Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 337: Thành Công Rực Rỡ, Một Khoảng Lặng Khó Gọi Tên

“Em chưa bao giờ có một buổi sinh nhật đáng nhớ như vậy, cảm ơn anh nhiều lắm, Huy,” Lê An nói, giọng cô khẽ rung lên. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt rưng rưng nhưng tràn đầy hạnh phúc. Cô cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng một cách trọn vẹn nhất.

Huy khẽ vuốt tóc cô, bàn tay anh ấm áp và dịu dàng. “Chỉ cần em vui là anh vui rồi. Em xứng đáng được những điều tốt đẹp nhất.” Anh nói, ánh mắt anh ánh lên sự chân thành không chút giả dối.

Trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm hoàn toàn. Mọi lo âu, mọi nỗi cô đơn dường như tan biến. Cô nhận ra giá trị của sự hiện hữu, của sự quan tâm thực tế, hơn bất kỳ lời hứa xa vời nào. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo, vốn đã được thời gian và những lựa chọn của riêng cô làm mờ đi, giờ đây dường như đã biến mất hoàn toàn. Cô không còn cảm thấy day dứt hay nhớ nhung anh nhiều như trước. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một nơi mà cô có thể tựa vào mà không cần phải chờ đợi hay lo sợ.

Cô ngước nhìn khuôn mặt Huy, bàn tay anh vẫn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Cô cảm thấy trái tim mình đang dần rộng mở hoàn toàn cho người đàn ông này. Dòng sông cũ vẫn lặng lẽ chảy, nhưng Lê An không còn đứng một mình trên bờ sông để chờ đợi nữa. Cô đã tìm thấy một bàn tay để nắm, một nụ cười để đáp lại, và một hiện tại để trân trọng. Đêm nay, dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ và hương cà phê thoang thoảng, Lê An biết rằng cô đã bước sang một trang mới của cuộc đời mình, một trang sách tràn đầy sự bình yên và hy vọng.

***

Ánh hoàng hôn vàng cam cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ kính lớn của Tập đoàn Trần Thịnh, nhuộm một góc văn phòng rộng lớn bằng thứ ánh sáng vừa rực rỡ vừa dịu dàng. Tiếng máy tính gõ lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và thành công. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy mới từ những chồng tài liệu cao ngất, cùng hương gỗ tự nhiên từ nội thất cao cấp, tất cả gợi lên một không khí chuyên nghiệp, đôi khi căng thẳng nhưng luôn toát lên vẻ sang trọng và quyền lực.

Trần Hạo đứng giữa phòng họp, dáng người cao ráo, gương mặt toát lên vẻ tự tin và điềm tĩnh thường thấy. Anh vừa kết thúc một cuộc đàm phán kéo dài ba tiếng đồng hồ, chốt lại một hợp đồng đầu tư mạo hiểm nhưng đầy tiềm năng, hứa hẹn mang lại khoản lợi nhuận khổng lồ cho tập đoàn. Nụ cười nhẹ nở trên môi, anh đưa mắt nhìn quanh, bắt gặp những ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục từ các đồng nghiệp. Sự thỏa mãn dâng trào trong lòng, một cảm giác mà anh đã theo đuổi và gây dựng bằng cả tuổi trẻ và tâm huyết.

Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, với dáng vẻ cao ráo, bộ vest lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, bước đến vỗ nhẹ vào vai anh. Tiếng vỗ tay vang lên, không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý của mọi người còn lại trong phòng. “Chúc mừng cậu, Hạo! Cậu đúng là nhân tố chủ chốt của dự án này, không ai làm được tốt hơn,” Anh Long nói, giọng trầm ấm và đầy sự tán thưởng. “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu đã nắm bắt rất tốt.”

Trần Hạo khẽ gật đầu, sự khiêm tốn dường như đã trở thành một phần của phong thái lịch thiệp mà anh rèn giũa bấy lâu. “Cảm ơn anh Long đã tin tưởng. Đây là thành quả của cả đội, không chỉ riêng mình em.”

Hà Minh, một đồng nghiệp khác, người luôn bảnh bao và ăn nói khéo léo, tiến lại gần, trên môi nở một nụ cười mà Trần Hạo biết, ẩn chứa chút cạnh tranh ngầm nhưng vẫn đầy vẻ công nhận. “Lại một thành công nữa của Trần Hạo. Cậu đúng là sinh ra để làm việc này. Cố gắng giữ vững phong độ nhé.” Anh ta chìa tay ra, bàn tay Trần Hạo nắm lấy, cảm nhận sự chắc chắn và mạnh mẽ. “Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.”

Những đồng nghiệp khác cũng vây quanh, lời chúc mừng liên tục vang lên. “Tuyệt vời, Hạo! Hôm nay phải khao lớn rồi!”, “Quả này thì phải ăn mừng thật linh đình chứ!”, “Chưa thấy ai trẻ mà tài năng như cậu đâu đấy!” Tiếng cụng ly nhỏ vang lên, không phải rượu mạnh, mà là những ly cà phê đá và nước ngọt, bởi công việc vẫn còn đang chờ đợi họ.

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, vị đắng đậm đặc lan tỏa trong khoang miệng, kích thích tinh thần. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho những vệt tím than của màn đêm đang sà xuống. Thành phố đang bắt đầu lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Anh cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc với nơi này, một thành phố không bao giờ ngủ, nơi mà mỗi cá nhân phải không ngừng nỗ lực để khẳng định giá trị của mình.

