Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 336: Ánh Nến Sưởi Ấm Trái Tim

Dòng cà phê sữa nóng hổi vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, như một dư vị ngọt ngào của buổi chiều hôm qua. Lê An thức dậy trong ánh nắng dịu nhẹ của một buổi sáng cuối thu, cảm giác nhẹ nhõm và bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Ngày hôm nay là sinh nhật cô, nhưng không có sự vội vã hay mong đợi nào ập đến. Căn nhà nhỏ vẫn ấm cúng như mọi ngày, chỉ khác là cô không còn cảm thấy sự trống trải quen thuộc như trước đây.

Cô bước xuống bếp, tự tay pha cho mình một tách cà phê thơm lừng. Tiếng nước sôi reo tí tách, tiếng muỗng khuấy nhẹ nhàng trong ly, tất cả tạo nên một bản nhạc êm đềm cho khởi đầu ngày mới. Hơi ấm từ tách cà phê lan dần vào lòng bàn tay, rồi chạm đến trái tim. Lê An đứng bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau nhà. Những chiếc lá vàng cuối cùng còn vương trên cành khẽ lay động trong làn gió nhẹ, như đang thì thầm những câu chuyện cũ. Cô nhớ về những sinh nhật trước đây, khi cô vẫn còn ôm ấp một niềm hy vọng mong manh, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi đặc biệt từ phương xa. Có những năm, cô đã thất vọng đến chực khóc khi ngày trôi qua mà không có bất kỳ dấu hiệu nào. Có những năm, một tin nhắn cụt ngủn đến muộn, nhưng cũng đủ để níu giữ chút tơ lòng yếu ớt.

Nhưng hôm nay thì khác.

Lê An khẽ cười, một nụ cười thật nhẹ, không hề gượng gạo. Cô không còn cảm thấy buồn bã hay tiếc nuối khi nghĩ về những điều đã qua. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo không còn là một vết cắt đau nhói, mà đã trở thành một khoảng không gian mênh mông được lấp đầy bởi thời gian, bởi những lựa chọn, và bởi những nhịp đập trái tim đã đi theo những hướng khác nhau. Cô nhận ra, sự chờ đợi mỏi mòn ấy đã bào mòn cô quá nhiều, và giờ đây, cô xứng đáng được bình yên. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách tìm thấy điểm tựa giữa những xô bồ của cuộc đời.

Chiếc điện thoại cũ của Lê An đặt trên bàn bếp, bỗng rung lên một tiếng “ting” rất khẽ. Cô liếc nhìn. Một tin nhắn chúc mừng sinh nhật từ Trần Hạo. Vẫn là những lời lẽ ngắn gọn, đúng mực, mang tính xã giao nhiều hơn. Không có vẻ vội vàng, cũng chẳng có sự chân thành đặc biệt. Nếu là trước đây, có lẽ cô đã vội vàng mở ra, đọc đi đọc lại, rồi chìm đắm trong những suy tư. Nhưng giờ đây, cô chỉ nhìn, rồi lướt qua. Không còn cảm giác bứt rứt, không còn những giằng xé nội tâm. Trái tim cô không còn rung lên những nhịp đập bồn chồn khi nhìn thấy tên anh. Cô chỉ đặt điện thoại xuống, tiếp tục nhấp ngụm cà phê, để hương vị ấm áp ấy xua đi chút dư âm còn sót lại của quá khứ.

“Thôi, một ngày bình thường thôi An à,” cô tự nhủ, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Cô đã học cách chấp nhận và trân trọng những điều giản dị, những khoảnh khắc đời thường. Sau bữa sáng, cô dành buổi sáng để dọn dẹp nhà cửa, sắp xếp lại vài cuốn sách cũ, tưới những chậu hoa nhỏ trước hiên. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, xua tan đi chút ẩm mốc của những ngày mưa. Tất cả đều diễn ra trong một sự chậm rãi, thong thả, như thể cô đang tận hưởng từng giây phút của cuộc sống.

