Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 340: Lời Tựa Tình Yêu Chân Thành
Ánh nắng chiều rải vàng dịu dàng qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch hoa cũ kỹ của quán cà phê thị trấn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, một bản tình ca không lời, chậm rãi trôi trong không gian, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách quen và tiếng leng keng của những chiếc ly sứ va vào nhau. Đôi lúc, tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ ngân lên trong làn gió thoảng, tạo nên một giai điệu đứt quãng, mơ hồ, như một lời thì thầm của ký ức. Lê An ngồi một mình tại góc quán quen thuộc, nơi cô thường tìm đến sau một ngày làm việc để gác lại những bộn bề, để tâm hồn được lắng dịu. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, một mùi hương ấm áp, thân thuộc, khẽ khàng len lỏi vào từng giác quan, mang theo chút bình yên mà cô đã học cách trân trọng.
Cô nhâm nhi ly trà hoa cúc đã nguội bớt, vị thanh nhẹ của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, xoa dịu những căng thẳng vô hình. Tâm trí cô thả lỏng, vẫn còn vương vấn cảm giác nhẹ nhõm và an toàn từ buổi hẹn hò gần đây với Nguyễn Hoàng Huy. Đó không phải là một buổi hẹn hò lãng mạn theo kiểu phim ảnh, mà chỉ là một chiều dạo chơi ở công viên, cùng nhau ngắm nhìn những cụ già tập thể dục, lũ trẻ nô đùa và những cặp tình nhân trẻ dắt tay nhau đi qua. Sự giản dị ấy, đối với Lê An, lại quý giá hơn bất cứ lời hứa hẹn xa hoa nào. Huy không nói quá nhiều, nhưng từng cử chỉ, từng ánh mắt anh dành cho cô đều ẩn chứa một sự chân thành, một sự quan tâm mà cô đã khao khát từ rất lâu.
Đặt nhẹ ly trà đã gần cạn xuống bàn, Lê An khẽ thở dài. Không phải thở dài vì buồn bã, mà là một tiếng thở phào nhẹ nhõm, tựa như trút bỏ được gánh nặng vô hình đã đè nén trái tim cô suốt bao năm tháng. Cô đưa mắt nhìn ra khung cửa kính, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả màu cam đỏ, trải dài trên con phố nhỏ của thị trấn. Con đường thân quen, hàng cây cổ thụ xanh rì, và cả những mái nhà lợp ngói đỏ tươi ẩn hiện xa xa… tất cả đều mang một vẻ đẹp bình dị, thân thương. Cô chợt nhận ra, mình không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa. Cái cảm giác chênh vênh, lạc lõng khi đi một mình trên con đường quen thuộc, hay khi ngồi một mình trong không gian tĩnh lặng, dường như đã lùi vào dĩ vãng. Thay vào đó, là một cảm giác vững chãi hơn, một điểm tựa vô hình đang dần hình thành trong trái tim cô.
"Bình yên... thật sự là bình yên," cô thầm thì với chính mình, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Cái bình yên mà Huy mang lại không phải là sự hờ hững của thời gian, không phải là sự chấp nhận một cách cam chịu số phận, mà là một sự ân cần, một sự hiện diện rõ ràng. Nó khác hẳn với những tháng ngày chờ đợi mỏi mòn, những hy vọng cứ tan biến dần theo từng dòng tin nhắn thưa thớt, từng cuộc gọi ngắn ngủi. Cô nhớ lại những lúc Trần Hạo bận rộn với công việc nơi thành phố lớn, những lúc anh vô tình hay hữu ý bỏ lỡ những tin nhắn quan trọng của cô. Khoảng cách vô hình ấy, từng chút một, đã mài mòn đi sự kiên nhẫn và niềm tin trong cô. Cô đã từng tự hỏi, liệu có phải tình yêu của mình không đủ lớn, hay chỉ đơn giản là cô đã "chậm một nhịp" so với cuộc sống hối hả của anh.
