Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 344: Ánh Lửa Ấm Từ Bến Đỗ Thực Tại
Đêm đã về khuya, thị trấn ven sông chìm trong màn sương mỏng như lụa, mang theo chút gió heo may se lạnh cuối thu. Lê An ngồi co ro bên cửa sổ phòng mình, ánh đèn vàng từ chiếc đèn ngủ hắt hiu chiếu vào căn phòng, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Tách trà hoa cúc trên bàn đã nguội lạnh, hương thơm dịu nhẹ ban đầu giờ chỉ còn vương vấn như một ký ức xa xôi. Cô nhìn ra khoảng không đen đặc bên ngoài, nơi chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, gợi lên một nỗi buồn miên man khó tả.
Trong lòng Lê An, những cảm xúc hỗn độn từ buổi chiều vẫn còn vương vấn. Tâm trí cô quay về những sự kiện gần đây, đặc biệt là cuộc gọi hời hợt của Trần Hạo và sự chu đáo, ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy. Cô nhắm mắt lại, ngả đầu vào thành ghế, để dòng suy nghĩ miên man dẫn lối. Trần Hạo, người đã từng là cả thế giới của cô, giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc của kỷ niệm, bị bao phủ bởi lớp bụi thời gian và khoảng cách địa lý. Anh ấy nói chuyện với cô như một nghĩa vụ, như một tin nhắn tự động được gửi đi giữa những bộn bề, chứ không phải là một cuộc hội thoại thực sự, nơi cô có thể cảm nhận được sự kết nối, sự quan tâm chân thành. Anh ấy vẫn ở đó, trong tâm trí cô, nhưng chỉ là một bóng hình mờ nhạt, một cái tên được nhắc đến một cách chiếu lệ, thiếu vắng sự hiện diện thực tế.
“Tại sao anh ấy lại… khác biệt đến vậy?” Lê An thì thầm, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cô không nói ra tên Trần Hạo, nhưng ai cũng hiểu "anh ấy" mà cô đang so sánh là ai. Cô nhớ lại cái cách Huy đã lắng nghe cô nói chuyện vào chiều nay, ánh mắt anh chăm chú, không một chút vội vã, không một lời cắt ngang. Anh không cần phải tìm kiếm những chủ đề to tát để nói chuyện, chỉ cần những câu hỏi thăm đơn giản về một ngày của cô, về công việc, về những điều vụn vặt thường nhật. Và chính những điều "vụn vặt" ấy lại mang đến cho cô một cảm giác được trân trọng, được quan tâm một cách tỉ mỉ, khác hẳn với sự hời hợt mà cô đã quá quen thuộc từ một người khác.
Những kỷ niệm của cô với Trần Hạo, những buổi chiều "bên bờ sông cũ" thơ mộng, những lời hứa hẹn non nớt dưới ánh trăng, giờ đây đã lùi về quá khứ, trở thành một phần của những giấc mơ không thành. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ không chỉ là hàng trăm cây số, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những lựa chọn. Trần Hạo chọn thành phố, chọn sự nghiệp, chọn những mục tiêu lớn lao, và để lại cô một mình ở thị trấn nhỏ này, một mình đối mặt với những ngày tháng chờ đợi mỏi mòn, với những "lời nói không thành" và những hứa hẹn không bao giờ được thực hiện. Cô đã từng tin rằng tình yêu đủ mạnh để vượt qua mọi thứ, nhưng sự im lặng kéo dài, sự thờ ơ dần dà đã bào mòn tất cả.
Hơi ấm từ tách trà đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay. Lê An khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì cảm giác trống trải mà những suy nghĩ ấy mang lại. Cô đã cố gắng rất nhiều để giữ gìn hình bóng của Trần Hạo trong tim, để nuôi dưỡng những hy vọng mong manh. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mình không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi níu kéo một điều đã không còn thuộc về hiện tại. Trần Hạo đã từng là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn cô, nhưng anh đã chọn cách rời xa, để lại cô trong bóng tối. Và rồi, Huy xuất hiện, không phải là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, mà là một đốm than hồng ấm áp, bền bỉ, lặng lẽ sưởi ấm cuộc sống của cô từng chút một.
