Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 339: Bình Minh Ký Ức, Hoàng Hôn Tham Vọng

Ngoài kia, thành phố vẫn chìm trong ánh đèn rực rỡ, những dòng xe cộ vẫn hối hả, không ngừng nghỉ. Trần Hạo là một phần không thể thiếu của guồng quay ấy, một con người được định hình bởi tham vọng và sự kiên trì. Anh vẫn ở đó, vững vàng và không chút nao núng, như một tượng đài giữa chốn phồn hoa, một mình đối diện với những con số và những kế hoạch lớn lao. Khoảng cách vô hình giữa anh và những điều bình dị, những cảm xúc nhỏ nhoi ở thị trấn nhỏ ven sông vẫn cứ thế ngày một rộng hơn, sâu hơn, không ai hay biết, và cũng không ai có ý định lấp đầy.

***

Bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng chân trời, không gian căn hộ cao cấp của Trần Hạo đã chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng giữa đêm và ngày. Rèm cửa dày cản gần như toàn bộ ánh sáng thành phố, chỉ để lọt vào một vài vệt sáng mỏng manh như lưỡi dao, cắt ngang qua tấm thảm len mềm mại. Trần Hạo nằm nghiêng trên chiếc giường kingsize, tấm chăn lụa xám phủ hờ trên người, hơi thở đều đều nhưng sâu thẳm. Trong cõi mộng mị, anh không còn là vị Tổng Giám Đốc quyền lực, mà trở về làm cậu thiếu niên Trần Hạo của những năm tháng cũ, với trái tim non nớt và những rung động đầu đời.

Anh thấy mình đứng bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã dệt nên biết bao kỷ niệm. Dòng sông vẫn hiền hòa trôi, mang theo tiếng thì thầm của gió và hương phù sa quen thuộc. Ánh nắng vàng như mật của một buổi chiều tà, không quá gay gắt cũng chẳng quá nhạt nhòa, rải đều trên những tán cây xanh mướt, đậu lại trên mái tóc bồng bềnh của Lê An. Cô đứng cách anh không xa, mái tóc dài buông xõa ngang vai, những sợi tóc con bay nhẹ trong gió như những sợi tơ vàng óng. Chiếc váy trắng tinh khôi cô mặc tựa như mây trời, khiến cô trông như một nàng tiên bước ra từ câu chuyện cổ tích. Gương mặt thanh tú của cô quay về phía anh, đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu, phản chiếu bóng hình anh. Một nụ cười nở trên môi cô, nụ cười trong trẻo, không chút vẩn đục của những ngày xưa cũ, khiến cả bờ sông như bừng sáng. Anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ làn da cô, mùi hương hoa sữa thoang thoảng từ mái tóc cô, và cả sự bình yên đến lạ thường khi cô đứng đó, cạnh anh.

Anh bước lại gần, bàn tay vô thức vươn ra, như muốn chạm vào nụ cười ấy, muốn níu giữ khoảnh khắc này mãi mãi. Cảm giác mềm mại, ấm áp của bàn tay cô chợt chạm vào đầu ngón tay anh, thật đến nỗi anh tưởng chừng mình có thể đan chặt những ngón tay vào nhau. Tim anh đập mạnh, một nhịp đập thổn thức, quen thuộc đến lạ lùng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt ấy chứa đựng biết bao điều chưa nói, bao nhiêu chờ đợi và cả những câu hỏi không thành lời.

Lê An khẽ nghiêng đầu, giọng nói cô dịu dàng như tiếng suối chảy, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của giấc mơ, nhưng lại rõ ràng như một lời thề: "Hạo, anh sẽ không quên em, đúng không?"

Câu hỏi ấy như một nhát dao khía vào lòng anh, sắc lạnh và đau đớn. Anh muốn trả lời, muốn thốt lên hàng vạn lời hứa hẹn, muốn ôm chặt lấy cô để khẳng định rằng anh sẽ không bao giờ quên, rằng cô là tất cả những gì anh có. Nhưng rồi, tất cả ngôn từ đều nghẹn lại nơi cổ họng, hóa thành những lời nói không thành, chỉ còn lại sự im lặng và ánh mắt dằn vặt. Anh cố gắng nói, nhưng đôi môi anh lại nặng trĩu, như bị một sức mạnh vô hình nào đó khóa chặt.

Khi anh còn đang chìm đắm trong nỗi day dứt ấy, một âm thanh chói tai, lạnh lùng và dứt khoát chợt xé toạc không gian yên bình. Tiếng chuông báo thức vang lên, cắt ngang dòng chảy êm đềm của giấc mơ. Nó không chỉ là âm thanh đánh thức anh khỏi giấc ngủ, mà còn là tiếng còi báo hiệu kết thúc một ảo ảnh đẹp đẽ, kéo anh trở về với thực tại phũ phàng. Giấc mơ về Lê An, về bờ sông cũ, về những ngày tháng vô tư lự, tất cả đều tan biến như sương khói buổi ban mai. Bàn tay anh vẫn còn vươn ra trong không trung, cảm giác ấm áp từ bàn tay cô nhanh chóng bị thay thế bởi sự trống rỗng lạnh lẽo.