Nhưng giờ đây, bên Huy, mọi thứ đều rõ ràng. Anh không hứa hẹn xa vời, không vẽ ra những viễn cảnh diễm lệ, nhưng anh luôn ở đó, hiện hữu một cách chân thật. Anh lắng nghe cô nói, anh quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô, và anh luôn mang đến một sự ổn định, một cảm giác an toàn mà cô đã đánh mất từ lâu. Lê An khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cà phê và bánh ngọt đang len lỏi vào buồng phổi, xua đi những suy nghĩ còn vương vấn về quá khứ. Cô biết, trong sâu thẳm trái tim mình, vẫn còn một khoảng trống nhỏ khó gọi tên, một vết sẹo mờ nhạt từ những "lời nói không thành" và những điều đã "lỡ" bên bờ sông cũ. Nhưng khoảng trống đó không còn là một vực thẳm nuốt chửng cô nữa. Nó giống như một vết sẹo đã lành, vẫn còn đó nhưng không còn đau nhức, chỉ là một nhắc nhở về một phần của cuộc đời đã qua. Cô đã học cách chấp nhận nó, và học cách sống với hiện tại, trân trọng những gì mình đang có. Chiếc nhẫn bạc đơn giản trên ngón tay áp út khẽ lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà, một món quà từ mẹ cô, tượng trưng cho sự gắn bó với quê hương, với những giá trị bình dị và bền vững. Nó cũng như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự lựa chọn của cô – một cuộc sống an yên, gần gũi, khác xa với những ồn ào và tham vọng nơi thành phố lớn mà Trần Hạo đang theo đuổi.
Cảm giác bình yên bao trùm lấy Lê An, một cảm giác ấm áp và dịu dàng như chính ánh nắng chiều đang dần phai. Cô không còn cảm thấy cần phải vội vàng, không còn cảm thấy cần phải tìm kiếm hay chạy theo bất cứ điều gì. Cuộc sống hiện tại, bên cạnh Huy, đã cho cô một bến đỗ, một nơi để trái tim cô được nghỉ ngơi. Cô khẽ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện.
Khi đồng hồ điểm năm giờ chiều, ánh nắng đã ngả hẳn sang màu vàng cam rực rỡ, chiếu xiên vào trong quán, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Lê An định đứng dậy ra về, nhưng đúng lúc đó, ánh mắt cô vô tình lướt qua một bàn gần cửa ra vào, cách cô không xa lắm, và cô bất ngờ nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy. Anh đang ngồi cùng vài người bạn thân thiết, trông rất thoải mái và vui vẻ. Tiếng cười nói của nhóm bạn vang lên rộn rã hơn hẳn tiếng nhạc nền, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và đôi khi là tiếng cụng ly giòn giã. Mùi cà phê giờ đây đã bị lấn át bởi mùi bia thoang thoảng từ một nhóm khách khác ngồi gần đó, và cả một chút mùi thuốc lá nhẹ từ bàn bên cạnh, tạo nên một bầu không khí thân mật, có chút ồn ào nhưng đầy sức sống.
Huy mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc đơn giản, tay áo xắn cao đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn rỏi. Nụ cười của anh vẫn hiền lành, chân thật như thường lệ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ lấp lánh, rạng rỡ khác thường. Lê An thoáng nghĩ đến việc sẽ đến chào hỏi anh, nhưng rồi cô chần chừ. Có lẽ, cô không muốn phá vỡ khoảnh khắc riêng tư của anh và bạn bè. Đúng lúc cô định quay đi, một người bạn của Huy, một người đàn ông có vẻ ngoài phóng khoáng, tóc hơi dài và nụ cười rất tươi, cất tiếng hỏi, giọng anh ta hơi lớn, đủ để lọt vào tai Lê An:
"Thế nào rồi, chú Huy? Chuyện với An sao rồi? Anh thấy chú dạo này cứ mơ màng, có phải 'dính' rồi không?"
Tim Lê An bỗng đập mạnh một nhịp. Cô đứng sững lại, bàn tay vô thức siết chặt chiếc túi xách, ánh mắt mở to đầy bất ngờ. Tên cô được nhắc đến, một cách tự nhiên và thân mật, từ miệng những người bạn của Huy. Một cảm giác nóng bừng lan trên đôi gò má cô, vừa ngượng ngùng vừa tò mò. Cô nín thở, cố gắng lắng nghe cuộc trò chuyện mà cô vô tình trở thành một phần của nó.
Huy khẽ cười, nụ cười có chút ngượng nghịu nhưng ánh mắt anh thì không hề né tránh. Anh nhìn những người bạn của mình, rồi khẽ lắc đầu, nhưng giọng nói anh thì đầy vẻ chân thành và kiên định, không chút đùa cợt.
