Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 335: Sự An Ủi Hiện Hữu

Gió trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh vẫn luồn qua mái tóc Trần Hạo, mang theo cái lạnh lẽo của không khí đêm thành phố, nhưng cũng cuốn đi chút hơi tàn của sự dằn vặt. Anh Long đã rời đi sau vài lời chúc tụng, để lại Trần Hạo một mình giữa khoảng không mênh mông và cảm giác trống rỗng vẫn còn âm ỉ. Anh không biết điều mình thiếu là gì, nhưng nó cứ bám riết lấy anh, như một bóng ma vô hình giữa đỉnh vinh quang. Trong khi đó, ở một thị trấn ven sông yên bình cách xa hàng trăm cây số, một sớm mai đang hé lộ những tia nắng đầu tiên, mang theo một làn hơi ấm áp khác, chạm nhẹ vào tâm hồn của một người con gái đang dần tìm thấy sự bình yên.

Bình minh ở thị trấn ven sông luôn mang một vẻ đẹp dịu dàng và tĩnh lặng. Những tia nắng tháng năm len lỏi qua kẽ lá, rải vàng trên ban công nhỏ của căn nhà Lê An. Tiếng chim hót líu lo từ giàn hoa giấy trước hiên, âm vang trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một bản giao hưởng êm ái đánh thức cô khỏi giấc ngủ. Lê An khẽ cựa mình, vươn vai, cảm nhận sự thư thái lạ thường đang lan tỏa khắp cơ thể. Giấc ngủ đêm qua sâu và trọn vẹn hơn bao giờ hết, không còn những trăn trở, những đợi chờ vô vọng cứ bám riết lấy cô.

Cô ngồi dậy, bước ra ban công, hít căng lồng ngực mùi không khí trong lành mang theo hơi sương sớm và chút hương hoa lài nở muộn. Cây cảnh trên ban công được cô chăm sóc tỉ mỉ, những chiếc lá xanh mướt còn đọng hạt sương đêm lấp lánh như ngàn viên kim cương nhỏ. Mùi cà phê mới pha từ bếp thoảng lên, ấm áp và quen thuộc, như một phần không thể thiếu của mỗi buổi sáng. Lê An rót cho mình một tách, làn hơi nóng ấm phả vào mặt, xua đi chút lạnh giá còn vương lại của đêm. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng nhẹ hòa quyện với chút ngọt của sữa đặc, tan chảy nơi đầu lưỡi, mang theo cảm giác bình yên đến lạ.

Cô đặt tách cà phê xuống bàn, ánh mắt lơ đãng nhìn ra xa, về phía dòng sông đang lững lờ trôi, phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh như dát bạc. Dòng sông cũ, nơi cô và Trần Hạo từng dệt nên biết bao kỷ niệm tuổi thơ, nơi những "lời nói không thành" cứ mãi lửng lơ trong không khí. Nhưng giờ đây, khi nhìn về nó, Lê An không còn cảm thấy sự day dứt, cồn cào như trước. Thay vào đó là một sự bình thản, nhẹ nhàng đến khó tả.

Cô cầm chiếc điện thoại cũ lên, lướt qua những tin nhắn cũ. Một tin nhắn từ Trần Hạo, đã từ rất lâu rồi, với nội dung ngắn gọn hỏi thăm sức khỏe. Ngày xưa, mỗi tin nhắn của anh đều khiến trái tim cô đập loạn, khiến cô thao thức chờ đợi một tin nhắn tiếp theo, một cuộc gọi, một lời giải thích cho "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ. Nhưng giờ đây, cô chỉ nhìn nó như một phần của ký ức, không còn cảm giác bồn chồn hay thất vọng.

“Anh Hạo… đã bao lâu rồi mình không còn chờ đợi tin nhắn của anh nữa nhỉ?” Lê An khẽ tự hỏi, giọng nói thì thầm như tan vào không gian. Cô nhận ra một sự thật giản đơn, rằng đã từ rất lâu rồi, cô không còn đặt hy vọng vào những dòng chữ hiển thị trên màn hình điện thoại ấy nữa. Sự chờ đợi mỏi mòn đã dần lụi tàn, nhường chỗ cho một sự chấp nhận lặng lẽ.