Cô chợt nhớ đến lời mẹ mình từng nói, rằng tình yêu không chỉ là những cảm xúc mãnh liệt thoáng qua, mà là sự hiện diện, là sự sẻ chia, là việc cùng nhau đi qua những ngày tháng bình dị nhất. Trần Hạo đã không thể mang đến cho cô điều đó. Anh đã để cô một mình quá lâu, để cô phải tự mình học cách mạnh mẽ, cách tự tìm lấy sự bình yên. Và khi cô đang loay hoay tìm kiếm, Nguyễn Hoàng Huy đã đến, không cần bất kỳ lời hứa hẹn xa vời nào, chỉ bằng những hành động cụ thể, những cử chỉ quan tâm chân thành. Anh là một bờ vai vững chắc, một bàn tay luôn sẵn sàng nắm lấy khi cô yếu lòng. Anh là hiện thực, không phải là một giấc mộng.
Lê An mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng đêm bên ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của bầu trời. Cô nhận ra rằng, cô không còn cảm thấy day dứt hay tội lỗi quá nhiều khi nghĩ về Trần Hạo. Thay vào đó, là một sự thất vọng nhẹ nhàng, một sự chấp nhận thực tế phũ phàng rằng tình yêu của họ, nếu có, đã "chậm một nhịp" quá lâu. Cái "nếu như ngày đó" của Trần Hạo giờ đây chỉ còn là một lời nói muộn màng, không đủ sức níu kéo một trái tim đã mệt mỏi vì chờ đợi. Cô không thể ép buộc mình phải sống mãi trong hoài niệm. Cô xứng đáng với một tình yêu hiện hữu, một tình yêu không cần phải tìm kiếm trong quá khứ, mà có thể chạm vào, cảm nhận được ngay trong hiện tại. Ngọn lửa hy vọng trong lòng cô đã chuyển hướng, không còn hướng về phương trời xa xăm nơi Trần Hạo đang ở, mà đang nhen nhóm sáng hơn, ấm áp hơn, hướng về một bến đỗ gần gũi, thực tế hơn rất nhiều.
***
Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Nắng vàng dịu len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm bay vào, hòa quyện với mùi cà phê mới pha từ bếp, tạo nên một buổi sáng đầy yên bình. Cô chọn cho mình một chiếc váy màu kem nhẹ nhàng, trang điểm thật tự nhiên và bước ra khỏi nhà, lòng ngập tràn một sự thanh thản hiếm có.
Chiều muộn, đúng như đã hẹn, Lê An và Huy gặp nhau tại quán cà phê quen thuộc ở trung tâm thị trấn. Quán nhỏ, ấm cúng với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, treo đầy những bức tranh phong cảnh về thị trấn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa quyện với tiếng máy pha cà phê rì rì và tiếng lật trang sách của vài vị khách, tạo nên một không gian thư thái. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, xen lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến tâm hồn người ta dễ chịu đến lạ.
Huy đã đến trước, anh ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiều tà hắt lên gương mặt cương nghị, khiến những đường nét ấy càng thêm phần cuốn hút. Khi thấy Lê An bước vào, anh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười chân thành, không hề có chút gượng gạo hay xã giao. Anh đứng dậy, kéo ghế cho cô, một cử chỉ lịch thiệp và tự nhiên mà anh luôn làm.
“Em đến rồi,” anh nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng, nhưng vẫn chứa đựng sự ấm áp. “Anh vừa gọi cho em một ly trà hoa cúc nóng, em thích mà, phải không?”
Lê An mỉm cười nhẹ, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. “Đúng vậy. Cảm ơn anh, Huy.” Cô ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm từ ly trà vừa được đặt trước mặt mình. “Anh lúc nào cũng tinh ý như vậy.”
Huy chỉ cười, anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đẩy đĩa bánh ngọt về phía cô. “Em làm việc vất vả rồi. Nhìn em mệt mỏi anh cũng thấy xót. Ăn chút gì đi cho lại sức.”
