Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 338: Bình Yên Nơi Bến Đỗ Hiện Tại

Đêm đã về khuya. Trần Hạo trở về căn hộ penthouse sang trọng của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố. Căn hộ rộng lớn, được thiết kế theo phong cách hiện đại tối giản, với những gam màu lạnh và nội thất tinh tế từ gỗ quý và da thật. Không có tiếng ồn ào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa không khí khe khẽ và đôi khi là tiếng còi xe từ xa, nhỏ đến mức gần như vô hình. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi da sang trọng và chút hương nước hoa nam tính còn vương lại trên chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nhưng cũng có phần lạnh lẽo.

Trần Hạo cởi áo khoác vest, đặt cặp tài liệu xuống bàn kính lớn. Cả một ngày dài với những cuộc họp căng thẳng, những buổi đàm phán gay cấn và vô số quyết định đã rút cạn năng lượng của anh. Mặc dù mệt mỏi, nhưng sự thỏa mãn về thành công vừa đạt được vẫn đong đầy trong anh. Anh bật hệ thống âm thanh, tiếng kèn saxophone réo rắt của bản jazz không lời vang lên, mang theo chút suy tư và hoài niệm len lỏi vào không gian tĩnh lặng.

Anh rót cho mình một ly nước lọc mát lạnh, cảm nhận sự sảng khoái lan tỏa khi dòng nước đi qua cổ họng. Ngồi xuống chiếc sofa da màu xám tro, anh cầm chiếc điện thoại di động lên. Màn hình sáng lên, hiện ra hàng loạt tin nhắn chúc mừng và những cuộc gọi nhỡ. Anh lướt qua từng dòng tin, nụ cười nhẹ nở trên môi.

“Lại một ngày nữa kết thúc, công việc thật sự mang lại cho mình nhiều thứ,” anh độc thoại nội tâm. “Sự công nhận, tiền tài… tất cả đều đang nằm trong tầm tay.” Anh cảm thấy tự hào về con đường mình đã chọn, về những nỗ lực không ngừng nghỉ đã được đền đáp xứng đáng.

Anh nhìn thấy tin nhắn chúc mừng từ Chi Mai, cô bạn cùng khóa đại học, những lời khen ngợi từ một vài người bạn cũ mà anh vẫn giữ liên lạc. Ngay cả cô Lan, thư ký cũ của anh, cũng không quên gửi lời chúc. “Mọi người đều nhớ mình,” anh thầm nghĩ, lòng tràn ngập cảm giác được ghi nhận.

Anh tiếp tục lướt qua danh bạ, ngón tay dừng lại một chút khi tìm kiếm một cái tên quen thuộc. Mắt anh nheo lại, mày hơi nhíu. Anh lướt thêm một lần nữa, chậm rãi hơn, kỹ lưỡng hơn. Màn hình điện thoại phản chiếu ánh đèn lấp lánh, nhưng không có dòng tin nhắn nào từ cái tên ấy.

“Cô ấy… không có tin nhắn nào.” Giọng anh khẽ thì thầm, nhưng không có ai nghe thấy, chỉ có tiếng nhạc jazz vẫn đều đều. Một cảm giác trống rỗng nhẹ nhàng lướt qua tâm trí anh, như một nốt trầm lạc điệu giữa bản giao hưởng thành công. Nó mong manh, thoáng qua như một làn gió thoảng, nhưng đủ để khiến anh băn khoăn.

“Chắc bận rồi,” anh tự nhủ, cố gắng gạt đi suy nghĩ ấy. “Hay là mình nên nhắn cho cô ấy?” Một ý nghĩ lóe lên, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi sự mệt mỏi và thói quen ưu tiên công việc. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn, kim đồng hồ đã chỉ sang con số mười một. “Không sao, mình còn nhiều việc phải làm. Ngày mai còn phải chuẩn bị cho cuộc họp với đối tác mới.”

Trần Hạo lắc đầu nhẹ, như xua đi ý nghĩ không liên quan vừa len lỏi vào đầu. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, nhắm mắt lại. Tâm trí anh đã quay trở lại với những con số, những kế hoạch, những chiến lược mới. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương gỗ và da thoang thoảng trong không khí.

Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ hối hả như những dòng chảy không ngừng. Anh là một phần của guồng quay này, một mắt xích quan trọng trong bộ máy khổng lồ ấy. Thành công đang ở ngay trước mắt, tham vọng đang dẫn lối. Cảm giác băn khoăn thoáng qua về sự thiếu vắng của Lê An, về cái tên không xuất hiện trong danh sách chúc mừng, nhanh chóng chìm vào quên lãng, bị lấn át bởi ánh sáng chói lòa của những thành tựu. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ tiếp tục bước đi trên đó, vững vàng và không chút nao núng, dù đôi khi, trong sâu thẳm, một khoảng trống nào đó vẫn còn đó, khó gọi tên.

***

Chiều muộn, khi nắng đã dịu bớt và những cơn gió nhẹ bắt đầu lay động những tán cây xanh mướt, Lê An cùng Nguyễn Hoàng Huy dạo bước trong công viên thị trấn. Công viên vẫn giữ nguyên vẻ đẹp bình dị, thân thuộc như bao năm qua, với những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, những luống hoa giấy đủ màu khoe sắc bên lối đi uốn lượn. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, hòa quyện với mùi cỏ cây xanh tươi sau một ngày nắng ấm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Ánh nắng vàng óng vương trên những tán lá, hắt xuống thảm cỏ xanh mướt những vệt sáng lấp lánh, mềm mại như lụa.

Huy luôn đi sát bên Lê An, bước chân anh chậm rãi, đồng điệu với nhịp đi của cô. Thỉnh thoảng, anh lại quay sang hỏi han, kể cho cô nghe một câu chuyện vui ngẫu hứng về những chuyện thường ngày, hay chỉ đơn giản là im lặng, để bàn tay mình nhẹ nhàng tìm đến và nắm lấy tay cô. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, truyền cho cô một cảm giác an toàn đến lạ. Lê An cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ những cử chỉ nhỏ nhặt, không khoa trương đó. Không cần những lời nói hoa mỹ hay những hành động lớn lao, chỉ cần sự hiện diện của anh, sự quan tâm chân thành và đều đặn ấy cũng đủ sưởi ấm trái tim cô.

Cô ngước nhìn bầu trời chiều trong xanh, rồi lại đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc của thị trấn đang dần chìm vào hoàng hôn. Mọi thứ vẫn vậy, nhưng tâm trạng của cô hôm nay hoàn toàn khác. Không còn sự chờ đợi mỏi mòn, không còn những bồn chồn lo lắng vô định, không còn cái cảm giác chơi vơi giữa những lời hứa hẹn không chắc chắn. Thay vào đó, là một sự tĩnh tại, một niềm tin nhẹ nhàng đang lớn dần trong lòng.

“Em có lạnh không? Anh đi mua trà sữa nóng cho em nhé?” Huy khẽ hỏi, giọng nói anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm rõ ràng khi nhận thấy cơn gió vừa lùa qua khiến Lê An khẽ rụt vai.

Lê An mỉm cười lắc đầu, ánh mắt cô trong veo như mặt hồ mùa thu. “Không cần đâu, anh. Em thấy rất dễ chịu. Lâu rồi em mới thấy bình yên như vậy.” Cô không nói dối. Cái cảm giác bình yên này thật sự đã vắng bóng trong cuộc sống của cô suốt một thời gian dài, kể từ khi mối quan hệ với Trần Hạo dần trở nên thưa thớt và chứa đầy những "khoảng cách vô hình". Cô khẽ tựa đầu vào vai Huy khi hai người đi ngang qua một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm dưới gốc bàng cổ thụ. Cảm giác tin cậy dâng lên, một sự tin cậy mà cô đã từng rất khao khát nhưng chưa bao giờ thực sự có được trọn vẹn.

