy đang mang lại. Mùi hoa đêm thoang thoảng dịu nhẹ, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng cho tâm hồn cô. Lê An nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương của cuộc sống đang hiện hữu, và khi mở mắt ra, ánh nhìn của cô đã sáng hơn, không còn vương vấn những nét ưu tư của ngày cũ. Cô biết, con đường phía trước có thể không trải đầy hoa hồng, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một bàn tay để nắm lấy, một bến đỗ để nương tựa, và một nụ cười để sẻ chia. Đó là tất cả những gì cô cần lúc này, sau những năm tháng dài chờ đợi và mỏi mệt.
***
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số về phía Bắc, tại một thành phố lớn không ngủ, buổi sáng đã bắt đầu bằng sự hối hả và nhộn nhịp riêng của nó. Trần Hạo, với bộ vest lịch lãm màu than chì được may đo kỹ lưỡng, bước vào đại sảnh của khách sạn Imperial – một biểu tượng của sự sang trọng và đẳng cấp giữa lòng đô thị. Trần cao vút như muốn chạm tới mây, những chùm đèn pha lê khổng lồ rủ xuống lấp lánh như hàng ngàn giọt sương mai, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên sàn lát đá cẩm thạch bóng loáng. Mùi nước hoa cao cấp của những người qua lại hòa quyện với hương hoa lily trắng muốt cắm trong những bình gốm sứ lớn, điểm xuyết thêm mùi cà phê rang xay thơm lừng từ quầy lounge, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng, vừa ấm cúng một cách lạ thường.
Tiếng nói chuyện nhỏ râm ran như tiếng ong vỡ tổ, tiếng bước chân vội vã trên nền đá cẩm thạch, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng chuông điện thoại lịch sự và những giai điệu piano nhẹ nhàng từ khu vực chờ. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và thành công. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn năng lượng. Anh đã quen với không khí này, thậm chí còn thấy nó kích thích. Đây chính là nơi anh thuộc về, nơi những khát vọng và tham vọng của anh được chắp cánh.
“Hạo, hôm nay là cơ hội tốt để cậu khẳng định mình đấy,” Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, vỗ nhẹ vai anh. Giọng anh Long trầm ấm, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn toát lên vẻ chuyên nghiệp và nhiệt huyết. Anh Long cũng mặc một bộ vest lịch sự, tóc chải gọn gàng, trông rất phong độ. “Rất nhiều đối tác quan trọng sẽ có mặt. Đừng để lỡ bất kỳ cơ hội kết nối nào.”
Trần Hạo khẽ mỉm cười, chỉnh lại chiếc cà vạt lụa đen bóng. Ngón tay anh khẽ lướt qua nút áo vest, cảm nhận chất liệu vải mềm mại, tinh tế. “Vâng, em đã chuẩn bị kỹ rồi ạ.” Giọng anh trầm, chắc nịch, toát lên sự tự tin. Anh trao đổi một tập tài liệu dày cộp với Anh Long, ánh mắt sắc sảo quét qua những gương mặt quen thuộc và mới lạ đang tụ tập trong sảnh. Anh nhận ra một vài gương mặt lãnh đạo cấp cao của các tập đoàn đối thủ, những chuyên gia có tiếng trong ngành, và cả những đồng nghiệp trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Mỗi ánh nhìn đều là một sự dò xét, một sự đánh giá, nhưng cũng là một cơ hội.
Trong lòng Trần Hạo, một cảm giác tự hào dâng lên. Từ một chàng trai tỉnh lẻ với những ước mơ giản dị, giờ đây anh đã đứng vững tại trung tâm của một đế chế kinh tế, tự tay kiến tạo nên tương lai của mình. Thành phố này, với những tòa nhà chọc trời vươn tới mây xanh, với dòng người xe tấp nập không ngừng nghỉ, đã trở thành sân khấu cho những hoài bão của anh. Anh nhớ lại những ngày đầu bỡ ngỡ, những đêm thức trắng bên giáo trình và máy tính, những lần thất bại và đứng dậy. Tất cả đã hun đúc nên một Trần Hạo vững vàng và quyết đoán như ngày hôm nay.
Anh Long nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy khích lệ. “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Anh Long nói, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở, một kim chỉ nam cho những người làm việc trong môi trường đầy cạnh tranh này. Trần Hạo gật đầu, khắc ghi từng lời. Anh biết, để duy trì vị thế này, anh phải không ngừng cố gắng, không ngừng học hỏi và khẳng định bản thân.