"Thật ra... cô ấy rất khác," Huy bắt đầu, giọng anh trầm ấm, rõ ràng, khác hẳn với những tiếng cười đùa rôm rả xung quanh. "An hiền lành, dịu dàng, anh thật sự rất trân trọng cô ấy. Anh không muốn cô ấy phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa. Anh muốn chăm sóc cho cô ấy thật tốt, xây dựng một gia đình nhỏ bình yên ở đây. Anh muốn cô ấy được hạnh phúc, và anh muốn là người mang lại hạnh phúc đó, một cách thật rõ ràng."
Từng lời nói của Huy như những viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong trái tim Lê An, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Bàn tay cô siết chặt chiếc ly trà đã cạn, cảm giác lạnh lẽo từ thành ly không thể át đi sự nóng bừng trên khuôn mặt cô. Cô chưa từng nghe ai nói về mình như vậy, một cách chân thành và không hề toan tính. Không phải những lời hứa hẹn xa vời như Trần Hạo đã từng nói, cũng không phải những lời tán tỉnh xã giao, mà là một sự cam kết, một mong muốn đơn thuần, mộc mạc đến từ trái tim.
Người bạn của Huy nhìn anh, ánh mắt từ trêu chọc dần chuyển sang sự thấu hiểu và ủng hộ. Anh ta vỗ nhẹ vào vai Huy, nở một nụ cười đầy thiện chí.
"Chà, nghe có vẻ mùi mẫn đấy chứ. Anh em ủng hộ chú hết mình! Cố lên, Huy!"
Những lời nói động viên của người bạn kia vang lên, nhưng Lê An dường như không còn nghe thấy gì nữa ngoài giọng nói của Huy. "Anh muốn chăm sóc cho cô ấy thật tốt, xây dựng một gia đình nhỏ bình yên ở đây... Anh muốn cô ấy được hạnh phúc, và anh muốn là người mang lại hạnh phúc đó, một cách thật rõ ràng." Câu nói ấy cứ văng vẳng trong đầu cô, lặp đi lặp lại như một điệp khúc. Đó chính là điều cô luôn tìm kiếm, một sự rõ ràng, một bến đỗ an yên, một người muốn cùng cô xây đắp tương lai, không phải là những hy vọng mong manh hay những lời hứa "nếu như ngày đó" đã khác. Cảm giác rung động mạnh mẽ đến lạ thường, không phải là sự xao xuyến của mối tình đầu, mà là một sự ấm áp, tin cậy, như một dòng nước mát lành tưới vào mảnh đất cằn cỗi đã lâu. Lê An khẽ lùi lại, cố gắng không gây ra tiếng động, để không làm gián đoạn cuộc trò chuyện của họ. Trái tim cô vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, và khuôn mặt cô vẫn còn nóng bừng. Cô vội vàng rời khỏi quán cà phê, mang theo những lời nói chân thành của Huy như một báu vật, và một cảm xúc mới mẻ, khó tả đang len lỏi trong tâm hồn.
Đêm về, màn đêm buông xuống thị trấn ven sông, mang theo sự tĩnh mịch và mát mẻ. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây, xào xạc như một lời ru, hòa cùng tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm của thiên nhiên. Lê An trở về nhà, căn phòng quen thuộc chìm trong ánh đèn ngủ dịu nhẹ, màu vàng ấm áp, tạo nên một bầu không khí riêng tư và an yên. Mùi hương hoa nhài từ vườn nhà theo gió thoảng vào phòng, nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn cô. Sau khi tắm gội, mùi xà phòng thoang thoảng còn vương trên làn da, mang lại cảm giác sạch sẽ và thư thái.
Cô ngồi bên cửa sổ phòng mình, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẫm. Từng lời nói chân thành, mộc mạc của Huy cứ văng vẳng bên tai cô, rõ ràng và sống động như thể anh đang đứng ngay đây, thầm thì với cô. "Anh thật sự rất trân trọng cô ấy... Anh muốn chăm sóc cho cô ấy thật tốt, xây dựng một gia đình nhỏ bình yên ở đây... Anh muốn cô ấy được hạnh phúc, và anh muốn là người mang lại hạnh phúc đó, một cách thật rõ ràng."
