Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 343: Bóng Hình Xa Vời, Bàn Tay Kề Cận
Đêm vẫn còn dài, và nỗi cô đơn của Trần Hạo dường như cũng dài vô tận, hòa mình vào không gian rộng lớn của thành phố không ngủ. Anh không biết rằng, cách xa hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, một đêm khác đang dần buông xuống, mang theo những suy tư và quyết định của một người con gái mà anh vẫn còn day dứt. Trong khi Trần Hạo vật lộn với những tham vọng và hối tiếc của riêng mình, Lê An lại đang dần tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi bàn tay ấm áp của một người khác đang nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương lòng mà thời gian và khoảng cách đã gây ra.
***
Hoàng hôn buông mình chậm rãi trên công viên thị trấn, nhuộm vàng cả không gian bằng một thứ ánh sáng dịu dàng, lãng mạn. Những tia nắng cuối ngày rải đều trên tán cây, xuyên qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm sau cơn mưa chiều. Một cơn gió heo may khẽ lướt qua, mang theo mùi đất tươi, mùi cỏ cây xanh non và hương thơm thoang thoảng của những bông hoa dại ven lối đi. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xoa dịu mọi giác quan.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế đá cũ, vị trí quen thuộc mà họ thường chọn mỗi khi ghé qua đây. Ánh nắng vàng óng bao phủ lấy gương mặt cô, làm nổi bật đường nét thanh tú và ánh mắt đăm chiêu. Huy quay sang nhìn cô, nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi anh. Anh vừa kể cho cô nghe một chuyện vui nhỏ nhặt ở khu chợ chiều, về bà Tám bán rau với câu chuyện mặc cả dí dỏm, nhưng Lê An chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn mơ màng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng.
“Hôm nay em có vẻ suy tư?” Giọng Huy ấm áp, trầm bổng, mang theo sự quan tâm chân thành. Anh khẽ nghiêng đầu, nhìn cô thăm dò. “Công việc có gì không thuận lợi à? Hay là… anh lại kể chuyện không đủ hấp dẫn?”
Lê An giật mình, quay sang nhìn anh, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, cố gắng che giấu chút buồn vương vãi trong lòng. “Không có gì đâu, Huy. Anh kể hay lắm. Chỉ là… em nghĩ vẩn vơ thôi.” Cô không muốn anh phải bận lòng vì những nỗi niềm không tên của mình. Cô biết, anh luôn nhạy cảm với mọi biểu hiện cảm xúc của cô.
Huy không nói gì, chỉ im lặng một lát, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Anh không ép buộc cô phải chia sẻ, nhưng sự hiện diện của anh, sự kiên nhẫn của anh, tự thân đã là một lời an ủi lớn. Anh biết cô có những góc khuất riêng, những nỗi buồn không dễ nói thành lời. Anh không phải là người sẽ đào bới quá khứ hay đòi hỏi cô phải mở lòng ngay lập tức. Anh chỉ đơn giản là ở đó, sẵn sàng lắng nghe.
“Nếu có gì khó khăn, cứ nói với anh,” Huy khẽ nói, giọng vẫn nhẹ nhàng. “Anh không giỏi văn thơ, không biết cách nói những lời hoa mỹ cho em vui đâu. Nhưng lắng nghe thì anh được. Và anh cũng khá giỏi trong việc tìm cách giải quyết vấn đề nữa.” Anh nở một nụ cười tinh nghịch, cố gắng làm dịu đi không khí trầm lắng.
Lê An nhìn anh, lòng khẽ rung động. Sự chân thành của Huy luôn khiến cô cảm thấy ấm lòng. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, không vẽ ra một tương lai màu hồng rực rỡ, nhưng anh luôn ở đây, ngay bên cạnh cô, với những hành động cụ thể, thiết thực. Anh luôn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô, từ việc cô ăn uống có đủ chất không, đến việc công việc có áp lực không, hay đơn giản là liệu cô có một ngày vui vẻ hay không. Cái cách anh hỏi han, cái cách anh nhìn cô, đều toát lên một sự quan tâm sâu sắc mà không hề đòi hỏi.