Thế nhưng, giữa sự hào nhoáng và nhộn nhịp ấy, trong thoáng chốc, một cảm giác mơ hồ chợt lướt qua tâm trí Trần Hạo, như một gợn sóng nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng. Một "khoảng cách vô hình", một sự thiếu vắng không tên. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải sự thất vọng, mà chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi, một sự trống rỗng khó hiểu, như thể có một mảnh ghép quan trọng nào đó vẫn còn thiếu trong bức tranh cuộc đời anh. Anh gạt bỏ suy nghĩ đó nhanh chóng, cho rằng đó chỉ là sự mệt mỏi nhất thời hay áp lực công việc. Bây giờ không phải lúc để suy tư những điều vô nghĩa. Mục tiêu trước mắt là buổi hội thảo, là những cơ hội đang chờ đợi. Anh siết chặt tập tài liệu trong tay, bước đi cùng Anh Long, hòa vào dòng người hướng về phía thang máy, nơi những cánh cửa bằng thép không gỉ đang chờ đợi để đưa họ lên những tầng cao hơn, đến với những cuộc họp mang tính quyết định. Mùi hương gỗ sồi từ những tấm ốp tường trong thang máy, cùng với tiếng nhạc nền nhẹ nhàng, càng làm tăng thêm vẻ sang trọng, xa hoa của không gian, như một lời khẳng định về đẳng cấp của nơi này, và của những người đang hiện diện.
***
Phòng họp chiến lược của Tập đoàn Trần Thịnh nằm ở tầng 30, được thiết kế theo hình oval rộng lớn với bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng, phản chiếu ánh đèn LED trắng từ trần nhà. Ghế da cao cấp được sắp xếp ngay ngắn, mỗi ghế đều có một micro và bảng tên điện tử. Hệ thống màn hình chiếu lớn được đặt ở các vị trí chiến lược, hiển thị đồ thị và dữ liệu phức tạp. Tường kính một chiều nhìn ra toàn cảnh thành phố, giờ đây như một bức tranh sống động với những tòa nhà cao tầng và dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Bầu không khí trong phòng trang trọng, căng thẳng nhưng cũng tràn đầy sự chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha thoảng nhẹ, hòa lẫn với mùi giấy mới và nước hoa cao cấp, cùng với tiếng điều hòa chạy êm ru, tạo nên một không gian làm việc tập trung cao độ.
Trần Hạo đứng trên bục giảng, ánh sáng từ máy chiếu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét cương nghị. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, tay áo xắn nhẹ, để lộ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay. Anh trình bày phần báo cáo của mình về một dự án công nghệ mới – “Giải pháp Tối ưu hóa Chuỗi Cung ứng Thông minh.” Giọng anh trầm ấm, rành mạch, từng câu chữ đều được trau chuốt và đầy thuyết phục. Tiếng slide trình chiếu vang lên đều đặn, mỗi khi anh chuyển trang, những hình ảnh, biểu đồ phức tạp lại hiện ra, được anh giải thích một cách dễ hiểu và logic.
“...Như chúng ta có thể thấy từ biểu đồ này,” Trần Hạo chỉ vào màn hình, “việc áp dụng thuật toán AI vào quản lý kho hàng đã giảm thiểu sai sót lên đến 15% và tăng tốc độ xử lý đơn hàng thêm 20% trong giai đoạn thử nghiệm. Đây là một bước đột phá không chỉ về mặt công nghệ mà còn về mặt hiệu quả kinh tế.”
Khi anh kết thúc phần trình bày, một tràng vỗ tay nhỏ vang lên. Một chuyên gia đầu ngành, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc phơ và ánh mắt tinh tường, mỉm cười gật đầu. “Phân tích của anh Hạo rất sâu sắc, đặc biệt là ở điểm X và cách anh tích hợp công nghệ blockchain vào bảo mật dữ liệu. Điều này cho thấy tầm nhìn chiến lược rất tốt.”
Trần Hạo khẽ cúi đầu cảm ơn, nụ cười tự tin nở trên môi. “Cảm ơn ông. Chúng tôi tin rằng giải pháp này sẽ mang lại hiệu quả đột phá cho ngành, không chỉ giải quyết các vấn đề hiện tại mà còn mở ra những tiềm năng phát triển mới trong tương lai.” Anh đối đáp lưu loát, không một chút ngập ngừng, mọi câu hỏi đều được anh trả lời bằng kiến thức vững chắc và kinh nghiệm thực tế. Anh cảm thấy mình đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nơi anh có thể phát huy tối đa năng lực của mình, nơi những ý tưởng của anh được lắng nghe và đánh giá cao.