Huy khẽ siết nhẹ bàn tay cô, môi anh nở nụ cười hiền lành. “Chỉ cần em vui là anh vui rồi.” Lời nói của anh chân thành, không chút hoa mỹ hay cầu kỳ, nhưng lại chạm đến trái tim Lê An một cách sâu sắc. Nó không giống như những lời nói không thành mà cô từng mong đợi, mà là sự khẳng định của một tình cảm giản dị, thực tế, và đáng tin cậy.

Họ tiếp tục đi, bước chân chậm rãi như thể muốn kéo dài mãi khoảnh khắc yên bình này. Lê An nhìn những đứa trẻ đang nô đùa trên sân cỏ, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp công viên. Cô chợt nhận ra, niềm hạnh phúc đôi khi không phải là những điều quá lớn lao hay phi thường, mà nằm ở những khoảnh khắc giản dị, những cử chỉ quan tâm chân thành, và sự hiện diện bền bỉ của một người bên cạnh. Hình bóng Trần Hạo, dù không hoàn toàn biến mất, nhưng đã lùi sâu vào một góc khuất trong tâm trí cô, không còn gây ra những dằn vặt, tiếc nuối như trước. Cô đã học cách chấp nhận rằng "nếu như ngày đó" đã không xảy ra, thì hiện tại chính là món quà mà cô cần trân trọng. Lê An cảm thấy mình đang được chữa lành, được vỗ về bởi sự ổn định và chân thành mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại, một bến đỗ an yên đúng nghĩa.

Huy vẫn lặng lẽ nắm tay cô, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn cô đầy trìu mến. Anh không hỏi về quá khứ của cô, không thúc ép cô phải kể lể hay chia sẻ những điều cô chưa sẵn sàng. Anh chỉ đơn giản là ở đó, kiên nhẫn và thấu hiểu. Sự im lặng của anh không phải là sự hờ hững, mà là một không gian an toàn để Lê An có thể là chính mình, không cần phải cố gắng hay che giấu bất cứ điều gì. Cứ thế, họ đi qua những hàng cây, bước qua những thảm hoa, cùng nhau tận hưởng buổi chiều tà dần buông xuống trên thị trấn nhỏ, nơi mà cuộc sống vẫn trôi chảy theo nhịp điệu riêng của nó, không hối hả, không bon chen.

***

Tối đó, sau buổi hẹn hò bình dị nhưng đầy ấm áp với Huy, Lê An ghé qua quán cà phê quen thuộc của thị trấn để gặp Chi Mai. Quán cà phê nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, với ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt ra từ ô cửa kính, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh nướng thoang thoảng, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ vang lên, lướt qua những câu chuyện rì rầm của khách, tạo nên một bầu không khí thân mật, dễ chịu. Lê An chọn một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi cô có thể nhìn ra con phố nhỏ đã lên đèn, những chiếc xe máy lướt qua mang theo hơi lạnh của đêm.

Chi Mai đã ngồi chờ sẵn, mái tóc ngắn cá tính của cô ấy lấp lánh dưới ánh đèn, nụ cười tươi rói thường trực trên môi. Vừa thấy Lê An, cô đã vẫy tay gọi.

“Trông mày dạo này khác hẳn, An ạ. Rạng rỡ hơn nhiều,” Chi Mai nhận xét ngay khi Lê An vừa ngồi xuống, ánh mắt cô bạn thân lướt một lượt từ đầu đến chân Lê An, đầy vẻ hài lòng. "Huy anh ấy biết cách chăm sóc mày rồi đó."

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng mà thanh thoát, không còn chút gợn buồn hay sự gượng gạo nào. Cô nhấp một ngụm trà hoa cúc nóng, vị ngọt dịu và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng, khiến lòng cô thêm phần tĩnh lặng.

“Tao cũng không biết nữa, Mai,” Lê An nói, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp hơn bao giờ hết. “Ở bên Huy, tao thấy mọi thứ thật đơn giản và ổn định. Anh ấy không nói nhiều, nhưng luôn làm những điều khiến tao cảm thấy an toàn.” Cô nhớ lại buổi chiều trong công viên, cái nắm tay vững chãi, câu hỏi quan tâm rất đỗi đời thường của anh, và cả lời nói chân thành “Chỉ cần em vui là anh vui rồi.” Đó là những điều tưởng chừng nhỏ nhặt, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu những vết thương lòng mà cô đã âm thầm chịu đựng suốt bao năm qua. Sự ổn định, sự hiện diện thường trực, và sự quan tâm không đòi hỏi ấy chính là những gì cô cần, những gì mà "khoảng cách vô hình" từng ngăn cản cô tìm thấy.