Khi Lê An khẽ thở dài, bàn tay cô vô thức đặt lên mặt ghế đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một bàn tay ấm áp, vững chãi nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô. Đó là Huy. Anh không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản là trấn an cô bằng cử chỉ. Sức ấm từ bàn tay anh truyền qua da thịt, len lỏi vào từng mạch máu, xua đi cái lạnh se của buổi chiều tà và cả những lo lắng vẩn vơ trong lòng cô. Lê An không rút tay lại. Cô để yên, cảm nhận sự vững chãi, sự bình yên mà cái chạm nhẹ ấy mang lại. Nó khác hẳn với cảm giác chông chênh, hụt hẫng mà cô thường phải đối mặt.
Cô ngước nhìn hoàng hôn lần nữa, nhưng lần này, trong mắt cô không còn là sự u hoài mà là một tia sáng nhỏ của sự hy vọng. Bên cạnh cô, Huy vẫn im lặng, nhưng sự hiện diện của anh lại nói lên tất cả. Anh không chỉ là một người bạn, một người đồng hành, mà đang dần trở thành một điểm tựa vững chắc trong cuộc đời cô. Cái cảm giác được quan tâm, được chở che một cách đều đặn, không đòi hỏi, không phô trương, đã từ từ lấp đầy những khoảng trống mà Lê An đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây xanh tươi hòa lẫn với chút mùi khói bếp xa xa, một mùi hương đặc trưng của thị trấn nhỏ, của những buổi chiều bình yên, của cuộc sống mà cô đang dần học cách trân trọng từng khoảnh khắc.
***
Tối cùng ngày, khi ánh trăng đã treo lơ lửng trên đỉnh trời, Lê An trở về nhà sau buổi đi dạo yên bình với Huy. Căn phòng quen thuộc ngập tràn thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ đầu giường, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng phảng phất chút cô đơn. Từ bên ngoài, tiếng côn trùng đêm rả rích vọng vào qua khung cửa sổ hé mở, hòa cùng tiếng gió khẽ lùa qua tán lá cây, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của đêm. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi sách cũ trên kệ, mang lại cảm giác quen thuộc và an yên.
Lê An thả mình xuống chiếc sofa êm ái, nhắm mắt lại, cảm giác bình yên vẫn còn vương vấn trong tâm hồn. Cái ấm áp từ bàn tay Huy vẫn còn lưu lại, như một dấu ấn nhẹ nhàng nhưng bền bỉ. Cô khẽ vuốt ve mu bàn tay mình, hồi tưởng lại những lời nói và cử chỉ ân cần của anh. Sự hiện diện của Huy ngày càng trở nên rõ nét trong cuộc sống của cô, lấp đầy những khoảng trống mà trước đây cô đã vô thức để lại.
Ngay lúc đó, chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên bàn rung nhẹ. Một tiếng "tít" nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng, báo hiệu một tin nhắn mới đến. Lê An mở mắt, đưa tay cầm lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện rõ tên người gửi: Trần Hạo.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng cô. Vừa là sự ngạc nhiên, vừa là một chút hụt hẫng không thể gọi tên. Đã bao lâu rồi cô mới nhận được tin nhắn của anh? Những tin nhắn của Hạo ngày càng thưa thớt, và mỗi khi xuất hiện, chúng lại mang một dáng vẻ vội vàng, xa cách.
Cô mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn gọn, gần như cụt ngủn, hiện ra: "Anh vừa hoàn thành dự án mới. Đang bận. Em khỏe không?"
