Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 342: Lời Khoe Khoang Và Nỗi Lòng Không Nói
Đêm thành phố chìm trong một tấm màn nhung đen kịt, thỉnh thoảng điểm xuyết bởi những vệt sáng vội vã của đèn xe trôi trên đường cao tốc, như những dòng chảy lửa lướt qua tĩnh mịch. Trong căn hộ chung cư nhỏ bé, nằm lọt thỏm giữa những khối kiến trúc bê tông cao ngút, ánh đèn từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt Trần Hạo, vẽ nên những vệt sáng và tối đầy tương phản. Anh ngồi thẳng lưng trước bàn làm việc, tựa như một bức tượng đồng mệt mỏi nhưng kiên cường, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện.
Xung quanh anh, không gian được sắp xếp gọn gàng đến mức lạnh lẽo, phản ánh một cuộc sống được lập trình chặt chẽ, không dư thừa, không lãng phí. Những chồng sách chuyên ngành, những tập tài liệu dày cộp xếp chồng ngay ngắn trên kệ, bên cạnh là một cốc cà phê đã nguội lạnh từ lâu, vẫn còn vương chút bã ở đáy. Mùi giấy mới, mực in, và chút hương cà phê đắng nhè nhẹ hòa quyện với không khí máy lạnh khô khan, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự chuyên tâm và áp lực. Anh vừa hoàn thành bản báo cáo cuối kỳ cho dự án lớn nhất của mình tại công ty thực tập – một dự án mà anh đã đổ vào không biết bao nhiêu đêm trắng, bao nhiêu giọt mồ hôi và cả những lúc tưởng chừng như đã cạn kiệt mọi ý tưởng. Từng dòng code, từng con số, từng biểu đồ phức tạp giờ đây đã được sắp xếp thành một chỉnh thể hoàn hảo, lấp lánh trên màn hình với những kết quả vượt ngoài mong đợi.
Trần Hạo khẽ gập chiếc laptop lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Anh ngả lưng ra sau ghế, duỗi thẳng đôi chân đã tê cứng vì ngồi quá lâu, những khớp xương kêu răng rắc một cách rệu rã. Cảm giác ê ẩm lan tỏa khắp cơ thể, nhưng đi kèm với nó là một niềm hân hoan khó tả, một sự thỏa mãn sâu sắc mà chỉ những người từng nếm trải mùi vị của thành công sau chuỗi ngày dài vật lộn mới hiểu được.
Anh nhấp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như nhắc nhở anh về những cay đắng đã qua, những hy sinh thầm lặng. Nhưng lạ thay, vị đắng ấy không còn khiến anh nhíu mày, mà giờ đây lại mang một dư vị của sự chiến thắng. Đôi mắt anh lướt qua ô cửa sổ, nhìn ra biển ánh sáng vô tận của thành phố đang say ngủ. Mỗi đốm đèn vàng, xanh, đỏ, mỗi vệt sáng lướt qua kia đều là biểu tượng của một cuộc sống đang vận động không ngừng, của những khát vọng, những ước mơ. Và anh, Trần Hạo, là một phần của dòng chảy ấy, không còn là cậu bé đứng bên bờ sông ngắm nhìn những con thuyền trôi xuôi nữa. Anh đã bước vào dòng xoáy lớn hơn, và đang từng bước khẳng định vị trí của mình.
"Cuối cùng thì mình cũng làm được," anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như vô thanh, nhưng vang vọng mạnh mẽ trong tâm trí anh. Niềm tự hào cuộn trào, dâng lên trong lồng ngực, như một dòng sông đã được giải thoát khỏi đập chắn. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân lên thành phố này, với chiếc ba lô cũ kỹ, ánh mắt vừa bỡ ngỡ vừa đầy quyết tâm. Mọi thứ đều lạ lẫm, đều đòi hỏi anh phải nỗ lực gấp trăm lần so với những người khác. Anh đã từng nghi ngờ bản thân, từng có những đêm dài nằm thao thức nhìn trần nhà, tự hỏi liệu con đường mình chọn có đúng không, liệu những hy sinh này có đáng không.
Nhưng giờ đây, nhìn vào thành quả trước mắt, mọi nghi ngờ dường như tan biến. Đây không chỉ là một dự án thành công, mà nó còn là minh chứng cho sự kiên trì, cho lời hứa mà anh đã tự đặt ra cho bản thân và cho cả một người con gái. Anh đã hứa sẽ trở về, hứa sẽ thành công, hứa sẽ mang đến một tương lai vững chắc. Dù lời hứa ấy giờ đây đã mờ nhạt đi nhiều, nhưng nó vẫn là một sợi chỉ vô hình, níu kéo anh trong những lúc tưởng chừng như muốn bỏ cuộc.