Ngồi ở hàng ghế dưới, Hà Minh, một đồng nghiệp có phần cạnh tranh với Trần Hạo, khẽ nhếch mép. Anh ta trông khá bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn giữ vẻ tự tin. Hà Minh gật đầu, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự tính toán, một sự so sánh ngầm. “Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn, và luôn tạo ra bất ngờ.” Câu nói của Hà Minh không phải là lời khen ngợi thuần túy, mà mang một chút thách thức, một sự công nhận miễn cưỡng. Trần Hạo thoáng liếc nhìn, nhưng không đáp lời, anh chỉ tập trung vào việc giải quyết những câu hỏi tiếp theo từ các chuyên gia.
Cạnh Hà Minh, Hải Yến, một đồng nghiệp nữ xinh đẹp và thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, ánh mắt cô không rời khỏi Trần Hạo. Cô là một người phụ nữ tự tin và chuyên nghiệp, nhưng trong sâu thẳm, cô dành cho Trần Hạo một tình cảm đặc biệt, một sự ngưỡng mộ thầm lặng. Khi thấy anh tự tin và tỏa sáng trên bục giảng, một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng cô. Cô khẽ thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh, giọng nói đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy: “Anh ấy thật sự rất giỏi, phải không? Cách anh ấy giải quyết vấn đề... luôn có một sự sắc bén riêng.” Đồng nghiệp của Hải Yến gật gù đồng tình, nhưng Hải Yến vẫn không ngừng nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô lấp lánh một niềm tự hào không thể che giấu. Cô biết, Trần Hạo là một người đàn ông tài năng và đầy sức hút, và cô luôn cố gắng để gây ấn tượng với anh, dù chỉ là qua những đóng góp chuyên nghiệp nhất.
Trần Hạo vẫn tiếp tục trình bày, anh đắm chìm hoàn toàn vào những con số, những thuật toán, những chiến lược. Niềm vui từ sự công nhận, sự hài lòng khi thấy công sức của mình được đền đáp, tất cả hòa quyện lại tạo nên một cảm giác phấn chấn. Anh biết mình đang đi đúng hướng, đang chạm tới những mục tiêu đã đặt ra. Mỗi ánh mắt ngưỡng mộ, mỗi lời khen ngợi từ các chuyên gia đều là động lực để anh tiếp tục tiến lên. Anh là một người đàn ông của công việc, của sự nghiệp, và anh tin rằng thành công sẽ mang lại tất cả những gì anh mong muốn.
Tuy nhiên, đôi lúc, khi ánh mắt anh vô tình lướt qua khung cửa kính lớn nhìn ra thành phố, giữa những tòa nhà chọc trời và dòng sông lấp lánh xa xăm, một cảm giác trống rỗng lại thoáng qua. Nó đến và đi nhanh như một làn gió, không đủ để anh nắm bắt, không đủ để anh gọi tên. Anh tự hỏi, liệu có phải là vì anh đã quá tập trung vào công việc, vào những con số khô khan, mà bỏ quên điều gì đó quan trọng hơn? Nhưng rồi, những câu hỏi tiếp theo, những cuộc tranh luận sôi nổi lại kéo anh trở về với thực tại, với trọng trách và vị thế của mình. Anh gạt bỏ những suy nghĩ xa vời đó, tập trung vào những gì đang diễn ra, vào những thách thức và cơ hội đang hiện hữu ngay trước mắt. Tiếng bút ký giấy sột soạt, tiếng ho khan nhẹ, và ánh sáng trắng từ đèn LED, tất cả đều là một phần của không gian chuyên nghiệp, nơi anh đang khẳng định bản thân mình.
***
Buổi hội thảo kết thúc vào chiều muộn, khi những tia nắng vàng cuối cùng của ngày đang dần buông mình phía chân trời. Sau những cuộc trò chuyện kéo dài, những cái bắt tay xã giao và những lời chúc mừng không ngớt, Trần Hạo cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ nhàng nhưng cũng đầy thỏa mãn. Anh từ chối lời mời đi ăn tối của một vài đồng nghiệp, muốn tìm một khoảng không gian yên tĩnh để hít thở và suy ngẫm. Anh quyết định lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, nơi anh thường đến khi cần sự riêng tư.
