Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 341: Dòng Nước Mát Lành
Đêm đã về khuya, phủ một tấm màn nhung đen đặc lên thị trấn ven sông. Chỉ còn ánh đèn đường hắt hiu và những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương vương vãi trên nền trời thẫm, làm bạn với màn đêm tĩnh mịch. Lê An ngồi bên khung cửa sổ phòng mình, làn gió heo may se lạnh luồn qua khe cửa, mơn man làn tóc cô, mang theo mùi hoa đêm thoang thoảng từ khu vườn nhỏ. Chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út của cô lấp lánh dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ, như một điểm sáng nhỏ bé trong khoảng không thăm thẳm của suy tư.
Tâm trí cô vẫn còn chìm đắm trong những lời nói chân thành của Huy từ chiều nay, những lời nói mộc mạc mà có sức mạnh lay động đến tận sâu thẳm trái tim. Cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận lại từng câu chữ, từng âm điệu ấm áp của anh. "Anh thật sự rất trân trọng cô ấy... Anh muốn chăm sóc cho cô ấy thật tốt, xây dựng một gia đình nhỏ bình yên ở đây... Anh muốn cô ấy được hạnh phúc, và anh muốn là người mang lại hạnh phúc đó, một cách thật rõ ràng." Những lời ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, không ngừng vang vọng, rõ ràng và sống động như thể anh đang đứng ngay đây, thầm thì với cô.
Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ của trái tim mình. Nó không còn là nhịp đập dồn dập, bối rối của tuổi trẻ, mà là một nhịp đập mang theo sự ấm áp lan tỏa, một cảm giác bình yên đến lạ. Từ "rung động" mà cô đã tự nhận thấy, giờ đây dường như đang được định hình rõ nét hơn, không còn là một cảm xúc mơ hồ, mà là một dòng chảy êm đềm, đang dần lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô. Nó khác hẳn với cái cảm giác "nhức nhối" mơ hồ mỗi khi ký ức về Trần Hạo ùa về, một nỗi tiếc nuối không thể gọi tên, một vết sẹo âm ỉ không bao giờ lành hẳn.
Trần Hạo… Cái tên ấy giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm từ quá khứ. Anh đã từng là tất cả, là cả bầu trời của cô gái nhỏ Lê An ngày đó. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng rồi, anh đã chọn sự nghiệp, chọn những mục tiêu lớn lao nơi thành phố. Anh đã hứa "không quên em", một lời hứa thoảng qua như làn gió thoảng. Nhưng rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng chỉ còn lại một khoảng cách vô hình ngày càng rộng lớn, một vực sâu không thể lấp đầy. Anh đã không nói ra những gì anh cảm thấy, hay có lẽ anh đã nói quá chậm, "chậm một nhịp" so với sự chờ đợi mỏi mòn của cô, "chậm một nhịp" so với tiếng gọi của thực tại.
Cô đã từng dằn vặt, từng tự hỏi liệu mình có quá vội vàng khi chấp nhận buông tay. Cô đã từng cố gắng níu giữ, trong im lặng và chờ đợi. Nhưng chờ đợi một điều gì đó không rõ ràng, một lời hứa không thành hình, nó giống như việc đứng giữa một cánh đồng hoang vu, chỉ nhìn thấy sương mù và không có lối thoát. Trái tim cô, khi đó, giống như một dòng sông cạn, khao khát được lấp đầy, khao khát một bến đỗ an yên.
Và giờ đây, những lời nói của Huy, đơn giản, chân thật đến mức gần như thô mộc, lại có sức mạnh lay động cô hơn bất cứ lời hoa mỹ nào. Anh không cần phải chứng minh bằng những hành động lớn lao hay những thành tựu rực rỡ. Chỉ cần những lời nói ấy, những lời nói xuất phát từ trái tim, đã đủ để xóa nhòa đi những hoài nghi, những tổn thương cũ. Anh không hứa hẹn tương lai xa vời, anh chỉ nói về "một gia đình nhỏ bình yên ở đây", ở chính thị trấn này, nơi cô đã lớn lên, nơi có những ký ức đẹp đẽ và cả những nỗi buồn. Đó là một viễn cảnh cụ thể, rõ ràng, khác hẳn với tương lai mịt mờ và đầy tham vọng mà Trần Hạo đã theo đuổi, một tương lai mà cô không biết mình có chỗ đứng hay không.