Buổi chiều, cô chuẩn bị một bữa ăn đơn giản cho riêng mình. Một đĩa salad tươi xanh, một chút cá hấp. Cô không cảm thấy cô đơn, bởi vì cô biết, sự cô đơn chỉ tồn tại khi mình cho phép nó hiện hữu. Cô đã tìm thấy một sự an ủi hiện hữu, một bến đỗ an yên mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được. Và giờ đây, cô trân trọng nó.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời thị trấn. Lê An ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn những tia nắng cuối cùng đang vương vãi trên mái nhà đối diện. Một cảm giác mong chờ nhẹ nhàng chợt len lỏi, không phải là mong chờ điều gì quá lớn lao, mà chỉ là sự hiện diện của một người. Cô biết Huy sẽ đến, như anh vẫn thường làm.

Tiếng xe máy quen thuộc dừng lại trước cổng. Lê An khẽ mỉm cười. Cô không cần phải nhìn ra, cũng biết đó là Huy. Anh gõ cửa hai tiếng nhẹ nhàng, rồi bước vào. Anh cao ráo, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi. Gương mặt anh luôn ánh lên nụ cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm, gần gũi. Mái tóc anh được chải gọn gàng, để lộ vầng trán cao và nụ cười tươi tắn.

“Anh sang đón em đây,” Huy nói, giọng anh rành mạch, rõ ràng, mang theo sự quan tâm chân thành. Anh đến gần, đưa cho cô một bó hoa cúc trắng tinh khôi, những cánh hoa nhỏ li ti còn đọng sương đêm. “Cúc trắng em thích nhất, phải không?”

Lê An bất ngờ nhận lấy bó hoa, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. “Anh nhớ cả điều này sao?” cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng pha chút ngạc nhiên.

Huy xoa đầu cô, ánh mắt anh dịu dàng. “Tất nhiên rồi. Hôm nay sinh nhật em, anh muốn đưa em đi ăn một bữa thật ngon. Em muốn ăn gì?”

Lê An cười, nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả căn phòng. “Đâu cần cầu kỳ vậy anh, đi ăn quán quen là được rồi.” Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh khi anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Mọi lo lắng, mọi nỗi cô đơn dường như tan biến. Cô không còn cảm thấy chút do dự hay đau đáu nào. Trái tim cô không còn rung lên những nhịp đập bồn chồn khi nhìn thấy tên anh.

Huy gật đầu. “Vậy mình đi dạo một chút rồi ghé quán cà phê nhé. Anh muốn em tận hưởng buổi tối này thật thoải mái.”

Họ cùng nhau bước đi trên con đường nhỏ quen thuộc của thị trấn. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng những ánh đèn đường vàng vọt và ánh trăng non đầu tháng vẫn đủ để soi sáng lối đi. Gió heo may cuối thu se lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa sữa thoang thoảng từ những con phố xa. Tiếng chim đêm ríu rít trong lùm cây, hòa cùng tiếng nước chảy từ đài phun nước ở công viên gần đó, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thị trấn về đêm.

Huy tinh ý nắm lấy bàn tay Lê An khi họ đi qua một đoạn đường đông người hơn. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang lại cho cô một cảm giác an toàn đến lạ. Cô không còn cảm thấy cô đơn trên hành trình của mình, không còn đứng một mình bên bờ sông cũ để chờ đợi những điều không chắc chắn. Cô đã tìm thấy một bàn tay để nắm, một nụ cười để đáp lại, và một hiện tại để trân trọng.

“Hôm nay em làm gì ở nhà?” Huy hỏi, giọng anh dịu dàng, quan tâm. Anh luôn muốn biết về ngày của cô, dù chỉ là những chuyện vụn vặt nhất.

Lê An kể cho anh nghe về buổi sáng bình yên của mình, về việc cô đã tự tay dọn dẹp nhà cửa, tưới hoa, và đọc sách. Cô không nhắc đến tin nhắn từ Trần Hạo, bởi nó chẳng còn ý nghĩa gì để kể. Huy lắng nghe cô một cách chăm chú, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu. Anh kể cho cô nghe về những khách hàng mới của quán cà phê, về kế hoạch mở rộng thêm khu vườn nhỏ phía sau quán. Những câu chuyện của anh luôn mang đến một sự bình dị, gần gũi, khiến Lê An cảm thấy cuộc sống thật dễ chịu. Cô nhận ra rằng, điều cô cần không phải là một tình yêu rực rỡ như trong tiểu thuyết, không phải là những lời hứa hẹn lớn lao, mà là sự hiện hữu, sự quan tâm chân thành và một bến đỗ an yên.