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, bàn tay khẽ chạm vào tấm kính lạnh lẽo. Dưới chân anh, thành phố vẫn không ngừng thở, những tiếng còi xe yếu ớt vọng lên từ xa, tiếng gió luồn qua những tòa nhà cao tầng tạo nên âm thanh rì rào, và một mùi hương tổng hợp của khói bụi, bê tông và chút hơi ẩm từ những cơn mưa đêm phảng phất bay vào. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng chút một sự hiện hữu của mình ở nơi đây. Đây là nơi anh thuộc về, nơi những giấc mơ của anh đang dần thành hình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh một bờ sông yên bình, nơi có những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ, nơi có những câu chuyện vu vơ và một nụ cười dịu dàng. Lê An. Cái tên ấy như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn anh, xen lẫn với chút gì đó xót xa. Anh đã từng nghĩ, những thành công này, những bước tiến vượt bậc này, một ngày nào đó sẽ là nền tảng vững chắc để anh quay về bên cô. Nhưng "khoảng cách vô hình" đã được tạo ra, không chỉ bởi địa lý, mà còn bởi thời gian, bởi sự im lặng và những ưu tiên khác biệt. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng đế chế của riêng mình, đến nỗi quên mất rằng có một người đang ở phía sau, lặng lẽ chờ đợi. Và sự chờ đợi đó, anh biết, nó có giới hạn.
Anh mở mắt, ánh nhìn lại hướng về phía xa, nơi những tầng mây xám xịt bắt đầu nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh đang le lói. Một ngày mới lại bắt đầu, với những mục tiêu mới, những thử thách mới. Anh biết mình không thể dừng lại. Con đường anh đã chọn, dù có cô độc đến mấy, anh cũng phải bước tiếp. Bởi vì anh tin, chỉ có thành công, chỉ có sự vững vàng mới có thể mang lại hạnh phúc thật sự, không chỉ cho riêng anh, mà còn cho cả những người anh yêu thương. Nhưng liệu, hạnh phúc ấy, có còn cần thiết cho người con gái anh đã từng hứa hẹn? Câu hỏi ấy như một hạt sạn nhỏ, mắc kẹt trong vòm họng, khiến anh khó chịu, nhưng anh lại cố tình nuốt nó xuống, chôn chặt vào sâu thẳm tâm can. Anh còn nhiều điều phải làm, nhiều điều phải chứng minh. Lê An, cô ấy sẽ hiểu thôi. Hay ít nhất, anh đã tự thuyết phục mình như thế.
***
Tiếng chuông điện thoại di động réo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Trần Hạo. Anh nhìn vào màn hình, một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi khi thấy tên hiển thị: "Mẹ". Đã lâu rồi anh chưa gọi về nhà, công việc cứ cuốn anh đi như một cơn lốc, khiến anh quên mất cả khái niệm về thời gian. Anh khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt, rồi nhấn nút nhận cuộc gọi video.
Màn hình bật sáng, khuôn mặt hiền từ của mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, hiện ra, tóc bà đã điểm bạc nhiều hơn, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ dịu dàng và đầy lo lắng. Bên cạnh bà là bố anh, Trần Văn Ba, người đàn ông trầm tính nhưng ánh mắt lại đầy sự tự hào khi nhìn thấy con trai. Phía sau họ, căn phòng khách quen thuộc của ngôi nhà ở thị trấn hiện lên mờ ảo, với bộ bàn ghế gỗ cũ, chiếc ti vi đời cũ và lọ hoa đồng tiền mẹ anh thường cắm. Trần Hạo có thể nghe thấy tiếng gà gáy yếu ớt từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh và cả mùi hương quen thuộc của cơm chiều thoang thoảng qua màn hình. Một cảm giác thân thuộc đến lạ, nhưng cũng xa cách đến lạ, ùa về.
"Hạo đấy à con? Mẹ gọi mãi con mới nghe máy," mẹ anh nói, giọng bà vẫn nhẹ nhàng như nước suối, nhưng ẩn chứa chút trách móc.
Trần Hạo cười gượng, "Con xin lỗi mẹ, con vừa mới xong việc. Đêm qua con thức khuya quá nên ngủ quên một chút." Anh cố gắng che giấu quầng thâm dưới mắt, nhưng có lẽ bà đã nhìn thấy.