Cô chợt nhớ đến những lần Huy lặng lẽ sửa lại cánh cổng xộc xệch của nhà cô, những lần anh mang sang những mớ rau xanh tươi từ vườn nhà anh, hay những lời hỏi thăm ân cần về sức khỏe của mẹ cô. Những điều nhỏ nhặt ấy, không phải là những hành động anh làm để cô chú ý, mà là những cử chỉ tự nhiên, xuất phát từ sự quan tâm chân thành, đều đặn. Chúng không ồn ào, không khoa trương, nhưng lại bền bỉ như dòng sông chảy qua thị trấn, ngày qua ngày vẫn thế, nuôi dưỡng và bồi đắp. Cô đã từng chỉ xem đó là sự giúp đỡ của một người hàng xóm tốt bụng, một người bạn thân thiết. Nhưng giờ đây, khi những lời nói của anh đã xua tan đi màn sương mù trong lòng cô, cô mới nhận ra rằng những hành động ấy chính là nền móng vững chắc cho một tình cảm không lời, một tình cảm đang dần hình thành trong cô.
Lê An day dứt giữa cảm giác bối rối và hạnh phúc. Bối rối vì cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lại có thể rung động như thế này một lần nữa, sau tất cả những gì đã trải qua. Bối rối vì cô không biết liệu mình có xứng đáng với một tình cảm chân thành và rõ ràng đến vậy không. Nhưng cùng với sự bối rối đó là một niềm hạnh phúc dâng trào, một niềm hạnh phúc nhỏ bé, ấm áp, như ngọn nến lung linh trong đêm tối. Nó giống như cô đã đi qua một con đường dài đầy chông gai, và cuối cùng đã tìm thấy một nơi trú ẩn an toàn, một bến đỗ mà cô có thể tin tưởng.
Cô nhìn ngắm bàn tay mình, chiếc nhẫn bạc vẫn lấp lánh trên ngón tay áp út. Nó mát lạnh khi chạm vào da, nhưng lại mang một ý nghĩa ấm áp đến lạ. Có lẽ, đây chính là "nếu như ngày đó" mà cô đã từng mơ ước, một phiên bản khác, nhưng lại chân thật và đáng trân trọng hơn rất nhiều. Cô khẽ mỉm cười một mình, một nụ cười nhẹ nhàng, pha lẫn chút ngượng ngùng và cả sự quyết tâm. Đôi lúc, cô lại chau mày, suy tư, bởi những cảm xúc mới mẻ này vẫn còn quá lạ lẫm. Cô không biết liệu mình đã sẵn sàng để hoàn toàn mở lòng, để đón nhận tình cảm của Huy một cách trọn vẹn nhất hay chưa. Nhưng một điều thì cô đã chắc chắn: hình bóng Trần Hạo, dù vẫn còn đó như một ký ức đẹp đẽ của tuổi thanh xuân, nhưng đã không còn là điều khiến cô phải dằn vặt hay chờ đợi nữa. Trái tim cô, giờ đây, đang hướng về một tương lai khác, một tương lai có "gia đình nhỏ bình yên" và một tình yêu "rõ ràng" như những gì Huy đã nói. Giấc ngủ đến với cô chậm rãi, mang theo những giấc mơ về một ngôi nhà nhỏ, ấm áp và tiếng cười.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt đã trải đều trên những mái ngói rêu phong của thị trấn ven sông, xua đi cái se lạnh còn vương lại của đêm khuya. Lê An thức dậy với một tâm trạng thanh thản hơn, dẫu trong lòng vẫn còn vương vấn chút bối rối. Cô quyết định đi chợ sớm để mua ít đồ tươi ngon cho mẹ. Khu Chợ Dân Sinh đã bắt đầu nhộn nhịp từ khi mặt trời còn chưa lên hẳn. Tiếng rao hàng lảnh lót xen lẫn tiếng trả giá, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng dao thớt băm chặt thịt cá tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, đặc trưng của vùng quê.
Lê An bước qua những lối đi hẹp giữa các sạp hàng chen chúc, nơi đủ loại rau củ quả tươi rói chất đống, mùi thơm của gia vị quyện lẫn mùi tanh của cá, mùi đất ẩm ướt từ những bó rau mới hái. Cô cẩn thận chọn lựa từng mớ rau, từng con cá, đôi lúc còn dừng lại trò chuyện vài câu với mấy bà bán hàng quen thuộc. Túi đồ trên tay cô dần nặng trĩu, và khi cô cố gắng xách thêm một mớ khoai lang to tròn, cô chợt cảm thấy hơi mất thăng bằng.
"Để anh xách giúp, trông em vất vả quá."
Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai, khiến Lê An giật mình. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười hiền lành của Nguyễn Hoàng Huy. Anh đứng đó, không biết từ lúc nào, trên người vẫn là bộ đồ lao động quen thuộc, có lẽ anh vừa đi thăm vườn hay làm việc gì đó ở ngoài đồng về. Ánh nắng ban mai hắt lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của anh, khiến nụ cười ấy càng thêm phần chân thật và gần gũi.