Lê An nhìn anh, ánh mắt cô dừng lại trên đôi mắt đầy quan tâm của anh. Anh không nói những lời hoa mỹ, không hứa hẹn về một tương lai xa vời, nhưng từng hành động nhỏ, từng ánh mắt chăm chú khi anh lắng nghe cô kể về một ngày làm việc, đều đong đầy sự chân thành. Cô kể về những khó khăn ở cửa hàng, về những khách hàng khó tính, về những áp lực mà cô đang phải đối mặt. Anh kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra những lời khuyên chân thành, những câu động viên đúng lúc, hoặc những câu bông đùa nhẹ nhàng khiến cô bật cười. Anh không cố gắng giải quyết tất cả mọi vấn đề cho cô, nhưng anh ở đó, hiện diện, chia sẻ gánh nặng cùng cô. Đó là điều mà cô đã không hề có được từ Trần Hạo.
“Hôm nay có vẻ em đã có một ngày không mấy suôn sẻ nhỉ?” Huy khẽ hỏi, khi cô ngừng lời. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô trên mặt bàn, một cử chỉ trấn an và ấm áp, quen thuộc đến lạ. “Anh biết em mạnh mẽ, nhưng đôi khi cũng cần một bờ vai để tựa vào, phải không?”
Lê An không rút tay lại. Cô cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, một hơi ấm chân thật, không phải là ảo ảnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Huy, đôi mắt anh trong veo, không chút toan tính. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng sự hiện diện của anh mang lại cho cô một cảm giác bình yên, nhẹ nhõm đến nhường nào. Nó giống như một dòng nước mát lành, tưới tắm cho tâm hồn khô cằn của cô sau những ngày dài mỏi mệt. Trần Hạo đã từng là dòng sông lớn chảy qua cuộc đời cô, nhưng rồi anh đã rẽ sang một hướng khác, để lại cô một mình trên bờ cát khô cằn. Còn Huy, anh giống như một suối nguồn nhỏ, âm thầm chảy qua, mang theo sự sống và hy vọng.
“Cảm ơn anh, Huy,” cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. “Có anh ở đây, em thấy dễ chịu hơn nhiều.” Nụ cười của cô lần này không chỉ là sự khách sáo, mà là một nụ cười thật tâm, xuất phát từ tận đáy lòng. Cô nhận ra rằng, mình đã tìm thấy một bến đỗ an yên, không phải là bến đỗ của những giấc mơ xa xôi, mà là bến đỗ của hiện thực, nơi cô được quan tâm, được sẻ chia, được là chính mình mà không cần phải cố gắng hay chờ đợi.
Huy không nói thêm gì, chỉ siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và dịu dàng. Anh không thúc ép, không vồ vập, chỉ lặng lẽ ở bên, kiên nhẫn chờ đợi, và sự kiên nhẫn ấy đã dần dần gieo mầm hy vọng trong trái tim cô. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Khoảng cách vô hình mà Trần Hạo đã tạo ra, nay đang dần được lấp đầy bởi sự hiện diện hữu hình, ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã từng nghĩ rằng không ai có thể thay thế được vị trí của Trần Hạo, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng có những thứ còn quan trọng hơn cả một vị trí duy nhất trong tim: đó là sự bình yên, sự an toàn, và cảm giác được yêu thương một cách chân thành.
***
Đêm khuya, sau khi Huy đưa về, Lê An nằm trên giường, nhưng ánh mắt vẫn mở to nhìn lên trần nhà. Căn phòng im ắng đến lạ, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ vườn. Mùi hoa nhài ban chiều giờ đã tan biến, chỉ còn lại mùi gỗ cũ thoang thoảng từ chiếc tủ quần áo. Cô không bật đèn, để bóng tối ôm lấy mình, giúp cô sắp xếp lại những cảm xúc đang dâng trào trong lòng.
Điện thoại di động của cô, một chiếc thế hệ cũ với màn hình nhỏ, rung nhẹ trên đầu giường. Lê An với tay lấy điện thoại. Là tin nhắn từ Huy.
*“Em đã ngủ chưa? Đừng thức khuya quá nhé. Nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng hơn.”*
Đọc tin nhắn, một cảm giác ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng cô, không phải là sự bùng cháy mãnh liệt của tình yêu đầu, mà là một sự bình yên, nhẹ nhàng, như một dòng suối nhỏ chảy qua tâm hồn. Cô mỉm cười. Nụ cười không còn mang theo chút tiếc nuối hay nỗi buồn nào về quá khứ. Nó là nụ cười của một người đã tìm thấy sự an ủi, sự quan tâm mà bấy lâu nay cô khao khát.