Ký ức về buổi tối hôm qua chợt ùa về, rõ nét và ấm áp. Nguyễn Hoàng Huy. Nụ cười chân thành của anh khi kể về những kế hoạch nhỏ ở thị trấn, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy cô cười. Cái nắm tay tự nhiên nhưng đầy vững chãi, mang lại cho cô cảm giác an toàn và được che chở. Cô nhớ mình đã mỉm cười, một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo, không chút cố gắng che giấu nỗi buồn hay sự mệt mỏi.

“Nụ cười hôm qua… là thật. Nó không gượng gạo như khi mình cố gắng nói chuyện với anh Hạo.” Cô thầm nghĩ, cảm thấy một sự so sánh hiển nhiên nhưng chưa bao giờ được cô thẳng thắn thừa nhận trước đây. Nụ cười ấy không phải là sự đáp lại xã giao, mà là sự phản chiếu của niềm vui chân thật trong lòng cô, niềm vui đến từ sự hiện hữu, từ sự quan tâm không cần phải tìm kiếm, không cần phải chờ đợi. Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô những điều đó, một cách giản dị và tự nhiên nhất.

Cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn dõi theo dòng sông. Tâm hồn cô như dòng nước ấy, từ từ trôi đi những ưu phiền của quá khứ, những gợn sóng của sự tiếc nuối, để đón nhận một dòng chảy mới, êm đềm hơn, rõ ràng hơn. Nắng lên cao hơn, nhuộm vàng cả không gian. Lê An đứng dậy, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động và tươi mới của một ngày mới đang bắt đầu, mang theo những hy vọng mới mẻ và chân thật.

Khoảng hơn tám giờ sáng, khi nắng đã lên cao, nhuộm vàng những con hẻm nhỏ và đậu trên mái ngói rêu phong, Nguyễn Hoàng Huy đã xuất hiện trước cửa nhà Lê An. Anh vẫn phong độ và giản dị trong chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và quần tây. Nụ cười hiền lành thường trực trên môi anh khiến Lê An cảm thấy một sự ấm áp quen thuộc.

“Chào em, An. Em đã sẵn sàng đi chợ chưa?” Huy hỏi, giọng nói trầm ấm và chân thành, không chút vội vã.

Lê An mỉm cười nhẹ nhàng. “Chào anh. Anh đến sớm vậy.”

“Anh muốn đến sớm một chút, sợ em chờ.” Anh nói, ánh mắt đầy quan tâm, như thể việc cô phải chờ đợi là một điều không thể chấp nhận. “Với lại, chợ buổi sáng giờ này mới đông vui. Anh thấy dì Năm mới nhập về mẻ cá tươi ngon lắm, em có muốn thử không?”

Lê An vẫn còn chút ngần ngại. “Anh không cần phải đi cùng em đâu, em tự đi được mà. Chợ thì cũng gần đây thôi.” Cô không muốn phiền anh, nhưng tận sâu trong lòng, cô cũng không muốn từ chối sự quan tâm mà anh dành cho.

Huy xua tay, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm. “Có gì mà phiền. Anh thích đi cùng em. Với lại, có anh đi cùng em đỡ phải xách nặng. Anh biết em không thích mang vác nhiều mà.” Anh nói, như thể đã quá hiểu những thói quen nhỏ của cô. Nghe những lời ấy, Lê An không còn lý do gì để từ chối nữa. Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác được bao bọc, được quan tâm một cách thực tế và giản dị. Đây là điều mà cô đã khao khát từ rất lâu, nhưng không phải ai cũng có thể mang lại.

Hai người cùng nhau đi bộ ra chợ. Khu chợ Dân Sinh của thị trấn vào buổi sáng muộn luôn là một bức tranh sống động và đầy màu sắc. Tiếng rao hàng của các cô, các dì vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt thịt cá, tiếng trò chuyện rôm rả của những người đi chợ sớm. Không khí tràn ngập mùi hương của đủ loại thực phẩm: mùi rau tươi vừa hái, mùi cá tanh nồng đặc trưng, mùi gia vị nồng nàn, và cả mùi đất ẩm ướt từ những gánh hàng rong. Lối đi hẹp giữa các sạp hàng chen chúc người qua lại, tạo nên một sự náo nhiệt thân thuộc.