"Thức khuya thức hôm mãi thế thì làm sao mà giữ sức khỏe được hả con?" Mẹ anh thở dài, nhưng ánh mắt bà lại rạng rỡ khi nhìn anh. "Mà trông con gầy đi nhiều quá. Có ăn uống đầy đủ không đấy?"
"Con vẫn khỏe mà mẹ. Mẹ đừng lo," Trần Hạo trấn an, rồi chuyển hướng câu chuyện. "Bố mẹ có khỏe không ạ? Dạo này thị trấn mình có gì mới không ạ?"
Bố anh, Trần Văn Ba, đặt tờ báo cũ xuống, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại tràn đầy tự hào. "Bố mẹ vẫn khỏe. Con cứ lo cho mình đi. Mà nghe con nói là sắp hoàn thành cái dự án lớn rồi phải không? Thầy Bình có gọi cho bố, khen con làm việc giỏi lắm." Giọng bố anh trầm khàn, mang đậm chất giọng địa phương, mỗi câu nói như một lời khẳng định, một sự công nhận.
Trần Hạo cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Đây là điều anh luôn khao khát – sự công nhận từ gia đình. Anh bắt đầu hào hứng kể về dự án mới, về những khó khăn anh đã vượt qua, về những con số ấn tượng mà anh đã đạt được. Anh nói về việc anh đã được sếp khen ngợi, về cơ hội được làm việc thêm ở một công ty nhỏ, nơi anh có thể áp dụng những kiến thức đã học vào thực tế. Anh không giấu giếm niềm tự hào trong từng lời nói, từng cử chỉ, như một đứa trẻ đang khoe món đồ chơi mới với cha mẹ mình.
"Cái dự án con làm là về hệ thống quản lý dữ liệu cho một chuỗi siêu thị lớn, bố mẹ ạ. Nó phức tạp lắm, phải xử lý hàng triệu dữ liệu mỗi ngày, nhưng con đã tìm ra cách tối ưu hóa, giúp họ tiết kiệm được rất nhiều chi phí. Sếp con bảo, nếu thành công thì có thể sẽ được đề xuất lên vị trí cao hơn sau khi tốt nghiệp đấy ạ!" Trần Hạo nói, giọng anh hăng hái, ánh mắt lấp lánh niềm tin. Anh mô tả chi tiết các thuật toán, các quy trình, mặc dù biết rằng bố mẹ anh sẽ không thể hiểu hết được, nhưng điều quan trọng là họ thấy được sự nỗ lực và thành quả của anh.
Nguyễn Thị Tư lắng nghe con trai kể, đôi mắt bà long lanh niềm vui. "Thế là tốt rồi, con trai mẹ giỏi giang quá. Bố mẹ tự hào về con lắm." Bà cười hiền, rồi ánh mắt bà chợt khẽ chuyển hướng, nhìn sâu vào đôi mắt con trai mình. Giọng bà dịu xuống, mang theo một sự quan tâm mà Trần Hạo biết trước sẽ đến. "Mà An dạo này thế nào hả con? Con có thường xuyên gọi điện cho nó không? Con An nó vẫn hay hỏi han về con đấy. Con bé chờ con về lắm."
Nụ cười trên môi Trần Hạo khẽ cứng lại. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có một "khoảng cách vô hình" vừa hiện hữu rõ ràng ngay trước mắt anh. Tim anh chợt lỗi nhịp, một cảm giác tội lỗi len lỏi, bóp nghẹt niềm vui vừa rồi. Anh biết mẹ anh không có ý gì, chỉ đơn thuần là sự quan tâm, nhưng câu hỏi ấy lại như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào vết thương lòng mà anh vẫn luôn cố gắng che giấu.
Anh liếc mắt sang một bên, tránh ánh nhìn của mẹ, giả vờ như đang chỉnh lại tóc. "À... An vẫn khỏe mẹ ạ. Con bận quá chưa gọi được. Mà bố mẹ thấy cái dự án con vừa làm thế nào ạ? Con nghĩ nó sẽ là một bước đệm rất tốt cho con trong tương lai đấy ạ." Anh cố gắng đổi chủ đề một cách khéo léo, nhưng rõ ràng là sự lảng tránh của anh quá lộ liễu.