Cô nghĩ về Trần Hạo. Hình ảnh anh hiện lên trong tâm trí cô, không còn rõ nét như những ngày đầu anh rời đi. Anh là một phần của quá khứ, một kỷ niệm đẹp nhưng đã phủ bụi. Những tin nhắn của anh, những cuộc gọi ngắn ngủi, hời hợt, giờ đây chỉ gợi lên một cảm giác trống rỗng, một sự hụt hẫng. Cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng vào những "lời nói không thành" của anh, từng ước ao một lần anh quay lại "bên bờ sông cũ" để thực hiện lời hứa. Nhưng anh đã không làm vậy. Anh đã để cô một mình, để cô tự mình gánh chịu nỗi cô đơn và sự chông chênh.
Rồi cô lại nghĩ về Huy. Anh không có những lời lẽ hoa mỹ, không có những ước mơ xa vời. Anh chỉ có sự hiện diện, sự quan tâm thực tế, và một trái tim chân thành. Anh lắng nghe, anh chia sẻ, anh động viên. Anh không hứa hẹn về một tương lai lấp lánh, nhưng anh mang đến cho cô sự ổn định, sự an toàn ngay trong hiện tại. Anh là một điểm tựa vững chắc, một bến đỗ mà cô không cần phải chạy theo hay chờ đợi. Anh là người mang đến cho cô những điều đó, từng chút một, mỗi ngày.
Một sự so sánh tự nhiên diễn ra trong tâm trí Lê An, và lần này, cán cân đã nghiêng hẳn về một phía. Không còn sự giằng xé nội tâm quá lớn, không còn nỗi đau khổ vì phải lựa chọn. Cô nhận ra rằng, cái mà cô cần, cái mà cô xứng đáng, không phải là một tình yêu "chậm một nhịp", không phải là những ảo ảnh của quá khứ, mà là một tình yêu hiện hữu, một người đàn ông ở bên cô, ngay tại đây, ngay lúc này.
“Anh ấy… thực sự quan tâm mình.” Lê An thì thầm, giọng nói khẽ đến mức cô gần như không nghe thấy. Đó không chỉ là một nhận định, mà còn là một lời thừa nhận, một sự chấp nhận sâu sắc về cảm xúc đang dần hình thành trong lòng cô. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự mãnh liệt, là định mệnh. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng tình yêu còn là sự bình yên, là sự thấu hiểu, là cảm giác được trân trọng và an toàn.
Lê An xoay người, vùi mặt vào chiếc gối mềm mại. Hơi ấm từ chiếc gối, mùi hương thoang thoảng của vải vóc, tất cả đều tạo nên một cảm giác quen thuộc, an toàn. Cô cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc đang dâng trào trong lòng, để chúng lắng đọng lại thành một điều gì đó rõ ràng hơn. Trái tim cô không còn trống trải hoàn toàn, mà là một sự pha trộn giữa nỗi buồn man mác về một mối tình đã qua, và một chút nhẹ nhõm, một ngọn lửa ấm áp đang nhen nhóm trong lồng ngực. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một người luôn đặt sự nghiệp và tham vọng lên trên hết. Cô nhận ra rằng, cô không thể tiếp tục chờ đợi một tình yêu "chậm một nhịp", một tình yêu luôn bị che lấp bởi những "lời nói không thành" và những hứa hẹn xa vời.
Cô xứng đáng với một tình yêu không phải chờ đợi, một tình yêu không còn "chậm một nhịp", một tình yêu được vun đắp bởi sự hiện diện và những hành động chân thành. Lê An nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô đã quyết định rồi. Cô sẽ bước tiếp. Cô sẽ mở lòng mình. Bởi vì cô xứng đáng với một tình yêu trọn vẹn, một bến đỗ thực sự, không phải là một bóng hình xa vời trong quá khứ. Ngọn lửa ấm áp mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến, giờ đây không chỉ là một điểm tựa, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, dẫn lối cho trái tim cô tìm về bình yên đích thực.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.