Nụ cười nhẹ trên môi Lê An tắt hẳn. Ánh mắt cô khẽ cụp xuống, lướt qua những dòng chữ đó một lần nữa. "Lại là công việc. Luôn là công việc." Cô thầm nghĩ, một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực. Cảm giác hụt hẫng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Anh khoe về thành công của mình, nhưng lại gói gọn trong ba chữ "đang bận", như một lời biện minh cho sự vắng mặt, cho sự thiếu quan tâm. Câu hỏi "Em khỏe không?" như một thủ tục xã giao, khô khan và thiếu đi hơi ấm. Nó không giống với cách Huy đã hỏi cô cách đây vài giờ, với ánh mắt lo lắng và bàn tay trấn an.
Lê An đặt điện thoại xuống bàn, không trả lời ngay. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đen của nó, như thể nhìn vào một khoảng không vô định. Ngày trước, mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi của Trần Hạo đều khiến trái tim cô đập mạnh, dấy lên một niềm hy vọng mong manh. Nhưng giờ đây, cảm giác đó đã nhạt phai, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và một nỗi thất vọng âm ỉ. Cô nhận ra rằng, những lời hỏi thăm của anh, dù có xuất hiện, cũng không còn đủ sức sưởi ấm tâm hồn cô như trước nữa. Chúng chỉ càng làm rõ hơn cái "khoảng cách vô hình" đã hình thành giữa hai người, một khoảng cách không chỉ về địa lý mà còn là về tâm hồn, về những ưu tiên trong cuộc sống.
Cô nhớ lại buổi chiều nay, cách Huy đã lắng nghe cô, cách anh đã đặt tay lên tay cô. Sự hiện diện của anh, dù không ồn ào, lại mang đến một cảm giác bình yên, vững chãi mà Trần Hạo, dù có thành công đến mấy, cũng không thể nào mang lại qua những tin nhắn lạnh nhạt. Lê An tự hỏi, liệu có phải cô đã chờ đợi quá lâu, để rồi những lời hứa hẹn xa vời của Trần Hạo đã không còn ý nghĩa bằng một hành động quan tâm nhỏ nhặt nhưng đều đặn của Nguyễn Hoàng Huy? Cô khẽ vuốt nhẹ lên chiếc điện thoại, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa, tựa như sự lạnh giá trong mối quan hệ đã từng rất ấm áp.
***
Càng về khuya, không gian trong nhà Lê An càng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn và tiếng gió đêm rì rào. Lê An vẫn ngồi lặng lẽ trên sofa, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lấp lánh của thị trấn nhỏ như những vì sao rơi xuống mặt đất. Cái cảm giác bình yên từ buổi chiều với Huy vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó lại đan xen với một nỗi niềm suy tư sâu sắc.
Trong đầu cô, hai hình bóng, hai cuộc đời, hai cách yêu thương đang dần hiện rõ, đối lập nhau như ngày và đêm. Một bên là Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông luôn hiện diện, luôn ở đây, ngay bên cạnh cô. Cô nhớ lại cách anh đã hỏi thăm về công việc của cô một cách tỉ mỉ, cách anh tinh ý nhận ra một nét buồn thoáng qua trên gương mặt cô và khẽ an ủi. Bàn tay anh đặt nhẹ lên mu bàn tay cô, một cử chỉ trấn an và ấm áp, mà cô đã không hề rút lại. Anh không nói những lời hoa mỹ, nhưng từng hành động nhỏ, từng ánh mắt quan tâm đều đong đầy sự chân thành. Huy mang đến cho cô sự ổn định, sự an toàn, một bến đỗ mà cô không cần phải chạy theo hay chờ đợi. Anh là dòng nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn khô cằn của cô.
Còn bên kia là Trần Hạo. Hình ảnh anh hiện lên trong tâm trí cô, không còn là chàng trai thanh mai trúc mã năm xưa với nụ cười rạng rỡ bên "bờ sông cũ", mà là một bóng hình xa vời, mờ ảo trong sương khói của thành phố lớn. Anh ấy ở đâu? Mỗi khi cô cần, anh ấy luôn bận rộn, luôn có những mục tiêu lớn lao hơn. Một tin nhắn vỏn vẹn vài chữ, khô khan và thiếu cảm xúc, một câu hỏi thăm mang tính hình thức, không thể nào bù đắp cho những tháng ngày cô chờ đợi trong vô vọng, cho những đêm cô đơn giữa thị trấn vắng lặng. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là về địa lý, mà còn là về tâm hồn, về cách họ nhìn nhận hạnh phúc và tình yêu.