Lê An thoáng chút bối rối, khuôn mặt ửng hồng. Cô không ngờ lại gặp anh ở đây, vào lúc này, khi cô đang loay hoay với mớ đồ lỉnh kỉnh. "Ôi, Huy... Anh làm em giật mình. Cảm ơn anh, nhưng không sao đâu, em xách được mà." Cô cố gắng nói, nhưng giọng điệu có chút ngượng nghịu.
Huy không nói nhiều lời, anh chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy túi đồ nặng trĩu từ tay cô, như một điều hiển nhiên. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, khác hẳn với sự mong manh của những suy tư trong lòng cô. "Có gì mà không sao, con gái xách nặng thế này không tốt đâu. Với lại, anh cũng tiện đường về nhà." Anh nói bằng giọng điệu bình thản, không chút khoa trương, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự quan tâm rõ ràng. "Em mua nhiều thế này chắc là chuẩn bị món gì ngon cho mẹ à?"
Lê An mỉm cười nhẹ nhõm. Sự xuất hiện của anh, cùng với hành động tự nhiên và ân cần ấy, như xua tan đi sự bối rối ban đầu của cô. "Dạ, em định làm món canh cá chua và khoai lang luộc."
Huy gật đầu, điềm đạm. "Nghe ngon đấy. Chiều nay anh có mang ít hoa quả vườn nhà lên, em có thích loại nào không? Mấy cây ổi đào nhà anh đang vào mùa, trái to và ngọt lắm."
"Ổi đào ạ? Em thích lắm! Vậy Huy mang qua giúp em nhé." Lê An trả lời một cách tự nhiên, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô. Lời mời của anh không mang nặng tính hẹn hò, mà là một sự chia sẻ giản dị, gần gũi như những người thân trong gia đình.
Hai người sánh bước cùng nhau qua những gian hàng ồn ào. Vai Huy kề vai Lê An, tạo thành một sự gần gũi mà không hề gượng ép. Anh vẫn tiếp tục trò chuyện về cuộc sống hàng ngày, về những kế hoạch nhỏ của anh cho khu vườn, về những thay đổi nhỏ ở thị trấn. Những câu chuyện của anh không có những lời lẽ hoa mỹ hay những lý tưởng lớn lao, mà chỉ xoay quanh những điều bình dị, thân thuộc. Nhưng chính sự bình dị, chân thật ấy lại khiến Lê An cảm thấy vô cùng thoải mái và an toàn.
Trong khoảnh khắc ấy, Lê An chợt nghĩ đến Trần Hạo. Khi còn ở thị trấn, anh cũng thường đi cùng cô, nhưng là những lần đi học, đi chơi. Anh cũng quan tâm cô, nhưng là sự quan tâm thầm lặng, không lời, và đôi khi là sự hứa hẹn về một tương lai xa xôi nơi thành phố. Bây giờ, Trần Hạo đang ở đâu? Anh có đang bận rộn với những cuộc họp, những dự án lớn lao? Anh có bao giờ nghĩ đến những điều nhỏ nhặt như giúp cô xách túi đồ đi chợ, hay mang cho cô những trái cây tươi từ vườn nhà?
Một khoảng cách vô hình, không chỉ về địa lý mà còn về cách sống, về những ưu tiên trong cuộc đời, đã dần hình thành giữa cô và anh. Sự vắng mặt của Trần Hạo trong những khoảnh khắc bình dị như thế này lại càng làm nổi bật sự hiện diện của Huy. Anh không cần những lời nói lớn lao, không cần những cử chỉ kịch tính. Chỉ cần anh ở đây, ngay bên cạnh cô, sẵn sàng sẻ chia gánh nặng, sẵn sàng mang đến những điều tốt đẹp một cách tự nhiên nhất. Điều đó, đối với Lê An, còn quý giá hơn vạn lời hứa hẹn xa vời.
Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường dẫn về nhà. Nụ cười đó không còn là nụ cười gượng gạo của sự chấp nhận, mà là một nụ cười rạng rỡ của sự biết ơn và một niềm hạnh phúc nhỏ bé đang dần đâm chồi nảy lộc.
***
Buổi chiều tà hôm đó, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm vàng cả một góc trời. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh mơn man từ sông, nhưng không đủ để xua đi sự ấm áp trong lòng Lê An. Sau khi cơm nước tươm tất cho mẹ, cô tìm đến công viên thị trấn quen thuộc để thư giãn và suy nghĩ. Nơi đây từng là chứng nhân cho biết bao kỷ niệm tuổi thơ của cô và Trần Hạo, nơi những ước mơ non nớt được dệt nên dưới bóng cây cổ thụ. Giờ đây, mọi thứ vẫn như xưa, nhưng lòng người đã khác.