Anh giật mình tỉnh giấc, ánh mắt còn vương vấn hình bóng Lê An, vẫn còn lấp lánh sự trong trẻo và câu hỏi day dứt của cô. Căn phòng tối mờ quen thuộc hiện ra, không còn ánh nắng vàng dịu, không còn tiếng nước sông chảy, chỉ có sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của một căn phòng sang trọng nhưng trống trải. Anh ngồi bật dậy, tấm chăn lụa tuột xuống khỏi vai, để lộ bờ vai rộng và vóc dáng vạm vỡ. Một nỗi hụt hẫng khó tả dâng lên trong lồng ngực, như có ai đó vừa lấy đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng, nhưng anh lại không thể gọi tên. Nó là cảm giác của sự mất mát, của một điều gì đó đã từng rất gần, rất thật, nhưng giờ đây lại xa vời vợi.

Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi hình ảnh cô gái trong mơ, xua đi cả câu hỏi "Hạo, anh sẽ không quên em, đúng không?" đang văng vẳng bên tai. Đầu óc anh quay cuồng với cảm giác tiếc nuối và một chút bối rối. Tại sao anh lại mơ thấy cô vào lúc này? Sau bao nhiêu năm, tưởng chừng mọi thứ đã ngủ yên trong ký ức, tại sao cô lại hiện về một cách rõ nét đến thế?

Tiếng chuông báo thức vẫn không ngừng réo rắt, như muốn nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian và những trách nhiệm đang chờ đợi. Anh với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, một mẫu điện thoại đời mới nhất, vỏ ngoài bằng kim loại sáng bóng, nặng trịch trong lòng bàn tay. Màn hình sáng lên, không phải là một tin nhắn chúc mừng thành công hay một cuộc gọi nhớ từ Lê An, mà là hàng loạt email công việc, thông báo cuộc họp khẩn cấp, và những deadline sắp tới được đánh dấu bằng màu đỏ chói. Các tin nhắn từ thư ký, từ đối tác, từ Anh Long liên tục hiện lên, kéo anh trở về với thực tại nghiệt ngã.

Anh lướt qua lịch trình dày đặc trên màn hình, một ngày dài với đủ các cuộc gặp gỡ quan trọng, những dự án cần phê duyệt, những vấn đề cần giải quyết. Áp lực vô hình từ công việc lập tức bao trùm lấy anh, xua tan đi cảm giác mơ màng và nỗi hụt hẫng vừa rồi. Anh không còn thời gian để chìm đắm trong những ký ức, không còn chỗ cho những cảm xúc cá nhân.

"Không thể lãng phí thời gian. Còn rất nhiều việc phải làm," anh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm kiên quyết, đầy lý trí. Sự mệt mỏi từ đêm làm việc khuya vẫn còn vương lại trong từng thớ thịt, nhưng ý chí sắt đá của anh không cho phép anh chùng bước.

Anh bật dậy khỏi giường, bước vào phòng tắm. Dòng nước lạnh xối thẳng vào mặt giúp anh tỉnh táo hơn, gột rửa đi phần nào tàn dư của giấc mơ. Sau đó, anh bước ra, nhanh chóng thay bộ vest màu xám than được là phẳng phiu, toát lên vẻ chuyên nghiệp và lịch lãm. Hương cà phê đậm đặc đã bắt đầu lan tỏa trong không gian bếp nhỏ gọn. Anh tự tay pha một ly cà phê đen, không đường, không sữa. Vị đắng gắt của cà phê nóng lan tỏa trong khoang miệng, kích thích mọi giác quan, đánh thức anh hoàn toàn.

Anh mở máy tính xách tay, đặt lên bàn ăn. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự tập trung cao độ. Anh bắt đầu xem xét lại lịch trình làm việc của mình, gạt bỏ mọi suy nghĩ cá nhân, mọi vương vấn về quá khứ. Đối với anh, mỗi phút giây đều quý giá, đều phải được tận dụng tối đa cho sự nghiệp mà anh đã dày công xây dựng. Những hình ảnh về Lê An, về bờ sông cũ, về những lời nói không thành, tất cả đều bị đẩy lùi vào một góc sâu thẳm trong tiềm thức, nhường chỗ cho những con số, những dự án và những mục tiêu lớn lao.

***

Chưa đến tám giờ sáng, Trần Hạo đã có mặt tại văn phòng ở tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuyên qua những bức tường kính trong suốt, rải vàng trên sàn đá cẩm thạch và những đồ nội thất hiện đại, tạo nên một không gian làm việc sang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Mùi gỗ óc chó, mùi da cao cấp và mùi giấy mới từ những tập tài liệu hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của quyền lực và trí tuệ.