Sân thượng là một không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt màu xám, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực trong suốt. Một vài ghế dài đơn giản được đặt dọc theo lan can, cùng với một khu vực trồng cây xanh nhỏ, mang lại một chút màu sắc và sự sống giữa khối kiến trúc bê tông. Tiếng gió rít nhẹ nhàng lùa qua tóc, mang theo mùi không khí cao đặc trưng của thành phố, xen lẫn chút mùi kim loại và khói bụi từ xa vọng lại. Phía dưới, thành phố đã lên đèn, rực rỡ và lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ trải dài đến vô tận. Tiếng còi xe từ xa vọng lên như những nốt nhạc trầm bổng, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng của cuộc sống đô thị.
Trần Hạo đứng tựa vào lan can kính, ngắm nhìn khung cảnh ngoạn mục ấy. Anh đã đạt được nhiều hơn những gì anh từng mơ ước khi còn là một chàng trai trẻ ở thị trấn ven sông. Anh đã có một sự nghiệp rực rỡ, một vị trí đáng mơ ước, và sự công nhận từ những người giỏi nhất trong ngành. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng, mặt sapphire chống xước, một món quà anh tự thưởng cho mình sau một dự án lớn. Đó là biểu tượng của thành công, của sự cố gắng không ngừng nghỉ.
Thế nhưng, giữa đỉnh vinh quang ấy, một cảm giác trống rỗng, vô hình lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không còn là một gợn sóng thoáng qua, mà là một khoảng lặng sâu lắng, một khoảng không mênh mông trong tâm hồn anh. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát về vật chất và danh vọng, nhưng tại sao anh lại cảm thấy thiếu hụt một điều gì đó không thể gọi tên? Gió lùa qua tóc anh, mang theo một chút lạnh lẽo, như thể đang chạm vào chính khoảng trống ấy trong lòng anh. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu của sự suy tư, của sự hoài niệm mơ hồ. Anh không biết điều mình thiếu là gì, chỉ biết rằng nó luôn hiện hữu, như một vết sẹo vô hình, không đau đớn nhưng vẫn âm ỉ, nhắc nhở anh về một điều gì đó đã bỏ lỡ, một điều gì đó đã "chậm một nhịp".
Anh nhìn xuống thành phố, ánh đèn rực rỡ như những vì sao rơi, nhưng anh lại không cảm thấy sự ấm áp hay lấp đầy. Thay vào đó, một sự cô đơn len lỏi, một cảm giác lạc lõng giữa biển người mênh mông. Anh tự hỏi, liệu đây có phải là tất cả những gì anh muốn? Liệu thành công này có đủ để lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn anh? Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu anh, không có lời đáp. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Lê An trên con đường làng, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ được dệt nên từ những điều giản dị và chân thật. Một cảm giác "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." chợt trỗi dậy, nhưng nó vẫn chỉ là một suy nghĩ lướt qua, một nỗi tiếc nuối không rõ ràng, chưa đủ để anh kết nối với một hình bóng cụ thể nào.
Đúng lúc đó, Anh Long bước tới, phá vỡ sự tĩnh lặng của Trần Hạo. “Hạo, cậu làm rất tốt hôm nay. Các đối tác đều rất ấn tượng. Tương lai rộng mở đấy.” Anh Long đặt tay lên vai Trần Hạo, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng và tin tưởng.
Trần Hạo quay lại, nụ cười hơi gượng gạo, không thể che giấu hoàn toàn sự u buồn trong ánh mắt. “Cảm ơn anh. Em cũng thấy vậy.” Anh nói, giọng trầm và có chút xa xăm. Anh cảm thấy một sự khó xử, không biết nên chia sẻ cảm giác trống rỗng này với ai, hay liệu có ai hiểu được nó hay không. Thành công mà anh đang nắm giữ, sự nghiệp mà anh đang theo đuổi, dường như chỉ là một phần của bức tranh, một mảnh ghép rực rỡ nhưng chưa hoàn chỉnh. Anh lại đưa tay chạm nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ, cảm nhận sự trơn nhẵn và lạnh lẽo của kim loại, nhưng không tìm thấy sự lấp đầy mà anh đang vô thức tìm kiếm. Gió vẫn lộng trên sân thượng, thổi bay đi những suy nghĩ miên man của anh, để lại một khoảng lặng, một nỗi cô đơn mơ hồ giữa đỉnh vinh quang.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.