Huy nắm lấy tay Lê An, không phải một cách đường đột hay vồ vập, mà là một cử chỉ tự nhiên, nhẹ nhàng dẫn lối cô qua đám đông. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, truyền cho cô một cảm giác an toàn giữa sự ồn ào, xô bồ. Lê An không rút tay lại, cô chấp nhận sự gần gũi này, cảm nhận được sự ổn định và an toàn từ bàn tay Huy. Cô ngước nhìn anh, anh đang mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, rồi lại quay sang chào hỏi những người bán hàng quen thuộc.

“Bà Năm ơi, hôm nay cá tươi không bà?” Huy cất giọng chào một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi bên sạp cá.

“Ôi, chú Huy đây rồi! Cá tươi rói luôn chứ sao! Mới đánh lưới sáng sớm đó con. Lại đi chợ với con bé An à?” Bà Năm cười móm mém, ánh mắt tinh ranh nhìn sang Lê An.

Lê An khẽ đỏ mặt, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. Cô không còn cảm thấy ngượng ngùng khi bị trêu chọc như trước. Sự hiện diện của Huy khiến mọi thứ trở nên dễ chịu hơn. Anh tự nhiên chọn lựa những con cá tươi nhất, hỏi Lê An thích loại nào, rồi lại giúp cô trả giá, mặc dù bà Năm vẫn vui vẻ bán cho anh với giá ưu đãi. Anh không ngại chen lấn, không ngại xách những túi đồ nặng, anh làm mọi thứ một cách tự nguyện và vui vẻ.

Đi ngang qua sạp hàng rau của Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của Lê An, bà lão tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, đang ngồi chọn rau cải.

“Bà Mai ơi, con chào bà ạ!” Lê An và Huy đồng thanh chào.

Bà Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt bà dừng lại ở đôi tay đang nắm chặt của Huy và Lê An. Bà cười thật tươi, nụ cười hằn lên những nếp nhăn của thời gian. “Ôi, con An đây rồi! Lại đi chợ với chú Huy à con. Tốt quá, tốt quá!” Bà Mai quay sang nhìn Huy, ánh mắt đầy vẻ hài lòng. “Chú Huy biết chăm sóc con gái ghê ha. Con bé An dạo này tươi tắn hẳn ra, có người chăm sóc khác bọt liền!”

Lời nhận xét của Bà Mai khiến Lê An hơi ngại, nhưng cô cũng thầm gật đầu đồng ý. Cô biết, bà Mai nói đúng. Kể từ khi có Huy bên cạnh, cô cảm thấy cuộc sống của mình nhẹ nhõm và vui vẻ hơn rất nhiều. Cô không còn phải một mình gánh vác những nỗi lo toan, không còn phải một mình đối mặt với những khoảng trống trong tâm hồn. Sự hiện hữu của Huy đã lấp đầy những khoảng trống ấy bằng sự quan tâm chân thành và giản dị.

Huy mỉm cười, lịch sự đáp lời bà Mai. “Bà Mai cứ trêu con. Con chỉ muốn giúp An một tay thôi ạ.” Anh vẫn giữ chặt tay Lê An, như thể muốn khẳng định sự hiện diện của mình. Lê An cảm thấy một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi len lỏi trong trái tim. Cô ngước nhìn Huy, ánh mắt anh ấm áp và dịu dàng, không chút giả dối hay tính toán. Trong cái ồn ào của chợ búa, giữa những mùi vị hỗn tạp và dòng người hối hả, Lê An cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ở bên cạnh Huy. Cô nhận ra rằng, đây chính là điều cô cần, một bến đỗ an yên, một người luôn hiện hữu bên cạnh cô, không phải là những lời hứa hẹn xa vời hay những tin nhắn thưa thớt.

Buổi chiều hôm ấy, nắng đã dịu hơn, mang theo một làn gió mát lành. Sau khi đã đi chợ và sắp xếp đồ đạc về nhà, Huy ngỏ lời mời Lê An đến quán cà phê quen thuộc của họ. Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, được trang trí theo phong cách cổ điển với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, tạo nên một không gian yên tĩnh, thư thái và đôi khi hơi trầm mặc. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn và ánh nắng chiều hắt qua những tán lá xanh rờn bên ngoài cửa sổ tạo nên một khung cảnh lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài khách hàng khác, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những cây xanh bên ngoài cũng vọng vào, mang theo sự thanh bình của thị trấn.