Bàn làm việc của anh chất đầy tài liệu, laptop mở sẵn, màn hình lớn hiển thị hàng loạt biểu đồ phức tạp và số liệu tài chính. Anh ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da đen tuyền, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình, từng ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, tạo nên những âm thanh lạch cạch đều đặn, hòa vào tiếng điều hòa không khí chạy êm ru và tiếng xe cộ vù vù từ xa xăm dưới lòng thành phố. Giấc mơ về Lê An dường như đã bị đẩy lùi hoàn toàn, không còn một chút dấu vết nào trong tâm trí anh. Thay vào đó, cả thế giới của anh giờ đây chỉ xoay quanh công việc và tham vọng, anh không còn thời gian để hoài niệm về những điều đã qua, hay tiếc nuối về những gì đã lỡ.

Anh nhấp một ngụm cà phê đen đã nguội bớt, vị đắng quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh giữ được sự tỉnh táo và tập trung cần thiết. Anh đang xem xét báo cáo tổng hợp dự án "Skyline" – một dự án bất động sản trọng điểm mà anh vừa chốt thành công trong những ngày qua. Những con số lợi nhuận khổng lồ khiến anh cảm thấy thỏa mãn, nhưng đồng thời cũng thôi thúc anh đặt ra những mục tiêu cao hơn nữa. Anh tin rằng, chỉ có thành công, chỉ có quyền lực, mới có thể mang lại cho anh sự tự do và giá trị mà anh khao khát.

Chiếc điện thoại trên bàn chợt rung lên, hiển thị tên Anh Long. Anh Long là Phó Tổng Giám Đốc, cánh tay phải đắc lực của Trần Hạo, một người bạn đồng hành tin cậy trong sự nghiệp.

"Alo, Long?" Trần Hạo nhấc máy, giọng nói trầm ổn, dứt khoát.

"Hạo à, cậu đã xem email tôi gửi chưa? Về dự án hợp tác với tập đoàn H&M ở Singapore ấy. Họ vừa gửi lại bản dự thảo hợp đồng, có vài điều khoản cần phải chỉnh sửa gấp trước cuộc họp chiều nay." Giọng Anh Long vang lên qua điện thoại, đầy vẻ khẩn trương.

"Tôi đang xem đây. Phần điều khoản về phân chia lợi nhuận và trách nhiệm pháp lý cần phải được đàm phán lại. Tôi sẽ đánh dấu cụ thể và gửi lại cho cậu trong mười lăm phút nữa. Cậu chuẩn bị tài liệu kỹ lưỡng cho cuộc họp chiều, tập trung vào các điểm mấu chốt mà chúng ta đã thống nhất." Trần Hạo trả lời nhanh gọn, không chút do dự. Anh Long luôn hiểu ý anh, không cần phải giải thích dài dòng.

"Được, tôi sẽ xử lý ngay." Anh Long đáp lại, rồi cúp máy.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống, ánh mắt anh lại quay về với màn hình máy tính, những ngón tay lại lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Anh là một người đàn ông của công việc, của những mục tiêu lớn lao, và anh tin rằng thành công sẽ đến với những ai biết nỗ lực và không ngừng phấn đấu. Những mối bận tâm cá nhân, những cảm xúc riêng tư, tất cả đều phải nhường chỗ cho tham vọng và sự nghiệp. Cái cảm giác băn khoăn thoáng qua từ đêm trước, khi anh nhận ra sự thiếu vắng tin nhắn từ Lê An, hay giấc mơ về cô gái bên bờ sông cũ, tất cả đều đã bị xua đi không dấu vết bởi guồng quay công việc không ngừng nghỉ.

Anh hít một hơi sâu, mùi cà phê và giấy tờ quen thuộc lấp đầy buồng phổi, xua đi mọi suy nghĩ xao nhãng. Đối với anh, đây là cuộc sống. Một cuộc sống mà anh đã tự tay xây dựng, từng bước, từng bước một, không có chỗ cho những sự "chậm một nhịp" hay "nếu như ngày đó" đã khác đi. Anh thở dài một hơi thật khẽ, không phải vì buồn bã hay tiếc nuối, mà vì sự mệt mỏi và áp lực của một ngày dài sắp bắt đầu. Một ngày nữa, anh lại phải chiến đấu, phải chứng minh bản thân, phải gồng mình để giữ vững vị trí trên đỉnh vinh quang mà anh đã phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và những "lời nói không thành" bên bờ sông cũ. Khoảng cách vô hình giữa anh và những điều bình dị, những cảm xúc nhỏ nhoi ở thị trấn nhỏ ven sông vẫn cứ thế ngày một rộng hơn, sâu hơn, không ai hay biết, và cũng không ai có ý định lấp đầy.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free