Chi Mai gật gù, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Đó mới là điều quan trọng nhất, đúng không? Một người đàn ông mang lại sự bình yên.” Cô bạn thân khẽ nhấp môi ly cà phê đen, rồi nhìn Lê An với vẻ mặt đầy suy tư. “Hạnh phúc đôi khi không phải là những cơn sóng trào dâng mãnh liệt, mà là một dòng sông êm đềm chảy mãi không ngừng. Cái cảm giác được an toàn, được là chính mình khi ở bên một người, nó quý giá hơn tất thảy.”

Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả con phố. Những chiếc xe máy lướt qua, để lại vệt sáng dài trên nền đêm. Lòng cô thật sự tĩnh lặng. Cô không còn cảm thấy day dứt về "nếu như ngày đó" Trần Hạo đã nói ra lời yêu sớm hơn, hay "nếu như" anh đã không để những bận rộn thành thị nhấn chìm mối quan hệ của họ. Giờ đây, những suy nghĩ ấy chỉ còn là một phần của quá khứ, là những kỷ niệm đã được cất giữ cẩn thận, không còn khả năng làm lay động hiện tại của cô. Sự bình yên mà Huy mang lại đã lấp đầy những khoảng trống ấy, khiến cô không còn muốn quay đầu nhìn lại.

“Tao nghĩ mày nói đúng, Mai,” Lê An khẽ đáp, giọng nói mang theo một sự chấp nhận dịu dàng. “Thật sự, tao đã từng rất mệt mỏi với những sự chờ đợi, những lời nói không thành, và cả những ‘khoảng cách vô hình’ cứ lớn dần theo thời gian. Giờ đây, tao chỉ muốn một cuộc sống bình lặng, một người thực sự ở bên cạnh mình, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa vời.” Cô không nhắc tên Trần Hạo, nhưng Chi Mai hiểu rõ cô đang nói về ai. Cô bạn thân chỉ khẽ mỉm cười, đặt tay lên tay Lê An, một cử chỉ an ủi và ủng hộ thầm lặng.

Cả hai cùng im lặng một lúc, lắng nghe tiếng nhạc dịu nhẹ và nhịp sống của thị trấn về đêm. Đối với Lê An, khoảnh khắc này là một minh chứng rõ ràng cho sự thay đổi trong tâm hồn cô. Cô không còn là cô gái trẻ ngây thơ, mỏi mòn chờ đợi một tình yêu định mệnh, mà là một người phụ nữ trưởng thành, biết trân trọng những giá trị thực tế và vững bền. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một nơi mà cô có thể đặt trọn niềm tin mà không phải lo sợ bất cứ điều gì.

Chi Mai nhìn Lê An, trong ánh mắt cô có sự vui mừng chân thành. “Mày xứng đáng với điều đó, An ạ. Mày đã chịu đựng quá nhiều rồi.” Lê An chỉ khẽ gật đầu, môi vẫn giữ nụ cười thanh thản. Mùi cà phê thơm lừng, tiếng nhạc du dương và sự hiện diện của người bạn thân khiến cô cảm thấy ấm áp từ trong sâu thẳm. Cô đã thực sự buông bỏ được quá khứ, để mở lòng đón nhận một tương lai bình dị nhưng đầy hứa hẹn.

***

Cùng lúc đó, tại một thành phố cách xa hàng trăm cây số, ánh đèn vẫn sáng rực trong phòng Tổng Giám Đốc của Trần Hạo. Căn phòng nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố lung linh ánh điện. Nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, chiếc ghế da cao cấp màu đen tuyền, một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường, và một giá sách lớn chứa đầy tài liệu và sách chuyên ngành được sắp xếp gọn gàng. Có một khu vực tiếp khách nhỏ với sofa da êm ái, nhưng dường như chưa bao giờ được sử dụng cho mục đích thư giãn.