Bố anh, Trần Văn Ba, khẽ ho một tiếng, rồi nói với giọng trầm hơn, "Thằng Hạo nhà mình giờ thành đạt rồi, cũng nên lo chuyện gia đình đi con. Đàn ông có sự nghiệp vững vàng thì cũng phải có một bến đỗ bình yên chứ. Con An nó là đứa hiền lành, chịu khó, lại hiểu chuyện. Gia đình mình ai cũng quý nó." Lời nói của bố anh tuy ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng của sự kỳ vọng, của truyền thống, và của cả một tương lai mà ông đã vẽ ra cho con trai mình. Nó không phải là một lời trách móc, mà là một lời nhắc nhở, một định hướng mà ông tin là tốt nhất cho con.
Trần Hạo cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Anh biết điều bố mẹ nói là đúng. Anh biết Lê An là một cô gái tốt, là người anh đã từng hứa hẹn cả một tương lai. Nhưng giờ đây, những lời hứa ấy, những cảm xúc ấy, dường như đã bị vùi lấp dưới gánh nặng của tham vọng và sự nghiệp. Anh chỉ có thể mỉm cười gượng gạo, cố gắng giữ vẻ bình thản. "Con biết mà bố. Con vẫn đang cố gắng hết sức. Khi nào mọi thứ ổn định, con sẽ tính đến chuyện đó ạ."
Anh nói vậy, nhưng trong lòng lại đầy mâu thuẫn. Anh vẫn tin rằng anh đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà Lê An sẽ hạnh phúc khi ở bên anh. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng, càng ngày, hình ảnh của cô càng trở nên xa vời, mờ nhạt. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn lại, không phải vì anh không muốn, mà vì anh không có thời gian, không có tâm trí. Sự nghiệp đã chiếm trọn mọi ngóc ngách trong cuộc sống của anh, biến anh thành một cỗ máy chỉ biết làm việc và phấn đấu.
Nguyễn Thị Tư nhìn con trai, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu. Bà biết con trai bà đang phải đối mặt với nhiều áp lực, nhưng bà cũng lo lắng cho hạnh phúc của nó. "Thôi được rồi, mẹ biết con bận. Nhưng con cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé. Nhớ gọi điện về thường xuyên hơn. Mẹ An nó cũng hay hỏi về con lắm đấy."
Trần Hạo gật đầu, "Vâng, con nhớ rồi mẹ." Cuộc gọi video tiếp tục với những câu chuyện vụn vặt khác, nhưng trong lòng anh, câu hỏi về Lê An vẫn vang vọng, như một bản nhạc buồn không ngừng lặp lại. Anh cố gắng tỏ ra vui vẻ, hào hứng, nhưng nụ cười của anh giờ đây đã không còn tự nhiên nữa. Nó giống như một chiếc mặt nạ, che giấu đi sự mệt mỏi và nỗi dằn vặt sâu thẳm bên trong. "Lời nói không thành," anh thầm nghĩ. Phải chăng, những lời anh đã từng hứa với An, giờ đây cũng sẽ chỉ là "lời nói không thành"? Và liệu, sự "chậm một nhịp" của anh có khiến anh đánh mất tất cả?
***
Cuộc gọi kết thúc, màn hình điện thoại tối sầm lại, trả lại cho căn phòng vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Trần Hạo ngồi lặng lẽ trên ghế, không gian xung quanh dường như co lại, bóp nghẹt lấy anh. Niềm vui về những thành tựu vừa có, về lời khen ngợi của bố mẹ, giờ đây dường như bị che mờ hoàn toàn bởi một cảm giác tội lỗi nặng trĩu. Anh biết mình đã né tránh. Anh biết mình đã cố tình lảng tránh câu hỏi về Lê An. Và anh biết, sâu thẳm trong tim, anh đang dần bỏ quên cô.
Ánh mắt anh vô định nhìn ra màn đêm thành phố. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, những ánh đèn lấp lánh như triệu vì sao rơi xuống đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng cũng đầy cô độc. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, đặt bàn tay lên khung kính lạnh lẽo. Cái lạnh từ tấm kính như thấm vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong tâm hồn anh.
Những lời hứa năm xưa, những kỷ niệm thân thuộc bỗng ùa về, không mời mà đến, như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí anh. Hình ảnh cô bé Lê An với mái tóc dài xõa ngang vai, nụ cười trong trẻo đứng bên "bờ sông cũ", dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Tiếng cười giòn tan của cô khi anh kể chuyện vui. Ánh mắt tin tưởng, đầy mong chờ của cô khi anh hứa sẽ quay về, hứa sẽ thành công. "Ngày đó... anh đã rất thích em." Lời thổ lộ muộn màng ấy, giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nguyền rủa cho sự "chậm một nhịp" của chính mình.