Cảm giác 'bình yên' mà cô đã tìm thấy trong buổi chiều nay, giờ đây đã có thêm một tầng nghĩa mới, sâu sắc hơn, ấm áp hơn. Nó không còn chỉ là sự an ủi sau những tổn thương, không còn chỉ là sự chấp nhận một bến đỗ an toàn, mà là một 'rung động' thực sự từ sâu thẳm trái tim. Một cảm xúc mà cô đã nghĩ mình không còn khả năng cảm nhận nữa, một sự xao xuyến mà cô đã tưởng chừng như đã vĩnh viễn lùi vào quá khứ cùng với những kỷ niệm tuổi thơ bên bờ sông cũ.
Lê An khẽ chạm tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó không còn là nhịp đập dồn dập, bối rối của tuổi trẻ, mà là một nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ, mang theo một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là thứ tình cảm mà người ta gọi là yêu? Một tình yêu không ồn ào, không vội vã, nhưng bền bỉ và chân thành?
Cô chợt nhớ về Trần Hạo, về sự im lặng của anh, về những "lời nói không thành" đã để lại những vết sẹo trong trái tim cô. Trần Hạo đã từng là tất cả, là cả bầu trời của cô gái nhỏ Lê An ngày đó. Nhưng anh đã chọn sự nghiệp, chọn những mục tiêu lớn lao nơi thành phố. Anh đã hứa "không quên em", nhưng rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng chỉ còn lại một khoảng cách vô hình ngày càng rộng lớn. Anh đã không nói ra những gì anh cảm thấy, hay có lẽ anh đã nói quá chậm, "chậm một nhịp" so với sự chờ đợi mỏi mòn của cô.
Và giờ đây, những lời nói của Huy, đơn giản, chân thật đến mức gần như thô mộc, lại có sức mạnh lay động cô hơn bất cứ lời hoa mỹ nào. Anh không cần phải chứng minh bằng những hành động lớn lao hay những thành tựu rực rỡ. Chỉ cần những lời nói ấy, những lời nói xuất phát từ trái tim, đã đủ để xóa nhòa đi những hoài nghi, những tổn thương cũ. Anh muốn "xây dựng một gia đình nhỏ bình yên ở đây", ở chính thị trấn này, nơi cô đã lớn lên, nơi có những ký ức đẹp đẽ và cả những nỗi buồn. Đó là một viễn cảnh cụ thể, rõ ràng, khác hẳn với tương lai mịt mờ và đầy tham vọng mà Trần Hạo đã theo đuổi.
Lê An day dứt giữa cảm giác bối rối và hạnh phúc. Bối rối vì cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lại có thể rung động như thế này một lần nữa. Bối rối vì cô không biết liệu mình có xứng đáng với một tình cảm chân thành và rõ ràng đến vậy không, sau tất cả những gì đã trải qua. Nhưng cùng với sự bối rối đó là một niềm hạnh phúc dâng trào, một niềm hạnh phúc nhỏ bé, ấm áp, như ngọn nến lung linh trong đêm tối. Nó giống như cô đã đi qua một con đường dài đầy chông gai, và cuối cùng đã tìm thấy một nơi trú ẩn an toàn, một bến đỗ mà cô có thể tin tưởng.
Cô nhìn ngắm bàn tay mình, chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón tay áp út lại một lần nữa thu hút ánh nhìn. Nó mát lạnh khi chạm vào da, nhưng lại mang một ý nghĩa ấm áp. Có lẽ, đây chính là "nếu như ngày đó" mà cô đã từng mơ ước, một phiên bản khác, nhưng lại chân thật và đáng trân trọng hơn rất nhiều. Cô khẽ mỉm cười một mình, một nụ cười nhẹ nhàng, pha lẫn chút ngượng ngùng và cả sự quyết tâm. Đôi lúc, cô lại chau mày, suy tư, bởi những cảm xúc mới mẻ này vẫn còn quá lạ lẫm. Cô không biết liệu mình đã sẵn sàng để hoàn toàn mở lòng, để đón nhận tình cảm của Huy một cách trọn vẹn nhất hay chưa. Nhưng một điều thì cô đã chắc chắn: hình bóng Trần Hạo, dù vẫn còn đó như một ký ức đẹp đẽ của tuổi thanh xuân, nhưng đã không còn là điều khiến cô phải dằn vặt hay chờ đợi nữa. Trái tim cô, giờ đây, đang hướng về một tương lai khác, một tương lai có "gia đình nhỏ bình yên" và một tình yêu "rõ ràng" như những gì Huy đã nói.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.