Cô ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc bàng, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên thảm cỏ xanh mướt, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng trẻ con cười đùa từ phía xa, và mùi cỏ cây xanh tươi sau một ngày nắng ấm, tất cả hòa quyện vào nhau, xoa dịu tâm hồn cô.
Những hành động của Huy từ sáng đến giờ, những lời nói của anh, và cả sự bình yên mà anh mang lại, dần trở thành một dòng nước mát lành, thẩm thấu vào từng ngóc ngách trong tâm hồn Lê An. Nó không phải là một dòng chảy dữ dội, cuốn trôi mọi thứ, mà là một dòng suối nhỏ, êm đềm, len lỏi qua những tảng đá gồ ghề của quá khứ, tưới mát cho những hạt mầm hy vọng mới.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát rượi chạm vào mái tóc và làn da. Trong đầu cô, một cuộc đối thoại nội tâm không lời đang diễn ra. "Lời hứa, có đáng giá bằng một hành động nhỏ bé ngay lúc này không?" Cô tự hỏi. "Trần Hạo, anh ở đâu, anh có biết em đang cần gì không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, nhưng không còn mang theo sự dằn vặt hay trách móc, mà chỉ là một tiếng thở dài của sự chấp nhận. Anh đã từng hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, về những thành công rực rỡ, nhưng những lời hứa ấy lại quá xa vời, quá mông lung, giống như những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời, đẹp đấy, nhưng không thể chạm tới.
Và Huy... anh giống như một bến đỗ vững chãi, không ồn ào nhưng luôn ở đó. Anh không nói về những điều lớn lao, anh chỉ làm những điều nhỏ bé, đều đặn, và hiện hữu. Một cốc trà hoa cúc anh mang đến khi cô bị cảm, một lời động viên chân thành khi cô gặp khó khăn trong công việc, hay chỉ đơn giản là việc anh xuất hiện đúng lúc để giúp cô xách túi đồ nặng trĩu. Những điều ấy, từng chút một, đã xây dựng nên một niềm tin vững chắc trong lòng cô, một niềm tin vào sự chân thành và bền bỉ của tình cảm.
Lê An nhận ra rằng, sự "vững chắc" của tình cảm này không đến từ những lời hứa hẹn lớn lao, những lời yêu đương nồng cháy, mà từ những điều nhỏ bé, hiện hữu mỗi ngày, từ sự quan tâm không cần phải nói thành lời. Nó là sự hiện diện, là sự sẻ chia, là cảm giác được quan tâm một cách tự nhiên và không đòi hỏi. Cô đã từng khao khát một tình yêu như trong tiểu thuyết, một tình yêu mãnh liệt và đầy kịch tính. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, điều cô thực sự cần, chính là sự bình yên, là một bến đỗ an toàn, là một người đàn ông sẵn sàng đi cùng cô qua những thăng trầm của cuộc sống, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động.
Chiếc nhẫn bạc trên tay cô lại một lần nữa thu hút ánh nhìn. Nó không phải là biểu tượng của một lời thề non hẹn biển, mà là một dấu hiệu của một khởi đầu mới, một niềm hy vọng mong manh nhưng chân thật. Những cảm xúc cô dành cho Huy không phải là thứ tình yêu sét đánh, bùng cháy như ngọn lửa. Nó giống như dòng nước mát lành, lặng lẽ chảy, từ từ ngấm vào đất, nuôi dưỡng sự sống. Một tình yêu không ồn ào, không vội vã, nhưng bền bỉ và chân thành.
Cô mở mắt ra, ánh hoàng hôn cuối cùng đã khuất dạng, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trong đôi mắt Lê An, đã có thêm sự kiên định, pha chút bẽn lẽn của một người đang dần nhận ra tình yêu mới. Hình bóng Trần Hạo, giờ đây, đã lùi sâu vào miền ký ức, không còn là nỗi dằn vặt hay niềm nuối tiếc khôn nguôi. Nó chỉ còn là một phần của tuổi thanh xuân, một bài học về "lời nói không thành" và "chậm một nhịp".
Lê An hít một hơi thật sâu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô đứng dậy, bước đi chậm rãi trên con đường quen thuộc, hướng về phía ngôi nhà nhỏ của mình. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều điều chưa biết, nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô độc nữa. Một tương lai có "gia đình nhỏ bình yên" và một tình yêu "rõ ràng" đang chờ đón cô, không phải là một viễn cảnh xa vời, mà là một hiện thực đang dần được xây đắp, từng bước, từng chút một, bằng những hành động nhỏ nhặt nhưng đều đặn, bằng sự chân thành không cần phải nói thành lời.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.