Anh đã từng nghĩ, những thành công này, những danh vọng này, tất cả đều là vì cô. Anh phải thành đạt, phải có một tương lai vững chắc để xứng đáng với tình yêu của cô, để mang lại cho cô một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc. Nhưng trong quá trình theo đuổi những điều đó, anh đã vô tình tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Khoảng cách ấy không chỉ là về địa lý, về những con đường anh đi, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên, trong cả cách họ nhìn nhận về hạnh phúc.
Anh tự nhủ mình phải thành công, phải có một tương lai vững chắc để xứng đáng với cô, nhưng đồng thời, anh cũng nhận ra mình đang ngày càng xa rời cô cả về mặt địa lý lẫn tâm hồn. Anh cảm thấy bất lực, như thể bị mắc kẹt giữa tham vọng cá nhân và trách nhiệm tình cảm. Anh muốn níu giữ Lê An, nhưng anh không thể dừng lại. Con đường sự nghiệp anh đã chọn, nó quá rộng lớn, quá nhiều thử thách, đến nỗi anh không còn sức lực hay tâm trí để quay đầu nhìn lại, để chăm sóc cho những gì đã từng là của mình.
"Mình phải làm gì đây?" Anh thầm hỏi, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. "Mình không thể dừng lại lúc này. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu năm tháng đổ vào đây... Mình không thể bỏ dở." Anh đã leo quá cao, đã đi quá xa để có thể quay đầu. Con đường thành công, dù có chông gai đến mấy, dù có khiến anh cô độc đến mấy, anh cũng phải bước tiếp. Bởi vì anh đã đặt cược tất cả vào nó.
"Nhưng An..." Hình ảnh Lê An hiện lên, không còn là cô bé rạng rỡ ngày nào, mà là một cô gái trưởng thành, với ánh mắt có chút mệt mỏi, có chút xa cách trong những lần hiếm hoi họ liên lạc. "Cô ấy có đang chờ đợi mình không? Mình có đang làm cô ấy đau lòng không?" Anh biết câu trả lời. Anh biết cô đã chờ đợi quá lâu. Anh biết mình đã làm cô tổn thương bằng sự im lặng, bằng sự vắng mặt, bằng những "lời nói không thành" và những hứa hẹn xa vời.
Cảm giác tội lỗi như một tảng đá lớn đè nặng lên ngực anh, khiến anh khó thở. Anh muốn thay đổi, muốn sửa chữa, muốn quay về "bên bờ sông cũ" và nói với cô rằng anh vẫn luôn nghĩ về cô, rằng anh vẫn luôn yêu cô. Nhưng anh không đủ dũng khí. Anh sợ hãi. Sợ hãi sự thật phũ phàng rằng có lẽ đã quá muộn. Sợ hãi ánh mắt thất vọng của cô. Sợ hãi cái khoảnh khắc nhận ra rằng anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, đến nỗi không thể bắt kịp nữa.
Anh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Mùi không khí thành phố đặc quánh, pha lẫn mùi của khói xe và hơi ẩm, bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ là mệt mỏi về thể chất, mà là mệt mỏi của tâm hồn. Mệt mỏi vì phải gồng mình lên để chứng tỏ bản thân, mệt mỏi vì phải chạy đua không ngừng, và mệt mỏi vì phải tự lừa dối chính mình rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng Lê An sẽ mãi chờ đợi anh.
Anh mở mắt, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn còn tấp nập dưới phố. Mỗi chiếc xe là một cuộc đời, một hành trình. Và anh, Trần Hạo, cũng đang trên hành trình của riêng mình, một hành trình mà anh đã chọn, dù có phải đánh đổi bằng cả một mối tình thanh xuân. Anh sẽ tiếp tục bước đi, tiếp tục phấn đấu, tiếp tục xây dựng sự nghiệp của mình. Bởi vì anh tin, đó là cách duy nhất để anh tồn tại ở thành phố này, để anh có thể ngẩng cao đầu. Nhưng sâu thẳm trong trái tim, anh biết rằng, có một phần của anh đã vĩnh viễn mất đi, một phần đã bị bỏ lại "bên bờ sông cũ", cùng với những lời hứa không thành và nỗi tiếc nuối khôn nguôi về một tình yêu "chậm một nhịp".
Đêm vẫn còn dài, và nỗi cô đơn của Trần Hạo dường như cũng dài vô tận, hòa mình vào không gian rộng lớn của thành phố không ngủ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.