“Tất nhiên rồi, tối nay mọi người cứ thoải mái,” Trần Hạo nói, giọng anh trầm và rõ ràng, thu hút sự chú ý. “Nhưng giờ thì chúng ta cần bàn sơ qua về bước tiếp theo của dự án. Đặc biệt là kế hoạch triển khai giai đoạn hai và chiến lược truyền thông ban đầu.” Anh vừa nói, vừa ra hiệu cho thư ký chuẩn bị máy chiếu. Sự tập trung và quyết đoán trở lại trong ánh mắt anh, như một người lính vừa chiến thắng một trận đánh nhưng đã sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo. Những lời chúc tụng nhanh chóng được gạt sang một bên, nhường chỗ cho những con số, những kế hoạch, và những mục tiêu mới. Anh biết, thành công chỉ là một điểm dừng chân ngắn ngủi, và tham vọng của anh thì không có giới hạn. Đối với Trần Hạo, sự nghiệp chính là ý nghĩa của cuộc đời anh lúc này, là nơi anh có thể chứng minh giá trị bản thân một cách rõ ràng nhất.

***

Đêm đã về khuya. Trần Hạo trở về căn hộ penthouse sang trọng của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố. Căn hộ rộng lớn, được thiết kế theo phong cách hiện đại tối giản, với những gam màu lạnh và nội thất tinh tế từ gỗ quý và da thật. Không có tiếng ồn ào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa không khí khe khẽ và đôi khi là tiếng còi xe từ xa, nhỏ đến mức gần như vô hình. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi da sang trọng và chút hương nước hoa nam tính còn vương lại trên chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nhưng cũng có phần lạnh lẽo.

Trần Hạo cởi áo khoác vest, đặt cặp tài liệu xuống bàn kính lớn. Cả một ngày dài với những cuộc họp căng thẳng, những buổi đàm phán gay cấn và vô số quyết định đã rút cạn năng lượng của anh. Mặc dù mệt mỏi, nhưng sự thỏa mãn về thành công vừa đạt được vẫn đong đầy trong anh. Anh bật hệ thống âm thanh, tiếng kèn saxophone réo rắt của bản jazz không lời vang lên, mang theo chút suy tư và hoài niệm len lỏi vào không gian tĩnh lặng.

Anh rót cho mình một ly nước lọc mát lạnh, cảm nhận sự sảng khoái lan tỏa khi dòng nước đi qua cổ họng. Ngồi xuống chiếc sofa da màu xám tro, anh cầm chiếc điện thoại di động lên. Màn hình sáng lên, hiện ra hàng loạt tin nhắn chúc mừng và những cuộc gọi nhỡ. Anh lướ qua từng dòng tin, nụ cười nhẹ nở trên môi.

“Lại một ngày nữa kết thúc, công việc thật sự mang lại cho mình nhiều thứ,” anh độc thoại nội tâm. “Sự công nhận, tiền tài… tất cả đều đang nằm trong tầm tay.” Anh cảm thấy tự hào về con đường mình đã chọn, về những nỗ lực không ngừng nghỉ đã được đền đáp xứng đáng.

Anh nhìn thấy tin nhắn chúc mừng từ Chi Mai, cô bạn cùng khóa đại học, những lời khen ngợi từ một vài người bạn cũ mà anh vẫn giữ liên lạc. Ngay cả cô Lan, thư ký cũ của anh, cũng không quên gửi lời chúc. “Mọi người đều nhớ mình,” anh thầm nghĩ, lòng tràn ngập cảm giác được ghi nhận.

Anh tiếp tục lướt qua danh bạ, ngón tay dừng lại một chút khi tìm kiếm một cái tên quen thuộc. Mắt anh nheo lại, mày hơi nhíu. Anh lướt thêm một lần nữa, chậm rãi hơn, kỹ lưỡng hơn. Màn hình điện thoại phản chiếu ánh đèn lấp lánh, nhưng không có dòng tin nhắn nào từ cái tên ấy.

“Cô ấy… không có tin nhắn nào.” Giọng anh khẽ thì thầm, nhưng không có ai nghe thấy, chỉ có tiếng nhạc jazz vẫn đều đều. Một cảm giác trống rỗng nhẹ nhàng lướt qua tâm trí anh, như một nốt trầm lạc điệu giữa bản giao hưởng thành công. Nó mong manh, thoáng qua như một làn gió thoảng, nhưng đủ để khiến anh băn khoăn.

“Chắc bận rồi,” anh tự nhủ, cố gắng gạt đi suy nghĩ ấy. “Hay là mình nên nhắn cho cô ấy?” Một ý nghĩ lóe lên, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi sự mệt mỏi và thói quen ưu tiên công việc. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn, kim đồng hồ đã chỉ sang con số mười một. “Không sao, mình còn nhiều việc phải làm. Ngày mai còn phải chuẩn bị cho cuộc họp với đối tác mới.”

Trần Hạo lắc đầu nhẹ, như xua đi ý nghĩ không liên quan vừa len lỏi vào đầu. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, nhắm mắt lại. Tâm trí anh đã quay trở lại với những con số, những kế hoạch, những chiến lược mới. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương gỗ và da thoang thoảng trong không khí.

Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ hối hả như những dòng chảy không ngừng. Anh là một phần của guồng quay này, một mắt xích quan trọng trong bộ máy khổng lồ ấy. Thành công đang ở ngay trước mắt, tham vọng đang dẫn lối. Cảm giác băn khoăn thoáng qua về sự thiếu vắng của Lê An, về cái tên không xuất hiện trong danh sách chúc mừng, nhanh chóng chìm vào quên lãng, bị lấn át bởi ánh sáng chói lòa của những thành tựu. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ tiếp tục bước đi trên đó, vững vàng và không chút nao núng, dù đôi khi, trong sâu thẳm, một khoảng trống nào đó vẫn còn đó, khó gọi tên.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free