Họ chọn một góc quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con đường vắng và cảm nhận được sự yên bình của buổi chiều. Hai tách cà phê sữa nóng hổi được đặt xuống bàn, làn hơi ấm bốc l��n nghi ngút, mang theo mùi hương cà phê rang xay đặc trưng.

“Hôm nay em có vẻ vui hơn mọi ngày.” Huy nói, ánh mắt anh dịu dàng nhìn Lê An. Anh luôn là người tinh ý nhận ra những thay đổi nhỏ trong cảm xúc của cô.

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành mà cô đã tìm thấy lại hôm qua. “Em cũng thấy vậy. Cảm ơn anh, vì đã đi chợ cùng em.”

“Có gì đâu mà cảm ơn. Anh nói rồi, anh thích đi cùng em mà.” Huy nhẹ nhàng đáp. “Cuối tuần này em có muốn đi thăm vườn hoa của nhà anh không? Hoa đang nở đẹp lắm. Anh mới trồng thêm mấy loại cẩm tú cầu mới, tím biếc cả một góc vườn.”

Nghe Huy kể về vườn hoa, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui, Lê An cảm thấy trái tim mình được sưởi ấm. Cô hình dung ra khung cảnh rực rỡ sắc hoa, và cảm thấy một sự thôi thúc muốn được chiêm ngưỡng nó cùng anh. “Nghe cũng hay đấy anh.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng, chân thành. Đây không phải là một câu trả lời qua loa, mà là sự đồng ý xuất phát từ mong muốn thực sự.

Họ tiếp tục trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong cuộc sống: kế hoạch cải tạo lại quán cà phê của Huy, những khó khăn nhỏ trong công việc của Lê An, những câu chuyện vui về những người hàng xóm. Lê An cảm thấy sự hiện diện của Huy lấp đầy những khoảng trống mà trước đây cô vẫn luôn cố gắng lấp đầy bằng hy vọng mơ hồ, bằng những lời hứa hẹn không chắc chắn từ một người ở phương xa. Sự quan tâm của Huy không cần phải đợi chờ, không cần phải suy đoán, nó hiện hữu, rõ ràng và ấm áp như tách cà phê trên bàn.

Trong lúc đó, chiếc điện thoại di động cũ của Lê An bất chợt rung lên, phá vỡ sự yên tĩnh. Màn hình hiển thị tên “Trần Hạo”. Lê An giật mình nhẹ, ánh mắt cô thoáng lướt qua màn hình, rồi dừng lại trên khuôn mặt Huy. Anh vẫn đang say sưa kể về cách anh chăm sóc những cây hoa cẩm tú cầu, ánh mắt anh dịu dàng và đầy hy vọng.

Lê An không chần chừ lâu. Cô khẽ thở dài một hơi rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy, rồi đưa tay cầm lấy điện thoại, không phải để nghe máy, mà là để đặt úp nó xuống bàn. Màn hình tối sầm, và tiếng chuông điện thoại im bặt, như thể một cánh cửa đã khép lại một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cô không còn cảm thấy chút do dự hay đau đáu nào. Trái tim cô không còn rung lên những nhịp đập bồn chồn khi nhìn thấy tên anh.

Huy không để ý đến hành động nhỏ ấy của cô. Anh vẫn tiếp tục câu chuyện của mình, với nụ cười rạng rỡ. Lê An nhìn anh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn dịu ngọt.

“Có lẽ… mình đã tìm thấy điều mình cần rồi.” Lê An thầm nghĩ, một cảm giác bình yên và chấp nhận lan tỏa khắp tâm hồn. Điều cô cần không phải là một tình yêu rực rỡ như trong tiểu thuyết, không phải là những lời hứa hẹn lớn lao, mà là sự hiện hữu, sự quan tâm chân thành và một bến đỗ an yên. Nguyễn Hoàng Huy đã và đang mang đến cho cô tất cả những điều đó. Dòng sông cũ vẫn lặng lẽ chảy, nhưng Lê An không còn đứng một mình trên bờ sông để chờ đợi nữa. Cô đã tìm thấy một bàn tay để nắm, một nụ cười để đáp lại, và một hiện tại để trân trọng. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo không chỉ còn là khoảng cách về địa lý, mà đã trở thành khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn, và của những trái tim đã đi theo những nhịp đập khác nhau.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free