Khi họ đến Quán cà phê thị trấn, ánh đèn đã bật sáng, hắt ra một thứ ánh sáng vàng dịu qua những khung cửa kính. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài khách hàng bên trong. Mùi cà phê rang xay đặc trưng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không khí ấm cúng, mời gọi. Lê An cảm thấy lòng mình thật bình yên, mọi lo âu, mọi nỗi cô đơn dường như tan biến. Cô đã tìm thấy điều mình cần, một người đàn ông kiên nhẫn, chân thành, luôn ở bên cô.

Huy mở cửa cho cô, rồi anh bước vào theo sau. Ngay khi Lê An vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, mọi ánh sáng trong quán vụt tắt. Một thoáng giật mình len lỏi, cô chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một giọng nói quen thuộc vang lên, đầy phấn khích: “Bất ngờ! Chúc mừng sinh nhật Lê An!”

Rồi đèn sáng bừng lên.

Lê An sững sờ. Trước mắt cô là những gương mặt thân quen, những người bạn mà cô yêu quý: Chi Mai, Thanh Tùng, và cả Bà Mai – người hàng xóm đáng kính với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu. Tất cả đều đang nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Trước mặt cô là một chiếc bánh kem nhỏ xinh, lung linh những ngọn nến đang cháy, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Cô cảm thấy một dòng nước ấm nóng dâng lên nơi khóe mắt, và một cảm xúc vỡ òa, hạnh phúc đến nghẹn ngào.

Chi Mai là người đầu tiên chạy đến ôm chầm lấy cô. Cô bạn thân với mái tóc ngắn cá tính, năng động, thường ngày hay trêu chọc cô, giờ đây cũng rưng rưng xúc động. “Bà bất ngờ chưa? Công sức của Hoàng Huy đó nha!” Chi Mai thì thầm vào tai cô, rồi lại kéo Thanh Tùng đến. Thanh Tùng, vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền lành, cũng vỗ vai cô chúc mừng. “Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!” Thanh Tùng nói, ám chỉ đến những lần Lê An vắng mặt ở các buổi tụ tập.

Bà Mai bước đến, nụ cười hiền hậu làm ấm cả không gian. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu nhạt, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng. Bà nắm lấy tay Lê An, vỗ về. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Bà Mai nói đùa, nhưng ánh mắt bà lại nhìn về phía Huy, như một sự ngầm ủng hộ. Lê An biết, bà Mai là người tinh ý, luôn quan sát và thấu hiểu cô.

Huy đứng cạnh Lê An, ánh mắt anh dịu dàng, tràn đầy yêu thương và tự hào. Anh nắm lấy tay cô, khẽ xiết nhẹ. “Chúc mừng sinh nhật em, An.” Giọng anh vẫn rành mạch, rõ ràng, nhưng chứa đựng một sự chân thành sâu sắc. Khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy như tất cả những nỗi cô đơn, những đợi chờ mỏi mòn trong quá khứ đều tan biến. Cô cảm nhận được giá trị của mình trong mắt anh, một giá trị không cần phải chứng minh, không cần phải chạy theo.

Mọi người cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật, không khí ngập tràn niềm vui và sự ấm áp. Tiếng hát không quá to, nhưng đủ để lấp đầy không gian quán cà phê. Lê An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi thổi phù tắt hết những ngọn nến. Cô ước một điều ước giản dị: mong cho những người cô yêu thương luôn được bình an và hạnh phúc, và mong cho bản thân cô có thể trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại. Điều ước ấy không có bóng dáng của bất kỳ điều gì xa xôi, của bất kỳ "nếu như ngày đó" nào.