"Bình yên mình tìm kiếm không phải là những lời hứa hẹn xa vời," Lê An thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "mà là sự hiện hữu, là bàn tay có thể nắm lấy mỗi khi mình yếu lòng. Là một bờ vai để tựa vào khi mệt mỏi, là ánh mắt thấu hiểu khi không cần phải nói. Huy luôn là người mang đến cho mình những điều đó."
Cô nhớ lại những lời Trần Hạo đã từng nói, những ước mơ anh đã vẽ ra. "Ngày đó... anh đã rất thích em." Lời thổ lộ muộn màng ấy, giờ đây vang vọng trong tâm trí cô, nhưng không còn mang theo sự day dứt hay tiếc nuối khôn nguôi như trước. Thay vào đó, là một sự thất vọng nhẹ nhàng, một sự chấp nhận thực tế. Thích thì không đủ. Yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là hành động, là sự hiện diện, là sự ưu tiên. Trần Hạo đã từng là tất cả, là cả một bầu trời tuổi thơ của cô. Nhưng giờ đây, anh ấy chỉ còn là một cái bóng... quá xa. Một cái bóng của quá khứ, của những điều "nếu như ngày đó" mà không bao giờ trở thành hiện thực.
Cảm giác day dứt, tội lỗi khi so sánh hai người đàn ông cũng dần tan biến. Cô không còn cảm thấy mình đang phản bội ai đó. Cô chỉ đơn giản là đang tìm kiếm hạnh phúc cho chính mình, tìm kiếm một tình yêu thực tế, không phải là những ảo ảnh. Sự thờ ơ và vắng mặt thường xuyên của Trần Hạo đã khiến cô phải tự mình học cách mạnh mẽ, cách tự tìm lấy sự bình yên. Và trong quá trình đó, Nguyễn Hoàng Huy đã xuất hiện, như một điểm tựa vững chắc, một lời khẳng định rằng tình yêu vẫn có thể hiện hữu một cách giản dị và chân thành.
Lê An khẽ vuốt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Không còn là sự trống trải hoàn toàn, mà là một sự pha trộn giữa nỗi buồn man mác về một quá khứ không thể níu giữ và một chút nhẹ nhõm khi cô dần chấp nhận sự thật. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một người luôn đặt sự nghiệp và tham vọng lên trên hết. Cô nhận ra rằng, cô không thể tiếp tục chờ đợi một tình yêu "chậm một nhịp", một tình yêu luôn bị che lấp bởi những "lời nói không thành" và những hứa hẹn xa vời.
Ánh mắt cô trở nên kiên định hơn, như thể cô vừa đưa ra một quyết định quan trọng cho chính cuộc đời mình. Cô không còn muốn chìm đắm trong nỗi tiếc nuối hay những giả định "nếu như". Cuộc sống của cô không thể mãi là một sự chờ đợi vô vọng. Cô cần một người ở bên, một bàn tay để nắm, một trái tim để yêu thương. Cô cần sự hiện diện.
Trần Hạo có thể đang gồng mình giữa dòng đời xô bồ của thành phố, nhưng Lê An, cô đã quyết định rằng mình sẽ không để bản thân bị bỏ lại "bên bờ sông cũ" cùng với những kỷ niệm đã hóa thành hoài niệm. Cô sẽ bước tiếp. Bởi vì cô xứng đáng với một tình yêu không phải chờ đợi, một tình yêu không còn "chậm một nhịp".
Đêm sâu dần, và dù nỗi buồn về một mối tình đã qua vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng Lê An đã nhen nhóm một ngọn lửa hy vọng mới, một sự chấp nhận nhẹ nhàng và một quyết tâm vững vàng để tìm thấy bình yên đích thực cho riêng mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.