Trần Hạo đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự tập trung cao độ. Tiếng gõ phím liên tục, dứt khoát vang lên trong không gian tĩnh mịch, đôi khi xen lẫn tiếng điện thoại rung nhẹ hoặc tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật giở một tập hồ sơ. Mùi gỗ, mùi da, mùi cà phê đậm đặc vừa pha và mùi giấy cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn toát lên vẻ thông minh và quyết đoán.

Anh vừa hoàn thành một cuộc họp kéo dài với các đối tác nước ngoài qua video call, và đang gấp rút chuẩn bị cho một cuộc gọi quốc tế khác vào nửa đêm. Bản báo cáo tài chính mới nhất đang hiện lên trên màn hình, với hàng loạt biểu đồ phức tạp và những con số khổng lồ. Anh không hề có ý định nghỉ ngơi, bởi lẽ trong tâm trí anh, mỗi giây phút đều là vàng bạc, đều có thể tận dụng để tiến xa hơn trên con đường sự nghiệp mà anh đã chọn.

Chiếc điện thoại di động của anh, một mẫu mới nhất với thiết kế tinh xảo, chợt rung lên báo một cuộc gọi nhỡ. Anh liếc nhanh qua màn hình, con số lạ hoắc từ một đầu số ở thị trấn ven sông hiện lên.

“Lại số lạ… Chắc là quảng cáo,” anh thầm nghĩ, giọng anh không một chút cảm xúc, pha lẫn sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên quyết. Anh thậm chí không bận tâm đến việc kiểm tra xem đó là số của ai, không có thời gian để bận tâm đến những thứ không liên quan đến công việc. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, gạt cuộc gọi sang một bên một cách dứt khoát, không một chút do dự.

“Bản báo cáo này phải hoàn thành trước nửa đêm,” anh tự nhủ, ánh mắt đã quay trở lại với màn hình máy tính, những con số và biểu đồ phức tạp lại chiếm trọn tâm trí anh. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng ngắt lan tỏa trong miệng, giúp anh giữ tỉnh táo. Cái cảm giác băn khoăn thoáng qua từ đêm trước, khi anh nhận ra sự thiếu vắng tin nhắn từ Lê An, đã bị xua đi không dấu vết bởi guồng quay công việc không ngừng nghỉ.

Anh tiếp tục gõ phím, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính chiếu rõ những đường nét cương nghị trên khuôn mặt anh. Anh là một người đàn ông của công việc, của những mục tiêu lớn lao, và anh tin rằng thành công sẽ đến với những ai biết nỗ lực và không ngừng phấn đấu. Những mối bận tâm cá nhân, những cảm xúc riêng tư, tất cả đều phải nhường chỗ cho tham vọng và sự nghiệp. Anh hít một hơi sâu, mùi cà phê và giấy tờ quen thuộc lấp đầy buồng phổi, xua đi mọi suy nghĩ xao nhãng. Đối với anh, đây là cuộc sống. Một cuộc sống mà anh đã tự tay xây dựng, từng bước, từng bước một, không có chỗ cho những sự "chậm một nhịp" hay "nếu như ngày đó" đã khác đi.

Ngoài kia, thành phố vẫn chìm trong ánh đèn rực rỡ, những dòng xe cộ vẫn hối hả, không ngừng nghỉ. Trần Hạo là một phần không thể thiếu của guồng quay ấy, một con người được định hình bởi tham vọng và sự kiên trì. Anh vẫn ở đó, vững vàng và không chút nao núng, như một tượng đài giữa chốn phồn hoa, một mình đối diện với những con số và những kế hoạch lớn lao. Khoảng cách vô hình giữa anh và những điều bình dị, những cảm xúc nhỏ nhoi ở thị trấn nhỏ ven sông vẫn cứ thế ngày một rộng hơn, sâu hơn, không ai hay biết, và cũng không ai có ý định lấp đầy.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free