Sau khi thổi nến, Huy tự tay cắt bánh. Miếng bánh kem đầu tiên, anh nhẹ nhàng đút cho Lê An. Hương vị ngọt ngào của kem tươi, vị béo ngậy của bánh bông lan tan chảy trong miệng, ngọt ngào như chính cảm xúc của cô lúc này. Mùi bánh kem ngọt ngào quyện với mùi cà phê thoang thoảng, mùi hoa nhài từ vườn nhỏ của quán, tạo nên một bản hòa quyện của những hương vị dịu dàng.

Mọi người trò chuyện rôm rả, không khí vui vẻ, thân mật. Chi Mai kể lại quá trình Huy đã bí mật tổ chức buổi tiệc này như thế nào, từ việc lên danh sách khách mời, chọn bánh, đến việc dặn dò mọi người giữ kín. Huy chỉ mỉm cười, ánh mắt anh vẫn không rời Lê An. Lê An cảm thấy mình thật may mắn, không phải vì có một buổi tiệc sinh nhật bất ngờ, mà vì có những người bạn chân thành, và một người đàn ông luôn quan tâm, chu đáo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Cô nhận ra rằng, sự quan tâm của Huy không cần phải đợi chờ, không cần phải suy đoán, nó hiện hữu, rõ ràng và ấm áp như tách cà phê trên bàn.

Thời gian trôi đi thật nhanh. Khi đồng hồ điểm gần mười giờ, những vị khách bắt đầu chào tạm biệt. Bà Mai dặn dò Lê An giữ gìn sức khỏe, và không quên nhắc Huy “chăm sóc con bé An nhà tôi cho tốt nhé.” Chi Mai và Thanh Tùng trêu chọc cô bạn thân thêm vài câu, rồi cũng rời đi, để lại không gian riêng tư cho Lê An và Huy.

Quán cà phê dần vắng vẻ, chỉ còn lại ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt ra từ những góc tường. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên nhẹ nhàng, êm ái, như một lời thì thầm của màn đêm. Không khí se lạnh về đêm len lỏi qua ô cửa sổ, nhưng Lê An không cảm thấy lạnh. Cô ngồi cạnh Huy, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự bình yên và ấm áp từ hơi ấm cơ thể anh.

“Em chưa bao giờ có một buổi sinh nhật đáng nhớ như vậy, cảm ơn anh nhiều lắm, Huy,” Lê An nói, giọng cô khẽ rung lên. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt rưng rưng nhưng tràn đầy hạnh phúc. Cô cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng một cách trọn vẹn nhất.

Huy khẽ vuốt tóc cô, bàn tay anh ấm áp và dịu dàng. “Chỉ cần em vui là anh vui rồi. Em xứng đáng được những điều tốt đẹp nhất.” Anh nói, ánh mắt anh ánh lên sự chân thành không chút giả dối.

Trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm hoàn toàn. Mọi lo âu, mọi nỗi cô đơn dường như tan biến. Cô nhận ra giá trị của sự hiện hữu, của sự quan tâm thực tế, hơn bất kỳ lời hứa xa vời nào. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo, vốn đã được thời gian và những lựa chọn của riêng cô làm mờ đi, giờ đây dường như đã biến mất hoàn toàn. Cô không còn cảm thấy day dứt hay nhớ nhung anh nhiều như trước. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một nơi mà cô có thể tựa vào mà không cần phải chờ đợi hay lo sợ.

Cô ngước nhìn khuôn mặt Huy, bàn tay anh vẫn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Cô cảm thấy trái tim mình đang dần rộng mở hoàn toàn cho người đàn ông này. Dòng sông cũ vẫn lặng lẽ chảy, nhưng Lê An không còn đứng một mình trên bờ sông để chờ đợi nữa. Cô đã tìm thấy một bàn tay để nắm, một nụ cười để đáp lại, và một hiện tại để trân trọng. Đêm nay, dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ và hương cà phê thoang thoảng, Lê An biết rằng cô đã bước sang một trang mới của cuộc đời mình, một trang sách tràn đầy sự bình yên và hy vọng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free